Truyen3h.Co

Vmin|Trả thù

Hứng tình (H)

YLam1306

Đã là một khoảng thời gian khá lâu Jimin chưa quay trở lại gặp bác sĩ tâm lý của mình. Mà Kim Seokjin không biết vì sao cũng không liên lạc với cậu kể từ ngày đó. Nếu nhớ lại, có lẽ đã hơn một tháng từ lần cuối họ gặp nhau. Cậu cũng quên bén việc mình đang có bệnh và phải đi trị liệu.

Ngày ngày gặm nhắm nỗi buồn, bằng một cách không mấy thần kì nào đó, Park Jimin chẳng còn tỉnh táo để nhớ đến những chuyện mình cần phải làm, những người bạn, các mối quan hệ vận hành xung quanh cuộc sống cậu trước kia bây giờ tự dưng lại chìm vào quên lãng. Hệt như một sợi dây liên kết bị ai đó tàn nhẫn lấy kéo cắt đứt.

Park Jimin bây giờ chỉ xoay quanh những sự nghẹn uất không nói thành lời và chịu đựng sống qua ngày cùng Kim Taehyung, cậu cảm thấy tâm tính mình ngày càng không được tốt nữa rồi. Ban đầu vốn nghĩ bản thân có khả năng phân tách, có thể để chuyện nào ra chuyện đó. Thù hằn Kim Taehyung thì là việc ở nhà, còn sinh hoạt hay tâm trạng hầu hết là chuyện cuộc sống bên ngoài. Vậy mà bây giờ cậu lại bị cảm xúc khống chế, sự bi ai đeo bám dai dẳng kéo tâm trạng hàng ngày nên có của cậu xuống mức không thể tệ hơn mà không lời lí giải.

Liệu mọi người cảm nhận được gì chăng? Nếu không sao cậu cảm giác càng ngày mọi người càng xa lánh mình, ít gặp gỡ bạn bè, có mấy ai lại gần mình nữa. Sự cô đơn mà Park Jimin cảm thấy là do cậu nghĩ nhiều sao? Mỗi lần như thế, Jimin tự mỉm cười với chính mình, liên tục trấn an đây là thời điểm quan trọng, ai cũng tập trung học hành nên vậy mà thôi.


Như từng nói, Park Jimin không muốn phát sinh quan hệ với Kim Taehyung trong phòng riêng hiện tại dù đang ở nhà của hắn. Nhưng vào một ngày kia, lúc đó mới hai giờ chiều và Jimin đang học bài. Kim Taehyung giờ đó vậy mà lờ mờ say trở về, hắn loạng choạng đi vào nhà. Âm thanh di chuyển vướng víu đụng vào đồ đạc trong nhà làm cậu phải chạy ra đỡ hắn.

Lúc ấy Kim Taehyung đã muốn làm ở phòng cậu, hắn còn bảo đổi chỗ mới thử một chút.

"Jimin à!" - Kim Taehyung mê đắm sờ soạng khắp người Jimin trong khi ép sát cậu.

"Chúng, um... chúng ta lên lầu" - Jimin vừa thở vừa khó khăn nói.

"Ngay dưới này đi, vào phòng kia" - Chỉ thẳng tay vô phòng cậu.

"Thôi, lên phòng chú đi..." - Jimin vội vàng từ chối.

"Park Jimin cậu giấu thằng nào trong kia hay sao mà không để tôi vô vậy?"

"Kh-Không phải, phòng tôi chưa kịp dọn bừa bộn lắm. Vào phòng trên kia đi"

Kim Taehyung bực bội nhướn mày:

"Tôi xem thử bừa bộn đến mức nào!". Sau đó lấy tay kéo Jimin qua một bên, đứng đối diện cửa phòng cậu nắm chốt vặn chuẩn bị mở.

"Không được!" - Park Jimin căng thẳng la lên làm Kim Taehyung bất chợt dừng lại.

Việc cậu hành động như vậy khiến hắn có ấn tượng mạnh. Người như Kim Taehyung không ngại thử thách, chỉ lo không có thách thức nên đối với sự chống đối của Park Jimin càng kích thích ham muốn khống chế. Càng cấm càng làm chính là như này. Vì thế mới có chuyện bỏ ngoài tai không thèm để cái gì vô mắt, lập tức mở thẳng cửa vô trong.

