Truyen3h.Co

Vkook ver | Về nhà đúng giờ

C22

YenThu


________________________________________
Chương 22: Một hơi thì không nghiện được đâu
Có điều đống đồ ăn vặt Kim Thái Hanh mua cho Điền Chính Quốc cuối cùng cũng chẳng dùng được trong mấy tiết tự học hay giờ ra chơi.
Vì đợt huấn luyện quân sự kéo dài một tuần cho học sinh năm nhất trung học cơ sở đã bắt đầu, nên đống đồ ăn vặt đó liền trở thành bữa ăn nhẹ mỗi ngày của Điền Chính Quốc trong suốt thời gian huấn luyện.
Chương trình huấn luyện quân sự ở trường trung học cơ sở số 15 vốn dĩ cũng chẳng nghiêm túc gì cho cam.
Trường chỉ gom hết đám học sinh lớp 7 ra sân thể dục, mời mấy huấn luyện viên về, buổi sáng dạy đứng nghiêm, đi đều, buổi chiều dẫn mọi người chơi trò chơi, tham gia các hoạt động. Mỗi sáng mỗi chiều vẫn vào và ra trường như bình thường, cường độ huấn luyện rất nhẹ. Đến cả buổi biểu diễn tổng kết vào sáng thứ sáu cũng chỉ là mỗi lớp bước đều một cách không mấy chỉnh tề vào rồi ra khỏi sân.
Biểu diễn tổng kết kết thúc, nhà trường cũng rất nhân đạo khi cho rằng sau một tuần lười biếng như vậy, học sinh dù có bị bắt ngồi trong lớp thì cũng chẳng học hành được gì, huống chi cuối tuần lại đang tới gần. Thế nên nhà trường dứt khoát để huấn luyện viên tiếp tục dẫn học sinh tham gia các hoạt động và trò chơi vào buổi chiều.
Vào giờ ra chơi gần cuối giờ học, hành lang toà nhà lớp học lấp ló toàn những cái đầu của học sinh năm hai và năm ba, ai nấy đều nhìn xuống sân với ánh mắt đầy ghen tị.
Đúng lúc tiết hai buổi chiều của Kim Thái Hanh là tiết thể dục. Trước khi xuống lầu, anh liếc nhìn từ hành lang xuống sân thể dục, lập tức bắt gặp Điền Chính Quốc giữa đám đông. Cậu không tham gia trò chơi mà đang ngồi khoanh chân dưới nắng, vừa nói chuyện với bạn vừa giơ tay che mắt tránh nắng.
Kim Thái Hanh xuống lầu, đi thẳng đến căn tin, mở tủ lạnh lấy hai chai nước khoáng.
Trong căn tin lúc ấy cũng có khá nhiều bạn học đến mua nước. Một nam sinh đứng cạnh Kim Thái Hanh vừa lấy một chai hồng trà lạnh xong thì liếc thấy hai chai nước khoáng trong tay anh. Máu hóng hớt nổi lên, cậu ta đảo mắt nhìn về phía đám học sinh lớp 7 đang chơi dưới sân thể dục, sau đó ghé lại gần Kim Thái Hanh, ra chiều phân tích như thám tử rồi kết luận đầy ẩn ý: "Hai chai... xem ra âm thầm mà đã làm xong đại sự rồi. Em gái lớp 7 nào mà ghê gớm vậy, chỉ tao xem với?"
Kim Thái Hanh liếc cậu ta một cái, bước đến quầy tính tiền: "Mua cho em trai tao."
"..." Tí tò mò của nam sinh còn chưa kịp trỗi dậy đã bị dập tắt bằng một gáo nước lạnh.
Tính tiền xong, Kim Thái Hanh cầm hai chai nước khoáng đi về phía chỗ ngồi của Điền Chính Quốc. Chỉ là anh vừa mới đi được nửa đường, đã thấy Điền Chính Quốc bị huấn luyện viên gọi ra chơi trò chơi.
Kim Thái Hanh không còn lựa chọn nào khác, đành phải vòng sang khán đài nơi học sinh năm hai năm ba đang học thể dục, ngồi xuống cạnh đám bạn cùng lớp.
