C78
Liên tiếp nửa tháng, Điền Chính Quốc mỗi ngày đều nhận được một bó hoa hồng.
Hồng mai, loại hoa hiếm có và độc đáo, ngôn ngữ của hoa là tình yêu bảo vệ.
Những bó hoa được gửi đến đúng giờ mỗi ngày đã đẩy Điền Chính Quốc mới vào làm lên đầu sóng ngọn gió.
Dù là ánh mắt thiện ý hay tò mò, những lời thì thầm sau lưng, thậm chí là những lời chua ngoa nói thẳng, tạo thành một cơn sóng gió, đổ ập về phía Điền Chính Quốc.
Nhưng... cũng không có chút uy lực gì, người đàn ông điềm tĩnh đã chặn đứng mọi lời đồn đại và đoán mò, tâm trạng ổn định, không bị ảnh hưởng.
Hoa được đặt trong phòng trà nước ở khu vực chung, thỉnh thoảng một số cô gái yêu hoa sau giờ làm sẽ mang vài bông về nhà, sáng hôm sau trên bàn làm việc của Điền Chính Quốc sẽ có thêm vài viên kẹo hoặc bánh ngọt.
"Ồ, lại mang hoa của trưởng phòng Điền về nhà à?"
"Ừm." Trong bãi đậu xe, một cô gái nhìn những bông hồng rực rỡ trong tay, "Còn rất tươi, để bị thay bằng bó hoa mới vào ngày mai thì thật đáng tiếc."
"Mỗi ngày một bó hồng, cũng không biết trưởng phòng Điền mới tới này đã lọt vào mắt xanh của vị phú bà nào nữa."
"Nhất định phải là phú bà sao?" Cô gái cầm hoa cười khanh khách, "Không thể là tổng tài bá đạo à?"
"Ừ há" Hai cô gái tâm đầu ý hợp, nụ cười vừa thích vừa gian.
"À, nghe tin từ phòng nhân sự, trưởng phòng Điền sắp được thăng chức làm trợ lý cho Tiểu Tần tổng rồi."
"Mình cũng nghe nói, nhưng mà Tiểu Tần tổng hình như chưa từng thiết lập vị trí trợ lý, cứ như thế thật là... không ship không được!"
"Hoàn toàn đồng ý!" Cô gái hạ giọng một chút, "Tiểu Tần tổng giống như ông cụ non vậy, lúc nào cũng lải nhải, không hiểu nỗi khổ của nhân gian, cần phải có một người vững vàng mạnh mẽ như Trưởng phòng Điền ở bên khuyên răn điều chỉnh."
Tiếng giày cao gót dần nhỏ lại, âm thanh bàn tán cũng dần xa, một bàn tay kẹp điếu thuốc đặt lên cửa sổ xe, cực kỳ mất tự nhiên vẫy một cái.
Sau giờ làm, Điền Chính Quốc thấy Kim Thái Hanh đến đón, thái độ dịu dàng săn sóc mà anh quen thuộc.
"Tôi không cùng đường với cậu, tối nay tôi có hẹn." Điền Chính Quốc đứng cách hắn một mét, giọng điệu còn không bằng bạn bè bình thường.
Kim Thái Hanh rõ ràng đang cười, nhưng trong mắt lại chứa đựng cảm xúc bị kìm nén, ngay cả khi cố gắng che giấu bằng nụ cười, vẫn có thể đọc ra một chút âm u.
Hắn mở cửa xe, tựa như thuận miệng hỏi: "Anh hẹn ai, ở đâu, em đưa anh đi."
Đối mặt với sự ân cần của Kim Thái Hanh, Điền Chính Quốc vẫn đứng yên tại chỗ: "Sau này chuyện gì tôi cũng phải báo cáo với Kim tổng à?"
Kim Thái Hanh động tác chậm rãi, sau đó đóng cửa xe, ép ra một nụ cười nhẹ trên mặt: "Vậy em về nhà đợi anh, nếu tối nay là tiệc rượu, Chính Quốc, anh đừng uống quá nhiều."
