Truyen3h.Co

Volhar ☆ Little seer

Chapter 8 - part 2

chanienn

Severus đã buông cậu ra khi họ ở trong đám đông, và Harry cảm thấy bất an khi mất đi hơi ấm từ cái chạm vừa rồi với ông.

Nhớ lại lời Severus dặn, Harry thay đổi tư thế. Cậu thẳng lưng, hơi đẩy vai ra sau và ngẩng cằm lên. Đó là tư thế cậu vẫn thấy Draco thường làm mỗi khi ở cạnh những người máu trong khác không thuộc nhóm bạn nhỏ của cậu.

Nếu làm quá, trông họ sẽ rất kiêu ngạo. Tuy nhiên, Harry chỉ muốn che giấu sự lo lắng của mình khỏi những người đang nhìn hai người mới đến.

Họ cùng nhau bước xuống cầu thang. Harry đi sau Severus như một cái bóng thứ hai, trong khi vẫn tiếp tục quan sát quang cảnh bên dưới.

Bất kỳ ai trong số những người đó cũng có thể là nghi phạm. Nếu Harry là người đầu độc, cậu sẽ ở lại và chứng kiến ​​thành quả của mình. Vậy tại sao những kẻ thực sự có tội lại không làm điều đó?

"Severus, đã lâu lắm rồi chúng ta mới gặp nhau." Giọng nói vang dội vang lên giữa những tiếng trò chuyện nhỏ nhặt xung quanh, khiến cả Bậc thầy độc dược và trợ lý của ông đều nhìn về phía người nói.

Người đàn ông đang tiến về phía họ thì thấp bé với cái bụng phệ. Bộ ria mép bạc to tướng như râu hải mã phủ kín khuôn mặt, khiến ông ta trông như một ông già thân thiện, mặc dù có vẻ hơi quá khích khi bước về phía họ trong bộ lễ phục màu tím sẫm.

Dừng lại trước mặt họ, người đàn ông mỉm cười rạng rỡ. "Tôi đã đọc bài báo về những nghiên cứu mới nhất của cậu về thuốc Wolfsbane, một công trình xuất sắc. Nhưng cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Ngay từ khi dạy cậu năm nhất, tôi đã biết cậu sẽ tiến xa hơn như vậy. Và giờ thì cậu không chỉ đảm nhiệm công việc cũ của tôi mà còn là người cung cấp thuốc riêng cho Chúa tể Hắc ám của chúng ta."

Khi ánh mắt người đàn ông dừng lại ở Harry, một cái nhíu mày nhỏ hiện lên giữa hai lông mày. Nhưng nó biến mất nhanh đến nỗi Harry tự hỏi liệu mình có thực sự nhìn thấy nó không, hay đó chỉ là một phần trong trí tưởng tượng của mình.

Cho đến lúc này, người đàn ông vẫn chưa nhận ra Harry. Mà chắc có lẽ điều đó cũng không quá ngạc nhiên, vì trước đây họ chỉ mới gặp nhau một lần.

Nhưng Harry vẫn nhớ người đàn ông đó và lời nói cay đắng mà ông ta đã trao cho Bậc thầy Độc dược khi không có ai xung quanh.

"Severus Snape, đồ chó má. Ta nhớ lúc ngươi sắp nhận được bằng Thạc sĩ. Ngươi đã thề sẽ không bao giờ nhận học trò. Thằng nhóc này chắc chắn phải có tài năng lắm mới được ngươi nhận làm học trò." Harry nghiến răng khi Slughorn bắt tay cậu, mặc dù cậu cố kìm nén cơn muốn quất mạnh vào tay ông ta khi ông buông cậu ra.

Harry mà mở miệng thì cậu không chắc mình sẽ nói ra được lời hoa mỹ gì.

Cuối cùng, khi thấy Harry không muốn tiếp xúc với người đàn ông kia, Severus lên tiếng. "Cậu bé là trợ lý của tôi, không phải học trò. Hơn nữa, Harry Potter còn là một nhà tiên tri."

Hoặc là lão ta thực sự không nhớ cậu, hoặc lão diễn xuất giỏi hơn nhiều so với những gì Harry nghĩ. "Một nhà tiên tri, thật thú vị. Ta không nhớ ngươi có học môn Tiên tri hồi còn là học sinh, Severus. Thực ra ta nhớ ngươi đã tuyên bố trong phòng sinh hoạt chung rằng không thể nào biết trước tương lai bằng cách nhìn vào quả cầu pha lê. Dĩ nhiên con đã diễn đạt bằng những từ ngữ hoa mỹ hơn. Giờ ta phải đi tìm Wendy Slinkhard, ta nghe đồn rằng cô ấy đang viết một cuốn sách mới mà ta có thể giúp được."

Harry nhìn người đàn ông nhanh chóng rời đi. Cậu tặc lưỡi, kéo sự chú ý của Severus khỏi nơi người đàn ông vừa biến mất về phía mình.

Harry biết Severus có lẽ muốn biết nguyên nhân dẫn đến hành vi kỳ lạ của người đàn ông kia. Đó là điều Harry không muốn chia sẻ với bất kỳ ai, vì sự an toàn của chính mình.

