Truyen3h.Co

[WS] Cai thuốc lá

8.

giangyenlam

Buổi tập luyện của Satang kết thúc cũng là lúc cậu nhận ra sự có mặt của Winny.

Cả hai đã trao cho nhau một nụ cười trước khi họ cùng nhau ra khỏi lớp đương đại, anh đã dẫn cậu đến phòng bảo vệ để lấy một số đồ và họ cùng về nhà.

Trên đường đi, không khí không còn im lặng nữa thay vào đó là những tiếng cười nói vui vẻ của cả hai, jimin yêu điều đó.

"Sao Phi không đợi em tan lớp rồi chúng ta cùng đi mua sắm chung."

"Anh nghĩ em sẽ mệt."

Satang không trả lời, cậu cuối mặt nhìn xuống đôi chân đang bước đi của mình và mỉm cười.

Winny không giỏi biểu lộ cảm xúc và mặc dù anh đã nói ra lời quan tâm đó bằng gương mặt vô cảm nhưng cậu cảm nhận được sự chân thành của anh.

Họ đã đến nhà Satang không lâu sau đó, ý kiến được Satang đưa ra vì nhà của Winny thì có hơi xa trường của họ. Khi vào trong cậu thì lên lầu đi tắm còn anh thì ở bếp chuẩn bị cho mọi thứ. Và khi Satang bước xuống lầu với cái áo thun trắng mỏng, cổ áo sẻ ngực cùng quần jeans đen là lúc cậu thấy hình bóng nam tính của người kia trong cái tạp dề hình gà vàng của cậu.

Lúc anh ấy tập trung luôn nam tính như vậy. Satang đã tiến đến đứng kế anh bên anh nói:

"Món gì vậy anh?"

"Thịt bò xào kim chi và kimbap thôi."

Satang ồ một tiếng, nở nụ cười mỉm như tán thưởng cho người lớn hơn.

"Thường thì người ta sẽ ôm sau lưng khi nấu ăn đó."

Satang cười và nhận ra người kia cũng cười trước câu nói đùa nhưng cậu lại muốn làm chúng, cậu không chừng chừ liền đưa hai tay vòng qua eo của Winny từ phía sau.

Cậu cảm nhận được người yoongi có hơi nảy lên nhưng anh đã mỉm cười sau đó.

Bây giờ thì Satang nghĩ họ cứ như vợ chồng son vậy, suy nghĩ nhanh chóng bị cậu gạt bỏ với gương mặt đã đỏ bừng.

Họ dùng chung một bữa ăn và tại nhà của cậu, điều đó khiến cậu đã hạnh phúc đến mức miệng luôn mỉm cười khi dùng bữa.

Sau khi ăn uống no nê, yoongi đã nói rằng anh muốn rửa bát nhưng jimin chẳng để anh làm một mình, họ làm cùng nhau.

Giờ thì suy nghĩ như 'vợ chồng son' của Satang cũng không phải là quá sai.

Khi mọi thứ đã xong xuôi, họ đến phòng khách cùng xem phim và trò chuyện vui vẻ thì lúc này điện thoại của yoongi ở túi áo khoác được treo trên ghế kêu lên inh ỏi. Winny nhanh chóng ngồi đứng dậy lấy chiếc điện thoải ra khoải túi áo và kiểm tra xem người gọi đến là ai, nhìn vào hàng chữ trước mặt là cậu em trai mới chợt nhớ ra việc anh đến nhà của Satang vẫn chưa báo cho Prem biết một tiếng, anh bắt máy.

"Là anh đây!"

"Hia! Anh về trễ thế?"

"Xin lỗi Prem, có thể anh sẽ không về."

"Gì chứ!?"

Bên kia điện thoại anh có thể đoán ra vẻ mặt nhăn nhó của thằng nhóc qua cái giọng điệu đó.

"Anh sẽ gọi Boun đến."

"Hiaaa! Em không quen cậu ta!"

