C62
Tiếng gõ cửa kịch liệt phá vỡ không gian tình tứ, Điền Chính Quốc kéo người dính chặt trên ngực mình lên, khàn giọng nói: "Người ta gõ cửa mãi kìa, đi mở cửa đi."
Kim Thái Hanh ngậm lấy môi anh, chặn lời anh lại: "Đừng quan tâm, tập trung vào việc thôi chủ nhiệm Điền."
"Có thể hàng xóm có việc gấp, Kim Thái Hanh, anh đi hỏi thăm đã."
Lời nói của Điền Chính Quốc gián đoạn xen lẫn tiếng nước, sau một nụ hôn sâu, Kim Thái Hanh mới thấp giọng đệt một tiếng: "Anh đừng động đậy, để em đi."
Hắn vội vàng mặc một chiếc quần lỏng lẻo, dáng vẻ vẫn toát lên sự mạnh mẽ, Kim Thái Hanh ánh mắt không kiên nhẫn, kéo cửa phòng ngủ bước ra ngoài.
Điền Chính Quốc sợ hắn gây chuyện, lê cái eo mềm nhũn mặc áo ngủ, vừa đến cửa phòng ngủ đã nghe thấy tiếng kinh hô lạc giọng của Lục Trăn.
"Kim Thái Hanh, sao anh lại ở đây?!"
Lục Trăn? Điền Chính Quốc chợt dừng bước, cậu ấy làm sao biết Kim Thái Hanh?
Đẩy cửa ra, liền thấy hai người đang giằng co ở trước cửa.
Trong mắt Lục Trăn có sự ngạc nhiên và tức giận, giống như một con vật nhỏ phản ứng với kích thích, dựng lông toàn thân.
Còn về Kim Thái Hanh...
Ánh mắt Điền Chính Quốc rơi trên người Kim Thái Hanh, thấy lưng hắn căng thẳng chưa từng có, tay phải vẫn nắm lấy tay nắm cửa, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, hằn lên màu xanh đậm rõ ràng.
Một cách vô thức, Điền Chính Quốc nhìn về phía sau tai Kim Thái Hanh, cử chỉ kiểm tra giống như không tự chủ này, đôi khi thực sự làm Điền Chính Quốc rất khó chịu.
Gân sau tai lại một lần nữa căng lên, dường như giật càng nhanh càng mạnh, hiện giờ ngay cả gân trên cổ cũng phồng lên, như một con thú hoang hung hăng nhưng bất ngờ gặp phải đối thủ mạnh.
Lục Trăn lùi lại một bước, xác nhận số nhà, những con số quen thuộc một lần nữa đã khơi dậy cơn giận dữ của cậu! Thanh niên thấp hơn Kim Thái Hanh gần một cái đầu, đột nhiên đẩy mạnh người đàn ông cao lớn trước cửa, tức giận nói: "Có chuyện gì thì cứ đến tìm tôi, tại sao lại đi tìm Điền Chính Quốc! Món quà anh tặng tôi, tôi đã trả lại cho anh rồi; tiền nợ anh, tôi cũng đã viết giấy nợ! Anh tìm anh ấy làm gì? Tôi và anh ấy đã chia tay rồi!"
Cả đêm liên tiếp trải qua những cú sốc, bây giờ lại bị Kim Thái Hanh kích thích trực tiếp, Lục Trăn tức giận đến mức không suy nghĩ, coi hắn như ác bá tìm đến đòi nợ.
Kim Thái Hanh bị cậu đẩy một cái, dễ dàng va trúng tủ giày phía sau, khung hình thuỷ tinh đặt trên đó lắc lư vài lần, cuối cùng vẫn rơi xuống đất.
Thuỷ tinh lấp lánh bỗng chốc vỡ tan, từ trong suốt trở thành vụn vỡ, từng mảnh nhỏ tựa như xác chết, mai táng nụ cười của Kim Thái Hanh trong ảnh.
Ngoài bức ảnh, ánh mắt của Kim Thái Hanh cũng trở nên lạnh lẽo. Ban đầu hắn định giả vờ yếu đuối như bạch liên hoa, không ngờ lại đụng nát khung ảnh của mình.
Điều này không may mắn, hắn sờ vào tượng Phật Tứ Diện trên ngực.
— Chỉ cho phép tôi bỏ anh ấy, không cho phép anh ấy rời bỏ tôi.
