Truyen3h.Co

Vkook ver | P.T.D

C46

YenThu


"Người yêu cũ của anh? Cậu ta vẫn còn chìa khóa nhà anh à?" Giọng nói của Kim Thái Hanh như một con rắn lạnh lẽo, từ từ quấn quanh.

"Cậu ấy quên trả, anh cũng quên đòi." Điền Chính Quốc đặt tay lên cánh tay của Kim Thái Hanh, nhẹ nhàng nắm lấy, có chút ý định dỗ dành người ta, sau đó trượt xuống, kéo cổ tay hắn, "Anh không biết hôm nay cậu ấy sẽ đến, chúng ta cùng đi ra ngoài đi."

Phòng ngủ âm u, Kim Thái Hanh đứng quay lưng về phía cửa sổ, bên kia ánh sáng và bóng tối là vẻ mặt khó lường của hắn. Sau một lúc im lặng, hắn phất tay ra, đôi môi thích hợp hôn môi cong lên nụ cười châm biếm.

"Em không đi. Anh có biết làm thế nào để khiến đối phương khó chịu sau khi chia tay không? Chính là anh ở trước cậu ta, giấu một tình nhân trong phòng."

"Kim Thái Hanh..." Điền Chính Quốc có chút bất đắc dĩ, "Anh và cậu ấy chia tay một cách hòa bình, không cần phải làm cậu ấy khó chịu; còn em là người yêu công khai của anh, không phải tình nhân cần giấu giếm."

"Thế à." Nụ cười trên môi trở nên ấm áp, nhưng sự toan tính nham hiểm trong mắt vẫn chưa tan biến hoàn toàn, Kim Thái Hanh vươn tay, đột ngột kéo Điền Chính Quốc lại hôn, một nụ hôn điên cuồng và mạnh mẽ, cố ý đẩy người vào cánh cửa lại một lần nữa bị gõ, hút sạch hơi thở, làm đôi môi đỏ lựng.

Hắn thì thầm bên môi: "Ai bảo chủ nhiệm Điền không muốn cậu ta khó chịu, vậy thì em sẽ không ra ngoài để cậu ta tự xấu hổ."

Đè tay nắm cửa xuống, Kim Thái Hanh đẩy Điền Chính Quốc đầy d*c vọng ra khỏi phòng.

"Chính...Chính Quốc?"

Lục Trăn suýt chút nữa va vào Điền Chính Quốc, cậu lách người qua, đôi mắt đầy kinh ngạc.

Cậu chưa bao giờ thấy Điền Chính Quốc như thế, quần áo xộc xệch, lộn xộn, môi đỏ rực, màu sắc loang lổ từ dưới tai lan xuống sâu trong cổ áo, không biết bên dưới chiếc áo ngủ mỏng manh che giấu bao nhiêu dấu vết khiến người ta mơ mộng.

Nhìn một cái là biết, ngay sau cánh cửa mỏng kia, vừa mới xảy ra chuyện gì.

Lục Trăn há miệng, nhưng không phát ra tiếng nào, đây là Điền Chính Quốc mà cậu biết sao? Điền Chính Quốc trước kia dù mới làm chuyện đó xong, vẻ mặt vẫn nhàn nhạt, sau đó lại hút thuốc, trầm mặc và cô đơn, khói thuốc phun ra giống như một tấm màn mỏng manh mờ mịt, cô lập anh lại, không ai có thể bước vào thế giới của anh.

Nhưng người đàn ông trước mặt có oán có hờn, cũng có sự bất lực sâu sắc và tình yêu nửa vui nửa giận.

Không phải là Điền Chính Quốc mà cậu biết.

"Lục Trăn, cậu đến đây có chuyện gì không?" Điền Chính Quốc nhanh chóng chỉnh lại áo ngủ, ngón tay luồn vào trong tóc vuốt nhẹ, khi hạ tay xuống len lén lau đi hơi ẩm trên môi.

Nếu bỏ qua những dấu vết xu@n tình trên cơ thể, anh lại là Điền Chính Quốc điềm đạm thong dong.

Lục Trăn nhìn cánh cửa phòng ngủ đóng chặt, lướt qua câu hỏi của Điền Chính Quốc: "Bên trong là bạn..."

Điền Chính Quốc gật đầu: "Bạn trai của tôi."

"À, thế à..." Trái tim Lục Trăn như bị trọng lực đánh mạnh một cái, cậu nhanh chóng cụp mắt, mi mắt che đi nước mắt bất ngờ nổi lên.

