[ Vong Tiện ][ MĐTS ] Hoa Hồn Mộng
chương 29
Hoa Thần trừng mắt nhìn Bạch Anh, đúng hơn là nhìn cái cổ của hắn. Rõ ràng nàng nhìn thấy vài vết hồng ngân trên cổ của hắn. Sống quá lâu để nàng biết kia là gì. Kia không phải dấu hôn là cái gì nữa? Ai hôn?
Nàng quay đầu nhìn Lam Vong Cơ vẻ mặt bình thản nhưng vàng tai lại đỏ bừng lên như bừng tỉnh đại ngộ.
Trong lòng thầm mắng: Tiểu cải thảo nhà ta bị heo củng rồi. Điện hạ thân thể còn chưa tới tuổi thành niên, đang là trẻ vị thành niên đâu. Ngươi còn dám ra tay được a.
Nỗi lòng của nàng hai người Vong Tiện cũng không nghe được. Hắn lẳng lặng nhìn mặt nước biển và bờ cát trắng cũng những đóa hải quỳ mọc sát bờ.
Hoa Thần thấy thời gian cũng không còn sớm, lại nhìn Lam Vong Cơ thêm một cái, đưa cho y một viên đan dược: " Lam nhị công tử nuốt lấy nó, có tác dụng biển đổi cơ thể thích nghi môi trường trong vài canh giờ. "
Lam Vong Cơ cung kính nhận đồ, nhận được gật đầu của Bạch Anh liền nhanh chóng nuốt xuống. Cảm nhận linh lực trong cơ thể không ngừng lưu chuyển cành thêm thoải mái âm thầm cảm khái đan dược hiệu quả thật tốt.
Không tốt sao được, đây là Hóa Thú đan do Thái Thượng lão quân luyện chế. Mỗi năm đều đưa đến chỗ nàng mười lộ, bởi vì ở Bồng Lai đảo cùng hải vực cộng sinh với nhau. Các Hoa Linh và tiểu tán tiên muốn xuống đáy biển lấy tài nguyên đều sử dụng Hóa Thú đan.
Bạch Anh nâng hai tay làm lễ: " Hoa Thần nương nương dừng bước. "
Nàng gật đầu: " Điện hạ cùng Lam nhị công tử bảo trọng. " Nói rồi nàng biến mất, để lại những cánh hoa đào tung bay.
Hắn thở dài nâng lấy tà váy bước đi ra phía mặt nước, Lam Vong Cơ thấy hắn động cũng đi theo. Cho đến lúc nước biển dâng qua đầu cả hai lập tức chìm vào mặt nước. Lam Vong Cơ kinh ngạc nhìn bản thân. Đôi chân đã biến mất, thay vào đó là một đuôi cá màu trắng xen lẫn vào đó là màu xanh lam. Cái làm Lam Vong Cơ y ngại ngùng chính là phần trên, áo chỉ che đến qua ngực một chút phần bụng thì không có gì che chắn. Từ phần eo lẫn cổ tay và cổ đuôi cá đều được một vài mảnh lụa quấn lên tôn lên vẻ đẹp của giao nhân. Ngược lại với Lam Vong Cơ, của Bạch Anh đuôi cá là một màu đỏ xen lẫn trắng, trên người được quấn bởi những chuỗi ngọc trai lớn nhỏ tôn lên làn da trắng ngọc của hắn. Đồng dạng vớ Lam Vong Cơ ở phần thân trên. Chính là phần thân trên của y phục hôm nay hắn mặc. Chính là không có tay áo, thay vào đó là đai tay bó lấy cổ tay thon gầy của hắn. Phi bạch quấn lên người càng thêm mềm mại.
Lam Vong Cơ ngây ngẩn nhìn hắn, cảm nhận được tầm mắt nóng rực của y. Hắn ho nhẹ: " Lam Trạm? "
" Ừ? "
" Đi thôi. " chưa kịp để y định hình lại, Bạch Anh đã lặn xuống. Vì cả hai đang trong hình dạng giao nhân, thích nghi với môi trường nước nên tốc độ cực nhanh.
Không lâu sau Bạch Anh dừng ở một vách đá dưới đáy biển. Trên vách đá mọc ra rất nhiều loại san hô lớn bé và màu sắc khác nhau. Y kinh ngạc nhìn nhiều thêm một chút. Rốt cuộc không phải ai cũng có thể lặn xuống biển sâu để tìm tài nguyên tu luyện. Hơn nữa hiện tại còn ở Đông Hải. Đông Hải là một vùng biển được đồn là rất nguy hiểm, không phải ở trên mặt biển mà là ở dưới biển sâu. Nơi đây được cho là vùng biển có độ sâu sâu nhất đại dương, lại thường xuyên xảy ra những hiện tượng sấm sét. Dưới đáy biển Đông Hải còn có những sinh vật rất nguy hiểm. Tương truyền tộc giao nhân tập trung ở nơi này.
