Chap 14
-Loveholic-
Yi Jung đi đi lại lại trong phòng. Đã nhiều lần anh cầm di động lên muốn nhắn cho cô nhưng có gì đó ngăn anh lại. Phải chăng sự xuất hiện của Choi Hwang Bin làm anh thấy không an tâm về tình cảm của mình dành cho cô. Trước đây, anh đã từng đánh mất Eun Chea vì Il Huyn, anh đã tin rằng người mang lại hạnh phúc cho cô không phải là anh mà là anh trai anh – Il Huyn. Lần này, mọi chuyện lại lặp lại như cũ sao? Anh chưa từng thấy cô cười vui vẻ với anh như khi ở bên Hwang Bin, liệu anh có đúng thật là người sẽ mang lại hạnh phúc cho cô không? Liệu anh có đủ khả năng nắm tay cô đến suốt quãng đường còn lại?
----------------------------------------------
Gaeul đi lang thang trên con phố nhỏ ở ngoại ô Seoul. Cô cảm thấy rất thoải mái khi ở đây, hồi nhỏ, mỗi khi có chuyện buồn, cô lại trốn mẹ đạp xe tới nơi này… Ở đây, cô cảm thấy như tâm hồn mình thanh thản hơn rất nhiều.
- Yo… Gaeul-ya, em đi đâu thế này? - Giọng nói của Woo Bin vang lên ngay sau lưng cô. Gaeul giật mình quay lại.
- Ơ… Woo Bin sunbae? Anh làm gì ở đây ạ?
- Anh vừa đi có việc về, đang trên đường về thì bắt gặp em. Hay anh đi dạo cùng em nhé. – Woo Bin đề nghị.
- Uhm, cũng được ạ.
Đây là lần đầu tiên Gaeul đi riêng với Woo Bin, cô cảm thấy thật lạ lẫm. Đúng như Ji Hoo sunbae đã từng nói, Woo Bin có một cái gì đấy rất bí ẩn, anh rất mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho cả F4 nhưng cũng rất cô đơn khi anh đứng một mình. Mọi cảm xúc đều được anh giấu bên trong khuôn mặt tươi cười và tính cách vui vẻ của mình.
- Hwang Bin là bạn thân của em à? – Woo Bin lên tiếng.
- Dạ? À vâng. Hồi em mới sang Anh, mọi thứ rất khó khăn. Em bị shock văn hoá, rồi khi lên lớp, em chỉ hiểu được 40% bài giảng. Mọi việc đều rối tung, em không biết phải bắt đầu từ đâu nữa. Lúc em gần như kiệt sức…
- Thì anh chàng Hwang Bin xuất hiện hả? – Woo Bin ngắt lời.
- Vâng. Lúc đó, em không có ai ở bên cạnh, không thể chia sẻ cảm xúc của mình với bất kỳ ai. Có lẽ sunbae không hiểu được cảm giác dđng ở trong hố sâu tuyệt vọng, bỗng nhiên có một bàn tay đưa ra kéo mình lên đâu nhỉ? – Gaeul cười.
- Em nói tiếp đi.
- Uhm… Hwang Bin như một người anh trai của em vậy. Anh ấy giúp em rất nhiều việc, rồi làm cho em cảm thấy vui vẻ trở lại… uhm… thời gian mới sang, quả thực rất khó khăn với em…
- Vì Yi Jung?
- Uhm.. vâng… dần dần, Hwang Bin giúp em lấy lại tinh thần, anh ấy luôn bên cạnh em lúc em cần nhất, sunbae-ya. Em thật sự rất mến anh ấy… à, như một người anh trai, tất nhiên rồi… - Gaeul chợt lúng túng.
- Nhưng có vẻ như anh ta không thoả mãn với chức danh anh trai em đâu nhỉ? – Woo Bin nói thẳng.
- ….
- Gaeul-ya, tất cả bọn anh đều mong em hạnh phúc. Anh thật sự hy vọng như vậy, công chúa ạ. Bọn anh cũng mong điều đó đến với Yi Jung. Anh chẳng có quyền gì để bắt buộc em phải chọn lựa ai, vì anh biết chắc chắn em đã có câu trả lời của riêng mình. Anh chỉ muốn nói là, đôi khi, trong cuộc sống không chỉ lựa chọn giữa đúng và sai đâu. Em hiểu không?
- ...