— Quay lại rồi sẽ thẳng tay vứt bỏ.
Kim Thái Hanh đột nhiên nhận ra, bây giờ Điền Chính Quốc đã quay lại, chỉ còn thiếu việc thẳng tay vứt bỏ.
Hắn chậm rãi nắm chặt tay, tự nhủ, đây là một... cơ hội tuyệt vời.
Không cho phép bản thân suy nghĩ thêm, Kim Thái Hanh như cười như không nói: "Trăn Trăn à, sao lại đến đây muộn vậy?"
Cùng với tiếng "Trăn Trăn" được thốt ra, không khí trong phòng đột nhiên thay đổi!
Lục Trăn cuối cùng cũng tỉnh táo lại! Nhìn thấy bức ảnh trên đất và Kim Thái Hanh trần trụi phần trên, khuôn mặt cậu bỗng nhiên trắng bệch!
Ánh mắt từ từ lướt qua người đàn ông phía trước, Lục Trăn nhìn về phía Điền Chính Quốc đang đứng cạnh cửa phòng ngủ chỉ mặc một chiếc áo choàng ngủ, run rẩy hỏi: "Chú Điền, đây là... chuyện gì vậy? Tại sao Kim Thái Hanh lại ở nhà anh?"
Chú Điền? Kim Thái Hanh nhíu mày, hắn cũng dồn ánh mắt lạnh lùng về phía Điền Chính Quốc, lơ đãng hỏi: "Đúng vậy, Chính Quốc, người mẫu vẽ của em tại sao lại đến gõ cửa nhà anh nửa đêm như vậy?"
Hai người, đều đang trách móc!
Điền Chính Quốc đứng đó, trên đầu có một ánh đèn chiếu sáng, đặc trưng của trang trí cổ điển, trần nhà phải có một vòng đèn ống xung quanh.
Ánh sáng từ trên cao chiếu xuống, tạo ra những dải sáng lấp lánh trên mái tóc của anh, giống như những gợn sóng lấp lánh trên mặt hồ yên tĩnh, một mảnh cô đơn. Những sợi tóc xanh kia là nỗi nhớ của Kim Thái Hanh, vừa mới còn hôn đi hôn lại trên đỉnh đầu, say mê mùi hương hoa dại buồn bã và đau khổ.
Ánh sáng từ trên cao lại rơi xuống hàng mi dài của Điền Chính Quốc, tạo nên một bóng tối đậm đặc dưới đáy mắt anh, che đi ánh sáng trong mắt, khiến cho mọi thứ về anh trở nên khó hiểu.
"Hai người quen biết nhau à?" Giọng nói của Điền Chính Quốc vẫn còn âm sắc sau một cuộc hứng tình, trầm khàn gợi cảm, khiến cho người nghe da đầu tê dại.
Ngữ điệu chậm rãi, không vội vàng cũng không giận dữ, khiến Kim Thái Hanh cảm thấy bất ngờ.
"Chúng tôi..."
Lục Trăn có chút lúng túng, Kim Thái Hanh thay cậu đáp: "Quen biết, em từng mời cậu ấy làm mẫu vẽ cho em, hình như chỉ có một lần, hình như là vậy."
Nói xong, Kim Thái Hanh tìm một chiếc ghế trong phòng khách ngồi xuống, lấy điếu thuốc kẹp vào ngón tay, tự mình xác nhận một lần nữa: "Trong ký ức của em là vậy, em mời quá nhiều người mẫu vẽ, không thể nhớ hết."
Khi Kim Thái Hanh quay lưng, Lục Trăn thấy những vết cào trên lưng hắn, ý nghĩa của nó không cần phải nói ra! Cuối cùng cậu cũng xác định được suy đoán của mình, giọng nói trở nên sắc nhọn mà run rẩy, cậu chỉ vào Kim Thái Hanh, hỏi người yêu cũ của mình: "Điền... Chính Quốc, các người vừa làm gì?... Lên giường à?"
Câu hỏi không ai trả lời, đại diện cho sự thừa nhận.
"Lần trước người không ra khỏi phòng ngủ cũng là hắn à?" Lục Trăn hỏi gần như là la lên.
"Đúng." Điền Chính Quốc sảng khoái trả lời.
