Truyen3h.Co

Vmin|Trả thù

Vô thường

YLam1306

Trời chập tối đèn đường nhấp nháy mở, chiếu xuống vàng khắp ngõ đất. Vẫn như mọi ngày bước xuống từ ga tàu điện ngầm rồi cuốc bộ trên con hẻm quen thuộc về nhà, khác một chút so với mọi lần là trên tay Park Jisung bưng một thùng carton đựng toàn văn phòng phẩm, trong đó còn có sấp giấy tờ đọc thoáng qua là "Hồ sơ công việc" nữa.

Ông Park không buồn, trên mặt ông bình thản đến lạ. Khiến tự nhiên nhìn vô sẽ bỗng thấy bình yên lạ thường giữa cơn bão. Giống như cuộn người ngủ trong chăn khi bên ngoài mưa to gió lớn vì đó là thái độ dửng dưng, không ảnh hưởng không thương tổn đến mình.

Nhưng cớ sao đèn đường hôm nay lại nhức đầu, chói sáng hoe hắt đến phát bực như vậy? Không buồn đâu có nghĩa là không nghĩ đến, đâu có phải là không phiền, nào phải là không bận lòng. Cái đó là vô tâm, vô tri bất giác mất rồi.

Park Jimin không biết ba mình đang đối mặt chuyện gì. Mà bà Park cùng chồng đã quyết định cùng cố vượt qua không cho cậu biết. Họ không muốn đứa con trai duy nhất của mình liên quan đến câu chuyện chả có gì hay ho này, cũng không muốn Jimin phải suy nghĩ quá nhiều. Trải qua hơn nửa đời người, nụ cười ngây ngô và niềm vui mỗi ngày của con mới chính là khát khao mà họ muốn bảo vệ nhất.

Ông bà Park trước giờ sống tiết kiệm, ngay cả khi Park Jisung đã lên chức nhưng họ không hề dám vung tay quá trớn, luôn sẵn sàng để dành phòng hờ những tình huống như bây giờ có xảy đến thì vẫn chăm sóc chu đáo được cho Jimin. Ít nhất là có thể lo cho Park Jimin trên con đường nghệ thuật mơ ước của cậu.

Chỉ là họ không biết đứa con mình cưng như trứng hứng như hoa, ngày xót đêm thương, đứa con mà họ nghĩ vẫn đang an toàn trong vòng tay bảo vệ của cha mẹ đã bị một con mọt xấu xa làm cho mục nát dần từ bên trong tự bao giờ. Vì ba mẹ yêu con nên không nỡ để con đến gần thế giới người lớn mà con vì thương ba mẹ nên không dám để họ bận tâm nỗi lòng trẻ con. Cứ thế khoảng cách họ cho là an toàn tự tạo lại chính là khoảng không vô hình chặn mọi gắn kết gia đình thiêng liêng. Giữa ranh giới vĩnh viễn không nhận ra với nhận ra muộn màng, liệu họ có bước qua?

"Alo anh Jin...Dạo này ba mẹ em cứ đi vắng suốt. Em lo quá"

"Sao em không hỏi cô chú thử, lỡ họ có việc gì đó thì sao?"

"Em hỏi rồi nhưng họ cứ bảo không có gì, chẳng biết không có gì thật không..."

"Hừm...khụ khụ, a chắc họ bận việc thật mà không muốn khụ, em lo thôi"

"Ôi trời cái cổ họng tôi!"- Tiếng bác sĩ Jin ho khan  kêu than qua điện thoại.

"Anh lại đau họng nữa sao? Thật tình đừng có uống đá giùm cái, riết chẳng biết anh với em ai mới là bác sĩ, ai là bệnh nhân nữa"

"À cái thằng nhóc này nay lớn quá rồi, còn dám lên giọng dạy dỗ bác sĩ nữa sao?"-Kim Seokjin gần như la làng trong điện thoại làm Jimin rụt người nhấc máy ra xa giây lát.

"Hứ bác sĩ gà què, cứ vài ba ngày lại ốm đau một lần làm gì còn sức khám với chữa cho ai nữa ông?"-Jimin híp mắt châm chọc người anh lớn tuổi.

"..."-Bác sĩ Kim im lặng ở đầu dây bên kia.

"Anh còn đó không? Đang nói chuyện sao im vậy...alo?"-Park Jimin đột ngột không nghe giọng Jin đâu liền gấp gáp hỏi.

"Anh mày đang nghe đây, muốn trầm tĩnh một chút cũng không được với cậu nữa"

"Ôi người này 30 tuổi sao?"-Park Jimin vỗ trán cố tình nói qua điện thoại cho ai kia nghe.

"Này anh mày mới 29 thôi mà, đâu ra con số ba đằng trước vậy?"

"Trước sau gì anh cũng 30 thôi, còn hơn một tháng nữa là tới rồi còn gì!"-Jimin nũng nịu cãi.

"Không nói nhiều, hai là hai, ba là ba...Mà nhắc mới nhớ, sắp tới năm mới nữa rồi ha?"-Kim Seokjin đột nhiên nhẹ nhàng hỏi làm Jimin đứng hình vài giây.

"Anh à em nói thật cái này. Lần sau cứ nói...bình thường thôi, anh vừa mới làm em nổi da gà đó!"

"Sao lúc nào chú mày cũng chọc ngoáy anh vậy hả, đói đòn?"

"Hì hì đói thuốc"

"...!"

"Giỡn thôi căng thẳng vậy, nhưng mà thời gian trôi nhanh thật, mới sinh nhật em...thôi..."-Park Jimin nhận ra mình buộc miệng, vô ý tự lấy đá đập vô chân mình lần nữa.