- Em hoàn toàn có thể đi theo con đưòng mà em cảm thấy hạnh phúc nhất vào thời điểm đó. Nhưng đôi khi, em không có sự lựa chọn thứ 2 nếu như lựa chọn ban đầu của em là sai. Có những thứ, chỉ khi mất đi rồi mới thấy đáng tiếc… Con người chỉ biết quý trọng những thứ đã không còn ở bên mình nữa. – Woo Bin chợt trầm ngâm.
- Sunbae, em… em cảm thấy anh rất cô đơn, đúng không ạ? – Gaeul rụt rè hỏi.
- Ai chẳng có lúc cô đơn – Woo Bin cười – Em cũng có lúc thế, anh cũng có lúc thế. Chỉ là nếu em ngồi đây và ca thán mình là người cô đơn nhất thế giới cũng chẳng giải quyết được gì cả. Chẳng thà em đứng dậy, bước tiếp con đưòng mình đã chọn là được.
- Sunbae đã từng lựa chọn sai điều gì chưa ạ?
- Có… đã rất lâu rồi. Nhưng thôi, chuyện đó không quan trọng, anh là người sống cho hôm nay mà. À, anh bắt em đi với anh thế, em có mệt không, công chúa? – Woo Bin xoa đầu Gaeul.
- Ơ, không ạ, à mà sao sunbae hay gọi em là công chúa vậy ạ? – Gaeul như nhớ ra điều gì đó.
- Hahaha, vì hồi bé, có người đã từng tuyên bố trước mặt F4, khi nào tìm ra cô gái thật sự của đời mình, người đó sẽ đối xử với cô ấy như một nàng công chúa, mãi mãi làm cho cô ấy trở nên hạnh phúc.
- Các sunbae mà cũng có lúc đọc truyện cổ tích ạ? – Gaeul ngạc nhiên.
- Em nghĩ chúng tôi không từng là trẻ con sao? – Woo Bin làm bộ giận – Tuy nhiên, duy chỉ một người trong F4 ghét, đấy chính là Yi Jung. Cậu ta rất ghét đọc truyện cổ tích, đặc biệt là Lọ Lem.
- A, đấy là truyện em thích nhất. – Gaeul đỏ bừng mặt.
- Yi Jung ghét nhất chi tiết hoàng tử sai người đi tìm Lọ Lem, cậu ta cho rằng nếu hoàng tử thật sự yêu Lọ Lem, anh ta sẽ phải tự đi tìm cô ấy, tự mình xỏ vào chân Lọ Lem chiếc giày thuỷ tinh…
- Ra vậy…. – Gaeul gật đầu
- À mà nói cho em một bí mật, Junpyo lên 10 tuổi, sách gối đầu giường của cậu ta vẫn là tuyển tập truyện cổ tích thế giới đấy…
Gaeul bật cười rõ to trước thông tin mật mà Woo Bin tiết lộ cho cô…
Phòng tranh quốc gia - triển lãm tranh của hoạ sĩ Choi Hwang Bin.
Yi Jung bước vào phòng tranh, trong lòng anh đang có chút gì khó chịu nhưng anh cũng phải công nhận rằng những bức tranh đang trưng bày ở đây quả thật rất đẹp. Màu sắc tươi sáng, bố cục rõ ràng, làm cho người xem thấy cực kì thoải mái khi thưởng thức…
- Ồ, ai đây? So Yi Jung sao? Hôm nay là ngày đầu tiên tôi triển lãm tranh mà đã có khách quý đến xem, quả thật có chút may mắn… - Hwang Bin bước đến bên cạnh Yi Jung.
- Tranh của anh rất đẹp. Thật sự rất cuốn hút. – Yi Jung đáp, mắt vẫn không rời khỏi bức tranh trước mặt.
- Được đích thân ngài tổng giám đốc tập đoàn nghệ thuật So khen ngợi, Choi Hwang Bin tôi cảm thấy rất vinh hạnh. Tuy nhiên hy vọng đây không phải là lời khen xã giao…
- Người làm nghệ thuật chân chính không bao giờ khen ngợi tác phẩm một cách giả tạo. – Yi Jung liền đáp.
- Ngài So quả có khí chất hơn người. Xem ra đúng là cô bạn Gaeul của tôi đã bị ngài khuất phục.
Yi Jung quay người lại, nhìn thẳng vào mắt Hwang Bin và nói:
- Anh là bạn thân của Gaeul?
- Phải, tôi đã ở bên cô ấy suốt 5 năm ở Anh.
