Truyen3h.Co

[Wonsoon] Dear Soonyoung

25

horawon

Jeon Wonwoo rút tay đang siết cổ Seong Min. Nó ho khan vài tiếng, sau đó vội vã chạy đi.

Soonyoung khó tin nhìn Jeon Wonwoo: "Vừa rồi... cậu muốn làm gì?"

Jeon Wonwoo đứng lên, hắn đi về phía Soonyoung nhưng cậu lại lùi về sau vài bước, vì thế hắn dừng lại. "Soonyoung đang quan tâm mình sao?"

"Jeon Wonwoo, vừa rồi cậu muốn làm gì?" Soonyoung hơi lớn tiếng hỏi, vẫn là câu hỏi trước. Hiện giờ cậu cảm thấy rất rối, trong lòng chẳng biết là sợ hãi hay kinh ngạc, cậu đột nhiên ngờ vực có phải mình chưa từng hiểu thấu Jeon Wonwoo.

"Soonyoung thấy rồi mà?" Jeon Wonwoo vươn tay huơ huơ trước mắt. "Mình muốn giết nó." Ngữ điệu vô cùng bình thản, giống như đang nói về thời tiết hôm nay.

"Cậu biết làm vậy có hậu quả gì chứ?!" Soonyoung gần như gào lên, cậu cũng không nhận ra bản thân đang nôn nóng mất bình tĩnh.

Jeon Wonwoo cười khẽ: "Hậu quả? Ngồi tù? Thôi học? Một mạng đổi một mạng? Hoặc cả đời trốn chui trốn nhủi?" Hắn giương mắt nhìn Soonyoung, "Mấy cái hậu quả này có tính không?"

"Vậy vì sao... Vì sao cậu còn muốn..." Soonyoung lắc đầu. "Rốt cuộc cậu nghĩ gì hả?"

"Cho nên Soonyoung sẽ không bỏ mặc mình chứ?" Jeon Wonwoo vươn tay về phía cậu, mỉm cười nói. "Mình chỉ muốn Soonyoung ở cạnh mình thôi."

Soonyoung sửng sốt. Jeon Wonwoo là đang dùng tới phương thức tự hủy hoại mình để buộc bọn họ phải cùng nhau ư? Rốt cuộc nên làm sao để chấp niệm của hắn tan biến? Là mình phải thỏa hiệp ư? Không thể...

Soonyoung ngẩn ngơ nhìn Jeon Wonwoo, lần nữa lùi về sau vài bước.

Jeon Wonwoo nhìn Soonyoung, tay cũng buông xuống: "Mình không miễn cưỡng Soonyoung, hết thảy lựa chọn đều nằm ở Soonyoung mà." Hắn nghiêng đầu, đôi tay sọt túi quần, gương mặt tinh xảo tràn ngập nét tươi cười ấm áp. Mái tóc ánh kim hơi che khuất đôi mắt màu xanh. "Nếu Soonyoung đã quyết định, tiếp theo mình làm cái gì Soonyoung cũng đừng quản nữa."

Ngữ khí thực bình tĩnh, thậm chí có thể nói rất dịu dàng.

Dứt câu, Jeon Wonwoo liền quay lưng, tiếp tục đi về hướng Seong Min vừa chạy. Hắn đi rất thong dong, dường như đang muốn tóm lấy một con mồi không-ngoan-ngoãn.

Mà con mồi rốt cuộc là ở đằng trước, hay đằng sau?

Soonyoung nhìn bóng lưng hắn càng xa dần, há miệng thở dốc, bao lời muốn nói đều nghẹn trong cổ họng. Nhưng giờ phút này tâm trí cậu không những bối rối mà cơ thể vì cuống quýt nên rét phát run. Jeon Wonwoo sẽ làm gì? Hắn thực sự sẽ giết người sao? Sẽ giẫm lên vết xe đổ của kiếp trước.

Nếu lỡ...

Ngồi tù? Trốn chui trốn nhủi? Một mạng đền một mạng? Không... Soonyoung lắc đầu, cậu không mong kết cục của Jeon Wonwoo sẽ như thế. Cậu luôn hi vọng về tương lai tốt đẹp của Jeon Wonwoo, có người yêu hiểu hắn, hoàn toàn khác xa kiếp trước.

Nếu cậu không thể đáp lại tình cảm của Jeon Wonwoo, cậu cũng tuyệt đối không mong Jeon Wonwoo đi vào ngõ cụt.

"Jeon Wonwoo!" Nghe Soonyoung gọi, Jeon Wonwoo bèn quay đầu. Hắn trông thấy Soonyoung đỏ bừng mặt, thở hổn hển nắm chặt cánh tay hắn. "Mình hi vọng cậu sống tốt cả tương lai sau này!"

"Như thế, Soonyoung đã chuẩn bị tốt để ở cạnh mình chưa?" Jeon Wonwoo cúi đầu, vòng tay ôm eo Soonyoung. "Cho dù mình đối với cậu là tình cảm này, cậu cũng không bỏ rơi mình chứ?"

Ngón tay lạnh lẽo chạm vào xương quai xanh lộ ra ngoài vạt áo Soonyoung, nhẹ nhàng mơn trớn, vuốt ve. Soonyoung vội cầm tay Jeon Wonwoo, ngăn động tác trêu đùa kia lại: "Mình không phải ý này..."

Jeon Wonwoo nhìn tay mình trong tay Soonyoung: "Chỉ cần Soonyoung đồng ý ở cạnh mình, mình sẽ muốn làm những chuyện như thế với Soonyoung. Về sau, sẽ càng quá phận... Bây giờ Soonyoung rời đi còn kịp đấy." Hắn khom lưng, thì thầm bên tai cậu. "Nhưng nếu Soonyoung từ chối mình, mình có khả năng đi gây chuyện xấu, Soonyoung sẽ không bận tâm đúng không?"

Soonyoung mở to hai mắt nhìn Jeon Wonwoo, cậu buông lỏng tay hắn: "Jeon Wonwoo, cậu đang uy hiếp mình?"

"Soonyoung đoán xem." Hắn nắm tay Soonyoung, kéo Soonyoung đến gần hắn. "Mình vui lắm, thì ra Soonyoung quan tâm mình như vậy. Tiếp theo để mình kiểm tra Soonyoung đã quan tâm mình đến mức nào, được không?" Lời đẹp đẽ cuối cùng kết thúc, môi Jeon Wonwoo đã phủ lên môi Soonyoung. Hắn cúi đầu hôn cậu.

Mà từ phía sau, ngón tay thon dài của Jeon Wonwoo chậm rãi lướt ngang, luồn vào quần áo Soonyoung, tinh tế va chạm. Hắn ái muội mơn trớn vòng eo con bướm mảnh khảnh kia, tuy rằng cảm xúc lạnh lẽo nhưng cũng khiến da thịt Soonyoung như rực cháy; vừa mờ ám lại nóng bỏng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co