Truyen3h.Co

WONSOON | Dựa Dẫm

19

Chocotiepie_

Hai ngày cuối tuần chớp mắt đã qua.

Sáng thứ 2, Quyền Thuận Vinh xách manga đầy cặp đến lớp, phát hiện mọi người đều yên lặng, ngồi ở vị trí nghiêm túc học bài.

Cậu nhỏ giọng hỏi Chương Nguyệt Sơn, "Lớp trưởng, hôm nay sao thế? Có kiểm tra cái gì sao?"

Chương Nguyệt Sơn đang múa bút thành văn, rút ra thời gian ngẩng đầu trả lời vấn đề của Quyền Thuận Vinh, "Chép bài tập đó, quả nhiên là mới khai giảng, mọi người đều không tích cực!"

"Đều không tích cực làm bài tập?"

"Không phải, đều không tích cực mà chép hết bài tập vào tối chủ nhật, chất đống hết tới sáng hôm nay!"

Chương Nguyệt Sơn nhìn bài ngữ văn trước mặt mình, trầm giọng cảm khái, "Ài, không nghĩ tới, tao cũng lưu lạc đến thế này!"

Quyền Thuận Vinh để cặp sách xuống, cảm giác mình cũng phải dung nhập vào bầu không khí này, bèn từ trong hộc bàn, móc tờ đề mới tinh ra.

Nhưng vấn đề lại tới nữa, cậu chép của ai?

Người ở trong lớp đều không quá quen, hôm qua bởi vì chơi bóng, quen anh Mộng, nhưng anh Mộng cũng bận - người cao to 1m88, đang nhoài trên bàn học chật hẹp, cắn răng xoạt xoạt chép đáp án, múa bút như bay.

Quyền Thuận Vinh hiếm thấy ở trong lòng yên lặng học thuộc được một câu thơ cổ phù hợp với tình hình, đề bút tứ cố tâm mang nhiên*

(Thật ra câu gốc này là "Bạt kiếm tứ cố tâm mang nhiên" trong bài "Hành lộ nan" của Lý Bạch, nghĩa là 'rút kiếm nhìn quanh bốn phía lòng hoang mang'. Ở đây thay "Bạt kiếm" bằng "Đề bút (nhấc bút)")

Cửa phòng học, Toàn Viên Hữu đeo cặp sách màu đen một bên vai tiến vào.

Quyền Thuận Vinh ánh mắt sáng lên, giống như nhìn thấy ánh rạng đông của sinh mệnh!

Chờ Toàn Viên Hữu đặt cặp sách lên bàn học, Quyền Thuận Vinh liền xoay người, hai bay víu lưng ghế, mắt phát sáng lấp lánh, "Toàn Viên Hữu à, cậu làm bài tập chưa cho mượn đi?"

Chương Nguyệt Sơn bàn trên nghe ngóng, muốn cản cũng không cản kịp - Khai giảng 1 tuần, cả lớp đều biết, không nên tìm Toàn Viên Hữu mượn bài tập chép. Sẽ không cho mượn, còn sẽ gặp phải ánh mắt công kích của học thần. Sẽ khiến trong lòng người ta bay lên màn đạn kiểu "Vậy mà không biết xấu hổ chép bài tập!" "Không học hành cẩn thận lại chỉ nghĩ chép bài tập như vậy sao làm người nối nghiệp của chủ nghĩa xã hội được!".

Hắn có chút đau lòng hoa khôi trường, không biết tâm linh của hoa khôi trường có thể chịu tổn thương hay không.

Đang suy nghĩ tìm từ an ủi thế nào,

Chương Nguyệt Sơn đã nghe thấy, giọng nói hơi khàn rất đặc biệt của Toàn Viên Hữu, "Ừ, môn nào?"

Trời đất!

Chương Nguyệt Sơn bị dọa, đầu bút ở trên vở vẽ ra một đường xiên xiên.

Sau đó hắn nghe thấy Quyền Thuận Vinh sung sướng trả lời, "Cảm tạ ân nhân cứu tớ khỏi nước sôi lửa bỏng! Tớ nghĩ xem, môn nào nhỉ, ừm, cần tất!"

Toàn Viên Hữu kéo mở cặp, lấy bài tập ra, đưa cho Quyền Thuận Vinh.

Quyền Thuận Vinh cầm lấy bài tập xoay người, liền nhìn thấy Chương Nguyệt Sơn đầy mặt bí hiểm nhìn mình.

Cậu nghi ngờ, "Cậu cũng muốn chép?"

"Không không không, tớ không chép."

Chương Nguyệt Sơn vội vàng khoát tay từ chối.