- Cảm ơn anh đã chăm sóc Gaeul – Yi Jung đáp.
- Tôi làm việc đó không phải để nhận được lời cảm ơn của anh đâu, So Yi Jung.
- ….
- Tôi làm thế vì tình cảm của mình đối với Gaeul
- Tình cảm? Tình cảm gì nhỉ? – Yi Jung vẫn rất bình tĩnh.
- Tôi thật sự yêu cô ấy. Tuy tôi biết, trái tim cô ấy vẫn có hình ảnh của anh. Nhưng không sao, thời gian sẽ ủng hộ tôi.
Yi Jung nở nụ cười nửa miệng quen thuộc của anh.
- Tự tin đến vậy sao?
- Tất nhiên. Tôi hỏi anh, anh đã ở đâu trong 5 năm Gaeul ở Anh? Anh có bao giờ biết và hỏi những khó khăn khi cô ấy một mình sống ở bên đó. Anh đã bao giờ quan tâm tới cô ấy chưa? Tôi thì có. Tôi đã ở bên Gaeul suốt thời gian đó. Tôi ở bên cạnh cô ấy, giúp đỡ cô ấy. Lúc đó anh đang làm gì? Ở cạnh những người đẹp chân dài của anh phải không? Anh có bao giờ biết mỗi khi ở Anh, đọc những dòng tin So Yi Jung lại bí mật hẹn hò với người mẫu A,B,C là Gaeul lại khóc không? Anh có bao giờ để ý không? Hay anh quá bận với bản thân mình, với cái thế giới giàu có của anh? SO YI JUNG, anh có bao giờ nghĩ ở bên anh là một gánh nặng cho Gaeul?…
- Anh biết gì mà nói – Yi Jung bắt đầu tức giận.
- Bằng bất cứ giá nào, tôi sẽ làm cho Gaeul yêu tôi, tôi nhất định sẽ làm cho cô ấy hạnh phúc.
- Đó không phải là việc của tôi. – Yi Jung lạnh lùng đáp lại.
- Anh sợ thua sao? Anh đang cảm thấy bấp bênh, không chắc chắn với tình cảm của mình, So Yi
Jung ạ. Cuối cùng thì, đằng sau bộ mặt lạnh lùng của mình, anh vẫn chỉ là một tên nhóc mà thôi.
- Tình cảm của tôi dành cho Gaeul, không cần người khác phải hiểu.
Nói rồi, Yi Jung bước ra ngoài. Khuôn mặt anh vẫn rất lạnh lùng, anh gần như không hề biểu lộ bất cứ cảm xúc nào. Ngồi lên xe, bỗng nhiên có một cảm giác lo sợ ập đến với anh. Yi Jung thấy ghét chính bản thân mình, tại sao anh không hề biết gì về Gaeul? Anh ghét việc có những chuyện về Gaeul mà phải để người khác kể lại thì anh mới biết. Hơn nữa, Hwang Bin nói có phần đúng… anh quá tự tin về bản thân mà chưa bao giờ hiểu cho cảm xúc của Gaeul. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng, ở bên cạnh anh, liệu có phải là một gánh nặng đối với Gaeul không? Yi Jung lôi chiếc di động trong túi quần ra rồi bấm vào nút gửi tin “Gaeul, anh thấy nhớ em quá… Anh đến nhà em bây giờ được không?” rồi cho xe lăn bánh.
------------------------
Gaeul nằm trên giường bỗng nghe thấy tiếng chuông báo tin nhắn. Cô nhanh chóng nằm dậy, lục trong túi xách lấy điện thoại. Vừa nhìn thấy sender là Yi Jung, Gaeul liền cuống cuồng ngồi thẳng dậy, mở ra. Tin nhắn rất ngắn, đúng như phong cách hàng ngày của anh. Gaeul lưỡng lự không biết trả lời tin nhắn ra sao thì đã nghe thấy tiếng còi xe quen thuộc. Cô vội vàng chạy ra mở cửa…
- Em đang làm gì vậy? – Yi Jung bước vào nhà.
Chợt nhận ra trong phòng có một thứ tốt nhất là không nên để Yi Jung nhìn được, Gaeul đã nhanh chân chạy vào trước, cất ngay “thứ đó” vào trong tủ. Tuy nhiên, hành động thiếu tự nhiên này của cô không thể nào qua được mắt Yi Jung.
