Truyen3h.Co

Xà Dẫn (Edit)

Chương 39: Sinh

medaomatcuatieuthu


Edit: medaomatcuatieuthu.

Trong giấc mộng nửa đêm bác sĩ Lý bị những cuộc gọi đoạt mệnh liên hoàn làm tỉnh lại.

Nghe thấy âm thanh lo lắng của Nhan Khanh từ điện thoại vọng ra, anh không thể làm gì khác hơn trước nhất là động viên.

"Nhan Khanh cậu hãy nghe tôi nói, không cần gấp, Lâm Dung bây giờ là hình thái gì?"

"Ok, hình người, mới vừa chỉ thấy hồng hồng, không có vết máu lớn, nước ối cũng không có vỡ, người lớn cùng bảo bảo đều an toàn. Cậu bảo Lâm Dung tính toán một chút tần suất các cơn co thắt của cậu ấy và thời gian của từng cơn đau chuyển dạ. Phải mất một quãng thời gian nữa cổ tử cung mới mở ra hết. Tôi sẽ đến đó sau nửa giờ."
  
Bác sĩ Lý vừa cùng Nhan Khanh khẩn cấp dặn dò những điều cần chú ý, một bên từ trên giường bò dậy mặc quần áo tử tế dùng tốc độ nhanh nhất xuống lầu lấy xe, chạy đến nhà Lâm Dung.

"Cậu chuẩn bị cho cậu ấy chút thức ăn, thừa dịp thời điểm không đau cố gắng hết khả năng cho ăn một ít, như vậy mới có sức sinh bảo bảo."

Nhan Khanh dựa theo hướng dẫn bác sĩ Lý căn dặn, mở ra phần mềm tính tần suất các cơn co thắt trên điện thoại di động, đặt ở bên gối Lâm Dung, để anh thuận tiện tính toán thống kê tần suất các cơn co thắt.
 
"Dung Dung, bây giờ em cảm thấy thế nào?"

Lâm Dung nằm ở trên giường, yếu ớt mà đẩy ra bánh mì Nhan Khanh đưa tới, trên trán đều là mồ hôi, sau khi chịu đựng qua một trận đau đớn mới miễn cưỡng mở miệng nói chuyện: "Em không muốn ăn..."

"Dung Dung ngoan, bác sĩ Lý nói em bây giờ nhất định phải ăn một vài thứ, bằng không thời điểm sinh bảo bảo sẽ mất sức, còn có nguy cơ bị xuất huyết rất nguy hiểm."

Nhan Khanh dốc hết sức cố gắng sắp xếp những kiến thức về thai nghén và thai sản mà anh đã đọc được trong đầu, sau đó mở bánh mì đưa vào miệng Lâm Dung từng miếng từng miếng một, cuối cùng dỗ em ấy ăn gần hết chiếc bánh mì.

Lâm Dung cảm thấy được toàn thân chính mình đều không chịu sự chi phối của mình, mỗi lần thời điểm cơn co thắt kéo đến, cái bụng lại đau đớn từng cơn, sau đó giống như là lan tràn đến toàn bộ thần kinh, thậm chí da đầu đều đau đến đòi mạng. Qua hơn mười giây sau, bụng sẽ dần dần thanh tĩnh lại, và trở nên mềm mại.

Hắn giống như con thuyền nhỏ bị sóng gió ngoài khơi thổi đến thổi đi, lung lay yếu đuối mong manh, mỗi khi sóng gió đột nhiên ập đến, tay hắn lại ôm thật chặt cột buồm, nghiến răng cố gắng hết sức ngăn tiếng rên rỉ của nỗi đau. Sau khi sóng gió qua đi, hắn thở hổn hển như thể toàn thân không còn sức lực, chờ đợi một vòng giông tố tiếp theo.

"Đây là bảo bảo đang cố gắng đi ra, cho nên nó sẽ áp vào cổ tử cung của cậu một lúc, thả lỏng một chút sẽ không đau như vậy," một cái tay Nhan Khanh tùy ý để cho Lâm Dung nắm lấy, cho dù bị cào rách da, đổ máu, ngay cả lông mày cũng không hề nhíu một lần, một cái tay khác cầm điện thoại di động, nhồi nhét thông tin bình thường không chịu chuẩn bị trước mà anh vừa tra được, cố gắng an ủi Lâm Dung.

Thời điểm bác sĩ Lý đến nơi, các cơn co thắt của Lâm Dung đã đạt đến tần suất ba phút một lần, mỗi lần khoảng 20 giây.

Trong tình huống khẩn cấp, bác sĩ Lý làm kiểm tra bằng ngón tay cho Lâm Dung, và phát hiện cổ tử cung đã mở ra hai ngón tay.

"Sản đạo mở còn rất nhanh, Lâm Dung, cậu hãy nghe cho kỹ, "Bác sĩ Lý cúi đầu kiên nhẫn nói, "Hiện tại không biết cậu sinh ra bảo bảo là hình thái gì, cho nên mở ra năm ngón tay, hoặc là mở ra sáu ngón tay, mười ngón đều có khả năng, cậu bất cứ lúc nào cũng phải chuẩn bị sẵn sàng, đừng lo lắng."

