Chưa đặt tiêu đề 74
chương 145
Chiếc ô của cô
Trước kia không nghĩ ra điều này.
Sông Phổ Độ rất bẩn, cần có người định kỳ chèo thuyền đi vớt rác, có khi vớt phải một con lợn chết gì đó bị thả từ thượng nguồn trôi về, nước máy cũng có mùi thối theo. Giờ mới chỉ một năm, lượng mưa ít ỏi mà nước sông đã trong veo thấy đáy, sóng gợn lăn tăn, nhìn qua không khỏi nghĩ đến việc nô nghịch.
Diệp Tịch Nhan muốn chơi, nhưng nhiều người quá rồi hơn nữa toàn là nam, nên chỉ cởi giày rồi khua chân ở mép nước.
Hứa Vong Xuyên cầm giày hộ cô, còn trống một tay để cô vịn vào.
Hai người càng chạy càng xa.
Rời khỏi vòng bảo vệ đi tới chỗ zombie hay lảng vảng, bỗng nhiên mùi hôi thối của xác chết phả thẳng vào mặt, Diệp Tịch Nhan nhăn mũi, ngẩng đầu quan sát vùng đất địa ngục chung quanh.
Dù đã cố gắng quên đi việc đang sống ở thời tận thế, nhưng chỉ vài chi tiết nhỏ như nhắc nhở kéo cô về hiện thực.
Không đúng.
Mày chỉ nhận được sự che chở và yêu mến mà kiếp trước không có được.
Thế giới này chưa từng thay đổi, vẫn tàn khốc như cũ.
Mà lần này, mày may mắn tránh thoát.
Cô dừng lại, Hứa Vong Xuyên cũng dừng theo. Hai người hành động rập khuôn như nhau, anh quay xung quanh cô, cô muốn làm gì, anh đều vâng mệnh nghe lời.
"Sao không giết Giang Diễn?" Diệp Tịch Nhan hỏi. Rõ ràng vừa rồi còn tính toán làm thế nào để nổ đầu đám bảo vệ Giang Diễn và Văn Dao cùng một lúc, hại cô không thể không cười châm chọc kéo lực chú ý của hắn.
Thế mà lại bỏ qua, Diệp Tịch Nhan rất hiếu kỳ.
Cô có vô vàn câu hỏi, trong đầu óc người thông minh cũng có những suy nghĩ lung tung như người thường. Có nên hỏi hay lựa chọn đè nén, có thể hỏi cũng không ra, nhưng vẫn cứ muốn hỏi cho bằng được, cứ phải cố chấp, hận không thể đánh cho mình bất tỉnh.
"Em không yêu hắn." Hứa Vong Xuyên nói.
"Chính xác."
" Anh mạnh hơn hắn, hiện tại."
"Ừm, cũng đúng."
"Hắn đưa thuốc ngăn chặn cứu em, tha cho hắn một mạng."
"Thật sao?"
"Ừm."
Diệp Tịch Nhan nhẹ nhàng thở ra, bước thật chậm giẫm lên đám đá cuội lốm đốm, vuốt tóc rồi cười rộ, "Gần đây luôn cảm thấy anh thay đổi quá nhiều, có chút lạ lẫm, giờ lại thấy cũng không quá tệ."
Cô nói muốn sống thì nhất định phải máu lạnh, nhưng cũng không thể quá súc sinh, nếu không có khác gì đám zombie bị cơn đói khát điều khiển?
Cô kiễng chân túm lấy cổ áo anh, đầu lưỡi gảy nhẹ lên, cánh tay trắng muốt lắc lư, "Nghe thấy không?"
Mặt nhỏ dữ dằn.
Thái độ vênh mặt hất hàm sai khiến.
Đôi mắt nghiêm túc nhưng hành động thì như đang đùa cợt.
Ánh mắt thăm dò như có như không.
Thật là phiền.
"Diệp Tịch Nhan, đừng so sánh anh với bọn người kia, lão tử có biến thành súc sinh cũng là do em hại."
"Liên quan cái rắm đến em ấy?"
Hứa Vong Xuyên liếc mắt, bực bội đi về phía trước, tay đút trong túi áo jacket, tóc trắng bị thổi dắt vào mang tai, quai hàm sắc bén bướng bỉnh, bướng đến mức khiến người ta phát bực, chân thì dài, đi hai bước đã thấy cách cả đoạn rất xa.
Diệp Tịch Nhan đuổi theo túm anh lại.
