Truyen3h.Co

Vkook ver | P.T.D

C50

YenThu


Lúc Điền Chính Quốc kịp phản ứng, đã bước lên thêm một bậc thang. Anh quay lại và đi đến cửa nhà mình, vừa định lấy chìa khóa mở cửa thì chợt nhớ ra cửa đã được thay bằng khóa vân tay, ổ khóa cũ kỹ cùng với chìa khóa của anh và chiếc Lục Trăn trả lại đã bị Kim Thái Hanh ném vào thùng rác.

Kim Thái Hanh ghen tuông quá mức. Nghĩ đến đây, Điền Chính Quốc bật ra nụ cười bất đắc dĩ nhưng lại Điềnng tính, đó là nụ cười đầu tiên của anh trong ngày, xua tan đi những đám mây u ám bao quanh.

Dùng vân tay mở khóa, Điền Chính Quốc đẩy cửa bước vào, đón chào anh không phải là sự tĩnh lặng của căn phòng, mà là mùi thơm cà ri nồng đậm.

Máy hút khói trong bếp đang hoạt động, trong âm thanh nồi niêu xoong chảo đan xen, thỉnh thoảng lại nhảy ra một câu tiếng Thái, nhộn nhịp như gà bay chó chạy.

Điền Chính Quốc thay giày, cầm cặp công văn đi đến góc tường phòng khách, từ đây có thể nhìn thấy toàn cảnh nhà bếp.

Người đàn ông cao lớn mặc áo sơ mi đen, xắn tay áo lên, lộ ra cánh tay khỏe mạnh. Hắn đeo tạp dề màu nâu đậm, tóc mái được xước gọn lên bằng một cái kẹp gợn sóng, gương mặt nghiêng mạnh mẽ, góc cạnh sắc nét, khi vung cái xẻng, cơ bắp trên tay lúc phồng lúc xẹp, khiến người ta nảy sinh d*c vọng.

Điền Chính Quốc tựa vào tường nhắm mắt lại, cảm thấy "bảo bối" như vậy đặt trong bếp không bằng đặt trên giường.

Bỗng nhiên, bếp lửa bùng lên một chuỗi ngọn lửa, rất có tư thế dọc theo đáy nồi cháy vào trong nồi, Kim Thái Hanh nhanh chóng lùi lại một bước, chửi một câu, mặc dù là tiếng Thái nhưng cũng nghe ra bực bội.

"Để anh." Điền Chính Quốc để cặp tài liệu xuống, nhanh chóng bước vào bếp, dưới ánh mắt ngạc nhiên của Kim Thái Hanh, anh nhấc chảo ra khỏi bếp, tắt lửa.

"Dầu bắn vào lửa." Anh quay đầu nhìn Kim Thái Hanh phía sau, "Có bị hù không?"

"Anh về từ khi nào? Không phải nói còn nửa tiếng nữa sao?"

Sau khi dập tắt ngọn lửa, Điền Chính Quốc lại đặt chảo trở lại bếp, mở gas.

"Đến đây." Anh cười ra lệnh.

Khoảng cách giữa hai người chỉ cách một nắm tay, Kim Thái Hanh tự nhiên hiểu "đến đây" là ôm nhau.

Hắn vừa mới vòng tay ôm lấy eo Điền Chính Quốc từ phía sau, đã nhận được nụ hôn của người đàn ông. Điền Chính Quốc hôn nhẹ vào khóe môi hắn: "Nhớ em, nên lái xe nhanh hơn một chút."

Trong lòng Kim Thái Hanh như được nhét đầy kẹo ngũ sắc rực rỡ, ngọt ngào đến sâu răng. Hắn ôm chặt Điền Chính Quốc vào lòng, muốn nắn nhào anh vào xương máu của mình.

Điền Chính Quốc vỗ nhẹ lên cánh tay hắn, cười hỏi: "Món này anh không biết làm, phải làm như thế nào?"

Kim Thái Hanh cắn nhẹ vào đỉnh tai anh: "Chỉ cần hầm cho nước cạn."

Bên cạnh là nồi hầm đang bốc hơi nóng, xua đi cái lạnh Điền Chính Quốc mang về từ bên ngoài.

"Không ngờ em thực sự biết nấu ăn."

"Không giỏi lắm, gọi điện hỏi đầu bếp ở nhà Thái Lan." Kim Thái Hanh lấy từ túi ra một tờ thực đơn nhăn nhúm viết đầy chữ Thái, "Đã nghiên cứu mấy ngày cho ngày cuối tuần này đó."

Nước nóng trong nồi sôi sùng sục, hương thơm đậm đà của cà ri lan tỏa trong không khí, trái tim mệt mỏi cả ngày của Điền Chính Quốc lúc này trở nên mềm mềm chua chua.