Thấy Bạch Anh dừng lại, Lam Vong Cơ nghi hoặc: " Sao vậy?"
Hắn lắc đầu: " Thấy ngươi có vẻ muốn nhìn nên đi chạm một chút. "
Y sửng sốt, trong lòng như được rõ một cỗ nước ấm mà mỉm cười. Bơi lại gần người nọ mà vươn tay ra xoa lấy má hắn nói: " Không sao, ngươi có việc gấp, chúng ta đi thôi. " nghe thế Bạch Anh cũng không nói nhiều mà gật đầu.
Hắn ôm quyền, những dải lụa hai cánh tay theo đó mà phiêu phiêu trong nước. Lam Vong Cơ chăm chú nhìn động tác của hắn, y thấy từ đầu những dải lụa phiêu đãng dần dần xuất hiện những điểm lấp lánh li ti. Có những đàn cá khác nhau như bị thu hút mà bơi tới. Lại thấy Bạch Anh buông quyền, nhưng cổ tay vẫn uyển chuyển mà xoay như đang múa. Xơ thể hắn phát ra hồng quang xinh đẹp lại tản ra bao quanh lấy những đàn cá đang bơi lội tung tăng. Như bị điều khiển, bọn chúng từ bốn phương bơi tụ lại một đoạn cách xa hai người một chút mà hình thành nên một cái lốc xoáy khổng lồ.
Bạch Anh nhanh chóng nắm lấy tay Lam Vong Cơ lôi y bơi vào trong lốc xoáy ấy. Một lúc sau, lốc xoáy biến mất, Bạch Anh và Lam Vong Cơ cũng không thấy chỉ để lại những đàn cá tản ra.
_________
Bất Dạ Thiên.
Lam Hi Thần cùng Ôn Ninh cùng nhau đến phía khán đài của Nhiếp thị. Nhiếp Hoài Tang vừa kết thúc cùng đại ca Nhiếp Minh Quyết nói chuyện thì hai người liền tới. Gã khá kinh ngạc. Bởi vì giờ này Lam Hi Thần cùng Ôn Ninh thường xuyên luyện tập.
Ôn Ninh nghiêng người nói nhỏ vào tai gã gì đó liền thấy gã nhăn lại mày. Một lúc lại né ra quay đầu nhìn xung quanh rồi cùng hai người Lam Hi Thần gật đầu cùng rời đi.
Ba người rời đi khu vực săn bắn tiến vào một trạch viện của Ôn thị. Trạch viện này đích xác là nơi cho Bạch Anh ở mấy ngày Thanh Đàm hội này. Khu vực an toàn kín đáo lại phong cảnh hữu tình. Bên ngoài còn được bố trí kết giới cùng trận pháp tránh cho người ngoài xâm nhập. Mà thân là người bên cạnh hắn, mấy người Lam Hi Thần đều có quyền bước vào đây.
Ba người bước vào đình viện bên cạnh hồ mà nhìn xung quanh, xác thực không có người, Nhiếp Hoài Tang mới mở miệng: " Hi Thần ca. Rốt cuộc là có chuyện gì quan trọng a?"
Lam Hi Thần hạ mi mắt nhìn quạt xếp của Nhiếp Hoài Tang rồi lại nhìn gã: " Đệ có biết Mạnh Dao? "
" Mạnh Dao? Có một chút, hơn một tháng trước tức lúc còn đang cầu học, đại ca trong lúc đêm săn bị thương ở biên giới giữa Thanh Hà là Lan Lăng thì được Mạnh Dao cứu. Vì báo đáp ơn cứu mạng hơn nữa biết hoàn cảnh của hắn nên đại ca nhận hắn vào Nhiếp thị làm đệ tử ngoại môn. Sau khi ta trở về thì thấy hắn cũng quấn lấy đại ca cũng nhiều lần lắm."
Y lắc đầu: " Mạnh Dao không thể lưu. "
Ôn Ninh cùng Nhiếp Hoài Tang nghe thế liền kinh ngạc. Rốt cuộc Lam Hi Thần trước nay ôn hòa, luôn treo một nụ cười trên môi. Rất ít khi nói tới giết chóc. Mà vị Mạnh Dao này rốt cuộc có lai lịch gì mà khiến người dịu dàng như y thay đổi thái độ như vậy. Cũng không đợi cả hai suy nghĩ, y lại nói.
" Ở kiếp trước của ta, quen biết Mạnh Dao là một sai lầm. "
Nhiếp Hoài Tang có chút nghiêm túc lên lắng nghe y giảng chuyện xưa.
