Truyen3h.Co

Xà Dẫn (Edit)

Chương 20: Ở chung.

medaomatcuatieuthu

Edit: medaomatcuatieuthu.

Một tuần trước, Tần Ngôn từ Thương Cổ Sơn chạy thẳng tới thôn Đại Diên.

Anh tìm đến Lâm Tuyền, và hỏi người yêu cũ của Lâm Dung là ai, và vì sao chết rồi.

Ai biết Lâm Tuyền xách theo lồng chim trêu đùa con chim anh vũ bên trong, âm dương quái khí nói một câu: "Ồ, còn biết trở về."

Tần Ngôn: "... . . ."

"Ban đầu ta không nhúng tay vào chuyện của hai ngươi, ngươi chính là xử lý như thế này ? Đi cũng không nói một lời? Người ngươi cũng không biết an ủi?" Gia gia đem lồng chim đặt xuống, lại đốt điếu thuốc, "Ngươi đến cùng biết nói chuyện yêu đương không?"

Tần Ngôn: "... . . ." Còn thật sự không biết đây.

Gia gia rốt cục quay người, vỗ vỗ vai Tần Ngôn: "Đối tượng của mình, chính mình dỗ dành đi. Không có chuyện gì có thể lên internet tra một chút làm sao truy người dỗ dành người."

"Lâm Tuyền, Dung Dung hắn mang thai." Tần Ngôn vừa mở miệng liền trực tiếp vứt bom, dứt khoát đem lão nhân gia nổ đến thất điên bát đảo, nửa ngày chưa tìm được âm thanh của mình.

"Ngươi... Ngươi..." Lâm Tuyền không còn giữ được bình tĩnh nữa, tiện tay cầm cây chổi trong nhà lên hướng Tần Ngôn chính là một trận loạn đánh, "Ban đầu ta ngầm thừa nhận chuyện hai ngươi, ngươi chính là đối với hắn như vậy ? Không chịu trách nhiệm không mang bao, vạn nhất ngươi không hóa thành người được? Hắn tự mình một người sinh con? A? Con mẹ nó ngươi làm ta tức chết rồi!"

Tần Ngôn yên lặng đứng mặc cho Lâm Tuyền đánh, không dùng linh lực bảo vệ thân thể, cũng không rên lên một tiếng. chuyện này là anh hổ thẹn, anh ích kỷ, ban đầu là anh bị sắc mê tâm khiến cho Dung Dung có cơ hội thụ thai, là anh không chịu trách nhiệm.

Lâm Tuyền dùng chút linh lực xuống tay tàn nhẫn, đánh đến trên áo sơ mi trắng của Tần Ngôn đều chảy ra chút vết máu mới thả cái chổi xuống.

"Ta sẽ đối với hắn phụ trách, đối với bảo bảo phụ trách. Lâm Tuyền, tuy rằng hiện tại ta nghèo rớt mùng tơi, nhưng ta sẽ..."

"Đợi..... đợi đã," Lâm Tuyền thở phì phò giơ tay ngăn chặn lại lời nói của Tần Ngôn, "Ngươi nói ngươi nghèo rớt mùng tơi?"

Tần Ngôn thành thực mà gật gật đầu: "Ta biết ở thời đại này, hai người kết hôn phải có nhà, có xe, còn phải có khoản để dành, những thứ đó ta đều không có, nhưng mà ta sẽ chăm chỉ làm việc kiếm tiền, không cho Dung Dung bọn họ chịu khổ..."

Lâm Tuyền cảm thấy được thân tâm đều mệt mỏi: "Không nói những cái khác, Nhan Khanh, trước đây thời điểm ngươi đi Đông Hải luyện kiếm đào được một đống dạ minh châu đâu?"

"Phần lớn phẩm chất cũng không tốt, bị ta ném, chỉ giữ một viên ta cảm thấy được rất tốt."

"... . . . Vậy viên châu kia đâu?"

"Ba năm trước lúc chia tay đã cho Dung Dung."