"Thời điểm đau tận lực đem hô hấp thả chậm, hít vào từ từ, thở ra từ từ, như vậy sẽ giúp cho giảm bớt cơn đau."

Lâm Dung gật đầu trong trạng thái hỗn loạn, theo đau đớn một lần so với một lần càng thêm mãnh liệt, hắn cắn răng cũng không thể khống chế chính mình phát run kêu lên, Nhan Khanh ở bên cạnh gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, trực tiếp quỳ gối bên cạnh giường đem bàn tay đưa đến bên khoé miệng Lâm Dung, Lâm Dung cũng không khách khí, há mồm liền ngay trên mu bàn tay của anh tàn nhẫn mà cắn xuống.
 
Nhan Khanh như dường như là không cảm giác được đau, trong mắt chỉ có khuôn mặt nhỏ trắng bệch cùng bụng cứng rắn của Lâm Dung, đau lòng đến rối tinh rối mù.

Hắn lúc này mới phát hiện chính mình bất cẩn mà làm cho Lâm Dung mang thai là một chuyện ngu xuẩn cùng thiếu trách nhiệm đến mức nào, hận không thể tự tát mình hai cái.

"Dung Dung xin lỗi, chúng ta sau này không sinh nữa, đều là anh không tốt." Nhan Khanh khàn giọng nói.

Bên cạnh cái giường sinh đơn giản bác sĩ Lý đã sớm quen thấy sóng to gió lớn, nghe đến đây nghiêng người trợn mắt ngoác mồm lườm một cái, nghĩ thầm mười người vợ sinh con thì mười một người chồng nói như vậy, tại sao ngay từ lúc bắt đầu không làm đi?
 
Hắn bắn bên trong sảng khoái nhất thời, lâm bồn đến mới hoản loạn hết lên.

Một cái thầy lang như vậy đều thấy quá nhiều rồi, vậy bác sĩ khoa sản nên sống kiểu gì? May mắn thay anh không phải.

Hơn nữa hắn dám bảo đảm, lần này chắc chắn sẽ không phải là một lần cuối cùng anh đỡ đẻ cho Lâm Dung.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, những cơn co thắt của Lâm Dung đến thường xuyên hơn càng ngày càng nhiều lần, dần dần biến thành mỗi phút một lần, mỗi lần nửa phút.

Hắn rõ ràng cảm giác được nơi hạ thể có đồ vật gì chốc chốc lại đánh vào hậu huyệt hắn, không kịp chờ nóng lòng muốn đi ra.

Bác sĩ Lý tiếp tục làm kiểm tra bằng ngón tay, phát hiện cổ tử cung đã mở đến năm ngón tay, hơn nữa những cơn co thắt nhiều lần như thế, biểu thị Lâm Dung lúc này là thật sự muốn sinh.

Ông đã hướng dẫn Nhan Khanh đem Lâm Dung ôm đến trên giường sinh, làm cho hai chân Lâm Dung tách ra nâng lên, giẫm lên chỗ gác chân, nhưng mà Lâm Dung sớm đã bị cơn đau hành hạ một thời gian dài đến không có sức mà bước, không có cách nào giẫm vững vàng, Sau khi thử vài lần, trái lại giằng co toàn thân toát mồ hôi.

"Này, nghĩ một biện pháp cho cậu ấy, bằng không không có cách nào tốt để dùng sức sinh."Bác sĩ Lý thấy thế, vỗ vỗ vai Nhan Khanh.

Nhan Khanh lập tức biến ra hai cái ngọc hoàn màu xanh, đem hai chân Lâm Dung cuốn lại, vững vàng mà giẫm ở nơi gác chân.

Bác sĩ Lý thoả mãn gật gật đầu, liền hướng bên ngoài chỉ chỉ, ra hiệu Nhan Khanh đi ra phòng ngoài chờ đợi.

Nhan Khanh từ chối: "Tôi không đi! Tôi phải ở chỗ này cùng Dung Dung!"

Bác sĩ Lý chế nhạo nói: "Cậu chắc chắn chứ? Cái quá trình sinh này có thể không được đẹp lắm, sợ cậu có bóng ma tâm lý..."

Nói tới chỗ này, vẫn luôn nhẫn nhịn không lên tiếng Lâm Dung thừa dịp cơn đau ngừng lại yếu ớt mà nói: "Nhan Khanh... anh đi ra ngoài .... cho em..... bằng không... bằng không..." Lời còn chưa nói xong, liền là một cơn đau thấu tim khác ập đến, quả thực giống như là có người dùng nắm đấm trực tiếp tàn nhẫn mà nện ở trong bụng hắn.

"Được được được, anh nghe lời em, em đừng nói chuyện, anh lập tức đi ra ngoài." Nhan Khanh bất đắc dĩ, không nỡ nhìn Lâm Dung yếu ớt như thế còn muốn mở miệng nói chuyện, không thể làm gì khác hơn là một bước đi ba lần quay đầu mà ra gian phòng bên ngoài.