Trời lật rồi, tên chó chết này.
Người đàn ông hất tay ra.
Diệp Tịch Nhan ôi một tiếng, trực tiếp đạp thẳng vào khoeo chân anh, một cước có lực, Hứa Vong Xuyên ngã dúi về phía trước, ngã cũng không ngã hẳn, chỉ khuỵu gối lên đám đá cuội, rồi ngay lập tức quay người kéo cô.
"A!"
Diệp Tịch Nhan ngã vào ngực người đàn ông, tức giận vung tay tát, cô muốn đánh người, một cái tát sao đủ đã, nhưng cái thứ hai chưa kịp thực hiện thì người như rắn bảy tấc, mềm nhũn.
"Buông ra! Hứa Vong Xuyên, em bảo anh buông ra!"
Anh tóm chặt chỗ tóc đuôi ngựa của cô, quấn từng vào vào vào nắm đấm tay, mau chóng kéo tới khiến Diệp Tịch Nhan phải ngửa đầu, chỉ có thể dùng tư thế khó chịu trợn mắt nhìn anh.
Hứa Vong Xuyên giữ một lát thì bỏ ra.
Diệp Tịch Nhan chán nản ngồi xổm xuống, chân để trần, mấy lần giãy dụa khiến bùn cát dính đầy người, nhìn rất chật vật, móng tay toàn là bùn đen.
Hơi cử động ngón chân, thấy hơi đau thì cô càng tức.
Nhặt một tảng đá ném qua.
Hứa Vong Xuyên nhẹ nhàng bắt được, bụp, anh ném nó sang bên cạnh, đứng lên phủi phủi quần áo tỏ vẻ chẳng hề hấn gì.
Cô mắng :" Có gan anh đi luôn đi."
Anh đáp: "Được, có gì không dám."
Người đàn ông quay người đi thẳng.
Diệp Tịch Nhan nhìn chằm chằm một hồi, nghiêng đầu sang bên ngắm dòng nước chảy róc rách biến mất ở đằng đông, ngồi chết lặng trên mỏm đã, lòng tịch mịch, trống rỗng, giống như không quan trọng, dù sao cô cũng chả cần anh đến vậy, đang vươn người thì thấy Hứa Vong Xuyên chạy vòng lại, nhặt giày xăng đan rồi đi vào chân cô, xoáy tóc ngay trước mắt, vành tai bị phơi đỏ bong cả da, ô một tiếng rồi cô thấp giọng mắng.
"Có bệnh."
Hứa Vong Xuyên kéo người lại gần, "Diệp Tịch Nhan, anh thật sự rất hận em, đã không yêu anh thì chớ, trong lòng còn so sánh lão tử với người khác, hay phải không yêu em mới khiến em canh cánh trong lòng?"
Diệp Tịch Nhan sững người.
Nghĩ ngợi, không có cách nào phủ nhận.
Hiếm khi thấy cô mang vẻ đẹp trầm tĩnh thê lương, lông mi cong dày, làm nổi bật đôi mắt sáng trong, mí mắt đứng yên như không hề chớp một cái, ánh mắt nguội lạnh như được phủ với lớp nước sôi đục ngầu.
Tóc cắt ngang trán rối tung, chẳng có chút lanh lợi mà như đứa trẻ bỏ nhà đi, rõ ràng rất chật vật và đáng thương, rất muốn người khác an ủi nhưng lại ra vẻ kiên cường để đề phòng ai thông cảm hỏi han.
Cứ như chỉ cần có ai thương hại cô, đó mới là tận thế thật sự.
Hứa Vong Xuyên duỗi ngón tay gảy nhẹ hàng mi kia, từng cái từng cái, "Về nhà đi, trời sắp mưa rồi."
Không có ánh chiều tà, chỉ có mây đen nặng nề tụ lại từng mảng, gió đã đổi chiều thổi từ xa tới, mang theo mùi tanh của cây cỏ. Hứa Vong Xuyên ôm cô vào lòng, tuỳ tiện nhét đống đồ cô mua vào ngực, sau đó giang rộng áo khoác bọc cơ thể cô lại rồi đi về.
Mưa sàn sạt.
Táp lên áo jacket
Gió và mưa đều bị ngăn cách bên ngoài.
Anh trở thành chiếc ô của cô.
Có khi cũng là bóng râm của cô.
