Truyen3h.Co

Vkook ver | P.T.D

C30

YenThu


Điền Chính Quốc trở mình trên giường, vẫn cảm thấy khắp người không được tự nhiên.

Tất cả những gì đập vào mắt là bóng tối, không thể thấy gì kể cả dư ảnh của đêm.

Rèm cửa dày đặc, có đến ba lớp, cách ly mọi nguồn sáng, không hiểu sao cảm giác rất hợp với Kim Thái Hanh.

Điền Chính Quốc với tay tìm kiếm quanh đầu giường, cuối cùng cầm điều khiển rèm cửa trong tay, nhấn nút khởi động rồi tạm dừng tạm dừng.

Rèm cửa từ từ mở ra một khe hở, ánh trăng như nước lập tức tràn vào, phủ lên căn phòng xa lạ một tầng ánh sáng.

Điền Chính Quốc ngủ trong phòng ngủ dành cho khách của nhà Kim Thái Hanh.

Nửa giờ trước, nhìn Điền Chính Quốc đứng ở cửa ra vào định rời đi, vẻ mặt Kim Thái Hanh chân thành khẩn thiết.

"Chính Quốc, bây giờ đã muộn quá rồi, đợi anh phiền phức về được tới nhà thì trời sẽ sáng, hơn nữa anh đã uống rượu không thể lái xe, ở chỗ tôi lại không tiện gọi xe đến."

Hiện tại anh đã thay đồ ở nhà, ánh sáng trượt theo vải lụa mượt mà, giống như ánh sáng lăn tăn của sóng nước.

Hai nút cuối cùng của áo sơ mi là do Kim Thái Hanh tự mình nỗ lực cởi ra, hắn mở rất chậm, ngón cái đôi khi trượt trên cơ bụng, nếu không phải tay kia đang bị bó bột, Điền Chính Quốc sẽ coi hành động đó là sự quyến rũ.

"Anh ngủ phòng ngủ dành cho khách, từ khi tôi chuyển đến đây chưa ai ngủ ở đó." Kim Thái Hanh tiến lại gần, giọng nói có chút dính dấp, "Sáng mai tôi vẫn cần phiền chủ nhiệm Điền đưa tôi đi làm, lúc cao điểm buổi sáng rất khó gọi xe."

"Sáng mai tôi có thể lái xe đến đón cậu, Kim Thái Hanh, tôi không quen ngủ lại nhà người khác." Điền Chính Quốc từ chối.

"phòng ngủ dành cho khách có phòng tắm riêng, đồ dùng và chăn giường đều mới, anh cứ coi như ở một đêm trong khách sạn."

Điền Chính Quốc nhìn Kim Thái Hanh, phát hiện ngón tay bị thương của hắn động đậy trong nẹp, nhớ tới lời dặn dò của bác sĩ, cuối cùng đành bất đắc dĩ đồng ý.

Kim Thái Hanh đẩy một ly rượu đỏ về phía Điền Chính Quốc, ngón tay chạm vào hơi nước ẩm ướt.

Điền Chính Quốc vừa mới tắm xong, toàn thân toát ra hơi ẩm ấm áp, làn da trắng nõn phảng phất một tầng hồng nhạt, lông mi ướt đẫm, cả người có chút mềm mại.

Mặc một bộ đồ ngủ cùng kiểu nhưng khác màu với Kim Thái Hanh, phong thái lại hoàn toàn khác biệt.

Màu đen làm nổi bật nét thâm trầm của Kim Thái Hanh, toát lên sự nguy hiểm tao nhã; màu sâm panh lại đổ thêm chút mềm mại dịu dàng vào vẻ lạnh lùng của Điền Chính Quốc, khiến trái tim Kim Thái Hanh nhộn nhạo.

Điền Chính Quốc ngẩng đầu, lông mi ướt đẫm vì hơi nước, liếc mắt nhìn Kim Thái Hanh: "Tay cậu bị thương, không thể uống rượu."

"Biết rồi, chỉ rót cho anh thôi." Kim Thái Hanh ngồi bên cạnh Điền Chính Quốc, nghiêng đầu nhìn anh, nghĩ cách xin công.

"Hôm nay đã trút giận chưa?" Hắn hỏi.

Lông mi nặng nề hạ xuống, Điền Chính Quốc từ từ uống một ngụm rượu.

"Tôi cảm thấy có lẽ không phải là Bạch Bằng Vũ làm." Anh nhìn về phía Kim Thái Hanh, cằm sắc bén siết chặt, "Có lẽ là người khác."

"Người... khác?" Đối diện với ánh mắt của Điền Chính Quốc, Kim Thái Hanh vẫn bình tĩnh tự nhiên, "Anh không phải đã lần theo dấu vết mà tìm ra Bạch Bằng Vũ sao? Chẳng lẽ tìm nhầm người? Nếu không phải Bạch Bằng Vũ, tại sao hắn lại nhận?"