- Em như là một bà vợ đang lấp liếm chuyện mình ngoại tình với đức lang quân yêu dấu vậy, Gaeul-ya. Tranh đẹp thì trưng ra ngoài cho mọi người ngắm chứ có làm sao đâu mà phải giấu? Chẳng nhẽ trong mắt em, anh nhỏ nhen đến thế sao? – Yi Jung cười nhẹ.
- Tranh đó, uhm… không có gì đặc biệt đâu… nên… nên… em… - Gaeul bặm chặt môi lại.
- Anh có nói là bức tranh đó đặc biệt với em đâu?
Gaeul không trả lời, cô ngồi xuống đối diện với anh. Yi Jung đang ngồi trước mặt cô, vậy mà sao cô vẫn cảm thấy anh xa vời vợi…? Trông anh cực kì mệt mỏi, cô cũng không biết phải nói gì lúc này. Dường như sự im lặng này tốt cho cả hai người?
- Anh vừa đến gặp Hwang Bin. – Yi Jung lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.
- Gì cơ??? Anh vừa đến gặp Hwang Bin sao??? – Gaeul ngạc nhiên hỏi lại.
- Ừh, bọn anh có một cuộc trò chuyện khá thẳng thắn.
- Về vấn đề gì ạ? – Gaeul nửa như muốn biết, nửa đã đoán được cuộc đối thoại của hai người.
- Về một người con gái quê mùa xấu xí, nhưng cô ấy lại được hai chàng hoàng tử yêu thương. Cô ấy vẫn đang lưỡng lự, không biết nên quyết định theo ai. Một người là người mà cô ấy yêu từ cách đây rất lâu nhưng đã làm tổn thương cô ấy rất nhiều. Người kia thì đối xử rất tốt với cô ấy, đã chữa lành vết thương cho cô ấy, luôn bên cạnh cô ấy mỗi khi cô ấy cần, điều mà người thứ nhất đã không làm được…
- Vậy trong tương lai, người thứ nhất vẫn như vậy sao? – Gaeul hỏi lại.
- Không, anh không nghĩ thế. Anh chàng ngu ngốc đó đã quyết định đi theo cô gái kia đến suốt cuộc đời… tất nhiên là nếu cô gái ấy đồng ý.
- Sunbae nghĩ sao?
- Dù cô gái ấy có quyết định thế nào đi chăng nữa, cũng nên nhớ đã từng có người luôn thương yêu cô ấy, quá khứ, hiện tại và tương lai… Chỉ cần cô ấy hiểu là đủ rồi.
- Sunbae không quan tâm cô gái kia lựa chọn thế nào sao?
- Không hẳn, tất nhiên là muốn cô ấy lựa chọn mình, nhưng tình cảm thì không thể níu kéo được. Chỉ cần cô gái kia hạnh phúc, anh sẵn sàng đổi bất cứ thứ gì trên đời…
- Anh vẫn quan niệm yêu là để người mình yêu hạnh phúc sao, sunbae?
- Tất nhiên, anh chưa từng bao giờ nghi ngờ điều đó. – Yi Jung điềm tĩnh nhắc lại.
- Sunbae nhầm rồi, sunbae làm sao mà biết được người mình yêu có hạnh phúc không khi để cô ấy ra đi như thế? Đấy chỉ là cái cớ thôi, Yi Jung-ya. Yêu một người là phải đảm bảo người mình yêu sẽ được hạnh phúc… khi sunbae tin chắc mình có thể đem lại hạnh phúc cho cô gái mình yêu, thì tại sao lại còn để cô gái ấy ra đi???
- … Gaeul-ya, anh… - Yi Jung nhìn vào mắt Gaeul.
- Dạ?
- Nếu anh nói, anh sẽ nắm chặt tay em, không bao giờ rời xa, anh muốn em bước vào thế giới của anh thì em sẽ đồng ý chứ?
- Em… em…
- Thế giới của anh rất phức tạp, không chỉ toàn màu hồng như em nghĩ đâu Gaeul-ya. Tuy bọn anh giàu có nhưng cuộc sống của anh thậm chí còn mệt mỏi hơn cả những người ăn xin ở ngoài đường. Em có sợ bước vào thế giới của anh không Gaeul? – Giọng nói chân thành của Yi Jung làm Gaeul bối rối…
- Yi Jung, anh… sao vậy?