Thả lỏng sống lưng, cơ thể dựa vào vòng tay vững chãi phía sau: "Xin lỗi, là anh làm em mất hứng."

Kim Thái Hanh với tay tắt lửa, chóp cằm cứng cáp cọ qua má Điền Chính Quốc, cùng lúc đó lời nói dịu dàng cũng tràn qua, như mưa xuân tháng ba ở Giang Nam, nhẹ nhàng không dấu vết: "Mất hứng chỗ nào chứ? Bây giờ không phải là tối chủ nhật sao? Cuối tuần vẫn chưa qua mà, Chủ nhiệm Điền của em."

Ba món chính và một món canh, mặc dù hương vị chỉ bình thường, nhưng đã khiến Điền Chính Quốc ăn thêm hai bát cơm. Trong tivi đang chiếu một bộ phim cũ, nam thanh nữ tú của Đông Nam Á mắt sâu mày nét quả thực rất dễ nhìn.

Bức rèm dày cản lại ánh sao, trong căn phòng nhỏ chỉ có ánh sáng đen trắng và mùi thơm của thức ăn nồng đậm. Sự thư giãn sau khi mệt mỏi khiến Điền Chính Quốc càng thêm trân trọng nỗ lực của Kim Thái Hanh, và nếu chủ nhiệm Điền đã có ý định dỗ dành, sẽ làm cho người ta mềm nhũn từ da thịt đến từng kẽ xương. Kim Thái Hanh, người đã mềm nhũn xương cốt trong bữa ăn, liền gửi tin nhắn cho đầu bếp nhà mình mấy lần, thực đơn cho ba tuần liên tiếp đã được quyết định.

Thế nhưng, không gì có thể ngăn cản "Vua giấm" bất ngờ xuất hiện.

Kim Thái Hanh múc một muỗng nước lẩu Tom Yum đưa lên miệng Điền Chính Quốc, làm như vô tình hỏi: "Bạn trai cũ của anh nấu ăn thế nào?"

Đối mặt với "Vua giấm", Điền Chính Quốc luôn cảm thấy bất lực, anh không muốn nói xấu người cũ, lại biết Kim Thái Hanh rất nhạy cảm, nên chỉ đành tránh nặng tìm nhẹ: "Cậu ấy bận công việc, không hay vào bếp lắm."

"Cho nên đều là anh nấu cho cậu ấy ăn?" Kim Thái Hanh cười nửa miệng, giọng điệu mai mỉa, "Công việc của chủ nhiệm Điền cũng thật là nhàn nhã quá đi."

Điền Chính Quốc uống canh từ tay Kim Thái Hanh, vòng tay hôn lên môi hắn, một ngụm canh hai người chia sẻ, giữa lúc răng môi quấn quýt, Điền Chính Quốc cười nói: "Bảo bối, lần sau nấu canh đừng cho nhiều giấm, anh không chịu nổi."

Anh đứng dậy chủ động ngồi lên đùi Kim Thái Hanh, cúi đầu hôn lên đôi mắt kinh ngạc: "Đêm nay anh không muốn bị ai làm phiền, đây là cuối tuần của chúng ta."

Lúc này, Kim Thái Hanh đương nhiên rất nghe lời, Điền Chính Quốc nói cái gì thì là cái đó, hắn luồn tay vào trong áo sơ mi của anh, vuốt v e tấm lưng trắng mịn, ánh mắt như một con thú săn mồi: "Cuối tuần tuyệt vời như vậy, kế tiếp chúng ta sẽ làm gì đây, chủ nhiệm Điền?"

Điền Chính Quốc chụp lấy bàn tay Kim Thái Hanh đang ôm lấy eo mình, ánh mắt liếc nhìn ngăn kéo đựng găng tay da.

Kim Thái Hanh nghe thấy tiếng máu của mình chảy ngược, hắn với tay mở ngăn kéo, lấy ra đôi găng tay quân dụng màu đen, giọng khàn khàn hỏi: "Anh còn muốn không?"

Khoảng cách giữa hai người chỉ đủ chỗ cho hơi thở của nhau, Điền Chính Quốc nhận lấy đôi găng tay, chậm rãi đeo lên tay Kim Thái Hanh, nâng niu thành kính.

Da găng cách biệt hơi ấm, phản chiếu ánh sáng mờ, trông vừa cấm dục vừa lạnh lẽo. Điền Chính Quốc kéo bàn tay đó, từ từ đặt lên cổ mình, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng, gần như sắp vỡ vụn.

"Anh không muốn sao?"

Đen và trắng, mạnh mẽ và yếu đuối, quyền lực và khiêm nhường.