Chất lỏng màu đỏ sậm trong ly thuỷ tinh lắc lư sóng sánh, Điền Chính Quốc từ tốn nói: "Có một số việc tôi cũng không rõ lắm, chỉ là... chỉ là cảm thấy Bạch Bằng Vũ không giống người có thể làm chuyện đó với người cùng giới."

"Loại công tử này từ trước đến nay nam nữ đều ăn cả."

Điền Chính Quốc không thể nói thẳng ra đó là trực giác của một người đồng tính nam, chỉ có thể nhẹ nhàng gật đầu: "Tôi biết. Nhưng biểu hiện của hắn thực sự rất mâu thuẫn."

"Nhưng đêm đó hắn say rượu, một kẻ say xỉn, còn có thể dùng tiêu chuẩn gì để đánh giá?"

Điền Chính Quốc dựa lưng vào ghế, hơi ngửa đầu, nhẹ nhàng thở ra một tiếng "cũng đúng".

Kim Thái Hanh biết cách kiểm soát chủ đề, hắn quan tâm như một người bạn thực sự: "Nếu anh vẫn còn ngờ vực trong lòng, chúng ta sẽ tiếp tục điều tra."

Yết hầu trượt xuống, Điền Chính Quốc nuốt một ngụm rượu, đôi môi bị hơi nước hấp đến đỏ sẫm chồng lên màu mới, càng thêm quyến rũ.

"Nói sau đi." Sóng mắt nhàn nhạt trở nên chân thành khi nhìn về phía Kim Thái Hanh, "Dù sao hôm nay cũng phải cảm ơn cậu, Kim Thái Hanh."

Anh rũ mắt xuống, khẽ mỉm cười, trong giọng nói hình như có thở dài cũng có cảm kích: "Thật sự, từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ có ai bảo vệ tôi như vậy."

Đôi mắt của Kim Thái Hanh đột nhiên sâu thẳm, từng sợi tơ tình bắt đầu sinh ra sự hối hận. Từ trước đến nay hắn luôn là người miệng lưỡi lưu loát, bây giờ lại một lúc lâu không nói nên lời. Sau khi hối hận lại thấy đau lòng, chỉ một câu nói nhẹ nhàng, rốt cuộc giấu đi bao nhiêu chua xót?

"Đừng nói cậu muốn khóc nha?" Điền Chính Quốc nhìn hắn, cười rồi "chửi" một tiếng, "Kim Thái Hanh, đừng con mẹ nó giống như mấy đại cô nương, cậu biết con gái trong tổ chúng tôi lén lút nói gì về cậu không?"

Kim Thái Hanh kìm nén cảm xúc bộc phát, bình tĩnh hỏi: "Họ nói gì?"

"Họ nói cậu là kiểu nam chính đen tối u ám, nếu bị cậu quấn lấy thì không có kết cục tốt." Điền Chính Quốc tinh nghịch đến gần người đàn ông tuấn lãng, "Cậu nghĩ nếu họ biết cậu trẻ con lại dính người, động một chút là đỏ mắt như vậy, họ sẽ nghĩ gì?"

Đây là lần đầu tiên Điền Chính Quốc chủ động tiếp cận Kim Thái Hanh, trong mắt anh hiện lên ý cười, tràn ngập những tia sáng nhỏ. Kim Thái Hanh có chút giật mình, sâu kín hỏi khẽ: "Tôi không quan tâm bọn họ nghĩ gì, chỉ muốn biết anh nghĩ gì thôi?"

"Tôi?" Điền Chính Quốc rút người ra, nhấp một ngụm rượu, phóng khoáng vỗ vỗ vai Kim Thái Hanh, "Bây giờ tôi chỉ muốn đi ngủ."

Anh đứng dậy đi về phòng ngủ dành cho khách, khi đến gần cửa ngược sáng, anh quay đầu lại, đôi mắt vốn dĩ bình thản hiện lên một chút dịu dàng: "Tối nay nếu cần gì, cứ gọi tôi."

Điền Chính Quốc không thể ngủ được, ngồi dậy tựa vào đầu giường. Anh muốn hút một điếu thuốc, nhưng lại từ bỏ vì phép lịch sự.

Anh nghĩ đến bàn tay bị thương của Kim Thái Hanh, mặc dù đã uống thuốc kháng viêm, nhưng bác sĩ nói tối nay vẫn có thể sốt.

Điền Chính Quốc từ nhỏ đã có kinh nghiệm chăm sóc người bệnh, biết rõ ban đêm dễ bị sốt cao, anh do dự một lúc, đứng dậy mở cửa, đi về phía phòng ngủ của Kim Thái Hanh.

