chap 20
2 ngày nữa là Jungkook được xuất viện rồi Taehyung cũng đã hai ngày làm ngơ cậu , bây giờ cậu cũng chẳng biết làm sao .
Đêm nay cơn ác mộng năm đó về cái chết của mẹ cậu lại xuất hiện trong giấc mơ của cậu . Jungkook khó khăn ổn định nhịp thở khi thức dậy giữa đêm khuya lướt nhìn sang chiếc đồng hồ cạnh bên chỉ mới hơn 2h sáng và hôm nay là .....
"Hôm nay là sinh nhật mình ..."
Jungkook thất thần chìm sâu vào suy nghĩ cá nhân đến ngẫn người , đối với cậu ngày này mọi năm đều đến đều như mọi năm chẳng một cảm giác vui vẻ chỉ toàn cô đơn lạnh lẽo từ lâu nó đã là ngày rất bình thường hay không muốn nói đúng hơn là đầy u buồn của cậu và chẳng ai biết ngày sinh của cậu trừ cậu và hai người đã sinh ra cậu
Cố gắng tìm lại tí bình yên trong giấc ngủ nhưng chẳng thể nào nhắm mắt lại được , nên cậu cứ như vậy mà thức đến sáng
Sáng sớm hôm sau Jungkook ra khỏi bệnh viện rất sớm rất ngay cả Taehyung cũng không biết cậu đã rời đi , bây giờ cậu vẫn chưa được về nhưng cậu vẫn muốn đi ra ngoài đi đến thăm appa và umma của cậu .
8h sáng Jungkook sau khi đi tản bộ trên đường thì ghé vào một tiệm bánh bên đường
"Chào em" - chị nhân viên niềm nở
Jungkook khẽ gật đầu chào chị nhân viên
"Em cần mua bánh gì à"
"Lấy cho em cái này" - Jungkook tay chỉ vào một cái bánh chứa đầy dâu tây
Ghé sang cửa hàng hoa chọn một bó hoa hồng trắng khẽ ôm vào lòng
Chân nhẹ nhàng lê bước trên đường rồi sau 1 hồi đi dạo Jungkook đi vào nghĩa trang đi đến trước hai ngôi mộ đã có phần cũ kĩ màu trắng đã ngã sang vàng đã có rêu xanh bao quanh cỏ cũng đã mọc cao . Jungkook khẽ đặt bó hoa lên ngôi mộ bên trái đặt cái bánh lên ngôi mộ bên phải rồi cậu bắt tay vào dọn dẹp hai ngôi mộ đó ngôi mộ bên phải có hình một người phụ nữ rất đẹp ánh mắt bà sáng ngời như mắt của Jungkook đó là umma mà Jungkook muôn đời vẫn yêu thương còn bên trái là người appa mà Jungkook yêu thương
Bắt tay vào dọn dẹp hai ngôi mộ đó , sau một hồi loay hoay căn bản hai ngôi mộ đã có phần sạch sẽ
Jungkook mở bóa hoa ra cầm một cành hoa hồng đẹp nhất tươi nhất màu trắng tinh khôi nhất đặt trước mộ umma của cậu và cậu cũng chọn một cành hoa đặt lên mộ cho appa của cậu . Mở hộp bánh đầy dâu tây kia ra cấm vào đó 1 cây nến và thắp nó lên Jungkook đem nó cùng mình ngồi giữa hai ngôi mộ
"Umma ơi , appa ơi , Kookie muốn đón sinh nhật cùng hai người"
Bài hát mừng sinh nhật do chính cậu hát lên cùng hòa vào gió và nắng nơi umma và appa cậu đang ở đây như có hai người đang ở cùng cậu càng hát giọng cậu càng thổn thức nước mắt đã lăn dài trên gương mặt Jungkook
"Hức .... con đang đón sinh nhật cùng hai người con yêu thương nhất sao con lại khóc chứ , Jungkook hư quá phải không Umma"
"Hức hức ... con cũng không mạnh mẽ như appa nữa , Kookie hư quá"
Jungkook càng nói nước mắt càng rơi , 1 nửa là thấy chau xót nửa còn lại là đau buồn
"Con xin lỗi hai người Kookie lớn như vậy rồi mà vẫn hay khóc nhè thật là yếu đuối quá . Umma ơi Jungkook đã 16 tuổi rồi , Jungkook có tóc giống umma nè mắt cũng giống , hihi , umma có thấy vậy không"
"Appa ơi Jungkook cao hơn nhiều rồi nè , con sẽ cao hơn appa nhanh thôi"
Jungkook cứ như vậy mà nói chuyện với hai ngôi mộ đến tận chiều cậu cũng khóc không ngừng từ lúc đó đến bây giờ . Nến trên bánh kem đã tàn từ bao giờ hoa cũng úa màu .