Đi chưa được hai bước, Diệp Tịch Nhan túm chặt lớp áo ba lỗ đen của Hứa Vong Xuyên, ngón tay chọc chọc lên người anh qua lớp vải coton, "Anh nói không đúng rồi, không phải là không yêu em mới khiến em canh cánh trong lòng, điều em lo lắng là anh sẽ biến thành người không yêu em ở kiếp trước."
chương 146
Sông Bình Sơn
Một mặt không muốn yêu anh.
Một mặt lại sợ hãi anh sẽ mệt mỏi chẳng yêu mình nữa.
Thật là quá ích kỷ, yêu hay không yêu đều là lựa chọn của bản thân, sao có thể yêu cầu anh mãi đứng đó mong ngóng chờ đợi, không chút thay đổi?
Thái độ cao ngạo như con khổng tước sống nhờ mà không biết cúi đầu.
Nhưng khổng tước chỉ là một giống gà xinh đẹp, còn chẳng ngon bằng gà.
Hứa Vong Xuyên từng nói qua.
Anh sớm đã nhắc nhở, nhưng do chính cô cứ cố gắng dùng tiềm thức vẽ nên những giấc mơ chẳng có thật, cho đến khi bong bóng xà phòng bị anh làm vỡ.
Diệp Tịch Nhan mới dám khẳng định, Hứa Vong Xuyên thật sự không ngốc, có lẽ bởi vì không theo những quy chuẩn mà giáo dục hiện đại đề ra, làm việc dựa theo trực giác hoang dại của mình nên anh càng nhìn nhận rõ bản chất của sự việc: Rõ ràng kiếp trước đã tan biến, cuộc sống khác đi rất nhiều, bình an vui vẻ trong tầm tay nhưng cô cứ mãi sống trong bi thương tuyệt vọng, không muốn thoát khỏi.
Mạch cảm xúc quấn bện, nuôi dưỡng lẫn nhau, nếu không tự buông bỏ giải thoát rất có thể cùng huỷ diệt.
Cô cảm thấy choáng váng liên hồi.
Đầu nặng chân nhẹ.
Cô không rõ mình đã thoát khỏi kiếp trước chưa.
Hay cô chỉ đang nương nhờ kiếp này, ý thức vẫn mãi ở kiếp trước, dù thay đổi cũng chẳng có chút ý nghĩa, cô vẫn không tìm được lối thoát, vĩnh viễn mắc kẹt, cầu mà không được.
Hứa Vong Xuyên dừng bước, cởi quần áo bọc cô lại. Nước mưa làm ướt khuôn mặt người đàn ông, hàng mi đẫm nước tạo thành cánh quạt, mái tóc thô cứng cũng trở nên suôn mềm, ngón tay lạnh băng lướt qua gò mà cô, cố ý dùng sức, cọ cho nó đỏ lên, "Diệp Tịch Nhan, đừng suy nghĩ nữa, cả đời này em có thể không yêu anh, nhưng đừng mãi tra tấn bản thân."
"Thật kỳ quái, rõ ràng em mới là kẻ tự trói buộc mình, sao vẻ mặt anh còn thống khổ hơn cả em vậy?"
Diệp Tịch Nhan bưng mặt anh.
Hứa Vong Xuyên quay đầu thoát ra.
"Nói nhảm."
Cô lại hỏi: "Anh thích em, quan tâm đến cảm xúc của em như thế, sao không thả tự do cho em?"
"Nói nhảm."
"Nói chuyện cẩn thận." Cuối cùng đến lượt cô nói câu này, có lẽ khi đang nghiêm túc không cho phép đối phương qua quýt.
Hứa Vong Xuyên cười, nhưng cười không đẹp mắt chút nào, như sắp khóc, "Có lẽ rồi em sẽ có năng lực hơn anh, nhưng chỉ có anh coi em là miếng thịt trong tim mà yêu thương chăm chút, em nói xem, sao anh có thể thả em ra để em chịu oan ức chứ? Chẳng ai thương em như anh đâu, Diệp Tịch Nhan."
Diệp Tịch Nhan trợn mắt, nhìn anh với ánh mắt cực kỳ khinh thường, oán giận khiến người ta bực tức, dường như một giây sau sẽ mắng anh như máu chó dội đầu, nhưng cô lại câu môi cười, lúm đồng tiền mãi không tan, rồi đưa tay bịt kín đôi mắt anh, đưa môi hôn tới.
Bờ môi như cánh hoa.
Mềm mại ấm áp.
Trong cơn mưa lạnh lẽo, mùi thơm ngát mê say quẩn quanh.