Người đàn ông nào có thể chịu đựng được sự cám dỗ như vậy? Kim Thái Hanh giấu đi mọi cảm xúc, như quân phiệt nắm giữ quyền lực, nhìn người trước mặt có thể cho đi những gì hắn muốn, cơn điên cuồng khát máu bành trướng trong cơ thể không có điểm dừng, hắn bất ngờ siết chặt bàn tay, nắm lấy cổ Điền Chính Quốc, bình tĩnh lạnh lùng hỏi: "Anh có thể cho em bất cứ thứ gì em muốn không?"

Oxy bị cắt đứt, sắc mặt Điền Chính Quốc có chút tái nhợt, anh nhẹ nhàng đặt tay lên cổ tay của Kim Thái Hanh, khó khăn trả lời: "Em muốn cái gì?" Điền Chính Quốc nói ra đúng câu thoại trong phim vừa rồi, "Tình yêu quý giá nhất của anh, đã trao cho em rồi."

Tay Kim Thái Hanh run lên, bỗng dưng thả lỏng sức lực, trong lòng không hiểu sao chợt thấy chua xót, không đợi cảm giác lan tràn thành tai hoạ, hắn đột nhiên nghiêng mình, khiêng Điền Chính Quốc lên vai, nhanh chóng bước về phòng ngủ, quăng lên giường lớn.

Trong đống chăn gối cuộn trào, hai người tiến vào khe hở của nhau. Ngón tay bọc trong da mềm màu đen đâm sâu vào khoang miệng, quấy nát từng tiếng r3n rỉ khó nhịn khiến lòng người dao động. Da găng lạnh lẽo vô tình nắm chặt cổ chân ấn sâu, lần lượt khám phá sự mềm dẻo tột cùng của cơ thể. Bàn tay hắc ám của kẻ hành quyết đặt trên xương cánh bướm lồi lên, dùng hết sức lực để xé nát sự dịu dàng, giấc mơ và hy vọng vỗ cánh của nó....

"Điền Chính Quốc." Kim Thái Hanh gọi.

Nhẹ nhàng nâng mí mắt, vẻ mặt của Điền Chính Quốc đã có chút mơ hồ, anh nhẹ nhàng đáp lại "Hửm? Kim Thái Hanh?".

Giọng nói vừa thấp vừa khàn, có thể vì mệt mỏi, nghe có vẻ sâu lắng dịu dàng.

Kim Thái Hanh thích nghe anh gọi tên mình, đặc biệt là giữa lúc làm chuyện chăn gối, vượt xa mọi tình cảm thông thường, đó là "tình yêu" chói sáng.

Biết bao cảm xúc dâng trào trong đôi mắt của Kim Thái Hanh, nóng bức lẫn lạnh lẽo, điên cuồng lại từ tốn, rung động tận xương tủy và lạnh lùng tàn nhẫn, lúc sáng lúc tối, cuồng nhiệt kéo giật.

"Anh không nghĩ mình thật đáng khinh sao? Dễ dàng như vậy đã.... yêu một người." (คุณ คิด ว่า ร้าย เหรอ เหรอ เหรอ าก จะ ตก ตก หลุมรั.)

Lời nói dành cho Điền Chính Quốc, lại như nói với chính mình.

Tránh né đôi mắt dịu dàng, Kim Thái Hanh rũ mi, cúi người hôn xuống.

Nụ hôn đầy tính xâm lược, giống như một sự giải tỏa, cũng là một cách tuyên thệ, hắn thống trị thế giới của Điền Chính Quốc, thống trị những cảm xúc lố bịch của vị đại thiện nhân này.

Nhưng mà, Kim Thái Hanh, tại sao mày lại không vui?

Điên cuồng đến tận khuya, sức cùng lực kiệt.

Tắm rửa xong, hiếm khi hai người không ôm nhau ngủ, mỗi người chiếm một góc giường.

Phòng ngủ đã thay rèm cửa sổ, trong phòng không một tia sáng, Kim Thái Hanh mở mắt nhìn vào bóng tối bất tận, cảm nhận hơi thở đều đặn của người bên cạnh.

Qua một lúc sau, người bên cạnh đột nhiên động đậy, Điền Chính Quốc cẩn thận đứng dậy, nhẹ nhàng ra khỏi phòng ngủ, đóng cửa phòng lại.

Năm phút sau, Kim Thái Hanh cũng đi ra ngoài, tìm thấy bóng dáng của người đàn ông ở ban công chật hẹp.

Điền Chính Quốc đang hút thuốc, anh chỉ mặc một chiếc áo ngủ mỏng manh, đứng trong ban công khép kín không có thiết bị sưởi ấm, giống như khói thuốc quấn quanh đầu ngón tay, mờ mịt lại cô đơn.

