(Vmin - Edit) Muốn ly hôn? Không có cửa đâu
Chương 31: Muốn nói chuyện yêu đương rồi
Thái Hanh là một đại nam nhân biết nấu cơm đúng tiêu chuẩn, nhìn anh cắt từng miếng từng miếng khoai tây, kèm theo vài loại rau bỏ vào một nồi nấu canh, Trí Mân cảm thấy một lời khó nói hết.
Nhưng mà Thái Hanh vừa bưng đồ ăn lên thì điện thoại của Trí Mân đổ chuông, bệnh nhân sau phẫu thuật xuất hiện biến chứng, liên tục đau bụng, nôn mửa, nhiệt độ cơ thể đang nóng lên và tim đập nhanh dần.
Cậu cau mày, nhìn lại hồ sơ bệnh án đầy đủ chi tiết của bệnh nhân được gửi đến, "Tôi phải tới bệnh viện một chuyến..."
"Tôi đưa cậu đi." Thái Hanh lập tức đứng lên.
Trí Mân về phòng thay quần áo, xách theo balo, "Không cần, muộn rồi, ngày mai anh còn phải đi làm, ăn cơm xong nghỉ ngơi đưa, tiện thì gọi điện thoại cho Thạc Trấn, hỏi em ấy xem tình huống thế nào rồi, mấy ngày nay không hiểu sao rất ít khi ở nhà."
Thái Hanh có cảm giác thất bại toàn tập, đau lòng nhưng lại không thể giúp được gì, nghe cuộc nói chuyện qua điện thoại của Trí Mân, có khả năng đêm nay sẽ không về được nên anh chỉ có thể kiên trì đưa người tới bệnh viện, sau đó mới gọi điện thoại cho Nam Tuấn.
"Thạc Trấn ở bên chỗ cậu à?"
Nam Tuấn nhìn người bên cạnh đang cười ngây ngô như không biết lọt vào cõi thần tiên nào, "Ừ, ở chỗ tôi, cậu đừng lo lắng, xong việc tôi đưa em ấy về nhà."
"Cậu xác định là có thể đưa về nhà?" Thái Hanh hỏi lại.
Nam Tuấn cảm thấy khó hiểu, "Tôi không xe thì vẫn có chân, vì sao lại không thể đưa về?"
Thái Hanh nhíu mày, không nhiều lời nữa, "Vậy được, tôi cúp máy đây."
Nam Tuấn: "???"
Cất điện thoại, Nam Tuấn duỗi chân đá đá người đang ngồi xếp bằng dưới nền, "Em lau sàn cho anh à?"
Thạc Trấn liếc y một cái, thầm nghĩ nhà của Nam Tuấn thật đẹp, màu sắc cậu thích, phong cách trang hoàng cậu cũng thích, "Em thích ngồi thế này, ngồi thế này thoải mái."
Nam Tuấn chịu thua, "Thích ngồi thì cứ ngồi đi, nhưng lát nữa để anh thấy em lên sofa ngồi là coi chừng."
"Ặc, keo kiệt! Sàn nhà đâu có bẩn, lúc em tới dì đã lau qua rồi mà."
"Nói chung là không được lên sofa ngồi, nếu lên ngồi anh sẽ đóng gói em về nhà ngay lập tức." Nam Tuấn nói.
Thạc Trấn lẩm bẩm: "Đàn ông mắc bệnh sạch sẽ nhất định sẽ không tìm được vợ..." Cũng chỉ có mỗi cậu nguyện ý thích y thôi.
Nam Tuấn buồn cười, "Nếu anh tìm được vợ thì giờ này còn để em ngồi đây? Đã sớm đuổi em ra ngoài rồi." Mấy ngày nay hai người đã thân thiết hơn, lúc nói chuyện cũng không cần cẩn thận khách sáo như trước nữa, dù sao đứa nhỏ cũng kém y tận 10 tuổi, ừm, 10 tuổi.
Thạc Trấn lại liếc y thêm một cái nữa, rầm rì nói: "Vậy nên em mới có mặt ở đây." Tìm vợ làm gì? Tìm em là được rồi.