Điền Chính Quốc không phản bác cũng không đáp lại, lướt qua Kim Thái Hanh đi về phía ga tàu điện ngầm.
Kim Thái Hanh lên xe, từ từ sờ lên chiếc đồng hồ trên cổ tay, mắt nhìn vào gương chiếu hậu, khi bóng người trong đó sắp biến mất, hắn mở cửa xe, bước theo...
Nhà hàng cao cấp không tồi, một nhóm đàn ông đang thở dài về cuộc sống.
"Thời gian thật là kẻ khốn, nghĩ lại ngày xưa chúng ta cũng rất phong độ."
"Bây giờ cậu cũng không già, chưa đến ba mươi, làm như sắp đóng nắp quan tài vậy."
"Ài, dù mặt mũi không già nhưng lòng đã già. Hàng ngày lẫn quẩn trong phòng thí nghiệm, 365 ngày đều như một, cảm giác như đã tách rời khỏi thế giới tươi đẹp."
"Chúng ta đều là cẩu tử làm khoa học, chỉ có Điền đại tài tử sống thoải mái, hàng ngày tận hưởng sự xa hoa, có gái đẹp bên cạnh."
"Người ta là chủ nhiệm Điền, nếu có vây quanh cũng phải là trai đẹp, phải không Điền tử?"
Trong tiếng huyên náo của mọi người, Điền Chính Quốc cầm ly rượu lơi lỏng, khóe miệng nhẹ nhàng nở nụ cười: "Mỗi lần tụ tập đều là lời mở đầu như thế này, các cậu không chán sao?"
Có người vẫn không buông tha anh, cười đùa to tiếng: "Cậu nói thật đi, cậu có lợi dụng chức vụ để sờ tay cậu bé nào không đó."
Điền Chính Quốc dựa vào lưng ghế, lông mày nhấc lên, giọng nói trầm thấp, kéo dài âm điệu: "Nếu cậu ghen tị, tôi có thể sờ tay cậu ngay bây giờ."
"Sờ một cái, sờ một cái!" Tiếng ồn ào càng lúc càng lớn, "Hôm nay không sờ một cái, Điền Tử cậu không phải là nam nhân chân chính!"
Cả đám bạn học cũ, trong tiếng cười đùa ngày càng rôm rả, cả căn phòng tràn ngập niềm vui, tất cả đều là bóng dáng của tuổi trẻ đã qua.
"Hôm nay tôi có một việc muốn nhờ mọi người." Tiếng ầm ĩ dần yếu đi, Điền Chính Quốc rót đầy rượu vào ly của mình, "Tôi định đổi việc, các cậu có phòng làm việc hay dự án nghiên cứu khoa học nào thiếu người không? Tôi sẽ giúp các cậu."
"Không phải chứ Điền Tử, đang yên đang lành làm chủ nhiệm văn phòng, cậu không làm nữa sao?"
Tiếng "ting" vang lên, điện thoại của Điền Chính Quốc nhận được thông báo email, anh vừa mở ra xem vừa thong thả nói: "Bị các cậu bé vây quanh quá chật, không thở nổi."
Trên email chỉ có vài chữ, nhìn là hiểu ngay: Phó tổng giám đốc Tần Chi Dương đã từ chối đơn xin từ chức của bạn.
Điền Chính Quốc thu hồi ánh mắt, nụ cười vẫn không thay đổi: "Có lẽ tôi chỉ muốn sờ tay những nhân viên nghiên cứu khoa học mà thôi."
Dù là đùa cợt, mọi người cũng nghe ra được phần nào sự bất đắc dĩ trong đó. Cả đám nhìn nhau, có người hỏi: "Có chuyện gì vậy? Điền tử."
Điền Chính Quốc đứng lên, lần lượt rót thêm rượu cho các bạn học: "Ban đầu tốt nghiệp ra trường đi làm, phải nuôi gia đình và em trai, bây giờ không còn gánh nặng này nữa, tôi lại muốn quay về làm nghiên cứu khoa học." Quay một vòng, anh lại ngồi xuống chỗ của mình, cầm ly, "Tôi biết mình chỉ là sinh viên đại học, bằng cấp và kinh nghiệm đều không đủ, nên không đòi hỏi vị trí và mức lương, chỉ cần giúp các bạn chạy số liệu, làm việc cơ bản, tôi đã rất hài lòng."