"Đúng?" Tròng mắt của Lục Trăn bỗng nhiên đỏ ngầu, gần như điên tiết, "Điền Chính Quốc, anh biết hắn là ai không? Hắn là Kim Thái Hanh, người thuê tôi làm mẫu, người gọi tôi là Trăn Trăn, người không ngừng tặng quà cho tôi, cho tôi sự dịu dàng, khiến tôi bỏ anh để ngoại tình với hắn!!"
"Không có chuyện ngoại tình." Kim Thái Hanh ngồi trên ghế phân bua một cách nhẹ nhàng, "Ngoại tình cần có sự tương tác tình cảm, giữa chúng ta, không có."
Lục Trăn bật ra tiếng cười khổ: "Đúng, không có, anh chỉ giả vờ khiến tôi nghĩ rằng anh đã yêu tôi, khi tôi bỏ hết tất cả để mạo hiểm, thì anh mới nói với tôi rằng con mẹ nó đều là giả!"
"Anh chơi đùa tôi, tôi chấp nhận, tôi tự làm khổ mình! Nhưng Kim Thái Hanh, tại sao anh lại xuất hiện ở đây? Tên biến thái này, anh lại muốn làm gì nữa?!" âm cuối của Lục Trăn khô khốc khàn đặc, gần như là hét lên trong cơn cuồng loạn.
Ngược lại, lời nói của Kim Thái Hanh lại vừa nhẹ vừa mỏng.
"À, tôi đã nghe hiểu rồi." Hắn nở nụ cười, "Người yêu cũ của cậu là người yêu hiện tại của tôi, phải không? Bởi vì tôi từng cự tuyệt lời theo đuổi của cậu, nhưng bây giờ lại ở bên người bạn trai mà cậu đã bỏ rơi, nên cậu... sụp đổ à?"
"Không phải! Không phải như vậy!" Rõ ràng là Lục Trăn thực sự đã sụp đổ, cậu vội vàng bước đến bên Điền Chính Quốc, nắm lấy cánh tay anh, "Chú Điền, đừng nghe hắn nói bậy, là tôi không tốt, tôi hèn hạ, tôi vì hắn mà chia tay với anh, nhưng hắn thực sự là một kẻ biến thái, một cao thủ đùa giỡn trái tim người khác, tôi không biết tại sao hắn lừa dối tôi rồi lại đến quấy rầy anh, trong chuyện này nhất định có một mối liên quan mật thiết!"
Ngón tay của Kim Thái Hanh không kìm được mà xoay hộp diêm, dưới ánh đèn, Điền Chính Quốc đã mất đi sắc màu tình tự, vẻ mặt bình tĩnh như thường ngày, thậm chí vỗ nhẹ vào vai Lục Trăn, để cậu bình tĩnh và lấy lại hơi thở.
Chiếc hộp diêm mỏng manh dần dần bị nghiền nát trong lòng bàn tay siết chặt, vẻ mặt lạnh lẽo treo lên một nụ cười, Kim Thái Hanh tuỳ tiện kéo lại một chiếc ghế, ân cần nói: "Trăn Trăn, ngồi xuống từ từ, chờ cảm xúc qua đi, hiểu lầm cũng sẽ được giải quyết."
"Đừng gọi tôi là Trăn Trăn!!"
Lục Trăn tức giận muốn phát tác bệnh tật, nhưng lại bị Điền Chính Quốc ép ngồi xuống ghế, đưa cho một cốc nước ấm và hai viên sô cô la: "Lục Trăn, kiểm soát tốt cảm xúc của mình, bây giờ môi cậu tái nhợt, chắc là hạ đường huyết rồi, tôi không muốn cậu ngất xỉu ở đây, tôi đã không còn nghĩa vụ và trách nhiệm chăm sóc cho cậu nữa."
Kim Thái Hanh nhướng mày, sự vô tình của Điền Chính Quốc đối với Lục Trăn, khiến hắn thấy vui thêm một chút.
"Kim Thái Hanh," Ngay sau đó, hắn bị Điền Chính Quốc gọi tên, "Lục Trăn bị thiếu máu, không chịu được kích thích từ lời nói, nếu cậu ấy vì bị em khiêu khích mà ngất xỉu ở đây, thì trách nhiệm chăm sóc cậu ấy sẽ do em đảm nhận, dù sao... cậu ấy cũng từng là mẫu vẽ của em."