"Lâm Dung, cậu hãy nghe cho kỹ, hiện tại mỗi lần đau, cậu liền dùng sức, bảo bảo chẳng mấy chốc sẽ đi ra, biết không?"

Lâm Dung gật đầu, thuận theo tiết tấu hít vào, thở ra, dùng sức của bác sĩ Lý, làm như vậy mười mấy phút đồng hồ liền cảm giác được có thứ gì đó chui ra khỏi hậu huyệt của mình, nhưng mà cảm xúc có chút kỳ quái, không giống như là trứng cũng không giống như là hình thái nhân loại.

"Thêm chút sức! Đúng! Cậu làm rất tốt! Bảo bảo đã đi ra một nửa!"Bác sĩ Lý kỳ thực đã nhìn thấy hình thái của bảo bảo, thế nhưng sợ Lâm Dung phân tâm, cái gì cũng không nói, chỉ nghiêm túc hướng dẫn Lâm Dung dùng lực một cách chính xác.

Theo sự phối hợp hết lần này đến lần khác của Lâm Dung, một thứ được bao bọc trong một lớp màng màu trắng đang bị ép ra khỏi hậu huyệt Lâm Dung trong, điều kỳ quái chính là vật này thật giống như có thể tùy ý thay đổi hình dạng theo ý muốn, thời điểm bị sản đạo đè ép là hình dạng dẹt dẹt, phần lộ ra ngoài lại thành hình bán nguyệt.

"Rất tuyệt! Tiếp tục dùng sức! Bảo bảo cũng đang cố gắng đi ra!"

Rốt cục ngay một lần dùng sức đồ vật hình bán nguyệt hoàn toàn thoát ra khỏi hậu huyệt, biến thành một viên cầu bán trong suốt, bị bác sĩ Lý tay mắt lanh lẹ mà tiếp được, dùng khăn lau bằng vải thưa đã sớm chuẩn bị tốt đem nó bọc lại, đặt ở trong ngực Lâm Dung.

"Tiểu gia hỏa ra rồi, chúc mừng! Là cái... Ân... Chính cậu xem đi!"

Hắn dùng một chiếc khăn tắm lớn đem nửa người dưới của Lâm Dung che khuất toàn bộ, một bên cúi đầu làm công việc vệ sinh giúp Lâm Dung xử lý hậu huyệt, vừa đem Nhan Khanh ngoài cửa gọi vào.

"Tôi ở đây không cho xem a, xem bà xã cùng bảo bảo của cậu đi."

Phút chốc cảm giác đau đớn cơ hồ đều biến mất, thân thể Lâm Dung cũng trở nên nhẹ nhàng hơn, hắn cúi đầu nhìn vật nho nhỏ trong ngực kia, là cái...... viên cầu?

Viên cầu so với túc cầu (quả bóng) nhỏ hơn một chút, hắn lấy ngón tay đâm đâm lớp màng mỏng màu trắng kia, mặc dù xem như rất mỏng rất mềm, nhưng tính dẻo dai rất cao, căn bản không có cách nào làm hư.

Xuyên thấu qua lớp màng bán trong suốt, có thể mơ hồ nhìn thấy bên trong có con long miêu nho nhỏ, toàn thân trắng nõn, tứ chi mảnh khảnh, co lại thành một đoàn, đôi mắt đóng chặt như là đang ngủ.

Một ngón tay khác với các khớp xương rõ ràng duỗi ra từ bên cạnh, nhẹ nhàng đâm đâm vào lớp màng mỏng màu trắng, chạm vào bàn tay nhỏ bé của tiểu long miêu bên trong, liền nhanh chóng thu trở lại.

Nhan Khanh tiểu tâm dực dực đem đầu để sát vào Lâm Dung, hôn một cái lên khuôn mặt đẫm mồ hôi của hắn.

"Dung Dung... em xem, tiểu long miêu bên trong này, dung mạo thật là giống em."

Lâm Dung căn bản không rãnh hưởng thụ ấm áp sau sinh, trong đầu vô cùng rối rắm, kế tiếp phải làm sao đây?
 
Nếu như là long miêu, vậy không phải nên sinh bằng bào thai sao?

Nếu như là xà, thì cũng nên sinh trứng chứ?

Hiện tại đây là cái gì a? Sinh cái trứng sao?

Tiểu gia hoả chắc chắn sẽ không thể tự mình chui ra được, chẳng lẽ nó vẫn chưa nở, vậy chẳng phải là còn phải ấp sao?

"Bảo bảo chúng ta ... là sinh bằng bào thai hay là sinh bằng trứng a..." Giống như là có cảm ứng, Nhan Khanh cũng tra hỏi phát ra linh hồn.

Lâm Dung mỏi mệt nhắm mắt lại.

Chết tiệt, hắn cũng muốn biết, hắn nhọc nhằn khổ sở sinh nở nửa ngày, tại sao sinh ra cái đồ chơi đản(1) không đản trứng(2) không trứng vậy chứ ?!

1蛋 Đản =Trứng
2卵Noãn =Trứng

--------------------

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co