Mọi người lại yên lặng một lúc, người vừa nãy náo nhiệt nhất hỏi: "Không phải chứ, Điền Tử, anh nói thật đấy à?"
"Thật." Anh gõ nhẹ ly rượu xuống bàn, "Xin các đại gia cho tôi một cơ hội."
Người kia lại trở nên cười đùa: "Chết tiệt, muốn sờ tay tôi thì nói thẳng ra, cần gì phải vòng vo tam quốc."
Người khác tiếp lời: "Nhưng mà nhóm nghiên cứu khoa học rất coi trọng việc xếp hạng theo kinh nghiệm, nếu chỉ làm việc cơ bản, thật sự không kiếm được bao nhiêu tiền đâu Điền tử."
Tiếng "ting" một lần nữa, điện thoại của Điền Chính Quốc lại nhận được một email, nhưng là từ Tần Chi Dương gửi trực tiếp: Tôi sẽ không gửi hoa nữa, anh không cần phải từ chức.
Điền Chính Quốc tắt màn hình, ngẩng đầu lên: "Tôi không cần mức lương cao, tôi chỉ..."
Lời còn chưa nói hết, đã bị tiếng mở cửa gián đoạn. Một người vừa ra ngoài đi vệ sinh trở lại cùng bạn bè, giọng nói bất ngờ cao vút mang theo sự nhiệt tình cố gắng lấy lòng: "Các bạn, các bạn, này, để tôi giới thiệu một người cho các bạn."
Điền Chính Quốc ngẩng đầu, đợi khi nhìn rõ người đến, đồng tử của anh chợt chìm xuống, giữa lông mày toát lên vẻ ngạc nhiên và lạnh lùng.
Bóng dáng cao lớn đi theo vào phòng, Điền Chính Quốc dù chỉ nhìn sợi tóc cũng không thể nhận sai, chính là Kim Thái Hanh - người mỗi ngày đều làm càn trên người anh!
Kim Thái Hanh được giới thiệu rất trọng thể, từ khi mới bắt đầu đầu tư hắn đã tiếp xúc với nhiều dự án nhóm và nhân viên nghiên cứu khoa học, người dẫn hắn vào phòng riêng chính là một trong số họ.
"Kim tổng chính là thần tài, chuyên đầu tư vào dự án dược phẩm. Kim tổng, để tôi giới thiệu cho anh, đây đều là bạn đại học của tôi."
Kim Thái Hanh cười khiêm tốn, ánh mắt theo lời giới thiệu đi một vòng, khi đến Điền Chính Quốc, cũng không dừng lại quá lâu.
Hắn giả vờ làm sói to đuôi lớn, được người khác nâng niu cũng không tự đại, ung dung được mời đến chỗ cao, ngồi cạnh Điền Chính Quốc.
Người đàn ông bên cạnh cụp mắt, vẻ mặt thờ ơ, không thèm nhìn hắn. Kim Thái Hanh cũng không chen chúc làm phiền, chỉ hỏi mọi người: "Vừa rồi mọi người đang nói gì thế, ở bên ngoài cửa cũng thấy náo nhiệt."
"Đúng vậy." Người dẫn Kim Thái Hanh vào phòng cũng lấy làm lạ: "Tôi chỉ ra ngoài một lát, mấy người suýt nữa lật mái nhà luôn rồi."
"Chúng tôi đang nói về việc Điền Tử muốn sờ tay con trai."
Vừa dứt lời, người nói liền bị vài ánh mắt không hài lòng nhìn chằm chằm đến nỗi da đầu tê dại.
Chết tiệt, quên mất là trong phòng có người lạ. Anh ta nhẹ nhàng vỗ vào miệng mình, làm động tác kéo khóa.
Trong lúc đó, không ai chú ý đến người đàn ông mới bước vào, cằm hắn siết chặt, khóe miệng hơi nhếch lên sau đó lại từ từ hạ xuống.