"Jungkook phải đi rồi , con còn có chuyện phải làm , con phải đi gặp một người"
"Con yêu hai người , Kookie yêu hai người"
Jungkook ra khỏi nghĩa trang và đi về phía mà nơi lồng ngực trái cậu đang chỉ đường
--------------
Taehyung thức dậy thì không thấy Jungkook đâu cậu vội vã đi tìm khắp nơi hỏi nhân viên bệnh viện thì chỉ biết là Jungkook đã đi ra ngoài từ sớm nhưng không biết đi đâu cả
Taehyung gọi điện cho Jin thì biết Jungkook không có về nhà gọi cho Jimin thì Jungkook không có đến trường , Taehyung ngày càng hoảng loạn chạy khắp nơi kím Jungkook .
Jin thì chạy đến ngôi nhà nhỏ Jungkook và cậu thường đến nhưng không thấy Jungkook
Jimin và Jhope cũng giúp đi tìm nhưng chẳng ai tìm thấy Jungkook
Taehyung cứ chạy hết chỗ này đến chỗ khác tìm Jungkook
"Kim Taehyung mầy là thằng khốn tại mầy mà Jungkook mới bỏ đi Jungkook mà có chuyện gì thì mầy nên chết đi cho rồi" - Taehyung pov
---------------
Trời bắt đầu đổ mưa , Jungkook đang đi ngoài đường thì bất chợt trời đổ mưa cậu nhanh chóng chạy vào một trạm chờ xe buýt đứng tránh mưa
Mưa ngày càng lớn Jungkook không thể nào cứ dầm mưa như vậy được nên đành đứng ở trạm chờ xe buýt này chờ cho hết mưa vậy . Mái hiên không được lớn mưa thì rất to khiến áo Jungkook cứ như vậy mà bị nước mưa đang từ từ thấm ướt
Taehyung cầm cây dù trong tay chạy đi chạy lại dưới cơn mưa đang ngày một lớn để tìm Jungkook , mưa ngày một nặng hạt khiến mọi thứ trước mặt Taehyung mờ đi , Taehyung cứ nhìn xung quanh cố gắn kím tìm hình bóng của Jungkook qua màn mưa
Từ xa Taehyung thấy ở phía xa trong một mái hiên nhỏ thân ảnh nhỏ bé quen thuộc đang đứng co ro dưới trời mưa lạnh giá , Taehyung nhận ra ngay đó là Jungkook và không cần suy nghĩ cậu nhanh chóng chạy đến mái hiên đó
"Jungkook ...."