Ngực Hứa Vong Xuyên cứng lại, tắc nghẽn đến hoảng, rất muốn nhìn biểu cảm của cô, nắm chặt bàn tay nhỏ rồi kéo xuống dưới, nhìn đôi mắt ẩm ướt mê ly, lòng ngứa ngáy như có kiến bò, co thắt kịch liệt, trong cơn đau đớn, cơ thể nhanh chóng chấn động, lỗ tai đỏ bừng, hơi thở như lửa phả vào hai gò má.
Hô hấp dần mạnh mẽ.
Một hơi như thổi đến sông Bình Sơn.
Diệp Tịch Nhan giật mình, nhấp môi dưới, để tránh thoát khỏi ánh mắt quá thẳng thắn của anh, cô dứt khoát quạt một bàn tay tới.
Hứa Vong Xuyên nắm cổ tay, nhăn nhở nói: "Có phải cũng hơi thích anh?"
"Đánh rắm."
"Rõ ràng là có, nếu không sao phải che mắt hôn lão tử, không phải thẹn thùng thì là gì."
"Cút, đánh rắm."
Hứa Vong Xuyên gạt chỗ mái tóc che ở trán, liếm môi dưới, nghiêng đầu hôn lại. Diệp Tịch Nhan trốn, nhưng không tránh né, thẹn qua hoá giận lại quạt tay vào mặt anh, Hứa Vong Xuyên dứt khoát bế cô lên, giữ chặt rung lắc hai tay, thoáng chốc cô không còn dám giương oai, tiếp đó dùng tư thế bị vớt vượt qua sông Phổ Độ.
Sườn núi phía đối diện có một cái đình nghỉ chân quấn đầy dây leo, ghế dài bằng gỗ mục nát, có lỗ thủng, bên trong có cái tổ chim đựng vài quả trứng lốm đốm, Hứa Vạn Xuyên giẫm một nhát nát bét.
Diệp Tịch Nhan lại đánh anh.
Anh tức giận nói :"Chỉ biết ăn uống, có mấy quả trứng cũng đánh người đàn ông của mình, trứng chim quan trọng hay anh quan trọng?"
"Có thể ăn mà!"
"Xem như em lợi hại." Hứa Vong Xuyên kiếm nơi khô ráo phủi hết chỗ nước trên tóc, cởi áo ba lỗ rồi vắt khô, sau đó lại tới búng trán cô, "Chờ lát nữa kiếm mấy tổ cho em mang về ăn dần."
"Sao phải chờ lát nữa?"
"Nói nhảm, đương nhiên là vì giờ anh muốn ăn em."
Mặt Diệp Tịch Nhan đỏ lên, chớp mắt vài cái, ngượng ngùng không biết nói gì, ngồi co gối ngang mặt ở trên ghế dài rồi đưa tay xoa mặt vài cái sau đó nghiêng đầu nhìn anh.
Bờ lưng đẹp thật.
Vết cắn chằng chịt dữ tợn giờ cũng mê hồn.
Cô hất tóc mái ướt đẫm trên trán ra, nghĩ thầm, có lẽ yêu rồi, nếu không sao lại thấy vết sẹo xấu xí kia mê hồn được, trước kia còn sợ hãi nó.
Xuôi mắt nhìn xuống, bờ mông ẩn hiện dưới lớp quần lót màu xám bạc cũng gợi cảm hơn bao giờ hết.
Hứa Vong Xuyên phơi quần áo xong, tới đẩy đầu cô, "Làm gì thế?"
"Nhện đi đâu rồi, mãi mới bắt được con sâu, ăn cũng không ăn, bỏ mặc nó trên lưới nhện phá kén thành bướm, thật sự là không hợp thói thường."
"Có lẽ nhện yêu nó."
"Sao có thể!" Diệp Tịch Nhan chỉ trỏ, "Chưa cần bàn đến sự khác biệt giống loài, giữa kẻ săn mồi và con mồi sao có thể tồn tại tình yêu?"
HỨa Vong Xuyên liên tục vuốt ve vành tai cô, ngứa đến quái dị, " Không chính xác lắm, anh có biến thành zombie, chắc chắn vẫn yêu em."
"Nói như đánh rắm ấy."
Vẫn muốn ăn cô như chúng nó thôi.
Nói thì nói như vậy, nhưng cô rất vui vẻ, cười tươi, còn cắn tay anh một phát, cắn xong lại cười tiếp, sau đó vùi đầu giữa hai đầu gối không chịu ngẩng lên.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co