"Điền Tử, nếu cậu không nói giỡn, đến chỗ của tôi đi, dù tiền kiếm được hơi ít." Một người mở lời trong bữa tiệc.
Kim Thái Hanh nhíu mày, nghiêng đầu nhìn về phía Điền Chính Quốc bên cạnh. Thấy anh tỏ ra cảm kích, thành thật cảm ơn: "Không sao, với kinh nghiệm của tôi mà có thể vào được, tôi đã rất biết ơn rồi."
"Chính Quốc, hay là đến chỗ tôi đi." Lúc này, một giọng nói trầm thấp xen vào, "Khôn Tử, dự án của cậu đã vào giai đoạn giữa và cuối, Chính Quốc đến đó không thể phát huy được nhiều, trường y khoa của chúng ta mới thành lập một dự án, đang khao khát tìm kiếm nhân tài, nếu Thư Lãng có thể đến giúp tôi, chắc chắn sẽ làm việc hiệu quả gấp đôi."
Người đàn ông nói chuyện ngồi đối diện với Kim Thái Hanh, cao lớn, diện mạo bình thường nhưng dễ nhìn, khí chất ôn hòa.
Chính Quốc? Kim Thái Hanh chú ý đến một chi tiết, mọi người trong căn phòng đều gọi Điền Chính Quốc là "Điền Tử", chỉ có mình anh ta gọi là "Chính Quốc".
Người hay nói nhiều lại hăng hái: "Ai tranh Điền Tử với tôi, tôi đều muốn tranh một trận, chỉ có Phạm Thanh Hồng cậu muốn người, tôi cũng chỉ có thể chắp tay nhường đường."
Anh ta liếc mắt nhìn Kim Thái Hanh, đúng lúc ngậm miệng, không phạm phải lỗi lầm lần thứ hai.
Người đàn ông được gọi là Phạm Thanh Hồng cả buổi không nói nhiều, lúc này cũng lời ít ý nhiều: "Chính Quốc, hướng dự án này chắc chắn anh sẽ thích, nếu anh đồng ý đến chỗ tôi, chúng ta sẽ tìm thời gian nói chuyện chi tiết, còn về phần đãi ngộ, sẽ tương xứng với sự cống hiến của anh."
Ánh mắt Kim Thái Hanh luôn dõi theo Điền Chính Quốc, hắn phát hiện sau khi Phạm Thanh Hồng nói xong, Điền Chính Quốc đã nhẹ nhàng lướt ngón tay trên ly thủy tinh một cái, rồi mới trả lời.
"Được, chúng ta tìm thời gian nói kỹ."
Trong mắt Kim Thái Hanh nhanh chóng hiện lên một tia lạnh lẽo, hắn hạ tay xuống túi để nắm lấy hộp diêm, ôn hoà nhã nhặn cười tươi mở miệng: "Anh Phạm đang làm dự án gì? Chúng tôi làm ăn mà, thấy dự án tốt là muốn thăm dò."
Điền Chính Quốc đột nhiên nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, trong mắt có chút cảnh giác.
Kim Thái Hanh không để ý đến ánh mắt kia, nhấc ấm trà lên, từ tốn thản nhiên rót trà cho Điền Chính Quốc. Trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, hắn từ từ nói: "Hơn nữa, bây giờ treo đầu dê bán thịt chó, lừa đảo công quỹ quốc gia nhiều không kể xiết, chủ nhiệm Điền nhà chúng ta không phải chỗ rác rưởi nào cũng đến."
Điền Chính Quốc: "!!!"
Bữa tiệc kết thúc trong không khí cực kỳ ngượng nghịu.
Căn phòng vừa rồi còn náo nhiệt, giờ chỉ còn lại sự trầm lặng áp lực.
Điền Chính Quốc cảm thấy mình lúc này giống như món ăn trên bàn, lộn xộn không thể tả.
Kim Thái Hanh từng bước phá hủy cuộc sống của mình, ngay cả một góc có thể tạm thời thở phào, cũng không ngừng chiếm lấy và phá hủy.
Bây giờ mình còn sở hữu cái gì? Điền Chính Quốc tựa lưng vào ghế suy nghĩ thật lâu, cuối cùng vẫn không tìm ra đáp án.