"Một người kỳ lạ." Harry lẩm bẩm, đủ lớn để Severus nghe thấy. "Con đi được chưa? Con đã hứa với Draco là sẽ tìm cậu ấy và chào hỏi vị hôn thê của cậu ấy." Harry chuyển trọng tâm từ chân này sang chân kia, không cần phải giả vờ lo lắng trong khi chờ đợi câu trả lời của Severus. Họ đã thu hút sự chú ý ngay từ lúc Severus nhắc đến khả năng tiên tri của Harry.

Cuối cùng Severus cũng nhượng bộ. "Đừng đi lạc. Ta không muốn nghe thông báo rằng con đã gây ra rắc rối hay cố tình đốt cháy thứ gì đó."

"Đó là một lần duy nhất và lúc đó con mười hai tuổi." Harry phản đối, mặc dù cảm thấy nhẹ nhõm vì Severus không hỏi chi tiết về dự định của cậu.

Harry mỉm cười rạng rỡ với Severus và rời khỏi người đàn ông đó mà không hề có chút lo lắng nào.

Severus có thể sẽ thấy hứng thú với các loại Độc dược khác và thảo luận về lý thuyết cũng như phương pháp chế biến trong suốt phần còn lại của đêm, nên có lẽ ông sẽ không thấy buồn chán.

Harry mất nhiều thời gian hơn dự kiến ​​để tìm thấy Draco.

Anh chàng tóc vàng bạch kim vừa bước ra khỏi sàn nhảy. Tóc tai được vuốt ngược ra sau và anh ta đang mặc một chiếc áo choàng màu xanh nhạt có gia huy nhà Malfoy. Bên tay anh là một phù thủy xinh đẹp, cô ấy có vẻ nhỏ hơn bạn nhảy của mình một hoặc hai tuổi, và Harry rất trân trọng việc cô ấy thấp hơn mình.

Draco quay mặt đi, như thể vừa nghe thấy điều gì đó. Khi ánh mắt anh chạm đến Harry, một cái nhìn tán thưởng hiện lên trong mắt họ, có lẽ vì Harry đang mặc bộ đồ mà Draco đã ra lệnh cho gia nhân bày ra. Thì thầm một câu ngắn gọn với cô gái, Draco dẫn cô đến chỗ Harry đang đứng một mình.

"Harry này, tôi thấy cậu trông khá ổn áp đó chứ." Draco chào khi họ đến gần.

Thay vì đá vào ống quyển Draco như dự tính, Harry lại mỉm cười đáp lại. "Sao không nhỉ, khi mà cậu đã tử tế cử một gia tinh đến giúp tôi."

Vẻ mặt Draco khiến Harry tự hỏi ba tên Lestranges đã làm gì với bạn mình sau khi Harry sai họ đi tìm. "Cũng công bằng thôi, vì cậu đã gợi ý dì tôi giúp tôi chuẩn bị cho tối nay." Lời lẽ của tên tóc bạch kim được tô vẽ ngọt ngào, cảnh báo Harry nên cẩn thận trong tương lai gần để tránh sự trả thù của Draco.

"Harry, đây là hôn thê của tôi, Astoria Greengrass. Em yêu, đây là Harry Potter, bạn anh và là một nhà tiên tri." Bất chấp lời báo trước của Severus và sự việc tương tự vừa xảy ra, Harry vẫn cảm thấy cơ bắp mình căng cứng trước lời nói của Draco.

Cậu không thích cách mà Voldemort chọn để tiết lộ danh tính của cậu với toàn thế giới.

Lời giới thiệu của Draco khiến ánh mắt cô nàng phù thủy lần đầu gặp Harry hiện lên sự nghi ngờ. "Cậu thích quả cầu pha lê à?", cô hỏi, giọng pha chút hoài nghi.

Harry vẫn giữ nụ cười trên môi, trả lời cô gái. "Không, lần duy nhất tôi để Draco dụ dỗ tôi cố gắng nhìn trộm thứ gì đó trong quả cầu, tôi đã bị đau đầu." Cậu nhăn mặt khi nhớ lại sự việc.

"Đó là vì cậu ngủ quên trong lúc thí nghiệm và đập đầu vào quả cầu pha lê. Sau đó, cậu từ chối các thử nghiệm tiếp theo, nên chúng ta không có cơ hội để xem liệu cậu có thể nhìn thấy tương lai bằng các phương pháp khác hay không."

Harry cau mày nhìn bạn mình. "Thôi được, xin lỗi vì tôi mệt muốn chết sau khi Severus bắt tôi chạy cả ngày. Và nếu cậu không quyết định đánh thức tôi giữa đêm thì chuyện này đã không xảy ra." Harry cãi lại.

Chuyện này xảy ra không lâu sau khi Draco biết về những ảo cảnh của Harry. Chàng trai tóc bạch kim đã chắc chắn rằng năng lực của Harry sẽ có thể biểu hiện bằng những cách khác.

Harry sẽ không bao giờ biết được tại sao anh chàng tóc bạch kim lại lấy trộm quả cầu pha lê từ lớp Bói toán thay vì mượn hoặc mua cho riêng mình.