Vì kỳ thi tuyển sinh trung học phổ thông đang đến gần, nên tiết thể dục của năm ba gần như trở thành tiết tự học tự do. Nếu là mấy ngày bình thường thì Kim Thái Hanh sẽ chơi bóng rổ với các bạn cùng lớp, nhưng cả tuần này sân bóng rổ đều bị năm nhất chiếm dụng hết. Ngồi trong lớp học mãi cũng ngột ngạt, nên mọi người xuống sân hít thở một chút sẵn làm khán giả xem đám năm nhất chơi trò chơi.
Trò chơi đang diễn ra dưới sân tên là "Chạm Tay Đổi Vai".
Đây là phiên bản nâng cấp của trò "Ném Khăn Tay". Trong trò này, người chơi đứng thành một vòng tròn, chia thành từng cặp hai người. Sau đó chọn ra một người truy đuổi và một người chạy. Người chạy sẽ tìm cách để thoát khỏi người truy đuổi, còn người kia thì đuổi theo. Nếu bị bắt, hai bên lập tức đổi vai. Còn nếu người chạy kịp chen vào phía trước một cặp bất kỳ, thì người đứng sau trong cặp đó sẽ trở thành người chạy kế tiếp. Ngược lại, nếu chen vào phía sau, thì người đứng trước sẽ trở thành người chạy tiếp theo.
Nhấn vào đây nếu mom cũng chả hiểu trò này chơi thế nào =))))
Cái này tui giải thích theo ý tui nghĩ thui nhen   chứ lúc đọc raw cũng phải ngẫm một lúc lâu lun í..
Các cặp người chơi đứng thành vòng tròn, mỗi cặp gồm hai người đứng song song (một người màu xanh – "đầu", một người màu hồng – "đuôi").
Nếu người chạy chen vào phía trước một cặp (gần người màu xanh), thì người đứng sau (màu hồng) sẽ trở thành người chạy kế tiếp.
Ngược lại, nếu chen vào phía sau của một cặp (gần người màu hồng), thì người đứng trước (màu xanh) sẽ thành người chạy tiếp theo.
Nói chung là sẽ đứng giống hình dưới đây:

Nhưng những người tham gia trò này cũng chẳng mấy ai hào hứng, vì mọi người đến từ các lớp khác nhau và chẳng quen biết ai. Không khí trò chơi cũng vì thế cũng trầm lắng hơn, không sôi động như mấy trò trước đó.
Cả đám đang chơi thì chạy cứ chạy, đuổi cứ đuổi, đổi người xong lại quay vòng vòng như máy móc, chưa đến hai phút mà không khí đã nguội tanh, ai cũng vừa chạy vừa mong huấn luyện viên thổi còi kết thúc trò chơi.
Lúc bắt đầu trò chơi, Điền Chính Quốc đứng ở vị trí đuôi trong một cặp. Trò chơi trôi qua năm sáu phút, cậu vẫn đứng nguyên tại chỗ, chẳng bị ai đụng đến cũng không được thay phiên. Nhìn là biết tâm trí cậu đã bay đi tận đâu.
Kim Thái Hanh lại nhìn sang cô bé đang làm người truy đuổi. Đó là một cô gái khá rụt rè, cứ vừa chạy vừa lấy tay che mái tóc mái. Nếu anh nhớ không lầm thì cô bé này đã bị kẹt ở vai truy đuổi được gần ba phút rồi.
Có lẽ vì trong sân không quen biết bạn học nào, nên lúc đầu cô không dám chạy mạnh, thành ra mấy người trước đều dễ dàng thoát và đổi vai. Đến lúc cô bắt đầu muốn tăng tốc để đổi vai thì thể lực đã cạn dần, càng chạy càng chậm, mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ.
Ánh mắt Kim Thái Hanh lại quay về phía Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc cuối cùng cũng đem tâm trí của mình quay lại hiện thực, đang cúi xuống buộc dây giày.
Buộc xong dây giày và đứng dậy, ánh mắt Điền Chính Quốc cũng rơi vào bạn học nữ đang chạy với phần tóc mái đang được che kín.