Bài tập của học thần, đâu phải mấy phàm phu tục tử bọn họ có thể tùy ý nhiễm được?

Hắn chỉ muốn chiêm ngưỡng chút, dáng vẻ của người có thể chép bài tập của học thần!

Chữ Toàn Viên Hữu được lão Diệp giáo viên chủ nhiệm khen ngợi không chỉ 1-2 lần. Quyền Thuận Vinh nhìn nhìn cả quyển vở, phát hiện quả thực vui tai vui mắt. Lại nhìn của mình -

Thôi vậy, mình tự tin, không so sánh.
Mà đề khoa học tự nhiên, vở càng sạch sẽ. Một đề dài, căn bản chỉ viết 2-3 bước, hết sức tiết kiệm mực nước.

Giáo viên toán thấy Toàn Viên Hữu biết nặng nhẹ, lúc thi đều sẽ viết ra mấu chốt được điểm, bình thường làm bài tập cũng mặc kệ anh.

Quyền Thuận Vinh thực sự thích cách làm bài của Toàn Viên Hữu, tiết kiệm mực, viết nhanh. Vừa chép xong 2 môn, Lý Hoa ngậm sandwich, cầm hộp sữa tươi, nhanh chóng vào lớp.

Thấy Quyền Thuận Vinh đang chép bài tập, vội nói, "Hoa khôi trường, cậu chép xong cho tớ chép nhé?"

Chương Nguyệt Sơn nháy mắt với Lý Hoa.
Lý Hoa không hiểu, "Mắt cậu rút gân?"

". . . . . ."

Chương Nguyệt Sơn tuyệt vọng đối với độ ăn ý giữa mình với bạn cùng bàn, hắn nói thẳng, "Là bài tập của Toàn Viên Hữu."

Lý Hoa lấy hơi, nói ra 3 chữ, "Không chép nữa."

Ngồi xuống, Lý Hoa ôm cặp sách, mấy miếng nuốt sanwich, nhỏ giọng hỏi Chương Nguyệt Sơn, "Lớp trưởng, tình hình gì vậy, Toàn Viên Hữu đưa bài tập cho hoa khôi trường chép? Toàn Viên Hữu phá giới?"

Ngữ khí Chương Nguyệt Sơn hết sức cóý tứ triết học, "Chắc thế, chính là bất đồng giữa người với người đi."

Lý Hoa, "Hả?"

Chương Nguyệt Sơn chỉ chỉ phía sau, "Hoa khôi trường, đẹp."

Lý Hoa gật đầu.

Chương Nguyệt Sơn chỉ chỉ mình, lại chỉ chỉ Lý Hoa, "Tao, mày, mặt xấu."

Lý Hoa: ". . . . . ."

Nói hình như rất có đạo lý?

Lúc Quyền Thuận Vinh chép xong, vẫn chưa gõ chuông chuẩn bị.

Lớp phó học tập Phương Tử Kỳ đang giục khắp mọi người trong lớp nộp bài tập.
Quyền Thuận Vinh nộp bài tập các môn lên, đóng nắp bút lại, có loại nhiệt huyết thu kiếm vào vỏ.

Nhớ tới gì đó, cậu từ trong túi sờ sờ, xoay người nhìn về phía Toàn Viên Hữu.

Toàn Viên Hữu đang cầm bút chì lướt đề, tóc mái nhẹ nhàng tự nhiên rũ xuống, lộ ra khuôn mặt chuyên chú.

Quyền Thuận Vinh thưởng thức hai giây, lên tiếng, "Toàn Viên Hữu."

"Huh?"

Giọng mũi Toàn Viên Hữu rất nhẹ.

Khó giải thích được khiến Sở Quyền Thuận Vinh nhớ tới buổi chiều ngày hôm qua, ở trong phòng thay đồ, lúc cậu cắn vai Toàn Viên Hữu, đối phương đánh vào đầu tai cậu, nhẹ giọng hỏi cậu, "Đủ rồi?"

Lắc lắc đầu, vung hết hình ảnh linh tinh trong đầu ra, Quyền Thuận Vinh nói chính sự, "Duỗi tay ra."

Toàn Viên Hữu làm theo.

Lòng bàn tay hướng lên, đốt ngón tay hơi cong.

Ế, bàn tay người này vậy mà to hơn mình.
Quyền Thuận Vinh giơ tay lên, tay nắm thành quyền đặt trên lòng bàn tay Toàn Viên Hữu, buông ngón tay ra.

Một viên kẹo trái cây.

Giấy gói là màu trắng nhạt, bên trên vẽ một con thỏ đeo nơ bướm.