"Nhưng chúng hoạt động như thế nào?"

Câu hỏi khiến Harry khựng lại và tự hỏi làm sao mình có thể giải thích rõ ràng nhất. Với số ít người mà cậu đã giải thích, đã tin vào khả năng của mình, hoặc ít nhất là đủ cởi mở để xem xét khả năng đó mà nhìn cô nàng thì không có vẻ gì là thuộc những nhóm người nêu trên.

"Tôi chỉ thấy những tầm nhìn thôi. Không có gì cụ thể, không có gì có thể quyết định tôi sẽ thấy gì. Hầu hết chúng chỉ hiện ra ngẫu nhiên." Cậu kết thúc lời giải thích bằng một cái nhún vai.

Vị hôn thê của Draco dường như đang nhìn cậu với một ánh mắt khác, như thể cô không thể quyết định liệu cậu có đáng để cô quan tâm hay không. "Đó hẳn là một món quà hữu ích." Cô không bình luận gì, nhưng lời nói của cô cho Harry biết nhiều hơn cậu nghĩ.

Cô vẫn còn hoài nghi, nhưng đủ thông cảm vì không thể đưa ra bằng chứng nào chứng minh cậu không phải là kẻ lừa đảo. Vậy nên, cậu không thể mong đợi cô mời cậu đi dự tiệc trà, điều này khiến Harry vô cùng nhẹ nhõm.

Mặt khác, cô gái kia lại là một Slytherin, ít nhất là vậy. Cô không muốn đẩy anh ra xa mình quá, phòng trường hợp những lời cậu nói là sự thật. Ít nhất Harry cũng hy vọng điều đó có nghĩa là cô sẽ không tìm cách phá hỏng tình bạn giữa anh và Draco.

"Harry!" Tiếng hét của Pansy là lời cảnh báo duy nhất mà cậu nhận được, trước khi một vật nặng cỡ người đè lên cánh tay phải của cậu khiến Harry mất thăng bằng và gần như ngã xuống sàn.

Trước khi chuyện đó xảy ra, Harry đã kịp giữ thăng bằng, mặc dù má cậu ửng hồng khi nhận thấy những ánh mắt thích thú từ những người đứng gần đó.

"Này Dray, Astoria, hai người phải nói cho tôi biết ai đã làm tóc cho hai người chứ, trông đáng yêu quá. Giờ thì cáo lỗi nhé. Harry đã hứa nhảy với tôi rồi, và tôi sẽ không để cậu ấy thoát đâu." Vừa dứt lời, Pansy đã kéo Harry ra xa Draco và Astoria, không cho hai người kịp phản ứng.

Họ bước ra sàn nhảy, người Harry căng cứng. Cho đến giờ, cậu vẫn cứ tưởng Pansy chỉ đùa khi cô ấy nói muốn nhảy cùng cậu. "Cậu làm gì thế?" Harry khẽ rít lên khi cả hai vào tư thế mà cả hai đã tập luyện.

"Tất nhiên là nhảy rồi, và cứu cậu. Astoria như một đứa em gái mà cậu sẽ không muốn có trong đời, trừ khi cô ấy thấy bằng chứng chứng minh cậu là một nhà tiên tri thì cô ấy sẽ không coi cậu là gì ngoài một quả pháo đâu. Hai người ở chung phòng quá lâu sẽ chỉ khiến Draco thêm khó xử thôi." Pansy nói khi một bản nhạc mới vang lên và họ bắt đầu di chuyển. "Cậu đã nói gì trước khi tôi ngắt lời vậy?" Cô hỏi khi Harry xoay người lại.

"Draco chỉ đang kể lại vài lần cậu ấy thử xem tôi có thể nhìn thấy tương lai bằng thứ gì khác ngoài những ảo ảnh của mình không." May mắn thay, chàng trai tóc bạch kim đã dừng lại khi Harry nói rõ rằng cậu không thích những thí nghiệm đó. Mặc dù không ai nói gì về chuyện đó, Harry vẫn ngờ rằng Draco biết chúng gợi cho cậu nhớ đến những thí nghiệm mà Hội Phượng Hoàng đã bắt cậu trải qua.

Ít nhất thì cậu biết Draco sẽ không có ý đồ xấu với mình.

"Draco khá khó chịu khi tôi gặp cậu ta trước đó. Cậu ta càu nhàu về việc cậu đã kêu Bellatrix đi tìm cậu ta, sau khi cậu ta đã nhờ dì ấy và hai người kia sẽ để mắt đến cậu không cho cậu lẻn đi trốn ở đâu đó."

Harry đảo mắt. Giờ cậu cũng biết Draco chính là người đã phái nhà Lestranges đi săn cậu. Thật đáng tiếc khi chuyện này lại phản tác dụng với bạn mình, nhưng Harry không thể nào thấy tội nghiệp cho gã thuần chủng kia được.

"Ừ, thật đáng tiếc là họ đã dừng lại. Cái cây chỉ kịp đập vài cái thật mạnh trước khi họ từ bỏ việc truy đuổi tôi." Harry nhìn thấy vẻ mặt Pansy hiện lên vẻ bối rối.