"Taehyung sao ... sao cậu lại ở đây"
"Không phải vì cậu sao , cậu sáng sớm đã bỏ ra ngoài không nói gì với mình cậu khiến mình lo lắng lắm biết không , mình tìm cậu từ sáng đến giờ rất vất vả đó"
"Mình xin lỗi"
Jungkook cuối đầu không giám nhìn Taehyung cậu lại làm cho Taehyung lo lắng chạy đi tìm cậu khắp nơi
"Cậu bận vào đi , coi chừng cảm lạnh" - Taehyung cởi áo khoát của mình đưa cho Jungkook
"Không cần đâu"
Jungkoon từ chối nhưng Taehyung đã nhanh chóng khoát nó lên vai cậu khiến cậu muốn từ chối cũng không được
"Ơ ... cám ơn"
"Không có gì"
Sau 20' mưa ngày càng hạt điện thoại Taehyung lại hết pin nên Jungkook và Taehyung phải đứng đây chịu trận
"Mưa gì lâu quá không biết , Jungkook à hay là mình với cậu đi về luôn đi có dù ở đây nè , mọi người cũng đang lo lắng đó"
"Nhưng cây dù này sao che đủ cho hai người"
Jungkook nói cũng đúng cây dù này vốn là Taehyung tùy tiện mua đại trên đường đi vốn dĩ đây là dù đơn chỉ đủ cho 1 người che
"Hay là cậu cầm dù đi , mặc áo khoát của mình vào đi"
Jungkook cũng nghe lời Taehyung bận áo khoát vào và cầm dù
Taehyung ngồi xỏm xuống trước mặt Jungkook hai tay đưa ra sao
"Lên đi , mình cõng cậu"
"Sao .... sao ..."
"Cậu cứ lên đi không sao đâu nhanh lên mưa ngày càng lớn rồi kìa"
Jungkook thoáng do dự nhưng cũng nhanh chóng leo lên lưng Taehyung cho cậu cõng
"Rồi , cậu cứ lấy dù che cho mình , không cần lo cho mình , mình không sao đâu"
Taehyung cõng Jungkook đi dưới mưa tay Jungkook cầm cây dù cố che cho cả hai người , Taehyung đi rất chậm tránh để cho Jungkook bị ướt vì vậy cậu có bị ướt vài chỗ
"Taehyung"
"Có chuyện gì"
"Mình xin lỗi"
"Hả , xin lỗi , vì chuyện gì chứ"
"Vì tất cả mọi chuyện"
"Mình mới phải là người nói xin lỗi mình đã không hiểu cho cậu mà còn trách cậu nữa"
"Là do mình không tốt"
"Không phải vậy đâu"
"Taehyung à"
"Mình đây"
"Mình .... mình ..."
"Cậu làm sao Kookie"
"Mình thích cậu"
Thanh âm trong trẻo phát ra từ miệng Jungkook truyền đến tai Taehyung khiến cậu thoáng sửng sốt ngay cả bước chân đang bước đi cũng vì câu nói kia mà dừng lại
"Cậu .... cậu nói gì"
"Mình ... mình nói ... mình nói là mình thích cậu"
"Cậu .... cậu không nói dối chứ" - Taehyung vẫn không tin dù đã nghe lại lần 2
"Không"
"Vậy ... cậu sẽ yêu mình như mình yêu cậu"
"Ừ" - Jungkook mặt ửng hồng
"Sẽ làm người yêu của mình"
"Ừ"- Jungkook mặt đỏ ửng
"Sẽ bên cạnh mình yêu mình và là người yêu của mình"
"Ừ" -Jungkook mặt đỏ gắt lên
Taehyung sau khi nhận được câu xác địn từ Jungkook thì nhảy cẩn lên như một đứa trẻ . Trông Taehyung rất vui rất hạnh phúc
"Jungkook nè" - Taehyung kêu Jungkook sau khi đã bình tĩnh lại
"Có chuyện gì Taehyung" - Jungkook đưa đầu qua vai Taehyung
"Mình yêu cậu"
Taehyung vừa nói xong đã quay đầu về phía bên trái và hôn Jungkook . Jungkook cũng nhanh chóng đáp lại cậu . Hai người đang đứng dưới mưa hôn nhau . Một người đang cõng một người , môi khẽ quyện vào nhau trao cho nhau những hơi ấm những nỗi niềm những cảm xúc và trao cho nhau cả một tình yêu to lớn dành cho đối phương ....
------------------------
20 chap rồi . Hic hic , mừng quá trời luôn
Lúc đầu cứ nghĩ là không viết được và không ai đọc nhưng rồi cũng có người đọc hihi , au rất vui á
Dự là vài chap nữa sẽ buồn á mọi người và cỡ chap 40 mấy là hết á
Muốn tặng chap mà chắc không ai cmt đâu há ....... ai cmt thì au tặng không thì thôi vậy :(
Mong mọi người ủng hộ nha
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co