Giọng điệu vẫn nhẹ nhàng, chỉ là lời nói không được khách khí, nhưng hiệu quả rất tốt, thành công khiến hai người im lặng.
Chỉ là, Kim Thái Hanh lại không vui.
"Tôi đi thay quần áo," Điền Chính Quốc đột nhiên nói. Áo choàng ngủ trên người anh kiểu dáng bảo thủ, bao bọc kín đáo, việc thay đồ lại thực sự không cần thiết.
Nhưng anh đã quay lưng đi về phía phòng ngủ, bóng lưng khắc vào tầm mắt của hai người phía sau, thon gầy thẳng tắp như thường lệ.
Mãi đến khi cửa phòng ngủ đóng lại, Điền Chính Quốc lấy cớ thay quần áo mới từ từ dựa vào cánh cửa, vẻ mặt bình tĩnh cuối cùng không còn chống đỡ được nữa, cơ thể trượt dọc theo cánh cửa lạnh lẽo ngồi xuống đất, chôn mặt vào lòng bàn tay.
Chỉ có quỷ mới biết anh đã cố gắng mạnh mẽ bao lâu dưới ánh đèn đơn độc kia, từ khi Kim Thái Hanh gọi ra một tiếng "Trăn Trăn", trái tim anh đã rơi vào hầm băng, máu nóng trong người như bị hút cạn, thậm chí hơi thở cũng dừng lại trong khoảnh khắc đó.
Người anh vẫn còn mang theo khí tức thối nát mà Kim Thái Hanh để lại, thịt mềm trên ngực vẫn còn đau âm ỉ... thế mà, chỉ trong chốc lát, khoảng cách giữa mình và người đàn ông kia từ gần đến âm, đã xa tới mức giữa chúng có hàng vạn vực sâu thăm thẳm!
Điền Chính Quốc cười đắng, hóa ra mọi thứ đều có dấu vết để lần theo, chỉ là bản thân quá mê muội, tự lừa mình dối người mà thôi!
Cửa phòng ngủ lại được mở ra, Điền Chính Quốc đã thay một bộ quần áo ở nhà bình thường, anh cũng cầm theo một chiếc áo cho Kim Thái Hanh, ném lên người hắn, thản nhiên bảo: "Mặc vào."
Kim Thái Hanh liếc nhìn biểu cảm của Điền Chính Quốc, mới bắt đầu mặc quần áo. Điền Chính Quốc trong mắt hắn vẫn bình thường, đối mặt với tình hình hỗn loạn như vậy, bình tĩnh như thể đang xử lý chuyện của người khác. Kim Thái Hanh không mong đợi Điền Chính Quốc hốt hoảng, điều đó gần như không thể xảy ra, nhưng người đàn ông kia, ngay cả sự hoảng loạn và đớn đơn cũng không hề có.
— Anh không quan tâm đến tôi như vậy sao?
Sự khó chịu trong lòng Kim Thái Hanh lại sâu thêm một chút.
Thấy Kim Thái Hanh mặc áo vào, Điền Chính Quốc cũng kéo ghế ngồi xuống, cách hai người một khoảng không xa không gần.
"Tôi muốn hỏi vài câu," Anh nói chậm rãi, "Các cậu có thể chọn không trả lời, nhưng người không trả lời thì xin mời rời khỏi nhà của tôi."
"Anh hỏi đi, chú Điền," Lục Trăn tích cực hưởng ứng.
"Chú con khỉ!" Kim Thái Hanh ghét bỏ chửi thề, kéo dài giọng nói, "Trẻ ba tuổi à, mở miệng là chú."
Điền Chính Quốc gửi đến Kim Thái Hanh một ánh mắt cảnh cáo, sau đó nói với Lục Trăn: "Đổi cách xưng hô đi, gọi tiếp không phù hợp."
Lục Trăn tủi thân, cũng không tranh cãi nữa.
Điền Chính Quốc châm một điếu thuốc, kẹp giữa răng, thấp giọng hỏi: "Lục Trăn, Kim Thái Hanh tìm đến cậu làm người mẫu qua kênh nào?"
Ngay khi câu hỏi này được đặt ra, Kim Thái Hanh lập tức cảm thấy lạnh người.
Lục Trăn ngoan ngoãn trả lời: "Người quản lý thông báo cho tôi, ban đầu tôi không muốn đồng ý, lúc đó còn có thông báo khác, người quản lý bảo bỏ hết, lấy đơn này vì tiền nhiều hơn."