"Jimin à! Đừng vậy mà, tới lượt anh ớn lạnh rồi, cậu đang trả thù anh lúc nãy sao?"-Seokjin quăng một miếng hài để kéo lại bầu tâm trạng.

"Thôi kệ, anh có dự định gì không?"

Park Jimin hớn hở hỏi trong đầu đã hiện ra rất nhiều cảnh tượng quây quần bên ba mẹ vào những ngày đầu năm mới. Jimin yêu mùa xuân lắm. Tươi mới và mát mẻ, trẻ và trong trẻo là hầu hết những gì cậu thấy qua đôi mắt gần mười chín tuổi đời của mình.

"Anh, cũng không chắc nữa..."

"Anh mở video call đi, năn nỉ luôn đó bác sĩ Kim!"-Park Jimin nhõng nhẽo nài nỉ đòi Seokjin gọi điện video. Cậu không hiểu sao thời nay người ta công nghệ phát triển đến mức gọi thấy mặt nhau tiện như vậy mà cái người kia cứ không chịu mở cho cậu coi mặt một chút.

"Đừng có ngại, xấu em cũng không cười đâu"

"Cái thằng nhóc này, vẻ đẹp của anh mày là tuyệt đối nghe chưa? Thằng nào con nào nói anh không call video vì sợ xấu vậy?"

"Em nè!"

"Thôi đi mệt quá, mở lần này thôi nghe chưa không có lần sau đâu. Anh biết chú mày nhớ gương mặt đẹp như tạc tượng này không tài nào ngủ nổi mới muốn ngắm một chút đúng không?"

"...Vãi"-Park Jimin khẽ rít lên trong miệng.

"Không sao đây nè, cứ ngắm thoải mái đi cho mãn nguyện cuộc đời!"-Kim Seokjin vẫn thong dong nói không chú ý người kia muốn bài trừ mình thông qua cả cơ mặt.

Cả hai mở điện thoại ra, nhìn nhau qua màn hình nói chuyện lung tung cho đến khi không còn ai trong cả hai tỉnh để kết thúc cuộc gọi, cứ vậy cùng chìm vào giấc ngủ thông qua một chiếc màn hình mỏng, đến khi nó tự hết pin sập nguồn.

Kim Seokjin giống như liều thuốc vui vẻ hữu hạn của Park Jimin trong cuộc đời này. Hữu hạn vì không hiểu sao nếu không được gặp Jin trong một thời gian dài, Park Jimin lại chơi vơi với mớ cảm xúc ngựa quen đường cũ chẳng biết từ đâu ập tới cứ làm cậu uất nghẹn không cách nào nói thành lời. Như thể bác sĩ Kim là lí do duy nhất khiến cậu quên được tất cả mà thật lòng mỉm cười. Ba mẹ là động lực cho Jimin, thầy Jung là người dẫn đường cho cậu thì bác sĩ Kim là niềm vui đánh mất của cậu, là một Jimin nữa phiên bản mà cậu luôn đi tìm kiếm.

"Chúc mừng anh vợ, nghe nói kế hoạch của anh sắp chạy đến đích của nó rồi!"

"Tin tức nhạy gớm". Kim Taehyung phun ra bốn chữ đáp lời, tay cầm ly whisky lắc lư trước màn hình lớn có hình ảnh người bạn nửa bán cầu bên kia.

Jungkook chỉ phì cười, vẫn bộ dáng lúc vui lúc giận của hắn không hề khác biệt luôn làm người khác cảm thấy kì lạ như vậy.

"Nói thật lúc trước tôi còn sợ anh sẽ chết già trước khi kế hoạch bắt đầu cơ, nhưng mà bây giờ xem ra vẫn kịp coi cái kết". Vừa nói Jeon Jungkook vừa nhìn mặt hắn qua màn hình cười lên ha hả.

Kim Taehyung nhíu chặt mày nhìn Jungkook nhưng hắn không hề tức giận. Jeon Jungkook cũng biết điều đó. Cả hai làm bạn đủ lâu, Jungkook là một trong số ít người có thể thoải mái cười đùa với hắn như vậy.

"À mà cậu vẫn ổn chứ?"

"Khỏe như trâu! Sao tự dưng hỏi vậy?"

"Không gì, tôi chỉ thắc mắc cậu có dự định gì không thôi. Vì dù sao khi kế hoạch kết thúc rồi thì tôi cũng không có gì đặc biệt làm, không biết cậu thế nào"

"Để xem, khi kế hoạch kết thúc tôi sẽ quay về Hàn"

"Ở lại luôn sao?"

"Ừm, tôi hết duyên với xứ này rồi. Lá rụng về cội thôi!"

"Triết lý dữ, mà về thôi đừng rụng"

"Há há anh Kim níu giữ em rể sao?"-Jungkook đá đá cặp chân mày châm chọc.

"Chậc chậc...Cái ly vô đầu"-Kim Taehyung nhấp ngụm rượu thưởng thức điềm tĩnh trả lời.

Nhưng câu kia của hắn là lời thật tình thoáng qua. Tốt xấu gì Jeon Jungkook vẫn là người bạn duy nhất của hắn cho tới hiện tại. Rượu vào lời ra, hắn thoáng tưởng tượng nếu một ngày mất đi người chí cốt này thì cuộc đời hắn còn lại cái gì nữa?

Mà Lee Ami lúc này đang ở một góc nào dó suy tính ngày đêm thực hiện nhiệm vụ hắn yêu cầu để hoàn thành tiến trình kế hoạch. Cô luôn cố gắng hết mình ở từng chuyện, dù nhỏ nhặt nhất. Vì cô tin chỉ cần cố gắng hoàn thành một cách tốt đến hoàn hảo Kim Taehyung sẽ nhận ra, công sức  mấy năm qua của cô sẽ không uổng phí.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co