"Cái cây duy nhất tôi nghĩ đến là Liễu Roi, và nó không cho phép bất kỳ ai đến gần." Harry nở một nụ cười toe toét trước vẻ mặt không tin của cô. "Làm sao cậu có thể đến gần nó mà không bị bầm tím khắp người?" Mắt cô gái nheo lại như thể đang chờ đợi những vết bầm tím đó sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào.

Harry quyết định không nói về những gì mình đã làm. Suy cho cùng, cây Liễu Roi không hề có ý định làm hại cậu khi nó quật ngã cậu. Nó chỉ không nhận thức được sức mạnh của chính mình và con người mỏng manh đến mức nào. "Thật ra cây Liễu Roi khá thân thiện. Cậu chỉ cần biết cách xử lý nó, còn nó thì như một chú mèo con to xác vậy." Cậu nói, mỉm cười trước lời miêu tả không mấy chính xác về cái cây hung dữ kia.

Hogwarts thường không có học sinh vào mùa hè, và Severus hay dùng thời gian này đi khắp thế giới để thu thập những nguyên liệu không thể mang theo hoặc những nguyên liệu mà ông không tin tưởng người khác thu hoạch thay mình.

Rất hiếm khi Harry được đưa đi cùng trong những chuyến đi như thế này. Severus đã nói rõ rằng điều đó quá nguy hiểm, vì Harry không có phép thuật để tự vệ và Hội biết về sự tồn tại của cậu. Vì vậy, cậu thường thấy mình bị bỏ lại phía sau mỗi khi Severus rời đi.

Mùa hè năm ngoái, Harry đã thuyết phục mấy chú gia tinh trong bếp cho cậu mang một giỏ cam ra ngoài. Nghĩ đến sự nhiệt tình của mấy sinh vật nhỏ kia, thì việc đó cũng chẳng khó khăn gì.

Khi ra ngoài đó, Harry đã để ý thấy cây Liễu Roi và cách mà cây này dường như cố gắng phá hủy bất cứ thứ gì lọt vào tầm với của nó.

Nhưng với Harry, nó trông không đáng sợ đến vậy. Cậu nhận thấy cái cây được đặt riêng biệt, quá xa để có thể tương tác với bất kỳ cây nào khác.

Lần đầu tiên đến quá gần cái cây, Harry đã bị một cục u to bằng quả trứng trên đỉnh đầu và trong cơn tức giận, Harry đã ném một quả cam của mình vào cái cây.

Khi cái cây đáp trả mọi cú ném của Harry, mọi chuyện nhanh chóng trở thành một trò chơi giữa cái cây và Harry. Cậu ném quả cam hết sức có thể, rồi cái cây lại đáp trả những quả mà nó không thể đập chết khi bắt được.

Những ngày sau đó, Harry ngày càng táo bạo hơn, và kết cục là cậu phải chịu khá nhiều vết bầm tím. Nhưng tất cả đều xứng đáng. Giờ đây, cậu đã có trò tiêu khiển mỗi khi ở một mình, và Harry biết, như đã được chứng minh hôm nay, rằng cái cây này hoàn toàn sẵn lòng bảo vệ cậu khỏi những kẻ khác.

Bài hát kết thúc, Harry muốn reo lên sung sướng khi dẫn Pansy ra khỏi sàn nhảy. "Cố gắng tìm những người khác nhé, tôi nghĩ tôi sẽ đi quanh đây một lát." Không thèm chờ câu trả lời, Harry buông cô gái ra và chuồn mất.

Phía sau Harry có thể nghe thấy Pansy gọi tên mình, nhưng cậu cố giữ khoảng cách trước khi mọi người bắt đầu chú ý nhiều đến những gì đang diễn ra.

Sẽ chẳng có gì ngạc nhiên nếu đám bạn Slytherin của cậu được lệnh phải để mắt đến cậu tối nay. Dù coi họ là bạn, Harry biết họ cũng là tay sai của Voldemort. Gã đàn ông này chắc chắn không muốn mất quyền tiếp cận sau khi có được nó quá sớm.

Nhưng Harry không hề có ý định ở lại và bị giám sát như một bé ngoan. Cậu đã tìm được lý do để ở đây, điều này khiến cậu mừng vì đã không tìm cách trốn tránh việc đến đây tối nay.

Cậu dừng lại một lát ở những chiếc bàn dài, chọn một ly rượu vang đỏ và mang theo khi tiếp tục đi quanh đám khách.

Harry nhanh chóng tìm thấy một góc tối, nơi ánh sáng dường như không thể chạm tới. Với chiếc áo choàng và mái tóc sẫm màu, Harry thực sự hòa mình vào bóng tối bao quanh.

Tựa lưng vào tường, Harry bắt đầu quan sát mọi người tương tác với nhau, chờ đợi thời cơ.

Lần đầu tiên tham dự một sự kiện như vậy, Harry cảm thấy nó không hợp gu mình. Bạn bè cậu đã mô tả buổi dạ hội như một câu chuyện cổ tích.