"Chính Quốc, nếu cậu muốn đổi việc, có thể tìm tôi, không cần phải khúm núm xin xỏ họ như vậy."
Trong lòng Điền Chính Quốc nặng trĩu như đổ chì, anh đứng lên đi ra ngoài cửa, trầm giọng cảnh cáo: "Kim Thái Hanh, tôi cần bình tĩnh, cậu tốt nhất đừng đi theo tôi, nếu không tôi chắc chắn sẽ làm điều gì đó khiến cậu phải hối hận."
Kim Thái Hanh nhíu chặt mày, ngón tay siết chặt phát ra tiếng kêu, nhưng cũng không dám liều lĩnh theo sau, chỉ cách một khoảng cỡ ba năm bước.
Vừa ra khỏi cửa phòng riêng, hắn thấy Điền Chính Quốc bị một người phụ nữ trung niên chặn lại ở hành lang.
Người phụ nữ trang sức lấp lánh, không hề lộ vẻ già nua, vẫn còn giữ được vài phần Điềnyên dáng.
Kim Thái Hanh nắm chặt hộp diêm, không dám tiến lại gần, nhưng bất chợt thấy người phụ nữ giơ tay lên, chạm vào má Điền Chính Quốc.
"Đừng tránh." Người phụ nữ đứng dưới ánh đèn nói với Điền Chính Quốc, "Người đằng sau nhìn chằm chằm vào cậu là người đàn ông của cậu à? Là người mà Lục Trăn nói đã làm tổn thương cậu sâu sắc?"
Điền Chính Quốc nét mặt ngại ngùng, cứng ngắc cơ thể nói: "Sử tổng, chị đang làm gì vậy?"
Người phụ nữ chính là đối tác từng bị Lục Trăn đắc tội, vài tháng trước, Điền Chính Quốc đã từng dẫn Lục Trăn đến xin lỗi.
"Giúp cậu giáo huấn hắn." Tay người phụ nữ trượt xuống cổ Điền Chính Quốc, ngón cái nhẹ nhàng ma sát làn da ở đó, "Nhìn vẻ mặt cậu, chắc chắn là lại bị hắn ta bắt nạt, tôi giúp cậu chọc giận hắn, để hắn ghen tuông."
Điền Chính Quốc cười khổ một tiếng: "Sử tổng, tôi là gay, mối quan hệ giữa chúng tôi cũng không đơn giản như vậy."
"Gay thì sao, rất nhiều gay không phải vẫn hay ra ngoài lừa gạt sao?" Người phụ nữ nghiêng người thì thầm bên tai Điền Chính Quốc, "Dù mối quan hệ có phức tạp đến đâu, chỉ cần hắn ta vẫn còn quan tâm đ ến cậu, khiến hắn ghen tuông, đó mới chính là cách tra tấn hắn nặng nhất."
Người đàn ông phía sau cuối cùng không kiềm chế được nữa, mang theo hơi thở nguy hiểm bước đến từ từ.
Kim Thái Hanh nắm lấy hộp diêm méo mó, đeo lên nụ cười giả tạo, dùng đôi mắt u tối nhìn chằm chằm vào Điền Chính Quốc: "Người lạ gửi hoa, ông chủ nhỏ của công ty mới, bạn học thâm tình, còn có chị gái nhà giàu xinh đẹp này, Chủ nhiệm Điền, rốt cuộc anh đã giăng bao nhiêu lưới tình? Chẳng lẽ chỉ có mình tôi, như một tên ngốc, bị anh lừa sâu nhất, gạt lâu nhất?"
Người phụ nữ nhìn sắc mặt tái nhợt của Điền Chính Quốc, lên tiếng trước khi anh mở miệng, bàn tay mềm mại trắng ngần trượt dọc từ vai đến lòng bàn tay của Điền Chính Quốc, nắm lấy: "Điền Điền, tối nay đi với tôi nhé?"
Điền Chính Quốc nghe thấy tiếng hộp diêm vỡ vụn.
Anh nói: "Được."
—-----
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co