"Tôi tưởng... tưởng rằng anh sẽ không nhanh như vậy....."

"Tôi cũng nghĩ sẽ không nhanh như vậy, nhưng dù yên phận không hiểu sao lại tới." Điền Chính Quốc lại nhẹ nhàng hỏi, "Đồ của cậu tôi đã nhờ người đưa đến nhà cậu rồi, có gì sót lại không?"

"À, đúng rồi." Lục Trăn quay người, hơi ngửa đầu lên, cố ngăn những giọt nước mắt trong mắt mình, "Có một bức... tranh, tôi để ở sau tủ."

"Tôi giúp cậu lấy."

"Không cần, để tôi tự lấy."

Lục Trăn đi đến bên cạnh tủ đồ, với tay rút một bức tranh từ khe hở giữa tủ và bức tường. Một bức chân dung bình thường, nhưng vì Lục Trăn cảm thấy chột dạ nên đã che đi phần lớn.

Chính là bức tranh mà Kim Thái Hanh đã vẽ cho cậu, trong phòng vẽ đầy nắng, người đàn ông dịu dàng gọi cậu là "Trăn Trăn".

Lục Trăn định thừa dịp Điền Chính Quốc đi làm để lén lấy đi, không ngờ lại gặp phải màn "vận động" nhiệt tình giữa anh và bạn trai mới.

Vừa đau lòng lại vừa tội lỗi, không đành buông bỏ quá khứ cũng không thể bình thản đối mặt với tương lai, Lục Trăn cảm thấy mình thật tệ hại, vô cùng lúng túng.

Ánh mắt Điền Chính Quốc nhẹ nhàng lướt qua bức tranh, thấy góc dưới bên phải có một chữ ký giống như tiếng Kim, chưa kịp nhìn rõ, bức tranh đã bị Lục Trăn xoay lại.

"Gần đây anh sống tốt không?" Lục Trăn ôm bức tranh thấp giọng hỏi.

Điền Chính Quốc gật đầu: "Rất tốt."

Nụ cười của Lục Trăn đắng chát: "Cũng phải thôi, anh đã có bạn trai mới rồi." Cậu nghĩ đến cuộc sống riêng tư trong sạch gọn gàng của Điền Chính Quốc, ngẩng đầu hỏi, "Là ai vậy, tôi có biết không? Bạn bè của anh không nhiều..."

Chưa kịp nói hết, điện thoại của cậu đã reo lên, tiếng chuông đặc biệt khiến Lục Trăn lập tức ngừng nghẹn ngào chua xót, chuyển sang kinh ngạc. Cậu nhanh chóng lấy điện thoại ra khỏi túi, nhìn vào cái tên nhảy múa trên màn hình, khuôn mặt lộ rõ vui mừng.

"Chính Quốc, tôi còn có việc, không nói chuyện nhiều với anh nữa."

"Được." Bức tranh hơi lớn, Điền Chính Quốc lịch sự hỏi, "Có cần tôi giúp cậu đưa lên xe không?"

"Không cần, không cần," Lục Trăn vội vàng, không giấu nổi sự gấp gáp, "Tôi tự mang xuống lầu được."

Cậu vội vàng mở cửa, đang định bước đi thì Điền Chính Quốc nhẹ nhàng nhắc nhở: "Lục Trăn, chìa khóa nhà tôi..."

"À! Suýt nữa quên mất." Lục Trăn đặt chìa khóa vào tay Điền Chính Quốc, vẫy tay một cách đơn giản, rồi đi xuống lầu.

Điền Chính Quốc nghe cậu nhận điện thoại, nhưng chỉ "alo" một tiếng rồi không nói gì nữa.

Kim Thái Hanh cúp máy, sau đó tắt nguồn, vô tư ném lên giường. Hắn lảo đảo bước ra, dựa vào cửa phòng ngủ, ghẹo gan nói: "Người yêu cũ cuốn hồn anh đi rồi à?"

Điền Chính Quốc đóng cửa lại, treo chìa khóa lên móc trên tường.

"Bớt ghen tuông lại đi," Người đàn ông nhíu mày, "Món nợ vừa rồi anh còn chưa tính với em."

Kim Thái Hanh lững thững đi tới, giống như không có xương sống dựa vào vai anh, châm ngòi ly gián: "Người yêu cũ của anh có phải đã cắm sừng anh đúng không?" Hắn chạm môi vào vành tai Điền Chính Quốc, "Chẳng qua là em cảm thấy bực mình, làm gì có ai tốt hơn anh chứ? Người yêu cũ của anh bộ mù rồi sao?"