Quyền Thuận Vinh giới thiệu, "Loại kẹo này ăn ngon lắm, rất ngọt, nhưng lại không ngấy."

Cậu nhớ tới trạng thái hôm qua của Toàn Viên Hữu, bổ sung nửa câu sau, "Ăn tâm trạng sẽ tốt."

Sợ Toàn Viên Hữu không cần, cậu lại chớp chớp mắt, "Nhờ cậy đó nhờ cậy đó, tớ hiện tại ăn kẹo này không có vị gì, cậu ăn giúp tớ đi."

Mặt mày Toàn Viên Hữu lạnh nhạt, nhìn dáng vẻ Quyền Thuận Vinh có chút khẩn trương lại mong đợi.

"Ok."

Anh cuối cùng trả lời như vậy.

Thấy Toàn Viên Hữu nhận, Quyền Thuận Vinh lại từ trong cặp lấy ra một cái hộp sắt nhỏ, mở ra, đưa cho Toàn Viên Hữu.

Anh nhìn một cái, "Táo đỏ?"

"Ừ, bổ máu."

Đặt cái hộp sắt nhỏ kia vào trên bàn Toàn Viên Hữu, Quyền Thuận Vinh lại ở trong túi xách bới bới, móc ra một cái bình thủy tinh dài bằng ngón tay.

Cậu còn cẩn thận cắm ống hút vào, đặt trước mặt Toàn Viên Hữu, "Đồ uống bổ máu."

Toàn Viên Hữu dù bận vẫn nhàn, dựa vào lưng ghế, nhìn Quyền Thuận Vinh còn có thể lấy ra cái gì.

Rất nhanh, trước mặt anh lại thêm một cốc giữ nhiệt.

"Canh long nhãn đậu phộng đậu đen gà đen, tớ bảo đầu bếp nhà ăn trong trường hầm giúp, ninh cả đêm, hẳn là rất thơm."
Quyền Thuận Vinh tự mình biểu diễn cái gì gọi là được voi đòi tiên.

Cậu đầy mặt mong đợi, "Kẹo cậu cũng nhận rồi, những thứ này," Cậu chỉ chỉ 3 cái khác, "Cậu hẳn sẽ không cự tuyệt chứ?"
Nói thì nói như thế, trong lòng cậu vẫn có chút thấp thỏm.

Dám thăm dò như vậy, là bởi vì Quyền Thuận Vinh rất nhạy cảm nhận thấy được, Toàn Viên Hữu không biết tại sao, đối với cậu có chút dung túng như vậy.

Nhưng cậu không biết chút dung túng này của Toàn Viên Hữu, ranh giới nằm ở đâu.

Quyền Thuận Vinh ở trong lòng phỉ nhổ bản thân, quả nhiên, mình chính là cho tí màu, đã lớn lối mở phường nhuộm.

Tầm mắt Toàn Viên Hữu từ chiếc hộp sắt đựng táo đỏ, đồ uống đã cắm ống hút, cuối cùng chuyển qua cốc giữ nhiệt.

"Lần sau đổi cốc, Hello Kitty màu hồng phấn xấu quá."

"Ok, mai thay bằng Doraemon màu lam!"
Quyền Thuận Vinh có chút vui vẻ, "Cho nên . . . . . . cậu sẽ ăn hết chứ?"

Bút chì ở trên ngón tay xoay một vòng, Toàn Viên Hữu gật cằm, "Ừ."

Quyền Thuận Vinh thở ra.

Được, chắc chắn sẽ không xuất hiện tình huống học thần chết bởi thiếu máu, yên tâm rồi yên tâm rồi.

Tâm tình Quyền Thuận Vinh rất tốt, thân thể cũng không có không thoải mái, tư thế ngồi nghiêm chỉnh, nghiêm túc nghe một tiết văn.

Lão Diệp thấy cậu không chỉ nghiêm túc nghe, còn vừa nghe vừa ghi chép, hết sức vui mừng. Cố ý đi xuống bục giảng, tới bên cạnh Quyền Thuận Vinh.

Học tập nghiêm túc quá đi, mình đi tới bên cạnh rồi, vậy mà cũng không có di chuyển lực chú ý của em ấy.

Chuyên chú đáng khen!

Lão Diệp cúi đầu, muốn xem xem Quyền Thuận Vinh ghi chép cái gì.

Sau đó phát hiện, trong vở, Quyền Thuận Vinh đang vẽ bức manga nhỏ.

Đỉnh đầu ba chữ to, tranh chân dung.
Lông mi sắp đâm đến trời, mắt to chiếm hơn 1/3 mặt, cằm như cái dùi, thật sự là tranh chân dung?

Bạn học Quyền Thuận Vinh, em có hiểu lầm gì với bản thân?