"Em nói cái gì?" Nam Tuấn không biết tên nhóc này lại đang não bổ cái gì, mở miệng thúc giục, "Viết nhanh lên, làm nốt đi rồi anh đưa em về nhà."
Thạc Trấn cảm thấy mình đang bị ghét bỏ nghiêm trọng, ôm tim nằm nhoài ra nền nhà, "Em viết không nổi..."
"Sao lại viết không nổi? Vừa rồi đã giảng cho em hết rồi mà? Còn chỗ nào chưa hiểu nữa?"
Thạc Trấn trợn mắt, thật sự không muốn tiếp tục giả bộ làm trẻ thiểu năng, dứt khoát nằm bò ra bàn không dậy, "Đầu óc em bất động rồi, đề khó quá."
Nam Tuấn cạn lời, "Những môn khác đều tốt, tại sao mỗi toán lại phế như vậy? Thể chất của em thật kỳ lạ."
"Học lệch đó đại ca ơi, anh chưa từng nghe qua thể chất học lệch à?"
"Còn cãi lý!" Nam Tuấn gõ đầu nhóc, "Học lệch còn không lo chăm chỉ học, mau làm đi, làm xong còn về nhà, muộn rồi."
Thạc Trấn phụng phịu, từ từ đứng dậy, "Có phải là anh chê em phiền không?"
Nam Tuấn thở dài, y chưa từng chăm trẻ con, không ngờ chăm trẻ lại khó như vậy, "Thạc Trấn, em đừng nghĩ nhiều, đã muộn rồi, ngày mai lại là thứ hai, nếu về quá muộn anh họ em sẽ lo lắng."
Thạc Trấn không nói gì nữa, ngoan ngoãn ngồi làm bài, Nam Tuấn ngồi đằng sau nghịch điện thoại, cứ hai phút lại liếc cậu nhóc một cái.
Ngồi thẳng lưng bất động làm bài, trong lòng Nam Tuấn bối rối, có phải đứa nhỏ này tức giận rồi không?
Lúc đưa người về, ngồi trong xe Thạc Trấn nhìn chằm chằm vào một bên sườn mặt của Nam Tuấn, nhưng chỉ cần người kia quay sang là nhóc lại làm bộ không có gì, ánh mắt trốn tránh.
Chọc Nam Tuấn dở khóc dở cười.
Trẻ con chung quy vẫn chỉ là trẻ con.
Thạc Trấn biết Nam Tuấn cũng rất vất vả, ban ngày bận rộn công việc, nhưng vẫn không kìm lòng được muốn y dạy bổ túc thêm cho mình.
Vì thế sau khi xuống xe, nhóc chần chừ nói: "Mỗi ngày đều thế này hình như làm phiền anh rồi, từ nay ngày thường em sẽ hỏi bạn học, cuối tuần anh rảnh thì tới em tới học thêm cũng được."
Nam Tuấn nhướng mày, "Em xác định?"
Thạc Trấn cúi đầu không nói, đương nhiên nhóc không muốn, nhưng nhóc biết Nam Tuấn cùng lắm chỉ xem nhóc là em họ của Thái Hanh mà đối đãi thôi, căn bản chưa từng để nhóc vào mắt.
Nam Tuấn thở dài, vươn tay xoa đầu nhóc, "Anh không chê em phiền, nhưng chê em không biết cố gắng, không chăm chỉ làm bài." Y nói, "Sau khi tan học cứ về nhà anh, mang theo vở đến làm, nhớ hết công thức, trẻ nhỏ nghe lời mới được người thích, hiểu không?"
Thạc Trấn ngoan ngoãn gật đầu, khóe miệng trộm cong lên, "Hiểu ạ."
Thái Hanh nhìn người mặt đầy phơi phới sắc xuân về nhà, chậc chậc hai tiếng, "Anh còn tưởng hôm nay em có năng lực không về nhà ngủ."
Thạc Trấn nhìn dáng vẻ âm dương quái khí của anh họ nhà mình, "Anh dâu của em lại đi làm rồi à?"