Kim Thái Hanh mở cửa ban công bước vào, từ phía sau khoác áo cho Điền Chính Quốc. Anh rõ ràng có chút ngạc nhiên, tháo điếu thuốc hỏi: "Lúc anh ra ngoài có làm phiền em không?"

"Không có." Kim Thái Hanh ôm Điền Chính Quốc, đặt cằm lên vai anh, lơ đãng nói, "Xem ra em vẫn chưa ép khô được chủ nhiệm Điền, để anh còn sức đứng lên hút thuốc."

"Chết tiệt" Điền Chính Quốc phì cười mắng khẽ, anh vỗ vỗ tay Kim Thái Hanh, "Ở đây lạnh, em quay lại đi, anh hút xong thuốc sẽ đi ngủ."

"Có tâm sự à?" Kim Thái Hanh hỏi.

Điền Chính Quốc ngẩn người một chút, sau đó lắc đầu: "Không, chỉ là muốn hút điếu thuốc."

"Em là bạn trai của anh, có chuyện gì anh muốn giấu em sao?"

Điền Chính Quốc nghiêng đầu nhìn hắn, trầm ngâm một chút, mới nói: "Vào phòng, anh sẽ nói với em."

Tắt thuốc, hai người bước vào phòng, Kim Thái Hanh lạnh đến rùng mình, Điền Chính Quốc đưa hắn lên giường, ôm vào trong ngực.

"Anh sẽ bán căn nhà này đi."

"Tại sao?"

Căn nhà của Điền Chính Quốc cũ kỹ, mặc dù nằm ở trung tâm thành phố, nhưng không gần chợ búa trường học, vì vậy giá trị không cao lắm.

Điền Chính Quốc không đòi hỏi cao về vật chất, với tính cách của anh, nếu không gặp phải rắc rối lớn, anh sẽ không nghĩ đến việc bán nhà.

Kim Thái Hanh bật đèn đầu giường: "Anh gặp khó khăn gì à?"

"Cuối tuần này anh đã gặp em trai mình." Điền Chính Quốc đặt bàn tay lạnh ngắt của Kim Thái Hanh vào trong áo ngủ, "Nó đang cần tiền gấp, tiền tiết kiệm của anh không đủ, nên anh định bán căn nhà này."

Kim Thái Hanh nhớ đến khuôn mặt trẻ trung khác trong bức ảnh mà mình đã lấy: "Cần bao nhiêu, em có thể..."

"Kim Thái Hanh." Điền Chính Quốc cắt ngang lời Kim Thái Hanh, "Đây là lý do anh không muốn nói cho em biết, anh không muốn em tham dự vào chuyện này. Nhưng mà, ngày mai sẽ có người môi giới đưa khách đến xem nhà, không nói với em cũng không phải."

Trên tủ đầu giường đặt một khung ảnh, bên trong là Kim Thái Hanh đẹp trai lôi cuốn, những bức ảnh như thế có thể nhìn thấy khắp nơi trong căn nhà nhỏ vỏn vẹn tám mươi mét vuông này. Lúc đặt chúng, Điền Chính Quốc cảm thấy bất lực trước sự ghen tuông của Kim Thái Hanh, bây giờ phải dọn dẹp, trong lòng anh lại không khỏi chua xót.

"Chúng ta là người yêu, nhưng điều kiện tiên quyết, chúng ta đều là những cá nhân độc lập, chuyện này vẫn trong khả năng xử lý của anh, nếu thực sự không giải quyết được, lúc đó mới nhờ đến Kim tổng."

Điền Chính Quốc là người như thế nào, Kim Thái Hanh đương nhiên hiểu rõ, anh đã nói đến mức này, Kim Thái Hanh cũng không còn gì để nói, ánh mắt hắn trầm xuống, có chút không ngờ tới: "Ngày mai chuyển đến nhà em, căn nhà nhỏ nát này không cần nữa, sau này mua lại căn khác tốt hơn."

Điền Chính Quốc dùng ngón tay móc vào lòng bàn tay hắn: "Anh đã xin vào ở ký túc xá công ty, chỉ là..."

Kim Thái Hanh lấy một điếu thuốc, nhét vào miệng, lạnh lùng nói: "Chủ nhiệm Điền, chỉ là thế nào?"

Điền Chính Quốc giật điếu thuốc, vuốt đầu Kim Thái Hanh như vuốt chó: "Mệt lắm rồi, đừng làm loạn, chuyện ở chung không thương lượng, bây giờ đi ngủ."

Tắt đèn, Kim Thái Hanh trong bóng tối một mình... bực bội.

—--------

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co