Mặc dù Harry thích dành thời gian với họ và tìm hiểu thêm về thế giới mình đang sống, nhưng cậu lại thích tự giải trí bằng một lọ độc dược hơn.

Nếu không phải vì có kế hoạch từ trước, hẳn cậu đã tìm đến Theodore. Ngay từ đầu, gã Slytherin mọt sách đã nói rõ rằng hắn không thích tiệc tùng, nhưng với tư cách là người thừa kế của gia tộc Nott, hắn được kỳ vọng sẽ tham gia những sự kiện như thế này.

Ánh mắt Harry dừng lại ở một nhóm nhỏ đứng cách cậu không xa, mặc dù dường như chẳng ai để ý đến cậu. Tiếng cười dễ dàng lọt vào tai cậu khi một trong số họ nói điều gì đó dí dỏm, ngoài ra Harry chẳng biết chuyện gì đang xảy ra trong nhóm đó.

Voldemort đang đứng trong nhóm nhỏ ấy. Hắn chắc chắn là người cao nhất, theo sát là người đứng đầu gia tộc Malfoy, đứng bên trái Chúa tể Hắc ám.

Voldemort mặc áo choàng xanh lá cây, nhưng sẫm màu đến mức dễ nhầm lẫn với màu đen. Người đàn ông này cũng có những họa tiết thêu bạc giống Harry, và mỗi khi hắn di chuyển, chúng trông rất giống những con rắn sống động.

Như thể nhận ra mình đang bị theo dõi, Voldemort rời ánh mắt khỏi người đang nói chuyện với hắn. Gần như không ai nhận ra, nhưng Harry đã chú ý rất nhiều đến người đàn ông này kể từ khi nhìn thấy hắn.

Mặc dù đã trốn trong góc, nhưng không mất nhiều thời gian để Voldemort nhìn thẳng vào mắt cậu.

Đôi mắt đỏ rượu lướt khắp cơ thể cậu, mang theo chút gì đó như đang tán thưởng. Ánh nhìn ấy khiến một cảm giác râm ran lan tỏa từ bụng đến tận đầu ngón chân và ngón tay.

Người đàn ông nhướn mày, im lặng như đang dò hỏi. Harry liếc nhìn chiếc cốc trên tay trước khi đáp lại ánh mắt của Voldemort và lắc đầu trước câu hỏi im lặng mà cậu vừa được nhận được.

Nghĩ lại thì, chiếc cốc trông khá giống chiếc cốc cậu đã thấy trong ảo cảnh nhưng mọi chiếc cốc ở đây đều có thiết kế giống nhau nên có vẻ chiếc cậu đang cầm là vô hại.

Có vẻ như hài lòng vì Harry sẽ không làm điều gì ngu ngốc, chẳng hạn như uống phải loại rượu có tẩm độc, Voldemort quay lại cuộc trò chuyện xung quanh mình.

Harry muốn ở lại lâu hơn và chỉ đơn giản là quan sát Voldemort, nhưng rồi cậu bắt gặp mục tiêu của mình đang di chuyển qua khóe mắt.

Một cái liếc nhanh về phía Voldemort cho Harry biết hắn đang không theo dõi mình. Biết rằng điều đó không có nghĩa là mình không bị giám sát, Harry rời khỏi cái góc đó và đi ra chỗ khác.

Đi ngang qua một cái bàn, Harry cầm lấy một chiếc cốc khác, cả hai tay đều bận rộn. Sau khi lấy được thứ mình cần, Harry bắt đầu đi về phía người đàn ông vừa biến mất.

Harry bình thản đạp chân lên sàn, cúi gằm mặt, tránh giao tiếp bằng mắt để lờ đi những người xung quanh. Cậu chỉ là một squib bằng cách nào đó đã được mời đến vũ hội, nên chẳng có lý do gì để ai đó muốn nói chuyện với cậu.

Đây là phương pháp Harry đã dùng nhiều lần trong quá khứ với hy vọng tránh sự chú ý. Không cần mặc áo choàng xám, Harry nhận thấy chiến thuật này hiệu quả hơn nhiều so với trước đây.

Không có gì ngạc nhiên khi có người cố gắng giết người vì những vị khách không mấy chú ý đến xung quanh.

Harry tìm thấy lối mà người đàn ông kia lẻn vào và đi theo lối đó, đồng thời đổi tư thế sang tư thế cậu đã dùng khi đến cùng Severus. Mọi người sẽ ít bị dò hỏi hơn nếu họ hành động như thể họ có quyền làm thế.

Ánh sáng trong hành lang không sáng bằng ở sảnh chính. Đây không phải là nơi người ta có thể tự do ra vào.

Tiếng bước chân cho Harry biết mục tiêu của mình đang ở đâu. Với một người lực lưỡng như vậy, gã đàn ông này chắc chắn có thể di chuyển nhanh khi thấy cần thiết.

Harry ước gì mình đã nghĩ đến việc mang theo Áo choàng Tàng hình khi sải bước về phía trước. Nhưng cậu sợ mình sẽ làm mất nó khi không để ý, và rồi cậu sẽ phải sống trong tiếc nuối.