Bước tới giữa phòng mới bắt đầu quan sát. Căn phòng sạch sẽ tỏa ra hương thơm tươi mát giống vị của thanh kẹo gum bạc hà, hắn quay qua trừng mắt với Jimin đang đứng ngoài cửa:

"Không gọn gàng đây?"

Park Jimin trên mặt chán ghét không nói lời nào nữa. "Thật đáng ghét chết đi được" là những gì cậu chỉ dám để trong đầu.

Kim Taehyung rất nhanh nhớ lại mình định làm gì vì thế tạm gác mọi chuyện, hầm hố tiến về phía Jimin đang đứng đực ra, chụp tay lôi Jimin vào trong chung với mình rồi đẩy cậu lên giường, chân sau đạp mạnh đóng lại cánh cửa cái "rầm".

Bị lôi lôi kéo kéo làm Park Jimin choáng váng, khi kịp định hình lại thì Kim Taehyung đã cởi xong cái boxer - thứ cuối cùng trên người hắn xuống, chậm rãi đến gần cậu. Lúc này Park Jimin biết đã quá muộn, nhưng vẫn muốn chống chế:

"Đừng, bẩn ga giường!"

"Mua cái khác, tôi không có tiền thay nổi một tấm ga mới?"

Park Jimin hậm hực lọt vào mắt hắn.

"Uất ức cái gì?"

"Không có" - Cậu bực bội cắt ngang. Tức mình nghiêng mặt sang một bên, không muốn nhìn hắn.

Kim Taehyung tự dưng bị điệu bộ của cậu chọc cười, nếu là bình thường, việc thình lình nổi đóa khi hắn chưa nói xong đã nhận được gương mặt cảnh cáo nhìn như muốn lấy mạng rồi. Riêng Park Jimin bất lực như vậy hắn lại thấy thích thú, rất muốn làm cậu tức đến nghẹn khóc.

Hắn kìm lòng không đặng cúi xuống ngấu nghiến môi Jimin. Hôn nhưng lưỡi chả vội luồn vào nhau, Park Jimin đang phải mím môi vì tên nào đó cứ liếm mút cả bờ môi cậu. Đôi môi căng mọng bị cắn sưng thảm thương, Jimin thở dốc mắt chảy nước mắt sinh lý.

"Không sứt môi đâu đừng lo" - Kim Taehyung xanh rờn nói với cậu.

"Tên điên", Jimin thầm nghĩ. Cậu đâu có sợ, Kim Taehyung đúng là thú vật trong mắt cậu nhưng làm sao có thể thực sự cắn đứt môi cậu, hắn cũng đâu phải chó thật.

"Đau..."

Chỉ một tiếng, Kim Taehyung đổi kiểu hôn khác.

"Vậy thì mở miệng ra, cứ đóng lại bị cắn môi đúng rồi"

Park Jimin chẳng lòng vòng nghe hắn thả lỏng miệng, hơi thở ướt át lập tức theo đầu lưỡi chui ra khỏi hai cánh môi, Kim Taehyung dễ dàng đưa lưỡi vào khuấy đảo.

Có lẽ hôm nay có chuyện vui bên ngoài hoặc do đổi chỗ mới nên tâm tình hắn tốt lạ thường. Park Jimin thấy rõ vì hắn đang cư xử khá nhẹ nhàng. Có vẻ những lúc này cậu không nên làm phật ý Kim Taehyung nếu không muốn bị đau giống mấy lần trước.

"Thoải mái đúng không, hửm?" - Kim Taehyung phà hơi nóng vào tai Park Jimin khẽ thầm thì.

Đối với việc lên giường cùng Kim Taehyung nhiều lần, tuy lí trí cậu luôn bài xích nhưng có một chuyện phải thừa nhận là cơ thể cả hai đã bắt đầu ăn ý. Khá hòa hợp nhưng cậu vẫn không thấm nổi cái điệu bộ đê tiện này của hắn. Có lúc Park Jimin từng nghi ngờ bản thân vì sao lúc trước có thể nảy sinh cảm tình vượt mức với tên trước mặt này, cậu vô cùng hối hận!