"Đặc biệt chỉ định cậu làm người mẫu?" Điền Chính Quốc lại hỏi.
"Ừm, chỉ định tôi."
Điền Chính Quốc gật đầu, không đưa ra phán xét, quay đầu hỏi Kim Thái Hanh: "Đã từng gửi quà cho Lục Trăn?"
"Đã gửi, để bày tỏ lòng biết ơn đối với Lục Trăn, toàn là những món quà nhỏ, không quý giá." Phản hồi của Kim Thái Hanh trông rất thẳng thắn.
"Vương miện là em tặng?"
Điền Chính Quốc liếc Kim Thái Hanh một cái, thấy hắn quả nhiên giật mình một chút.
"Là em tặng, lúc đó em đến công ty họ bàn chuyện , tình cờ thấy Lục Trăn bị bắt nạt, đều là bạn bè, đương nhiên không thể ngồi yên không để ý, anh cũng hiểu mà, đó là việc trao đổi lợi ích, khiến ban tổ chức tặng vương miện cho Lục Trăn."
"Ngày đó Lục Trăn đến đây lấy tranh, em ở trong phòng nghe thấy tiếng cậu ấy, không nhận ra là bạn mình sao?" Điền Chính Quốc hỏi dồn dập.
Kim Thái Hanh bỗng cảm thấy trong phòng hơi nóng, lưng ướt mồ hôi.
Nói nhiều sai nhiều, hắn chỉ đưa ra câu trả lời đơn giản nhất: "Không nhận ra."
Ngón giữa và ngón trỏ kẹp điếu thuốc, ngón cái của Điền Chính Quốc khéo léo gạt tàn thuốc, tàn thuốc rơi xuống, như giọt nước mắt bất chợt rơi.
"Lục Trăn, tôi nhớ ngày lấy tranh cậu đã nhận một cuộc điện thoại, là ai gọi cho cậu?"
Ngày hôm đó, cuộc gọi qua điện thoại vẫn còn mới mẻ trong ký ức của Điền Chính Quốc, chỉ một tiếng chuông đã khiến Lục Trăn từ buồn bã chuyển sang vui mừng, vội vàng rời đi. Điền Chính Quốc lúc đó đoán rằng người gọi điện thoại có lẽ là người yêu mới của Lục Trăn.
"Á!" Lục Trăn bật dậy, "Là Kim Thái Hanh gọi cho tôi, lúc đó tôi tưởng hắn muốn hẹn tôi, nên vội vàng đi mất."
Mí mắt bỗng nhiên nhướng lên, ánh mắt Điền Chính Quốc nhìn về phía Kim Thái Hanh sắc bén như lưỡi dao lạnh lẽo.
Trống rỗng vài giây, Kim Thái Hanh mới nói: "Chuyện này thực sự em cũng không rõ, Lục Trăn, lúc đó tôi gọi điện cho cậu có kết nối được không?"
"...Không, chưa kịp kết nối thì đã cúp máy."
"Chắc chắn là tôi vô tình chạm vào, không cố ý."
"Kim Thái Hanh, anh nói dối!" Lục Trăn không thể nhịn được nữa, "Nói cái gì mà tặng tôi toàn là quà thông thường, nói cái gì mà anh chỉ giúp tôi thoát khỏi tình huống, việc giao tiếp bình thường và dụ dỗ mập mờ, tôi vẫn phân biệt rõ ràng!"
Kim Thái Hanh "chậc" một tiếng, biểu hiện khinh thường vô cùng nhuần nhuyễn: "Cậu vẫn còn ở tuổi mộng mơ."
Điền Chính Quốc kịp thời ngăn chặn cuộc tranh cãi giữa hai người, anh hỏi: "Lần cuối cùng hai người gặp nhau là khi nào?"
"Đã lâu lắm rồi." Kim Thái Hanh trả lời hời hợt.
Lục Trăn bổ sung: "Ngày 4 tháng 11, hôm đó tôi đã hủy một thông báo quan trọng để gặp hắn, trước đó hắn liên tục có cuộc họp ở ngoại ô, thật trùng hợp lại về đúng lúc tôi đi làm, tôi đã mất rất nhiều tiền chỉ để gặp hắn, bây giờ nghĩ lại thật là không đáng!"