Chưa nhìn được hai giây, Điền Chính Quốc như sực nhớ ra rằng bạn nữ này làm người truy đuổi cũng lâu rồi, thế là lại nhìn sang bạn nam đang bị cô đuổi theo.
Người này Kim Thái Hanh có thấy qua, là bạn học ngồi sau lưng Điền Chính Quốc. Không hiểu sao lúc này cậu ta lại nổi lên máu thắng thua, chân chạy loạn khắp sân như đạp phải bánh xe lửa.
Điền Chính Quốc vẫy tay gọi cậu ta: "Này! Chỗ này nè! Cho tớ chơi thử!"
"Đến đây đến đây!" Cậu bạn ngồi sau lưng cười ha hả chạy qua đứng vào đầu hàng của Điền Chính Quốc.
Cô bé kia thấy lại đổi người chạy, còn cách hai ba mét thì dừng chân lại, định chờ Điền Chính Quốc chạy lên trước rồi mới đuổi theo.
Nhưng——
Một giây... Hai giây... Năm giây... Điền Chính Quốc vẫn đứng yên không nhúc nhích, cứ nhìn chằm chằm bạn học nữ kia.
Cô bé bối rối đứng đó, tiến cũng không được mà lùi cũng chẳng xong.
Điền Chính Quốc giơ tay ra, đợi cô lại đập tay một cái để đổi vai.
Cậu cười rất thoải mái, chỉ vào vị trí của hiện tại của mình: "Lại đây nghỉ chút đi, để tớ chơi cho."
Một màu đỏ khác hẳn màu đỏ vì mệt bắt đầu lan lên gò má của cô gái.
Sau khi chạm tay một cái tượng trưng cho việc đổi vai, Điền Chính Quốc còn vỗ vai cô bạn ấy một cái, hất cằm về phía sau lưng: "Còn không chạy đi?"
Trịnh Tử Hoàn lập tức nhảy ra hai bước, vừa chạy vừa hét: "Mẹ kiếp Điền Chính Quốc, mày chơi tao đấy hả?!"
Điền Chính Quốc liền đuổi theo sau, hai người tạo nên một trận đuổi bắt sôi động chưa từng thấy từ đầu đến giờ, không khí trò chơi cũng được hâm nóng lên ngay tức thì.
Kim Thái Hanh vẫn nhìn chằm chằm vào sân trường.
Sau khi chứng kiến cảnh vừa rồi, đám học sinh xung quanh anh đều bật cười, Kim Thái Hanh cũng khẽ cong môi cười theo.
Trò chơi kết thúc.
Điền Chính Quốc quay người đi về phía lớp học, chưa đi được mấy bước thì bị Trịnh Tử Hoàn đuổi theo, vòng tay siết cổ cậu vừa chạy vừa la để trả thù vụ hồi nãy.
Kim Thái Hanh định đứng dậy đem nước qua cho Điền Chính Quốc.
Nhưng còn chưa kịp đứng dậy, Điền Chính Quốc đã đảo mắt nhìn lên khán đài, lập tức phát hiện ra Kim Thái Hanh trước. Cậu vỗ vai Trịnh Tử Hoàn một cái rồi chạy thẳng về phía anh.
"Anh mua nước cho em sao?" Điền Chính Quốc nhìn chai nước khoáng chưa khui trong tay Kim Thái Hanh, trực tiếp cầm lấy rồi vặn nắp.
Kim Thái Hanh gật đầu: "Mua trước lúc em bị gọi ra chơi. Giờ chắc không còn lạnh lắm đâu."
Điền Chính Quốc uống một ngụm lớn: "Vẫn còn lạnh, uống đã khát lắm! Kim Thái Hanh, anh đúng là người tốt! Mấy ông huấn luyện viên keo kiệt muốn chết, tủ lạnh cách có trăm mét mà cũng không cho tụi em qua lấy nước. Trong giờ ăn mà muốn uống gì lạnh lạnh cũng không được, khát chết em rồi."
"Chiều mấy giờ tan học?" Kim Thái Hanh hỏi.