Lão Diệp còn chưa kịp đi, đã thấy Quyền Thuận Vinh ở bên cạnh bức vẽ viết xuống một câu thơ.

Thơ rất hay, của Lý Bạch.

Thanh thủy xuất Phù Dung, thiên nhiên khứ điêu sức*.

( Câu này nghĩa là: Hoa sen mọc lên từ nước trong, thiên nhiên không cần phải bài trí, gia công)

??

Ông lựa chọn rời đi.

Tan học, Quyền Thuận Vinh duỗi lưng một cái, xếp lung tung vở lẫn sách giáo khoa vào nhau, từ trong cặp lấy điện thoại ra, cúi đầu bắt đầu chơi game.

Game này là game xạ kích kiểu team chiến lược, thịnh hành với người trẻ tuổi. Quyền Thuận Vinh mấy hôm trước bắt đầu chơi, không nghiện nặng, chỉ là thỉnh thoảng hơi ngứa tay.

Đang bắn, La Gia Hiên đến tìm Chương Nguyệt Sơn, đi ngang qua chỗ Quyền Thuận Vinh, trong nháy mắt bị hấp dẫn ánh mắt.

"Hoa khôi trường, cậu cũng chơi《Bảo vệ hòa bình》à?"

Quyền Thuận Vinh từ khai giảng lớp 10, đã được người ta gọi là hoa khôi trường, mọi người gọi quen, cậu nghe cũng quen, trả lời, "Ừ ấy, đụ mẹ đồng đội ngu vãi chưởng!"

Vừa nói, Quyền Thuận Vinh trực tiếp gửi "?" qua.

Lại gõ chữ, "Tao ở trên bàn phím rắc gạo, gà còn chơi hay hơn mày, report!"

La Gia Hiên cười to, "Ký năng trào phúng level max!"

Chương Nguyệt Sơn và Lý Hoa nghe thấy, xoay người, "Đậu, nào nào nào, sớm biết mày cũng chơi, vừa vặn 4 người, làm ván đê!"

Quyền Thuận Vinh rất tự hiểu bản thân, "Các mày khẳng định lợi hại hơn tao, tao cùi lắm."

Chương Nguyệt Sơn thích kiểu như Quyền Thuận Vinh, mặc dù cùi, nhưng biết mình rất cùi, "Có gì đâu, giống như học vậy, chúng ta có thể tiến bộ mà! Nào, ba đại thần bọn tao dạy mày, còn sợ không dạy được?"

Có thể chơi game cùng mọi người, Quyền Thuận Vinh rất vui, "Vậy thật sự dạy tao? Đến lúc tao nếu hố bọn mày, không được công kích thân thể!"

Chương Nguyệt Sơn đã bắt đầu mong chờ thời gian chơi 4 người tươi đẹp, "OK!"

"Quyền Thuận Vinh"

"Hả?" Qua hai giây, Quyền Thuận Vinh mới phát hiện, là bàn sau gọi cậu.

Cậu xoay người, "Có phải bọn tớ làm ồn cậu làm bài không?"

Toàn Viên Hữu đặt bút chì trong tay xuống, duỗi tay, "Điện thoại."

"À, được." Quyền Thuận Vinh đưa di động tới.

Toàn Viên Hữu cầm điện thoại, tiếp tục tiến độ game lúc nãy của Quyền Thuận Vinh.

La Gia Hiên có chút kinh ngạc, nhỏ giọng nói chuyện, "Anh Hữu cũng biết chơi trò này?"

Chương Nguyệt Sơn nhìn hai cái, cũng nhỏ giọng đáp lời, "Đụ, biết cái rắm, Toàn Viên Hữu đang học!"

Mắt thấy Toàn Viên Hữu từ nút skill cơ bản nhất ở đâu cũng không biết, đến lưu loát áp súng, một súng bắn nát kẻ địch trốn sau boong.

La Gia Hiên sờ sờ ót, trong lúc nhất thời không biết nói gì, hồi lâu mới nghẹn ra một câu, "Anh Hữu vẫn là anh Hữu, thật con mẹ nó trâu bò!"

Đến tiết thứ 2, Toàn Viên Hữu mới trả điện thoại cho Quyền Thuận Vinh.

Quyền Thuận Vinh lật lật chiến tích.

Trời, đây là vương giả đại lão nơi nào động vào điện thoại cậu?

Toàn Viên Hữu nhìn kinh ngạc lộ ra trong mắt Quyền Thuận Vinh, thả lỏng ngồi dựa vào lưng ghế, tay tùy ý đút trong túi áo.

"Muốn học? Theo tới, tớ dạy cho cậu."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co