" Lúc đó Vân Thâm Bất Tri Xứ bị hỏa thiêu, ta mang theo sách thư chạy trốn ngang qua Vân Bình thành, gặp phải Ôn thị tu sĩ đang truy bắt ta may mắn được hắn cứu. Ơn tri ngộ khó có thể báo đáp. Cho đến khi Xạ Nhật Chi Chinh, ta nhận được mật thư của hắn. Vì ơn cứu mạng, hơn nữa mấy ngày ở chung thấy hắn tâm tính thiện lương nên nhanh chóng tin tưởng. Vì thế ta sử dụng mật thư của hắn phục vụ cho liên quân. Cho đến ba năm sau, đại ca vì ta tin vào mật thư về bố trí Viêm Dương Điện liền bị bắt. Cũng từ đó Mạnh Dao đánh lén Ôn thúc thúc nhận được đầu công bị Lan Lăng Kim thị Kim tông chủ nhận về. Mạnh Dao xác thực là con riêng của Kim tông chủ. Sau đổi tên là Kim Quang Dao hào Liễm Phương Tôn.
Hắn thường xuyên cùng ta nói chuyện, Kim Quang Thiện luôn làm khó dễ hắn, mấy người Kim thị cũng không xem hắn là gì. Ta thấy hắn thật đáng thương nên ngỏ ý cùng đại ca và hắn cùng ta kết bái huynh đệ. Nhưng mà người này hoàn toàn thay đổi, không còn là người mà ta quen biết nữa...hắn..thay Kim Quang Thiện làm đủ việc ác. Thậm chí còn bên tai không ngừng tiêm nhiễm ta A Tiện tâm tính càng tồi tệ. Lúc đó ta cũng chưa tiếp xúc nhiều với A Tiện bằng Vong Cơ. Cuối cùng lúc A Tiện thâm nhập vào tư yến kêu Kim Tử Huân nói ra vị trí mà A Ninh cùng tộc nhân bị giam. Ta...ta liền đem A Tiện nói thành tâm tính đại biến. Sau đó không thể vãn hồi được nữa. Bách gia nương theo đó đỏ không ít tội danh lên đầu A Tiện, cho đến ngày Kim tiểu công tử, hài thẻ của Kim công tử đầy tháng, Kim Quang Thiện bố trí Kim Tử Huân đi Cùng Kỳ Đạo chặn giết A Tiện liền bị phả kích. Mà đáng lý ra người sẽ xuất hiện ở Cùng Kỳ Đạo là Kim Quang Dao lại thành Kim Tử Hiên. Cuối cùng Kim Tử Hiên chết vì bị A Ninh đâm thủng ngực. Sau cùng....
Sau đóKim gia bức ép A Tiện, Ôn cô nương cùng A Ninh nắm tay nhau đi Kim Lân Đài tạ tội, kết quả Ôn cô nương bị làm nhục cho đến chết còn bị nghiền xương thành tro. A Ninh thấy tỷ tỷ chết thảm liền phát cuồng giết người. Mà ta lúc đó tin Kim Quang Dao, dẫn tới mười vị trưởng lão bị A Ninh giết chết. Sau đó ba một ngày ở Bất Dạ Thiên, Kim Quang Dao vì thiết kế A Tiện kêu môn sinh đưa Giang cô nương đến để kiềm chế. Kết quả Giang cô nương chết, A Tiện tâm thần hỏng bét cùng Âm Hổ Phù xác nhập huyết tẩy Bất Dạ Thiên.
Sau...sau cùng ba tháng sau, Giang Vãn Ngâm đi đầu dẫn bách gia lên Loạn Táng Cương, đem hơn 50 phụ nữ trẻ em giết chết còn ném vào huyết trì. A Tiện lúc này thần hồn không xong, còn đang phá hủy Âm Hổ Phù kết quả bị vạn quỷ cắn xé thành bột mịn, thân nát hồn tiêu. Lúc đó chúng ta Lam thị cùng Nhiếp thị phát giác điều không đúng cũng không thể vãn hồi. Mà sau đó Thiên Đạo trừng phạt nhân gian, ta bị Kim Quang Dao đưa ra làm lá chắn bị thương suýt bỏ mạng. Sau mới được A Tiện đưa trở về đây. "
Nhiếp Hoài Tang cùng Ôn Ninh trầm mặc nhìn. Chuyện Lam Hi Thần là người tới từ tương lai hai người đều biết. Lúc nhỏ Lam Hi Thần rảnh sẽ kể cho bọn họ nghe sự tích. Còn được Bạch Anh xác nhận. Đều là người thông minh đều đoán ra được. Chỉ là không ngờ...
" Mạnh Dao quả thật không thể giữ lại. "
Lam Hi Thần cùng Ôn Ninh gật đầu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co