Nhà của Kim Thái Hanh tối đen như mực, giống như một cái hang sâu lạnh lẽo. Điền Chính Quốc dùng điện thoại để soi sáng, tìm một chiếc đèn tường bật lên, ánh sáng vàng nhạt xâm nhập vào bóng tối dày đặc, xua đi bóng đêm mù mịt khiến người ta khoa chịu.

Phòng ngủ của Kim Thái Hanh đối diện với phòng ngủ dành cho khách, Điền Chính Quốc đi đến trước cửa, giơ tay định gõ, sau một lúc lại từ từ hạ tay xuống.

Ngón tay đẩy nhẹ, cửa phòng ngủ lặng lẽ mở ra, ánh sáng mờ ảo lọt vào, tạo thành một cửa sổ hình thang màu vàng nhạt trên mặt đất.

Người trên giường chìm vào trong chăn, từ góc độ của Điền Chính Quốc chỉ có thể thấy mái tóc mềm mại đen nhánh. Bước đến bên giường, Kim Thái Hanh nằm ngửa, ánh sáng hơi mờ, không thể thấy rõ lông mi của hắn có động đậy không, nhưng trông có vẻ ngủ không ngon giấc.

Ngón tay nhẹ nhàng đặt lên trên trán Kim Thái Hanh, dưới ngón tay là một lớp mồ hôi nóng, theo đó anh nghe thấy một tiếng nặng nề th ở dốc.

"Có chuyện gì vậy, không thoải mái à?" Điền Chính Quốc hơi cúi người, vẻ mặt lo lắng.

Kim Thái Hanh mở mắt, khuôn mặt của hắn ẩn trong bóng tối bị pha loãng, biểu cảm mờ mịt, nhưng mang theo sự xâm lược rõ ràng, đôi mắt mở ra cũng hiện lên một tia điên cuồng khó hiểu.

"Rất khó chịu." Giọng nói trầm thấp làm xáo trộn bóng đêm ẩn chứa nguy hiểm, "Chủ nhiệm Điền không phải nói có thể nhờ anh giúp đỡ sao?"

Không biết tại sao, Điền Chính Quốc nhạy bén cảm nhận được nguy hiểm, anh giật mình, định nhanh chóng rút tay ra, nhưng vừa mới nghĩ đến đó, cổ tay đã bị người ta nắm chặt.

"Chủ nhiệm Điền, bây giờ giúp tôi một việc đi!"

Kim Thái Hanh kéo tay anh nhanh chóng luồn vào dưới chăn, lướt qua lồ ng ngực săn chắc, vòng eo thon gọn, xuống thêm chút nữa, rồi dừng lại!

"Kim Thái Hanh!"

Điền Chính Quốc giận tím mặt, dồn sức giãy dụa, trong nháy mắt đã thoát khỏi bàn tay lành lặn của người đàn ông kia.

"Con mẹ nó cậu!" Anh một tay nắm chặt cổ Kim Thái Hanh, tay kia mạnh mẽ vung quyền! Bụp! Tiếng đấm đập mạnh vào thịt da vang lên trong đêm tối, phá tan không khí mập mờ!

Cơn giận chưa tan, anh lại vung quyền! Bàn tay sắp sửa đấm xuống lại bị một bàn tay lớn dùng sức bao lấy! Kim Thái Hanh kéo Điền Chính Quốc về phía mình, nhanh chóng nói: "Tay trái của tôi không linh hoạt, làm không thoải mái, mới nhờ anh giúp, chúng ta đều là đàn ông, giúp một tay thì có sao đâu chứ? Nếu không thì lát nữa tôi cũng giúp anh!"

Hắn đẩy người ra, dùng một tay chống đỡ để lật người ngồi dậy trên giường, rút một điếu thuốc ở đầu giường nhét vào miệng, giọng nói vẫn còn oán trách: "Không đồng ý cũng không cần phải đánh người." Hắn lấy tay chạm vào khóe miệng, đau đến "hừ" một tiếng.

Điền Chính Quốc đứng bên cạnh giường, trầm mắt nhìn Kim Thái Hanh. Sự kinh hoàng và nóng giận của anh dần dần giảm bớt, cuối cùng chỉ còn lại sự bất lực.

Anh chậm rãi ngồi xuống mép giường, lưng quay về phía Kim Thái Hanh.

Hai tay xoa xoa mặt, anh thở dài: "Cho tôi điếu thuốc."

Phải một lúc sau điếu thuốc cùng hộp diêm mới được ném qua.

Ánh lửa bùng lên rồi tắt, Điền Chính Quốc rít một hơi thuốc thật sâu, khói trắng từ từ tan vào đêm tối, anh nói: "Kim Thái Hanh, tôi là gay, không thể chơi trò trai thẳng kiểu này với cậu được."

—-------

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co