Truyen3h.Co

Xích tình

Chương 14. (H)

Arinieday

Dòng nước phun ra dữ dội, bắn tung tóe lên sàn gạch, hòa lẫn với máu rỉ ra từ cổ chân bị xích của Lưu Tĩnh. Phòng tắm nhỏ, nằm trong góc căn phòng ngủ, chìm trong ánh trăng nhợt nhạt và không khí lạnh như dao cắt. Mùi kim loại từ xích sắt và hơi ẩm mốc từ tường loang lổ tạo nên một không gian ngột ngạt, như thể chính căn phòng đang siết chặt lấy Lưu Tĩnh. Anh bị ép mạnh vào bức tường đá lạnh ngắt, lưng chà xát vào bề mặt thô ráp, khiến da thịt rát bỏng, cậu rút tay khỏi điểm nguyệt khiến anh rên lên một tiếng đau đớn. Sợi xích sắt ở chân anh kêu leng keng mỗi khi anh cố giãy giụa, dây xích đủ dài để anh di chuyển trong phòng nhưng không đủ để thoát khỏi Hàn Vũ.

Những vết hằn đỏ rực trên cổ tay và cổ chân rỉ máu, cơ thể trần trụi run rẩy dưới dòng nước buốt giá, để lộ những vết bầm tím và dấu răng từ lần trước. Đôi mắt Lưu Tĩnh, từng sắc bén và kiên cường, giờ đây mờ mịt, ánh lên sự tuyệt vọng xen lẫn phẫn nộ. Hơi thở anh gấp gáp, ngực phập phồng, máu từ khóe miệng chảy xuống, hòa vào nước lạnh.

Hàn Vũ đứng trước anh, bóng dáng cao lớn như một con thú săn mồi đang điên cuồng vì con mồi yêu thích. Đôi mắt cậu rực cháy, vừa tức giận khát vừa đói khát. Cơ thể rắn chắc của cậu, ướt sũng nước, lấp ló dưới lớp áo thun giờ đã rách một phần, lộ ra cơ bắp căng cứng. Hơi thở cậu nặng nề, xen lẫn những tiếng rên khàn đục, đầy khao khát, như thể chỉ nhìn Lưu Tĩnh thôi đã khiến cậu mất kiểm soát.

"Anh,"

Cậu gầm gừ, giọng trầm khàn như lời nguyền.

"Anh nên hối hận vì đã chọc giận em."

Cậu nói, âm thanh dài và đê mê, bàn tay siết chặt cằm Lưu Tĩnh, ép anh nhìn thẳng vào ánh mắt ám ảnh của mình.

Lưu Tĩnh nghiến răng, đôi tay siết chặt thành nắm đấm, cố giữ chút kiên cường cuối cùng dù cơ thể đau nhức và run rẩy.

"Cậu... đồ khốn kiếp..."

Anh thì thào, giọng lạc đi vì đau và lạnh, máu từ cổ tay rỉ xuống sàn.

"Tôi thà chết còn hơn để cậu chạm vào..."

Nhưng lời nói ấy chỉ khiến Hàn Vũ cười, âm thanh tàn nhẫn như lưỡi dao cắt vào lòng anh. Cậu tiến sát, cơ thể nóng rực ép mạnh vào Lưu Tĩnh, trái ngược hoàn toàn với bức tường lạnh buốt sau lưng.

"Chết?"

Hàn Vũ rên rỉ, giọng điên cuồng, móng tay bấu sâu vào vai Lưu Tĩnh, khiến anh cong người vì đau.

"Anh sẽ không chết đâu. Em sẽ khiến anh sống...và chỉ biết rên vì em."

Cậu rít khẽ, âm thanh khàn đục đầy khoái cảm, như thể sự bất lực của Lưu Tĩnh là thứ kích thích cậu nhất.

Không cho Lưu Tĩnh cơ hội phản kháng, Hàn Vũ tóm lấy đùi anh, tách mạnh hai chân ra với sức mạnh tàn bạo. Lưu Tĩnh hét lên, cơ thể giật mạnh khi xích sắt cọ sát vào cổ chân, máu chảy thành dòng nhỏ xuống sàn.

"Đừng! Hàn Vũ, dừng lại, đồ khốn!"

Anh gào, giọng vỡ vụn, cố giãy giụa, nhưng bàn tay cậu như gọng kìm, giữ chặt anh vào tường. Hàn Vũ không quan tâm, cậu gầm gừ, bàn tay giáng một cái tát mạnh vào hông Lưu Tĩnh.

"Ah!?..."

Cái tát khiến anh rên lên đau đớn, cơ thể run rẩy không kiểm soát.

"Nâng hông lên."

Hàn Vũ ra lệnh, giọng lạnh lùng xen lẫn tiếng rên khàn đục, móng tay bấu sâu vào da thịt anh, để lại dấu bầm tím.

Lưu Tĩnh cắn chặt môi, máu rỉ ra, cố kìm nén tiếng rên đau đớn.

"Không muốn...!"

Anh hét, nhưng Hàn Vũ chỉ cười, bàn tay giáng thêm một cái tát nữa vào hông anh, mạnh hơn, khiến Lưu Tĩnh cong người, hơi thở đứt quãng. Cơn đau như xé toạc cơ thể anh, từ cổ chân bị xích đến hông bầm tím.

"Nâng lên, hoặc em sẽ đánh đến khi anh nghe lời!"

