Chương 24.
Căn hộ cao cấp của Lưu Tĩnh, vốn luôn sạch sẽ và tối giản đến mức lạnh lẽo, giờ đây mang một chút hơi ấm lạ thường. Hàn Vũ đã dọn đến sống cùng anh được một tuần, chiếm căn phòng ngủ nhỏ và giữ mình trong các giới hạn nghiêm ngặt nhất. Cậu tuyệt đối không xâm phạm không gian riêng tư, mọi hành động đều nhẹ nhàng, thầm lặng, như sợ làm vỡ một vật thể dễ vỡ.
Tuy nhiên, chính sự hiện diện âm thầm đó đã tạo ra sự thay đổi lớn nhất trong tâm hồn Lưu Tĩnh.
Tối nay, Lưu Tĩnh ngồi trong phòng khách, laptop đặt trên đùi. Ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt điềm tĩnh của anh. Anh cố gắng chìm đắm trong các báo cáo tài chính, các thuật toán phức tạp của V-Quantum, nhưng mọi nỗ lực tập trung của anh đều bị kéo về phía sau, nơi có ánh sáng dịu nhẹ và âm thanh lách cách từ nhà bếp.
Hàn Vũ đang nấu ăn. Đó là một hành động đơn giản, đời thường, nhưng nó khuấy động một cơn bão lý trí và cảm xúc trong lòng Lưu Tĩnh.
Mình đã làm gì?
Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí anh, lặp đi lặp lại như một vòng lặp không thể thoát ra. Anh đã đồng ý để kẻ từng giam cầm mình sống chung dưới một mái nhà, biện minh đó là một sự sắp xếp hợp lý để đảm bảo an toàn và phục vụ. Nhưng lý trí anh biết, anh đang tự dối lòng. Sự thật là, anh đã cho phép ký ức và tình yêu bước trở lại cuộc đời mình.
Anh gập laptop lại, tiếng đóng máy khô khốc vang lên. Anh quay người. Qua bức tường kính mờ, anh nhìn thấy bóng hình Hàn Vũ đang chuyển động trong bếp. Cậu mặc chiếc áo thun đơn giản, mái tóc đen hơi rối, dáng người cao lớn nhưng lại mang vẻ chăm chú và hiền lành khi cúi xuống nêm nếm món ăn. Hình ảnh đó không phải của kẻ điên hay kẻ giam cầm; đó là hình ảnh của người yêu ngày xưa, được phủ lên một lớp hối hận chân thành.
Sự đấu tranh nội tâm của Lưu Tĩnh trở nên dữ dội.
---
Không. Tuyệt đối không. Đó là tiếng nói của sự tự vệ. Đừng quên. Đừng bao giờ quên sợi dây xích lạnh lẽo dưới chân mày, cái lạnh của sàn nhà khi mày cố tìm cái chết. Cậu ta đã làm điều đó. Cậu ta đã biến tình yêu thành một sự trừng phạt. Cậu ta có thể đang giả vờ. Sự ngoan ngoãn này chỉ là một chiến thuật thao túng mới, một sự tiến hóa của sự chiếm hữu.
Anh nhắm chặt mắt, cố gắng tái hiện lại sự kinh hoàng của ngày cuối cùng trong căn nhà gỗ. Những ký ức đó là vết sẹo, là bằng chứng không thể chối cãi về tội ác của Hàn Vũ. Lưu Tĩnh cảm thấy một bức tường băng đang được dựng lên trong tim. Anh phải duy trì nó. Anh phải giữ ranh giới, giữ sự lạnh lùng. Anh là người kiểm soát luật lệ, và anh không thể để cảm xúc trở thành một lỗ hổng trong hệ thống phòng thủ của mình. Nếu anh tha thứ quá dễ dàng, sự hy sinh và đau đớn của anh sẽ trở nên vô nghĩa. Anh sợ hãi nhất việc mình lại trở thành nạn nhân một lần nữa.
Nhưng rồi, bức tường băng đó lại bị phá vỡ bởi những chi tiết vụn vặt và chân thật.
Lưu Tĩnh nhìn cách Hàn Vũ tỉ mỉ lau dọn căn bếp, cách cậu không bao giờ để lại một vết dầu mỡ nào, cách cậu luôn nhớ anh thích ăn rau củ được hấp chín tới. Món ăn cậu làm luôn được đặt trong bát đĩa mà anh yêu thích. Cậu luôn để một chai nước ấm ở đầu giường anh mỗi đêm, không một lời nhắc nhở. Đây không chỉ là sự phục vụ; đây là sự yêu thương đến mức nhận biết và tôn trọng mọi thói quen nhỏ nhất của anh.