Điền Chính Quốc đẩy hắn ra, vươn tay xoa xoa mái tóc rối bời của Kim Thái Hanh: "Đừng có đoán mò lung tung, không được xéo sắc, không nên gây sự."

Khẽ bĩu môi, Kim Thái Hanh đi theo Điền Chính Quốc vào phòng tắm: "Cùng nhau tắm đi."

Điền Chính Quốc chẳng những không từ chối, còn quay đầu nhẹ nhàng liếc hắn, tuy rằng câu dẫn nhưng lại rất bất thường.

Phòng vệ sinh nhỏ hẹp nhưng sạch sẽ, có phân chia khu vực khô và ướt, phòng tắm được ngăn cách bằng kính. Gương sáng bóng, phản chiếu rõ ràng những vết loang lổ trên cổ, Điền Chính Quốc dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua những vết đỏ, ánh mắt nhìn thẳng Kim Thái Hanh trong gương, không giận không dữ, như cười như không: "Vừa rồi đẩy anh khỏi phòng ngủ trong tình trạng đó, cảm thấy rất sảng khoái phải không?"

Kim Thái Hanh căng lưng, vô thức lùi lại một bước nhỏ: "Chủ nhiệm Điền, lúc đó ghen tuông, không khống chế được cảm xúc."

"Bây giờ có thể khống chế được không?"

"...Có thể...chắc là được."

"Vậy tốt." Điền Chính Quốc bắt đầu c ởi quần áo, "Em đứng đây nhìn anh tắm," rồi quay người, áp sát Kim Thái Hanh, "Không được cử động, nếu như cử động, cả tuần này em không được vào phòng của anh, không được lên giường của anh."

Quần áo rơi xuống đất: "Anh nói là làm."

Tiếng nước chảy từ trong phòng tắm truyền ra, Kim Thái Hanh và Điền Chính Quốc cách nhau một tấm kính.

Mái tóc ẩm ướt lộn xộn được vuốt về phía sau đầu, lộ ra vầng trán trơn mịn, Điền Chính Quốc ngẩng đầu đón dòng nước chảy, khuôn cằm góc cạnh căng lên, đường nét trở nên mượt mà sắc sảo.

Vai rộng lưng mỏng, thân hình cao lớn khỏe mạnh, trông có vẻ gầy nhưng không hề gầy. Dấu nước uốn lượn nương theo cơ thể tr@n trụi chảy xuống, từ lông mày sắc lạnh lan tới cần cổ thon dài, tràn đến xương quai xanh, sau đó trượt xuống ngực.

Làn da trắng bị hơi nước nóng nhuộm thành hồng nhạt, làm giảm đi vẻ lạnh lùng thường ngày của Điền Chính Quốc, vòng eo thon gọn chợt lõm xuống, Điền Chính Quốc bắt đầu kỳ cọ.

Đây rõ ràng là một cuộc tấn công thị giác! Ba phần ngượng ngùng, bốn phần kiềm chế, còn có vài phần cám dỗ khiêu khích vô tình lẫn cố ý....

Kim Thái Hanh đột nhiên đặt tay lên tay nắm cửa, cửa còn chưa mở đã cảm nhận được ánh mắt đầy uy áp.

"Muốn vào không?" Điền Chính Quốc hỏi nhẹ nhàng.

Kim Thái Hanh dừng tay, lý trí đánh tan t*ng trùng thượng não. Đây là hình phạt! Kim Thái Hanh rốt cuộc cũng nhận ra mình bị nhốt ngoài phòng tắm. Điền Chính Quốc hiểu rõ tính tình của hắn, biết cách phạt ít mà răn nhiều.

Cơ thể đã bắt đầu trở nên phóng túng, nhưng chỉ có thể miễn cưỡng kiềm chế, Điền Chính Quốc một khi nghiêm túc, ai cũng phải e dè một hai.

"Chỉ muốn hỏi chủ nhiệm Điền có cần em giúp đỡ không? Nếu không cần em sẽ không vào."

Điền Chính Quốc nhíu mày, Kim Thái Hanh đành mỉm cười bất lực, ngoan ngoãn tựa vào bồn rửa tay, suốt quá trình đều nhìn chăm chú, trong tưởng tượng đã thay đổi mười tám loại động tác khác nhau.

Hơi nước bốc lên trong phòng tắm nhỏ hẹp, bàn tay đặt trên bồn rửa tay càng lúc càng chặt, cơ thể người đàn ông càng ngày càng nóng....

—------

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co