Nhìn người kia rõ ràng tâm tình không tốt, Thạc Trấn hiểu ngay, "Khó trách bộ dạng anh dục cầu bất mãn như vậy, được rồi, em đi ngủ đây, ngày mai lại là một ngày mới, ha ha ha..."
Và tiếng cười biến mất đằng sau cánh cửa.
Thái Hanh nghiến răng nghiến lợi, "Nhóc con ngu ngốc! Chỉ biết ức hiếp người nhà!"
Rạng sáng 3 giờ Trí Mân mới về nhà, may là bệnh viện gần nhà nên còn về được, nếu không chỉ có thể ngủ lại ở bệnh viện rồi buổi sáng tiếp tục làm việc.
Người vừa vào cửa Thái Hanh đã nghe thấy động tĩnh, anh ngay lập tức mặt quần áo xuống giường.
Trí Mân cúi đầu thay giày, trước mắt đột nhiên xuất hiện một bóng người, khiếp sợ không thôi, chân mềm nhũn suýt ngồi xuống nền, vừa thở gấp vừa vuốt ve tim mình, "Ông trời ơi, anh làm tôi sợ muốn chết."
Thái Hanh bật đèn ở huyền quan lên, ngồi xổm trước mặt giúp cậu cởi nốt giày, mang dép trong nhà vào, "Sao lại về muộn như vậy?"
Trí Mân mệt tới nỗi đầu óc bất động, quên không trốn tránh, nhìn người kia chăm chú thay giày cho mình, trong lòng ấm áp một trận, bây giờ đã hơn nửa đêm, nếu là trước kia, nếu cậu chết ngoài cửa nhà thì cũng phải tới sáng cha mẹ mới phát hiện.
Bây giờ...
Trí Mân vươn tay về phía Thái Hanh: "Tôi đi không nổi."
Đối phương bật cười, đặt tay Trí Mân lên cổ mình rồi tự nhiên ôm lên. Anh rất thích bộ dạng thỉnh thoảng lười biếng này của Trí Mân, "Không được thì chúng ta đổi việc, cứ như vậy không biết cơ thể sẽ suy sụp lúc nào."
Trí Mân rất thích nghe anh nói như vậy, ừm, chúng ta...
Giống như là bọn họ thực sự kết hôn, là bạn đời thật sự, không tồn tại cái gọi là hợp đồng kia.
"Đổi việc gì bây giờ? Ngoài làm cái này thì tôi chẳng biết làm gì nữa cả." Trí Mân thật thà nói.
"Ở nhà nghỉ ngơi, tôi nuôi cậu." Thái Hanh vừa đi vừa dịu dàng nói bên tai cậu, "Ngoài việc chữa bệnh cứu người thì không còn sở thích gì khác?"
Trí Mân suy nghĩ hồi lâu, lắc đầu, "Hình như không có." Thứ duy nhất mà cha mẹ rèn luyện được cho cậu từ nhỏ chính là chăm chỉ học tập, chơi game cũng không có hứng thú, mà chơi cũng không giỏi, vẽ tranh thì chỉ học vẽ vì học y, lý giải cơ thể người...
Sau đó...
Chẳng còn thứ gì đặc biệt yêu thích nữa cả.
"Nhóc đáng thương!" Thái Hanh đặt cậu đứng trước bồn rửa mặt, "Rửa mặt đi rồi chúng ta đi nghỉ ngơi."
Có lẽ là do đêm khuya, Trí Mân cảm thấy nam nhân trước mặt cực kỳ dịu dàng, cậu với lấy khăn mặt, người bên cạnh đã giúp cậu lấy kem đánh răng ra bàn chải.
Giờ phút này Trí Mân có một loại xúc động, rất muốn nói câu, anh đừng theo đuổi tôi nữa, tôi đồng ý! Cậu muốn yêu đương, muốn nói chuyện yêu đương với người trước mặt này.
Nhưng... Thái Hanh không có cho cậu cơ hội này, trực tiếp nhét bàn chải điện vào miệng Trí Mân, "Ngốc lăng cái gì đó? Có phải là mệt quá hay không?"
Trí Mân bất mãn trừng mắt liếc anh một cái, sau đó tập trung đánh răng rửa mặt.