Hàn Vũ gầm gừ, rên rỉ khi thấy cơ thể Lưu Tĩnh run rẩy dưới tay mình. Cậu không chờ đợi, bàn tay mạnh mẽ nâng hông anh lên, ép anh vào tư thế không thể kháng cự.

"Ư! Đ...đừng..."

Lưu Tĩnh rên lên, tiếng rên xen lẫn đau đớn và bất lực, cơ thể anh như bị xé toạc bởi sự thô bạo của Hàn Vũ.

Hàn Vũ cúi xuống, môi cậu cắn mạnh vào cổ Lưu Tĩnh, răng nghiến sâu, để lại dấu đỏ rực. Cậu rên rỉ, âm thanh khàn đục đầy khoái cảm, lưỡi lướt qua da thịt anh như nếm vị con mồi.

"Anh đẹp quá,"

Cậu rên rỉ, giọng điên cuồng, đôi tay siết chặt đùi anh, móng tay bấu sâu đến mức máu rỉ ra. Cậu đẩy mạnh phần dưới vào trong, mỗi cử động đều thô bạo, như muốn xóa sạch mọi khoảng cách.

"A....a....ư....đ-đau...a..."

Lưu Tĩnh rên lên đau đớn, tiếng rên vỡ vụn hòa lẫn với tiếng rên khoái cảm của Hàn Vũ, tạo nên một bản nhạc hỗn loạn trong không gian lạnh lẽo.

Lưu Tĩnh giãy giụa yếu ớt, nhưng xích sắt và sức mạnh của Hàn Vũ khiến anh không thể thoát. Cơn đau lan tỏa khắp cơ thể, từ cổ chân bị xích đến những vết bầm trên hông, như thiêu đốt anh từ bên trong.

"H-Hàn Vũ... d...dừng lại...làm...ư...làm ơn..."

Anh thì thào, giọng yếu dần, mắt nhòe đi vì đau và kiệt sức. Nhưng Hàn Vũ không nghe. Cậu rên rỉ, tiếng rên dài và đê mê khi đẩy mạnh hơn, mỗi hành động đều như muốn khắc sâu dấu ấn của mình lên cơ thể Lưu Tĩnh.

"Em chưa muốn dừng lại,"

Cậu gầm gừ, bàn tay giáng thêm một cái tát vào đùi anh, khiến anh hét lên, cơ thể cong lên vì đau.

"Anh ngoan đi,"

Hàn Vũ rên rỉ, ánh mắt sáng rực sự điên cuồng.

Cơn đau và sự bạo lực của Hàn Vũ dần nhấn chìm ý thức của Lưu Tĩnh. Anh cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, cơ thể không còn nghe lời. Tiếng thở của Hàn Vũ vang lên không ngừng, khàn đục và đầy khoái cảm, như thể mỗi cái chạm vào Lưu Tĩnh đều đẩy cậu đến đỉnh điểm. Đôi tay cậu lướt xuống, cố tình chạm vào những điểm nhạy cảm nhất của Lưu Tĩnh, khiến anh cong người, tiếng rên đau đớn bật ra không kiểm soát. Hàn Vũ tiếp tục, mỗi cử động đều mạnh mẽ, không khoan nhượng, như một cơn bão cuốn lấy Lưu Tĩnh.

"Hức...ư..."

Lưu Tĩnh dần mất đi ý thức, cơ thể anh run rẩy, đầu óc mờ mịt dưới sự chiếm hữu tàn bạo của Hàn Vũ.

"Nâng hông lên nào anh."

Hàn Vũ ra lệnh lần nữa, giọng xen lẫn tiếng thở dài, đầy khoái cảm. Lưu Tĩnh, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, không còn sức phản kháng, vô thức làm theo, cơ thể anh nâng lên theo bàn tay cậu.

"Tốt lắm,"

Hàn Vũ rên rỉ, ánh mắt sáng rực sự ám ảnh. Cậu đẩy mạnh hơn, mỗi hành động đều như muốn hòa quyện cả hai, không để lại kẽ hở nào. Tiếng thở của cậu vang lên không ngừng, hòa lẫn với tiếng nước chảy, tiếng xích sắt kêu leng keng, và tiếng rên đau đớn yếu ớt của Lưu Tĩnh, tạo nên một không khí ngột ngạt, mãnh liệt.

Lưu Tĩnh rên lên lần cuối, tiếng rên gần như tan biến, chỉ còn là hơi thở yếu ớt. Ý thức anh mờ dần, cơ thể không còn sức chống cự, chỉ còn lại những phản ứng vô thức theo mệnh lệnh của Hàn Vũ. Dù cơ thể người kia đã bất động nhưng cậu vẫn tiếp tục thúc vào.

"Sao vẫn chặt quá vậy..."

Cậu vừa vuốt ve khuôn mặt anh vừa thúc mạnh hơn cho đến khi tất cả được giải phóng vào trong anh cậu mới dừng lại, cậu vuốt mái tóc ướt đẫm mồ hôi của mình ra sau, cậu cuối xuống hôn nhẹ lên trán đối phương.

"Lưu Tĩnh, em hận anh vì đã bỏ rơi em năm đó nhưng em vẫn yêu anh rất nhiều, xin hãy tha thứ cho em."

Cậu thì thầm trước khi nằm xuống, ôm anh vào lòng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co