Harry theo sau người đàn ông vào sâu hơn trong Bộ, nếu trong tình huống bình thường, cậu sẽ vừa đi vừa tự hỏi những hành lang và cánh cửa khác nhau sẽ dẫn đến đâu. Vì vậy, mỗi lần theo dõi ai đó, cậu cũng sẽ ghi nhớ lộ trình đường đi để không bị lạc.

Chẳng mấy chốc, một chiếc áo choàng màu tím đã lọt vào tầm mắt Harry. Tại sao người đàn ông đó lại chọn màu áo choàng đó khi đang định lẻn vào Bộ, Harry chẳng hiểu nổi.

Vẫn cầm chiếc cốc trên tay, Harry tiến lại gần vị phù thủy khi người đàn ông dừng lại trước một cánh cửa đóng kín.

"Đêm nay đẹp quá, phải không?" Harry cất tiếng nhìn người đàn ông kia giật mình nhảy dựng. Lão đặt một tay lên ngực như đang trấn an con tim trước khi quay lại nhìn cậu tiên tri nhỏ.

"Ngươi là trợ lý của Severus, xin lỗi nhưng ta nghĩ ta quên mất tên ngươi rồi." Slughorn nói, một giọt mồ hôi nhỏ lăn dài trên má lão. Ánh mắt Harry dõi theo giọt mồ hôi ấy cho đến khi nó biến mất khỏi cái cằm nọng của lão ta.

Nụ cười vẫn còn vương trên môi Harry khi cậu đưa cho người đàn ông một trong những chiếc cốc cậu mang theo. Thật ngạc nhiên, người pha chế Độc dược lại nhận lấy đồ uống nhưng không uống một ngụm nào. "Harry Potter, thưa ngài. Tôi không biết ngài có thể cho tôi mượn chút thời gian không."

Harry nhấp một ngụm rượu, và sau một thoáng do dự, Slughorn nhìn theo. "Ta không biết mình có thể giúp gì cho ngươi. Ngươi đang hỗ trợ một Bậc thầy Độc dược nổi tiếng, một người như ta, thậm chí còn chưa đạt đến trình độ thành thạo thì khó mà có thể giúp ích gì cho ngươi."

Harry phải thừa nhận rằng người đàn ông này diễn xuất khá tốt. Nếu không phải vì một sơ suất nhỏ lúc họ mới gặp nhau, Harry hẳn đã tin rằng lão ta đã quên hết mọi thứ về mình. Có lẽ đó là một cách để Slughorn ngủ ngon hơn vào ban đêm, bất chấp những hành động tàn bạo của lão đã gây ra cho người khác.

"Phải, nhưng hồi còn đi học ngài là thầy của Severus. Chắc hẳn có rất nhiều chuyện ngài có thể kể cho tôi nghe về ông ấy. Ông ấy thậm chí còn thừa nhận với tôi rằng ông ấy đã không thể tiến xa đến vậy nếu không nhờ giáo sư Độc dược cũ của ông ấy giới thiệu với những người có mối quan hệ tốt." Harry chỉ đang đoán mò, Severus chưa từng nhắc đến Slughorn trước đây. Nhưng Slughorn có vẻ là kiểu người sẽ sàng nói chuyện nếu bắt được đúng tần số.

"Thật vinh hạnh quá, nhưng cũng không thể phủ nhận công lao của ta. Trong những năm tháng làm giáo sư, ta đã giúp nhiều người trẻ phát huy hết tiềm năng của mình trong cuộc sống. Cho đến tận ngày nay, nhiều người trong số họ vẫn trân trọng những điều nhỏ nhặt mà ta đã làm cho họ."

Harry nhìn Slughorn nhấp thêm một ngụm nữa, chép miệng như thể lần đầu tiên nếm thử. Ông ta đã thả lỏng, dường như quên mất rằng cả hai đang ở một nơi mà không ai trong số họ được phép đến.

"Nhưng giờ ta phải đi đây. Nếu ngươi có thắc mắc gì về thời gian Severus còn là học sinh, cứ việc gửi thư cho ta." Người đàn ông ra hiệu im lặng bằng tay, như thể lão ta thực sự tin Harry sẽ tuân theo bất kỳ mệnh lệnh nào mà lão ta đưa ra.

Harry đang tự hỏi làm sao mình có thể kéo dài chuyện này ra thì cảm thấy tim mình thắt lại dữ dội.

Harry ôm lấy ngực, cố gắng hít thở không khí, phổi cậu như muốn đóng băng.

Harry cúi người về phía trước, tay lục lọi trong túi áo choàng khi nghe thấy tiếng thở hổn hển tương tự từ người duy nhất còn lại trong hành lang.

Nhìn lên qua mái tóc mái, Harry không thể giấu được nụ cười toe toét trên khuôn mặt khi cậu thấy Slughorn có cùng vẻ mặt đau khổ như người đàn ông trong ảo ảnh của cậu.

Tìm thấy thứ mình cần tìm, Harry bỏ viên Beazore vào miệng, để nó nằm yên trên lưỡi nhưng không nuốt. Mùi vị thật khiến cậu muốn nôn ra ngay lập tức, nhưng không thể vì hiệu quả mà nó mang lại.