"Đang họp ở ngoại ô?" Điền Chính Quốc lẩm bẩm, trầm ngâm một lát, anh rít một hơi thuốc, ngửa đầu thở ra, nhìn vào sương khói mịt mờ trước mắt, bất đắc dĩ khẽ cười một tiếng.
"Trong điện thoại của em, tên danh bạ của Lục Trăn là gì? Chắc là Lu phải không?" Điền Chính Quốc và Kim Thái Hanh từ thành phố S trở về sau khi kết thúc hội thảo, tại sân bay, Kim Thái Hanh đã nhận cuộc gọi từ Lu, "Nhận điện thoại của người yêu cũ trước mặt tôi có kích thích không?"
Kim Thái Hanh vắt chéo chân, đầu ngón chân lúc nào cũng nhẹ nhàng đung đưa bỗng nhiên căng thẳng. Hắn vô thức tìm điện thoại nhưng phát hiện điện thoại của mình đã bị Điền Chính Quốc từ trong túi lấy ra.
"Lục Trăn, gọi điện cho Kim Thái Hanh."
"Được!"
"Chính Quốc, anh không tin tôi sao?" Kim Thái Hanh ngồi thẳng người, chất vấn, "Lần trước chuyện của Tiết Bảo Thiêm anh không tin tôi, lần này cũng vậy, là tôi không đáng để anh tin tưởng, hay là anh đang mắc chứng hoang tưởng?"
Điền Chính Quốc và Kim Thái Hanh ngồi đối diện nhau, ánh mắt chạm nhau giữa không trung, một người u ám, một người dữ tợn, vô hình chằng chịt, xé rách lẫn nhau. Họ từng có rất nhiều lần nhìn nhau, dịu dàng, nồng nhiệt, tràn đầy tình cảm, nhưng chỉ là ở hôm qua, ở trong phòng ngủ mới vừa rồi, còn bây giờ, nghĩ lại giống như chuyện kiếp trước.
Lục Trăn gọi điện thoại đến, chuông và rung cùng lúc vang lên, ba người cùng tập trung ánh mắt.
Màn hình hiện lên vài chữ Hán — người mẫu Hoa Quốc 1.
Điền Chính Quốc: "......"
Lục Trăn: "!!!"
Trong bầu không khí trầm lặng, Kim Thái Hanh từ từ đứng dậy ngồi xổm trước mặt Điền Chính Quốc, ngước nhìn anh, đáy mắt chứa đầy bi thương: "Anh biết em lưu số của anh trong danh bạ là gì không?"
Hắn lấy điện thoại của Điền Chính Quốc gọi số của mình, sau một khoảnh khắc tút tút, chuông điện thoại vang lên, màn hình u tối hiện lên hai chữ.
Ánh sáng.
"Điền Chính Quốc, tôi không yêu ánh sáng, nhưng tôi yêu anh, tôi coi anh như ánh sáng trong đời có thể xua tan bóng tối, tôi coi anh như sự cứu rỗi của mình, niềm tin của mình, nhưng cuối cùng, anh chưa bao giờ tin tôi!"
"Có lẽ, anh cũng chưa bao giờ yêu tôi, khi tôi coi anh như người yêu mình muốn gắn bó suốt đời, anh lại luôn tìm kiếm cái gọi là bằng chứng dối lừa của tôi, chuẩn bị sẵn sàng rời bỏ tôi bất cứ lúc nào."
Ánh sáng trong mắt Kim Thái Hanh như vỡ thành vạn mảnh: "Điền Chính Quốc, tôi yêu anh, nhưng tôi cũng mệt mỏi, tôi không chịu nổi việc bị người mình yêu nghi ngờ đi nghi ngờ lại, như tội phạm bị thẩm vấn. Tôi muốn quỳ dưới chân anh, nhưng không phải với tư cách một kẻ tội đồ, chúng ta... chia tay đi."
Nhìn Điền Chính Quốc, Kim Thái Hanh từng câu từng chữ như khóc, nhưng bên tai hắn lại vang lên âm thanh cười cợt của Thi Lực Hoa.
"Quay lại rồi lại tàn nhẫn bỏ rơi?" Một tháng trước, Thi Lực Hoa từng cười hỏi, "Anh định làm thế nào để tàn nhẫn bỏ rơi Điền Chính Quốc? Nói cho anh ấy biết tất cả những gì anh làm? Để anh ấy biết anh chưa bao giờ yêu anh ấy?"