Lâm Tuyền nhất thời không biết nên an ủi mình nước phù sa không chảy ruộng người ngoài, hay là nên phổ cập khoa học tình hình tài sản cho hắn, tâm mệt mỏi hơn: "Vậy ngươi cũng không có vàng bạc đá quý hay thứ gì khác sao?"

Tần Ngôn suy tư một phen, đột nhiên nghĩ ra được điểm quan trọng trong lời nói: "Những thứ này đều có thể đổi rất nhiều tiền sao?"

Lâm Tuyền mệt mỏi thậm chí không có sức mà gật đầu.

" Xà động của ta, trước đây cảm thấy xung quanh linh khí rất dồi dào, thời điểm đào ra, bên trong có vài miếng phỉ thúy phẩm chất không tệ, chưa đào bới bộ phận bên trong nhưng chắc vẫn có."

Lâm Tuyền lạnh lùng nói: "Còn có chuyện gì không, không có chuyện gì ngươi mau cút đi."

Ai biết Tần Ngôn nhưng lại hiếm thấy thông minh một hồi, hắn mang vết thương đầy người đối Lâm Tuyền làm động tác vái chào, cất cao giọng nói: "Ta đi xà động một chuyến, đem phỉ thúy đều giao cho ngươi, mua nhà mua xe việc này ta không hiểu lắm, ngươi xem mà làm là tốt rồi, nếu còn không đủ, ngươi lại nói với ta," nói đến đây, hắn đột nhiên nhớ tới căn dặn của dì Thái nghiêm túc nói thêm một câu: "Đúng rồi, trên giấy bất động sản cùng xe, ta muốn viết tên Dung Dung."

*

Sau khi cùng Lâm Tuyền tạm biệt, Tần Ngôn liền ngựa không ngừng vó quyết định chạy đi tìm Lưu Tự.

Thời điểm anh biết Lưu Tự có một người bà bệnh nặng, nằm trên giường không dậy nổi, tất cả khó khăn liền có thể giải quyết dễ dàng.

Rượu thuốc nho nhỏ liền có thể giải quyết vấn đề, đều không phải chuyện lớn.

Lưu Tự thấy Tần Ngôn trong lúc nói chuyện là thật quan tâm đối với Lâm Dung, sau mấy ngày quan sát mới gật đầu đáp ứng nhường lại vị trí bạn cùng phòng.

—————————

Nhà trọ X Tước thành.

"Cậu nói đây là anh họ bà con xa của cậu?" Lâm Dung dùng ánh mắt nhìn kẻ thiểu năng trí tuệ mà nhìn Lưu Tự, "Tự Tự, tuần trước thời điểm chúng ta cùng anh ấy tại Thương Cổ Sơn gặp nhau, cậu còn không biết có người anh họ này ?"

Lưu Tự tận lực duy trì gương mặt chính mình  không biến sắc tim không đập, nói ra lời giải thích đã sớm nghĩ kỹ: "Lúc trước tớ thật không biết anh họ này, anh ấy là do một người dì bà con xa sinh, lúc đó điều kiện gia đình không tốt liền đem anh ấy cho đi, gần đây mới nhận về, tớ lần này cũng là cùng dì, chị họ em họ các nàng một nhà thời điểm đàm luận chuyện thuê phòng mới biết được..."

"Anh ấy không phải có thể ở nhà người dì phương xa của cậu sao? Đây chính là cha mẹ ruột của anh ấy." Lâm Dung bất vi sở động (không hề bị lay động).

"Nhưng là...."Lưu Tự còn muốn nói điều gì, lại bị Tần Ngôn cắt ngang.

"Nơi đó không phải nhà của tôi, là nhà của bọn họ, "Tần Ngôn nói trên mặt mang theo một tia thất vọng, "Tôi đi nơi nào cũng chỉ là một người ngoài cuộc thôi."

Anh ta nói như vậy, Lâm Dung ngược lại thật không tiện trực tiếp từ chối, còn dâng lên một chút lòng trắc ẩn, không thể làm gì khác hơn là nói: "Anh trốn tránh như vậy cũng không phải biện pháp, mọi người vẫn luôn là người một nhà."