Cơn đau ở phổi đã dừng lại và Harry có thể hít thở không khí trong lành. Harry đứng thẳng dậy nhìn xuống người đàn ông đã khuỵu xuống. Vì Slughorn đã uống nhiều rượu hơn Harry, nên cậu không ngạc nhiên khi quá trình này diễn ra nhanh hơn so với khi cậu bị trúng độc.

Nhổ viên Bezoar ra tay, Harry nhăn mặt vì dư vị còn đọng lại trong miệng. "Ông còn nhớ tôi đã nói gì lần trước gặp ông không?" Harry hỏi, khiến người đàn ông ngẩng lên. Khi Slughorn nhìn thấy viên thuốc trung hòa độc trong tay cậu, lão đưa tay ra vồ lấy.

Để đảm bảo an toàn, Harry lùi lại. Cậu không muốn cho gã đàn ông kia cơ hội sống sót.

"Tôi đã nói rằng ông sẽ phải hối hận vì đã cung cấp cho Hội thứ thuốc chết tiệt đó. Tôi sẽ đảm bảo ông chết dưới tay của tôi" Môi Slughorn trở nên tái nhợt, người đàn ông thở hổn hển, nằm ​​bẹp trên sàn vì không còn sức để đứng thẳng.

"Có vẻ như tôi đã đúng, và tôi thậm chí không phải chờ quá lâu để làm được điều này." Harry muốn hét điên lên, nhưng làm vậy thì quá dễ bị phát hiện.

Cậu không muốn mất đi cơ hội trả thù này.

"Nếu tôi có bất kỳ loại thuốc nào mà tôi cho rằng nó có tác dụng với ông, tôi sẽ bắt ông uống bằng hết tất cả những gì ông đã ép tôi. Ông có biết trải nghiệm đó đau đớn đến thế nào không? Chính ông đã tạo ra nó, làm tôi gặp ác mộng, làm tôi không thể nuốt nổi bất kỳ thức ăn nào và sống trong mơ hồ."

Slughorn định nói gì đó, nhưng lúc này, lão ta không thốt nên lời. "Cũng hợp lý đấy chứ. Ông đã hủy hoại phần lớn cuộc đời tôi khi chế ra thứ độc dược đó cho Dumbledore. Giờ tôi cũng sẽ lấy mạng ông bằng một loại độc dược. Cả hai đều đau đớn, nhưng chỉ có một loại là chết người."

Harry im lặng trong suốt thời gian Slughorn vật lộn. Cậu biết mình nên rời đi ngay để không bị bắt tại hiện trường vụ án.

Nhưng cậu cần phải chứng kiến ​​điều này. Cậu cần phải biết rằng, kẻ đã pha chế ra loại thuốc đã hủy hoại cậu từ giờ sẽ không làm hại cậu được nữa.

Chỉ khi người đàn ông nằm yên bất động, Harry mới quay lại. Cậu không cần phải kiểm tra để biết người đàn ông đã chết. Dù Slughorn có diễn xuất giỏi đến đâu, thì lão ta cũng không thể làm giả được chuyện này.

Cuối cùng lão cũng chết.

Một mục nữa trong danh sách của cậu đã biến mất. Nếu cứ đà này, cậu sẽ sớm hoàn thành những điều mình muốn thôi.

Suy nghĩ đó khiến cậu gần như choáng váng cho đến khi Harry quay đầu lại nhìn cơ thể đã nguội lạnh phía sau mình.

Cậu là một kẻ giết người.

Một kẻ giết người máu lạnh.

Harry không hối hận về những gì mình đã làm. Cậu không thích việc mình tước đoạt mạng sống của người khác, nhưng nghĩ đến cách đối xử mà những người đó đã làm với cậu, Harry cho rằng điều đó là đáng.

Harry rùng mình quay đầu lại, bước nhanh hơn. Cậu cần phải đi thật xa trước khi xác chết bị phát hiện. Sự hoảng loạn sẽ lan rộng và họ sẽ tìm kiếm ai đó để đổ lỗi.

Harry vẫn chưa biết phải giải quyết hậu quả thế nào.

Khi ra đến hành lang, Harry thả lỏng cơ bắp - cậu không hề nhận ra mình đã căng thẳng đến thế nào. Cậu đã tách mình ra khỏi xác chết, nhưng vẫn cảm thấy cần phải tiếp tục làm điều đó.

Đảo mắt, Harry tìm thấy Severus trong đám đông. Đúng như dự đoán, Severus đã tìm thấy một nhóm nhỏ học viên quan tâm đến Độc dược, sẵn sàng tranh luận lý thuyết với một Bậc thầy Độc dược.

Bắt gặp ánh mắt của người đàn ông, Harry mấp máy một từ. "Nhà". Severus gật đầu hiểu ý. Có lẽ người đàn ông kia nghĩ rằng ai đó đã phát hiện ra thân phận bí ẩn của Harry, hoặc đơn giản là cậu đã chán ngấy việc phải ở một nơi mà ngay từ đầu cậu đã không muốn đến.