Kim Thái Hanh nhớ lúc đó mình đã lắc đầu: "Điền Chính Quốc là người đàn ông có tâm lý mạnh mẽ, khi anh ấy biết cậu chưa từng yêu anh ấy, anh ấy sẽ không còn giữ chút tình cảm nào cho cậu."
"Chỉ có khiến anh ấy hối hận, khiến anh ấy đau khổ, khiến anh ấy cảm thấy mình đã phụ lòng cậu, một người yêu anh ấy sâu đậm lại bị tổn thương nặng nề vì anh ấy, chỉ có như vậy, anh ấy mới mềm lòng, mới nhớ mãi không quên, mới sống cả đời trong sự ăn năn sám hối."
"Đó, mới là cách bỏ rơi anh ấy tàn nhẫn nhất."
Lúc này, Kim Thái Hanh đã lấy lại điện thoại của mình và đứng dậy. Hắn nhìn Điền Chính Quốc thật sâu, mới khó khăn cất bước, đi về phía cửa.
Tay đặt lên nắm cửa, Kim Thái Hanh phát hiện mình đang run rẩy, mọi tế bào trong cơ thể đều không muốn rời khỏi căn nhà này, thậm chí khóe mắt bắt đầu cay xè, một loại chất lỏng không rõ bắt đầu tụ lại, càng lúc càng nhiều, càng lúc càng nặng, muốn trào ra khỏi hốc mắt, mãnh liệt tuôn rơi.
Hắn nên vui vẻ, vui nhanh lên nào! Kim Thái Hanh, mày đã thắng! Thắng được tên ngốc kia, vị Bồ Tát kia, người lành không hiểu khổ đau, kẻ lừa đảo dùng "hy vọng" để khuyên người ta "kiên cường"!
Vui lên nào! Xin mày đấy, vui vẻ lên Kim Thái Hanh! Hắn liên tục tự ra lệnh cho mình, tự chỉ huy chính mình.
Nhưng, tất cả đều vô ích!
Ngẩng đầu lên, anh cố gắng ép lại chất lỏng nặng nề, quá chật vật, trước khi hành động này thất bại, Kim Thái Hanh đẩy cửa ra.
"Kim tổng." Điền Chính Quốc thay đổi cách xưng hô bất ngờ lên tiếng, từ trong lồng ngực tràn ra một tiếng cười, búng tàn thuốc, giọng điệu hơi lạnh: "Diễn quá đủ rồi, hơi lố một chút."
Kim Thái Hanh khẽ nhíu mày, quay lưng lại, lau nước mắt, mới nhìn về phía Điền Chính Quốc: "Chính Quốc, anh có ý gì?"
Giọng nói của Điền Chính Quốc nhẹ nhàng, mang theo chút mệt mỏi sau khi thả lỏng: "Ý tôi là Kim tổng quả nhiên là một diễn viên giỏi, nhưng lại không xuất sắc, lời nói vừa rồi hơi giả tạo, không đủ để chạm đến trái tim của ban giám khảo và khán giả."
"Chính Quốc, anh không phải người hay dè bỉu người khác, nói rõ ràng đi."
Điền Chính Quốc cười sang sảng, mặt mày lạnh nhạt: "Tôi thực sự không giỏi dè bỉu, vậy thì nói thẳng, Kim tổng hãy xem tin nhắn đầu tiên trong điện thoại của mình."
Kim Thái Hanh suy nghĩ một chút, mới vuốt màn hình, tìm đến biểu tượng màu xanh nhấn vào. Hộp thoại đầu tiên là của Thi Lực Hoa, nhưng Kim Thái Hanh gần đây không liên lạc với hắn.
Nhẹ nhàng nhấn vào, tin nhắn hiện ra. Ánh mắt quét qua, Kim Thái Hanh vô thức lùi lại một bước!
Hắn đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Điền Chính Quốc, phát hiện anh cũng đang chăm chú nhìn mình, ánh mắt không hề lạnh lẽo, mà chất chứa toàn là... bi thương.
—-------
Lời Gấu Gầy: cuối cùng ngày này cũng đến, nên chia buồn hay ăn mừng đây mọi người ?
- ---------
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co