Điền Chính Quốc: "Vẫn như mọi khi, năm giờ rưỡi."
"Có đợi anh không?" Kim Thái Hanh nói: "Tuần này không có bài tập, cứ đợi như vậy không thấy chán sao?"
Điền Chính Quốc lắc đầu: "Về nhà một mình mới chán, em nhất định sẽ đợi anh về cùng. Nhưng chắc em sẽ chơi bóng rổ với mấy bạn nên cũng không chán lắm đâu!"
"Ừ." Kim Thái Hanh lại hỏi: "Tuần trước đồ ăn vặt anh mua cho còn không?"
Điền Chính Quốc nói: "Hết rồi, huấn luyện quân sự chán quá nên em cứ lấy ra ăn hoài."
"Vậy lát chúng ta đi siêu thị đối diện mua thêm nhé?" Kim Thái Hanh đề nghị.
Điền Chính Quốc gật đầu lia lịa, rồi lại cười híp mắt, chớp chớp, mặt dày nói: "Kim Thái Hanh, tuần này không có bài tập, vậy mỗi ngày em chơi máy tính thêm nửa tiếng được không?"
Kim Thái Hanh cúi mắt nhìn cậu, một lúc sau nói: "Học xong từ mới đã."
Điền Chính Quốc cười mãn nguyện: "Em nhất định sẽ học thuộc từ mới! Kim Thái Hanh, anh là tốt nhất!"

Huấn luyện quân sự dù có nhẹ nhàng đến mấy thì việc bị nắng chiếu cả ngày vẫn là điều không thể tránh khỏi.
Cuối cùng cũng chờ được tiếng chuông tan học vào chiều thứ sáu vang lên, học sinh trên sân đồng loạt hét lên, chen chúc nhau lao ra khỏi trường.
Điền Chính Quốc và Trịnh Tử Hoàn quay lại lớp lấy cặp sách, sau đó xuống lầu đứng đợi bạn gái của Trịnh Tử Hoàn và mấy cô bạn của cô ấy.
Đây đã trở thành thói quen sau giờ học của Điền Chính Quốc.
Mỗi ngày cậu đều chơi với Trịnh Tử Hoàn, bạn gái của Trịnh Tử Hoàn và bạn của bạn gái Trịnh Tử Hoàn. Đến gần giờ Kim Thái Hanh tan học, Điền Chính Quốc lại chạy về lớp thu dọn cặp sách, mọi chuyện cứ gọi là kín kẽ, cả nhà đều vui.
Chỉ trong một tuần ngắn ngủi, Điền Chính Quốc và Trịnh Tử Hoàn đã cày sạch mấy máy game trong khu trò chơi điện tử đối diện trường. Ngày nào cũng nhìn bạn gái Trịnh Tử Hoàn và hội bạn thân của cô ấy nhảy nhót, hai người cũng học lỏm được chút ít. Chọn bài đơn giản một tí là hai người có thể lên sân khấu múa may quay cuồng ba phút như ai.
Nhưng ngày nào cũng đến khu trò chơi thì cũng hơi chán.
Sau khi bàn bạc, cả nhóm liền quyết định hôm nay không đến khu trò chơi nữa, mà đến đóng đô ở quán trà sữa trước cổng trường, ngồi dưới tán dù mát mẻ vừa chơi game vừa tán gẫu.
Mỗi người một ly trà sữa, cả đám tụm lại ngồi quanh bàn tròn.
Dạo này đang hot một game chạy đua khá thú vị, ai cũng thích chơi. Bọn họ lập đội và bắt đầu chơi, chơi một lèo hơn nửa tiếng.
Chơi mệt rồi, cả nhóm lại ra quán ăn vặt bên cạnh mua chút xiên nướng lót bụng.