Biết rằng Severus sẽ truyền tin đến những người có thể đang tìm kiếm mình, Harry đi đến căn phòng mà họ đã đến.

Tim cậu đập thình thịch, máu dồn lên tai. Harry nhìn thẳng về phía trước, không muốn bắt gặp ánh mắt của bất kỳ ai. Biết đâu họ chỉ cần nhìn đã biết cậu vừa giết người thì sao?

Harry cảm thấy như có dòng chữ kẻ giết người đang lơ lửng trên đầu mình, ai cũng có thể nhìn thấy nếu chịu khó dành thời gian xem xét kỹ nên cậu phải rời khỏi đây.

Bước chân của cậu nhanh hơn và Harry phải kiềm chế để không chạy.

Khi cậu đến căn phòng kia, mồ hôi lạnh túa ra và móng tay cậu bấm chặt vào da thịt đến nỗi Harry có thể cảm thấy những giọt máu nhỏ lăn trên da mình.

Harry run rẩy rút chiếc đồng hồ bỏ túi Severus đã cho mượn ra. Nó sẽ đưa cậu trở lại Hogwarts, nơi cậu sẽ chờ đợi và xem điều gì sẽ xảy ra.

Harry lướt ngón tay cái trên khóa cảng, bước vào phòng. Đúng như dự đoán, căn phòng trống không, cho phép cậu tự do rời đi bất cứ lúc nào.

Một cơ thể va vào Harry, khiến cậu ngã ra ngay lúc cậu kích hoạt chìa khóa cảng. Nhà tiên tri hét lên khi cảm thấy bụng mình quặn thắt, cảm thấy cánh tay quấn chặt lấy mình.

Trong lúc chống trả kẻ tấn công, Harry đã bị đưa ra khỏi phòng.

Harry ngã mạnh xuống đất, thậm chí không kịp chửi thề. Cậu giãy giụa, cố gắng thoát khỏi đôi tay đang giữ chặt tay cậu, cố đè cậu nằm trên mặt đất.

Chân trái của cậu đau nhức như thể có một gã khổng lồ đang cố kéo nó, xem nó có thể duỗi ra được bao xa trước khi gãy. Harry mơ hồ nhận ra máu đang rỉ ra từ vết thương to bằng bàn tay trên đùi.

Quá sợ hãi để đối mặt với nỗi đau lúc này, Harry tập trung vào việc loại bỏ kẻ thù bằng mọi thủ đoạn mà cậu có thể nghĩ ra. Cậu cắn, cậu đá, cậu đánh và cào bất cứ nơi nào cậu có thể với tới.

Người đàn ông chửi thề trước khi buông cậu ra. Harry mở mắt, không hiểu sao mình lại nhắm mắt cho đến tận bây giờ. Nhưng cậu dùng sự tự do mới có được để tạo càng nhiều khoảng trống càng tốt cho kẻ tấn công, chỉ dừng lại khi lưng chạm vào bức tường lạnh ngắt.

Trong ánh sáng lờ mờ, Harry thấy gã đàn ông biến đổi, cho đến khi chỉ còn là một loài gặm nhấm. Harry theo bản năng lao về phía trước, hai tay dang rộng ra trước mặt.

Con chuột nhanh hơn và co rúm lại trước khi Harry kịp tóm lấy nó. Cậu định thử lại lần nữa, nhưng con chuột đã chui qua song sắt và biến mất khỏi tầm mắt, bỏ lại Harry một mình.

Harry cố gắng điều chỉnh hơi thở của mình và cố gắng hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Cậu đã bị tấn công khi sắp rời khỏi vũ hội, và Harry có thể đoán được ai đã làm điều đó nhờ vào việc nhìn thấy dạng hóa thú của hắn.

Cậu không ở vị trí khóa cảng mà đáng lẽ phải đến. Khi nhìn quanh căn phòng nhỏ, Harry mới hiểu ra lý do. Bên cạnh chiếc đồng hồ bỏ túi là một chiếc thìa bạc, thứ mà Harry đoán cũng là một chiếc khóa cảng. Hai chiếc khóa cảng chắc hẳn đã va chạm nhau, khiến Harry đến một nơi khác so với dự định.

Harry cho rằng đây cũng là lý do tại sao chân cậu lại bị thương. Khóa cảng không được phép kích hoạt quá gần nhau, nhất là khi người dùng chúng tiếp xúc với nhau. Ngay cả việc làm thế nào điều đó có thể xảy ra với những kết giới mà Harry biết là nằm bên trong Bộ, cậu cũng không rõ nữa.

Tình hình hiện tại rất tệ, Harry không biết mình đang ở đâu, cậu bị thương và không ai ngoài kẻ đã tấn công cậu biết. Và có lẽ gã đàn ông đó sẽ không quay lại sớm.

"Prongslet?"

Giọng nói khiến Harry rời mắt khỏi vết thương vẫn đang chảy máu. Cậu thực sự cần tìm thứ gì đó để cầm máu, nếu không cậu sẽ sớm ngất xỉu vì mất máu.

Trong phòng giam đối diện phòng mình là Sirius Black.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co