Thời tiết đang dần chuyển lạnh. Từ bên ngoài trở về Trí Mân chỉ cảm thấy tay chân mình cực kỳ lạnh lẽo, mới vừa rồi còn ổn, tắm xong có cảm giác cả người mềm oặt, có cảm giác sắp lăn ra thảm ngủ luôn cũng được.
Thái Hanh xốc chăn lên đặt Trí Mân vào chăn, "Sắp bốn giờ rồi, mấy giờ đi làm?"
Nhắc tới chuyện này, Trí Mân lại muốn khóc, "Vẫn như cũ." Cậu nằm xuống kéo chăn trùm kín đầu, "Anh phải gọi tôi dậy nhé, ngày mai có một cuộc kiểm tra phòng."
Thái Hanh: "....." Tức là chỉ có thể ngủ thêm ba tiếng?
Có thể là do quá mệt mà Trí Mân phát ra tiếng ngáy nhỏ, Thái Hanh kéo chăn xuống để cậu thoải mái hơn.
Anh vừa động đậy nháy mắt tiếng ngáy đã hết, Trí Mân nhăn nhó bắt đầu sờ sờ bên cạnh. Thái Hanh bật cười, nhích sát lại.
Trí Mân ngựa quen đường cũ tựa vào ngực anh, thật tốt, Thái Hanh thầm than, nếu ban ngày thân thể cũng thành thật như thế này thì anh đã mở tiệc ăn mừng rồi.
Sáng hôm sau Thái Hanh gọi Trí Mân dậy, nhìn đối phương mơ mơ màng màng không ngồi dậy nổi, anh thở dài, "Tôi giúp cậu xin nghỉ nhé?"
Vừa nói tới xin nghỉ Trí Mân mới miễn cưỡng mở được một con mắt, "Nhưng mà hôm nay tôi có hai cuộc phẫu thuật."
Không có cách nào, Thái Hanh kéo người vào lòng mình, "Tôi ôm cậu?"
Trí Mân xấu hổ cười hai tiếng nhưng vẫn tự động vươn tay ra, "Được."
Thái Hanh trực tiếp ôm người đặt trước bồn rửa mặt, vẫn giống đêm qua, lấy kem đánh răng ra bàn chải nhét vào miệng, vắt khăn lông để lau mặt, "Hơi muộn rồi, dì cũng không có ở đây, chúng ta mua đồ ăn sáng trên đường đi nhé?"
Trí Mân ậm ừ mấy tiếng không rõ, rửa mặt xong chuẩn bị xong liền ngồi ở huyền quan chờ Thái Hanh, bộ dạng vẫn còn ngái ngủ.
Thái Hanh thay quần áo xong đi ra nhìn thấy mà dở khóc dở cười, kéo người đứng lên, "Mau đi thôi, chậm thêm một lúc nữa là tắc đường mất."
Nói ngủ là có thể ngủ ngay được. Trí Mân lên xe lại ngủ vùi, vừa kẹt xe vừa mua đồ ăn sáng nên tốn mất nửa tiếng, cậu ngủ say như thế đang nằm trên giường lớn ở nhà.
Đến trước cổng bệnh viện, Thái Hanh không có cách nào, xách theo bữa sáng xuống xe vòng sang ghế bên kia, "Trí Mân?" Anh huơ huơ tay trước mặt Trí Mân, tháo dây an toàn ra hộ, "Dậy thôi, đi làm."
Trí Mân khó chịu ngoảnh mặt sang bên kia, quên mất hiện tại là lúc nào.
Thái Hanh thật sự không còn cách nào khác, xung quanh người đến người đi rất nhiều, mắt thấy sắp đến giờ, chỉ có thể uy hiếp nói: "Mân Mân, nếu không tỉnh thì tôi sẽ hôn cậu đó!"
Cách đó không xa lão Du đã nhìn thấy xe của Thái Hanh, ông ở bên đó lấy xong đồ ra rồi mà vẫn chưa thấy Trí Mân ra khỏi xe, vì thế liền đi sang bên này.
Gần tới nơi thì nhận ra không ổn rồi!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co