Truyen3h.Co

[WE] Tarot reader

30.2

thieishere

warning: dirty talk theo đúng nghĩa đen
______________

Est ở lại bệnh viện đến hơn nửa đêm, chai nước biển thứ hai cũng vừa truyền xong, William nằm trên giường bệnh mắt nhắm hờ, gương mặt vẫn tái nhợt vì dư chấn của cơn tiêu chảy cấp vậy mà tay vẫn nắm chặt lấy tay anh không rời chỉ cần Est cử động nhẹ một tí thôi thì bàn tay kia cũng sẽ tự động mà siết lại

Nhìn là biết William đang sợ, sợ sự xuất hiện của Est hiện tại chỉ là ảo giác từ cơn say ỉa, sợ nếu hắn chìm vào giấc ngủ anh sẽ bỏ về, sợ khoảng khắc này cũng là khoảng khắc cuối được nắm nay và ở gần anh như thế này. Cổ họng hắn khô hốc, đôi môi mấp máy hồi lâu mới cất tiếng

"Anh ơi"

"Chuyện gì"

"Em nghĩ rồi" - giọng William nghẹn lại

"Em không cần danh phận nữa đâu"

"Em nói thiệt mà anh không cần nhìn đểu em kiểu đó"

"Không cần tụi mình là người yêu"

"Không cần phải thuộc về nhau"

"Cũng không cần anh phải trả lời tụi mình là gì"

"Trước đây em cứ nghĩ yêu là phải thuộc về nhau nhưng nhìn anh vì bị em yêu mà mệt mỏi như vậy"

"Em mới nhận ra tình yêu không phải là ép buộc"

"Không phải cứ vì em yêu anh thì anh cũng phải yêu lại em"

"Yêu đâu phải là bắt buộc người đó phải thuộc về mình mới gọi là yêu đúng không anh"

"Yêu là muốn người đó hạnh phúc"

"Nên là sao cũng được anh hạnh phúc là được"

"Cho dù người làm anh hạnh phúc có phải là em hay không"

"Miễn là đừng đau như lúc ở bên em"

William càng nói càng tự thấy tủi thân, giọng cũng lạc đi hẳn, nước mắt rơi lã chã ướt đẫm cả gương mặt, hiểu thì hiểu thật đấy nhưng hiểu không đồng nghĩa với việc không đau chỉ cần nghĩ tới ngày nào đó anh ở bên người khác, để người đó ôm rồi chơm chơm như hắn từng làm thôi cũng đã đủ mở van nước mắt của bản thân rồi

Chùi đi mấy giọt nước mắt vừa lăn xuống má, William khó nhọc chống tay ngồi dậy, cơ thể vẫn mệt nhừ, đầu óc thì choáng váng do thay đổi tư thế đột ngột nhưng hắn cũng mặc kệ, chậm chạp nhích từng bước lại phía Est rồi chẳng nói chẳng rằng gục hẳn vào lòng anh mà khóc ngon lành

Giờ phút này có bị đẩy ra thì hắn cũng sẽ lì mà ôm chặt lại thôi dù sao thì sau này anh cũng thuộc về người khác, hắn ôm một chút thì có sao? dù sao đây cũng là lần cuối. Nếu sau chuyện này mà anh cho hắn một cơ hội, hắn ôm một chút thì có sao? dù sao cũng là của hắn. Còn nếu sau này anh quyết định ở một mình, hắn ôm anh một chút thì có sao? dù sao cũng có ai ghen đéo đâu

Ba giây rồi năm giây trôi qua, cảm thấy không có bất cứ dấu hiệu nào của việc bị đẩy ra William cứ thế mà thút thít mãi trong lòng anh, Est cũng không nói gì chỉ vỗ lưng hắn an ủi, mặc cho áo mình đã thấm đẫm nước mắt lẫn nước mũi của người kia. Phải mất một lúc lâu sau, William mới lấy lại được chút bình tĩnh, khịt sạch hết chỗ nước mũi còn sót lại vào áo Est rồi chậm rãi ngẩng lên hai mắt đỏ hoe nhìn anh, giọng nghèn nghẹn do khóc quá nhiều

"N-nhưng mà..."

"Anh để em tập từ từ có được không"

"Đừng đẩy em ra vội"

"Em làm lốp cũng được"

"Em hứa sẽ ngoan, sẽ an phận mà"

"Nên thỉnh thoảng anh bố thí cho em vài cái chơm chơm coi như phần thưởng nhé"

"William...."

"Cũng đừng biến mất nữa"

"Hai tuần qua em nhớ anh muốn chết"

"Anh hiểu không cái cảm giác nhớ mà không được gặp nó giống như ỉa chảy mà không được ỉa vậy á"

"Cứt ra tới đít rồi nhưng vẫn phải tỏ ra là mình ổn"

"Đm dơ-"

William nghe anh định chửi thì vội rút sâu hơn vào lòng, nói tiếp

"Với lại..."

"Nếu sau này yêu ai..."

"Anh giấu em kĩ vô nha"

"Như mèo giấu cứt ấy"

"Còn không thì đừng để em biết sớm quá"

"Em chịu đau kém lắm"

"William" - Est thở hắt ra, nói thật thì thời gian xa nhau vừa rồi trong lòng cũng đã có quyết định rồi chỉ là...

"Cho tao chút thời gian được không?"

"Dạ?"

"Không có gì, ngoan, nằm xuống ngủ đi"

"Ỉa chảy mà khóc nhiều vậy khéo lại nằm viện thêm mấy ngày mất"

"Em không sợ"

"Miễn là mấy ngày đó có anh"

"William, ngoan nghe lời tao đi"

"Vậy anh ở lại đây với em nhé"

"Ừ"

"Em biết anh thương em nhất mà"

William nằm trong lòng Est thêm một chút rồi ngoan ngoãn để anh đỡ mình nằm xuống giường, an phận rồi lại bắt đầu nắm lấy tay anh thủ thỉ

"Anh ơi"

"Hửm"

"Em yêu anh lắm"

"Ừ"

"Yêu đến nỗi nếu bây giờ phải chọn giữa cái chết hoặc anh, em sẽ chọn anh"

"Đm mày đừng nói nữa, bệnh viện nổ mất"

"Anh ơi"

"Hửm

"Em nhớ anh"

"Ừ, anh biết rồi"

"Anh ơi"

"Ơi"

"Tính nói yêu anh hả"

"Anh biết rồi"

"Không phải"

"Chứ William tính nói gì"

"Em buồn ỉa"

"Đụ m-"
____________

Dew ➡️ Est



_______

xin lỗi mng vì đăng chap trễ nhó 🫠 tiếng anh dạo này hành hạ sốp quá giờ mới có thời gian chỉnh sửa :((((

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co