Tại sao mình vẫn còn yêu cậu ta?
Câu hỏi đó là một nhát dao. Nó vô lý, nó phi logic, nó phản bội lại mọi sự tổn thương mà anh đã gánh chịu. Anh nên ghét, anh nên khinh miệt. Nhưng khi nhìn thấy bóng hình đang cúi xuống nêm nếm món ăn, anh chỉ cảm thấy một sự nhớ nhung và khao khát mãnh liệt đến mức đau đớn.
Anh nhớ lại những năm trung học, Hàn Vũ cũng thường lén lút chuẩn bị thức ăn cho anh trong thư viện. Sự thuần khiết đó không phải là giả tạo; nó chỉ bị nỗi sợ bị bỏ rơi và ám ảnh làm cho méo mó.
Lưu Tĩnh cảm thấy một sự phản chiếu cảm xúc rõ ràng. Sự dịu dàng và hối lỗi của Hàn Vũ đã làm tan rã sự tự vệ của anh. Anh nhận ra, sự tổn thương lớn nhất của anh không phải là sợi dây xích, mà là sự mất mát của tình yêu đầu tiên. Anh đã phải đối mặt với cái chết, và giờ đây, anh phải đối mặt với sự thật rằng tình yêu đó vẫn tồn tại.
Mình không thể chối bỏ. Mình vẫn còn yêu cái phần tốt đẹp mà cậu ta đã cố gắng giết chết.
Lưu Tĩnh đứng dậy, bước chậm rãi về phía nhà bếp. Anh muốn nói điều gì đó, muốn phá vỡ sự im lặng này. Anh muốn nói: "Đừng lo lắng, tôi thấy sự thay đổi của cậu." Nhưng anh không thể. Lời nói bị chặn lại bởi nỗi sợ hãi cũ.
Anh đứng ở cửa bếp, nhìn Hàn Vũ đang đổ súp ra bát. Hàn Vũ không hề nhận ra sự hiện diện của anh. Cậu làm việc nhẹ nhàng, hoàn toàn chìm đắm trong sự bình yên đó.
Lưu Tĩnh nhìn kỹ hơn. Trên cổ tay Hàn Vũ, có một vết sẹo mờ. Đó là vết sẹo cũ, nơi cậu đã từng tự làm đau mình khi cả hai cãi nhau lớn trong những năm đầu đại học. Vết sẹo đó nhắc nhở Lưu Tĩnh rằng, Hàn Vũ đã đau đớn không kém anh. Cậu không chỉ là kẻ gây ra bi kịch; cậu cũng là nạn nhân của chính nỗi ám ảnh của mình.
Lưu Tĩnh nhận ra: Sự chữa lành không phải là sự tha thứ, mà là sự thấu hiểu.
Anh không cần phải tha thứ cho tội ác. Anh chỉ cần chấp nhận rằng tình yêu của họ, dù bị bóp méo, vẫn là thật. Và sự chấp nhận này là bước đầu tiên để cả hai có thể thoát khỏi quá khứ.
Hàn Vũ quay lại, thấy Lưu Tĩnh đang đứng ở cửa. Cậu giật mình, lập tức cúi đầu.
"Lưu Tĩnh, em xin lỗi. Em đã làm anh sợ à? Em nấu xong rồi. Em sẽ dọn ra ngoài phòng ăn ngay."
Lưu Tĩnh nhìn cậu, ánh mắt không còn sự lạnh lùng, mà là một sự mệt mỏi và dịu dàng sâu sắc.
"Không cần,"
Lưu Tĩnh nói khẽ.
"Cậu đặt trên bàn bếp đi. Tôi sẽ ăn ở đây."
Anh bước vào bếp, đứng sát Hàn Vũ, sự gần gũi bất ngờ này đã phá vỡ mọi quy tắc. Đó là sự chấp nhận không lời. Lưu Tĩnh nhìn vào bát súp, sau đó, anh ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Hàn Vũ.
Anh đang ở đâu? Anh đang ở nơi an toàn nhất và nguy hiểm nhất trên thế giới này, trong vòng tròn của tình yêu không thể chối bỏ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co