"Nhất định phải nói mấy lời kiểu này mới chịu được?" - Jimin chán ghét đảo mắt nói.

"Đoán xem? Cậu biết nên cư xử thế nào mà"

Kim Taehyung dứt lời xong liền cắn xuống đầu ngực cậu cực điếng. Park Jimin đau đến giật nảy người một cái, hắn cảm nhận được hậu huyệt bên dưới co thắt dữ dội liền nhếch môi. Jimin da mặt mỏng nhận thức thì nuốt nước mắt nước mũi vào trong, nghiến răng rên rỉ, nhắm mắt làm hài lòng tên khốn trước mắt:

"Ha a... Nhanh lên, dễ chịu lắm"

Kim Taehyung biết người nhỏ ngoan ngoãn nghe lời, lấy lòng mình để tránh ăn đau nhưng hắn rất thích, vì vậy như kẻ điên tận lực ra vô trong người cậu.

Kết thúc một trận có phần dịu dàng nhất từ trước tới giờ, Kim Taehyung thỏa mãn đi tắm. Park Jimin nằm trên giường thở hắt ra, khẳng định cuối cùng cũng xong mới dãn chân mày yên tâm ngủ.


Đến khi Jimin uể oải tỉnh dậy vào 7 giờ tối thì bản thân đã được thay đồ, nhìn xuống giường thấy cái ga cũng đổi rồi mới cảm thấy dễ chịu một chút. Đúng lúc này hắn mở cửa phòng ra:

"Dậy rồi thì ra ăn tối đi"

Park Jimin không ý kiến, đứng dậy rời giường đi cà nhắc vào bếp trong khi Kim Taehyung ung dung bên cạnh cứ ngắm nghía cậu từng bước một từ sau lưng. Ban đầu Kim Taehyung có ý muốn dẫn cậu nhưng Jimin hất tay hắn ra, vậy nên hắn chỉ đành nhìn cậu vịn tường đi từng chút mà nhịn cười. Đến tận lúc ngồi vào bàn ăn rồi, Jimin vẫn còn thấy thái độ nhởn nhơ vui vẻ khi người gặp nạn của hắn làm cho bực mình.

"Phát cáu?"

"Không"

"Có lòng tốt lại từ chối người ta thì trách gì"

"Ai mượn, tôi nói cần khi nào hả?"

Jimin thẹn quá hóa hóa giận, chỉ chằm chằm ăn cơm.

"Ngon không?" - Kim Taehyung thâm tình hỏi.

"May quá chưa khiến người ta chết được"

Còn phải hỏi, đồ ăn hắn nấu cậu sẽ không khen ngon! Park Jimin đanh đá trả lời không quan tâm cảm nhận người chuẩn bị bữa ăn.

Kim Taehyung làm sắc mặt khó tin:

"Tôi đi mua đồ ăn ở chỗ đối diện bên đường..."

Park Jimin khẽ cắn môi. Biết ngay không thể nào Taehyung nấu được, nếu hắn nói sớm một chút cậu cũng không biến thành người xấu chê cái quán có hơn mười năm tuổi thọ của người ta!

"Mùi vị không phải tệ, hơi mặn chút thôi chứ ngon, khá ổn" - Park Jimin rụt cổ lí nhí cố sửa lời, nói đỡ cho ban nãy.

"Mà nó đóng cửa nên tôi tự nấu"

"Phụt!" - Park Jimin ngay lập tức sặc cơm, lúc này rất muốn lấy cái chén đang cầm mà úp lên đầu hắn. Lối ăn nói chó má gì mà người ta không lường được vậy.

Kim Taehyung ngoài mặt bình đạm nhưng con mắt đã phản chiếu ý cười ác quỷ giấu sâu bên trong.

"..."

"..."

Cả hai lại trở về bầu không khí im lặng, tiếp tục ăn cơm. Taehyung lại chọc Jimin vố vừa rồi cảm giác ngày hôm nay của bản thân toàn là thành tựu. Cuối cùng cả hai ăn xong, không biết đồ ăn có ngon thật hay không, do Kim Taehyung làm hay mua, chỉ thấy Park Jimin rửa chén còn Kim Taehyung đứng cạnh xếp chúng lên kệ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co