Điền Chính Quốc đang ăn nấm kim châm cuộn thịt xông khói thì đột nhiên cảm thấy thèm mì xào. Cậu suy nghĩ rất nghiêm túc xem tí nữa phải năn nỉ Kim Thái Hanh thế nào mới được anh làm mì xào cho ăn vào buổi tối. Đang nghĩ ngợi thì Điền Chính Quốc ngửi thấy một mùi khói thuốc bay vào mũi—
Bạn gái của Trịnh Tử Hoàn lấy ra một bao thuốc lá từ trong cặp, cả bàn ngoài Điền Chính Quốc ra thì ai cũng lấy một điếu rồi châm lửa.
Cảm nhận được ánh mắt của Điền Chính Quốc, bạn gái Trịnh Tử Hoàn đẩy bao thuốc đến trước mặt cậu: "Làm một hơi?"
"Em không biết hút." Điền Chính Quốc nói thẳng.
Trịnh Tử Hoàn ghé qua: "Cái này có gì khó? Tao dạy mày, trong vòng hai phút bảo đảm biết ngay."
"Thôi." Điền Chính Quốc dựa vào ghế, trong lòng nghĩ mình đây là đang tự dâng mạng cho Kim Thái Hanh xử tội thì có: "Tớ không học đâu."
Trịnh Tử Hoàn bật cười: "Tùy mày vậy."
Sau đó, bạn gái Trịnh Tử Hoàn lại nói: "Vậy em trai có ngại mùi thuốc không? Ngại thì tụi này hút xong điếu này thì thôi."
"Không sao, mọi người cứ thoải mái đi. Em không để ý đâu." Điền Chính Quốc nói.
Mọi người lại bắt đầu tán gẫu, Trịnh Tử Hoàn quay sang nói với Điền Chính Quốc: "À, tao có đứa bạn học lớp bên cạnh, cậu ấy vừa nhắn hỏi tao xin QQ của cái thằng chơi 'Chạm Tay Đổi Vai' hồi nãy với tao. Ý là muốn tao giới thiệu mày cho nó làm quen đấy."
Điền Chính Quốc nghe xong không hiểu lắm: "?"
"Em ấy thấy em đẹp trai, muốn hẹn hò với em." Bạn gái Trịnh Tử Hoàn nói thẳng.
Điền Chính Quốc hiểu ra, lắc đầu: "Vậy thì thôi, em không hứng thú với chuyện yêu đương đâu."
Trịnh Tử Hoàn trêu: "Cũng đúng, dù sao thì Kim Thái Hanh còn chưa tốt nghiệp mà."
Nói xong chủ đề này, ánh mắt Điền Chính Quốc lại dừng trên điếu thuốc trong tay Trịnh Tử Hoàn.
Học thì chắc chắn là không học rồi, nhưng nói Điền Chính Quốc không tò mò thì là nói dối. Cậu thật sự có hơi hiếu kỳ về mùi vị của thuốc lá, rốt cuộc có vị gì mà nhiều người lại thích đến vậy?
"Lại có hứng thú rồi?" Trịnh Tử Hoàn nhìn cậu nói.
Điền Chính Quốc thành thật: "Không phải, chỉ là đơn thuần tò mò hút thuốc có vị ra làm sao thôi."
"Thử không?" Trịnh Tử Hoàn đưa điếu thuốc đang hút dở cho Điền Chính Quốc.
Sau nửa giây do dự, Điền Chính Quốc còn chưa có động tĩnh gì thì bạn gái Trịnh Tử Hoàn ngồi bên kia đã nói: "Hút một hơi không nghiện được đâu, đừng lo. Với lại Kim Thái Hanh còn nửa tiếng nữa mới tan học, không bị phát hiện đâu."
Điền Chính Quốc thấy cũng có lý, liền nhận lấy điếu thuốc từ tay Trịnh Tử Hoàn.
Có điều điếu thuốc trên tay Điền Chính Quốc còn chưa kịp chạm môi, một âm thanh mang sức nặng như tử thần gọi hồn vang lên—
"Điền Chính Quốc."
Là giọng của Kim Thái Hanh.
Điền Chính Quốc giật bắn người quay đầu lại.
Kim Thái Hanh đang đứng cách đó không xa, nét mặt anh lạnh tanh, ánh mắt dán chặt vào điếu thuốc trong tay Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc: "."
...Toang thật rồi.
Hết chương 22.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co