Nghe được giọng nói Lâm Dung buông lỏng, Tần Ngôn tiếp tục cúi thấp đầu mà trả lời: "Vậy tôi kết hôn là tốt rồi, tôi sớm một chút tìm một bà xã, chúng ta có cuộc sống của chính mình." Thời điểm nói đến hai chữ "Bà xã", hắn còn lặng lẽ ngẩng đầu lên nhìn Lâm Dung liếc mắt một cái.

Lâm Dung thở dài, nghĩ lại đối phương ở Thương Cổ Sơn đối với mình quan tâm, cùng tình cảnh hiện tại của anh ấy, cũng cảm thấy hơi xúc động, lại nói mình thật sự cũng cần một người bạn cùng phòng mới, tìm người quen thì tốt hơn là tìm học sinh, cho nên hắn đồng ý để cho Tần Ngôn ở lại.

Lưu Tự quả thực phải cho Tần Ngôn 200 điểm về kỹ năng diễn xuất của anh ta, vô cùng ngưỡng mộ bội phục sát đất, sau khi lặng lẽ giơ ngón tay cái cho Tần Ngôn, anh ta nhanh chóng thu dọn đồ đạc rời đi, nhường chỗ cho hai người vun đắp tình cảm. Đó là để vun đắp tình bạn cùng phòng.

Sau khi Tần Ngôn đem hành lý dọn vào gian phòng, anh lấy ra hai cuốn sách giấu ở đáy hòm【 Tiểu kiều thê bỏ trốn của bá đạo tổng tài】,【 Làm sao theo đuổi thiếu niên thanh xuân】, cùng một cái hộp gỗ tinh xảo đồng thời đặt ở trong ngăn kéo xếp chỉnh tề.
  
Khi anh đem một xấp giấy A4 dày lấy ra tiện tay đặt ở trên bàn làm việc, liền nghe thấy giọng nói Lâm Dung từ cửa phòng truyền đến.

"Tần Ngôn, anh đi theo tôi, tôi mang anh đi làm quen căn nhà trọ này một chút."

Tần Ngôn vội vàng đem giấy ăn bên cạnh phủ lên trên xấp giấy, bé ngoan đi ra cửa cùng Lâm Dung.

"Bên này là ban công, giặt quần áo phơi quần áo đều ở đây. Nơi này là nhà bếp, tôi không biết làm cơm, anh có thể tùy ý sử dụng. Bên này là phòng ngủ của tôi, bên kia là phòng ngủ của anh, ở giữa là phòng vệ sinh hai chúng ta dùng chung."

Tần Ngôn bước vào phòng vệ sinh nhìn một chút, chỉ thấy toàn bộ trang thiết bị phòng tắm bên trong đều là màu trắng, rất sạch sẽ, phòng tắm nhỏ được một cửa kính thủy tinh tách ra. Tần Ngôn tưởng tượng thấy Lâm Dung ở bên trong tắm rửa, qua cửa kính xuyên thấu chiếu ra bộ dáng, hạ thân cứng lên gần như ngay lập tức.

"Cái sọt nơi này là lúc tắm rửa thả quần áo dơ vào....." Lâm Dung dựa vào tường chỉ vào một cái sọt màu trắng, đột nhiên ngồi xổm người xuống, nhanh chóng từ bên trong cầm đồ vật nắm ở lòng bàn tay, mặt đỏ bừng bổ sung, "Nhớ là quần áo dơ phải kịp thời lấy đi giặt..."

Mặc dù tốc độ của Lâm Dung rất nhanh, nhưng với đôi mắt sắc bén của Tần Ngôn vẫn nhìn ra thứ mà Lâm Dung đang nắm trong lòng bàn tay.

Đó là một cái quần lót màu đen.

--------------------

Lời tác giả:

Tần Ngôn: Tại sao Dung Dung lại như thế này? Ngày đầu tiên tôi chuyển đến, em ấy đã câu dẫn tôi.

Lời edit:

Nhan Khanh: Ủa bao gì? Ai biết gì đâu???

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co