- Không sao, anh biết, bắt em chấp nhận anh ngay bây giờ là điều rất khó khăn với em, anh đã nói hết những gì anh muốn nói với em rồi, Gaeul-ya… Anh sẽ chờ câu trả lời của em, bao lâu cũng được… Thôi, em nghỉ đi, trông em mệt mỏi quá. – Yi Jung siết chặt tay cô, rồi anh đứng dậy bước ra ngoài
Gaeul nhìn theo anh bước vào xe, trong lòng cô đang có rất rất nhiều cảm xúc dâng trào, cô không biết phải làm sao được nữa. Những gì anh vừa nói là thật sao Yi Jung? Nếu là 5 năm trước, có lẽ em đã cảm động mà khóc to lên rồi, nhưng bây giờ, tại sao, trong em chỉ là những khoảng trắng???
Quán bar F4.
- Giờ này mà vẫn chưa về sao? – Ji Hoo bước tới bên cạnh Yi Jung.
- Ừ, vừa từ nhà Gaeul về, chưa muốn về nhà.
- Có nhà như bọn mình thì đúng là chẳng muốn về thật – Ji Hoo cười cay đắng.
- Hôm nay mình không qua thăm mộ ông với cậu được. Mình xin lỗi. – Yi Jung nói.
- Không có gì, cậu đang bận chuẩn bị cho buổi triễn lãm gốm mà. Với lại hôm nay Junpyo và JanDi có đi cùng mình rồi.
- Haiz, mệt chết đi được ý. Lần sau thì tự đi mà lái xe nghe chưa Ji Hoo? – Junpyo hét toáng lên.
- Nó chỉ biết lái moto thôi, quên à? – Woo Bin vừa chơi bia vừa đáp.
- Hừ, thế mà có lần dám thách thức với vua tốc độ đại nhân. – Junpyo vẫn cay cú nhớ lại lần bị Ji Hoo qua mặt khi còn học cấp 3.
- Có chuyện gì rồi? – Ji Hoo nhận ra nét mặt không bình thường của Yi Jung.
- Không có gì, hơi mệt chút thôi.
- Lại vì cô Chu Gaeul hả? Sao lần này cậu gặp khó khăn với con gái thế? Chẳng nhẽ Yi Jung đã đến tuổi về hưu? – Junpyo trêu chọc nhưng rồi nhận ra vẻ mặt mệt mỏi của Yi Jung nên ngừng lại hỏi.
- Thế cậu sao vậy?
- Này, có bao giờ cậu cảm thấy không xác định được tình cảm của mình với JanDi không, Junpyo? Đại loại như là cậu cảm thấy không muốn làm cô ấy khổ hơn nữa, tổn thương hơn nữa… - Yi Jung lên tiếng hỏi.
- Gì? Đại nhân đây mà có lúc vậy sao? – Junpyo kêu to – Gì mà không muốn làm khổ cô ấy nữa, vớ vẩn. Phải cố gắng thay đổi bản thân để không bao giờ làm đau cô ấy nữa, chứ không phải việc gì cũng một câu từ bỏ là xong, hiểu chưa? Như thế là ích kỷ, chỉ nghĩ đến mình thôi.
- Ha, cái tên óc khỉ hôm nay cũng triết lý ghê người – Ji Hoo chợt nhận xét.
- Yaa, thằng này, muốn đánh nhau phải không? – Junpyo đứng bật dậy đuổi theo Ji Hoo…
Yi Jung nhìn những người bạn của mình, trong lòng anh có cảm giác rất ấm áp… anh thật sự rất có phúc mới có được những người bạn như thế này.
- Yoyo, cố gắng lên hoàng tử… chỉ là công chúa đang bối rối, vụng về trong cách bộc lộ tình cảm thôi… cố gắng lên… Có bọn mình luôn ủng hộ cậu đây…
-------------------------------------------------
Hwang Bin ngã ra giường, hôm nay là lần đầu tiên anh nói chuyện với So Yi Jung, người này làm cho anh cho anh một cảm giác e dè. Khuôn mặt lạnh lùng của anh ta khi bị anh chọc tức thật bực mình, lần đầu tiên Hwang Bin có cảm giác thua cuộc trước một người đàn ông. So Yi Jung quả không phải là con người đơn giản, không phải gã con trai nào cũng có thể giữ được một cái đầu lạnh như anh ta… điều này lại càng làm Hwang Bin cảm thấy thích thú hơn với việc cạnh tranh với Yi Jung trên đường chinh phục Gaeul. Anh cảm thấy mình rất có thể sẽ chiến thắng…
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co