"Hai đứa giận nhau à?"

"Không! Không! Không!"

Sau một tràn từ không thì cũng là tiếng dập máy ngang nhiên của nhóc thỏ đang tức giận và anh cá rằng hai đứa nhỏ đang giận nhau, chuyện Boun và Prem yêu nhau anh đã biết từ lâu nhưng anh chẳng muốn nói ra vì anh muốn chính em sẽ là người nói chuyện đó, anh tôn trọng quyền riêng tư của em trai mình.

Anh trở lại ghế sofa, nơi Satang đang dõi mắt theo anh và hy vọng có thể nghe lén được anh nói chuyện với ai.

"Sao vậy anh?"

"Không, Prem gọi đến thôi."

Họ lại tiếp tục im lặng và theo dõi bộ phim hoạt hình đang được chiếu trên màn hình tv, dường như không khí có trở nên hơi gượng gạo hơn lúc nảy.

Khi không khí vẫn còn đang im lặng đáng sợ, chỉ phát ra âm thanh từ tv và đột nhiên một âm thanh khác chen vào, đó là âm thanh chuông điện thoại của Winny. Anh lần nữa kiểm tra xem người gọi có phải nong hay không nhưng rồi anh nhận ra cái tên hiển thị không phải, đôi mày hơi nhíu lại, vẻ mặt anh mang nét khó chịu rõ ràng.

Satang đã lén lút nhiền vào điện thoại của anh và thấy dòng chữ 'Haery'.

Cậu không suy nghĩ nhiều, chỉ đơn giản nghĩ đó là một người chị quen biết với anh.

Anh cầm lấy điện thoại và bỏ ra ban công nghe máy.

"Chuyện gì?"

[Winny không nhớ chị sao?]

"Đừng vòng vo."

[Gặp chị một lần cuối được không Winny?]

"Địa chỉ?"

Cho tới khi Winny quay trở phòng khách anh không nói một lời nào chỉ cầm lấy áo khoác của mình và rời đi mà không một thông báo với cậu.

Satang cảm thấy thật kì lạ, cậu đã cố gắng nghĩ rằng anh thật sự ổn nhưng không thể, rằng cậu thấy Winny thật lạ và điều đó làm cậu lo lắng cho anh.

Satang đã đi theo anh, phải gọi là theo dõi.

Với tính cách của Winny, cậu đã được nghe Prem kể qua, anh ấy rất dễ tức giận với một điều nhỏ nhặt gì đó và có thể sẽ khiến tâm trạng của anh ấy tuột dốc trầm trọng.

Anh ấy sẽ làm mấy điều ngu ngốc khi để bán thân tức giận quá mức, đó là lý do Winny luôn kiềm chế cơn tức giận trong bản thân anh mặc dù nhiều lúc anh đã muốn đấm vào mặt những kẻ làm anh khó chịu phát điên.

Anh không đi đến chổ nào đó bằng xe bus hay taxi mà lại đi bộ, điều đó đồng nghĩa với việc chổ đó chẳng cách nhà của cậu bao xa và chẳng bao lâu để họ đến đó.

Đó là một quán cafe trang trí màu chủ đạo là màu đỏ nâu và trông nó có vẻ lãng mạng, Satang tự hỏi liệu anh đến đây vì lý do gì?

Sự tò mò trong cậu càng dâng cao khi thấy một người phụ nữ thần thái cao sang đã chào đón Winny ở cửa ra vào.

Và sau đó, Satang dường khi chết đứng khi chứng kiến cảnh tượng ôm thân mật giữa họ, từng tế bào trong cơ thể nhỏ bé của cậu dường như co thắt lại và cậu bé nhỏ nhắn đang ngồi bệt xuống lòng lề đường dường như cảm nhận được điều đó.

Người qua đường cứ vậy đi qua và nhìn vào hình dáng nhỏ nhắn của cậu, người cảm thấy thật đáng thương, người cảm thấy thật kì lạ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co