121
Chương 121
15 Tháng Chín, 2021Trà Đào Cam Sả
Editor: Uyên
Mùa hè thời tiết rất nóng bức, nhưng hồ nước lúc bọn họ quay phim lại lạnh như băng, Điền Chính Quốc xuống nước ba lần, lúc lên bờ còn phải hứng gió núi, một lạnh một nóng luân phiên không bị cảm mới lạ, chờ đến khi cậu quay về khách sạn mới phát hiện đầu mình đau ê ẩm, cơ thể mềm nhũn, sức lực để nhấc người cũng không có.
"Thầy Điền đâu, sao không thấy đến ăn cơm?"
"Là anh Kim à, anh Chính Quốc...cảm thấy không khoẻ nên về trước nghỉ ngơi rồi, anh không cần lo lắng."
Tiểu Khả nhớ Điền Chính Quốc đã dặn cô không được nói cậu bị bệnh, cũng không được tiết lộ với Kim Thái Hanh, nhưng lúc này Kim Thái Hanh nhíu mày, tâm tư của hắn rất nhạy cảm nên có thể nhận ra là đã xảy ra chuyện gì.
"Làm phiền cô chăm sóc cậu ấy, cô đi ăn cơm trước đi, lát nữa tôi đi tìm thầy Điền, đưa cho cậu ấy vài thứ."
"Cái này...cái này không tiện lắm, anh đã quay phim một ngày rồi, nếu không thì anh đưa cho em đi, em giúp anh mang qua?"
Kim Thái Hanh lắc đầu xua tay, trợ lý Tiểu Vương ở bên cạnh cũng khuyên một câu, Tiểu Khả nghĩ quan hệ giữa Điền Chính Quốc và Kim Thái Hanh cũng không tệ nên không từ chối nữa.
Khoảng 20 phút sau, Kim Thái Hanh đã xuất hiện ở trước cửa phòng Điền Chính Quốc, tay trái cầm canh gà và bữa tối đặt từ khách sạn, tay phải cầm thuốc mua ở bệnh viện cách đó không xa, rồi gõ cửa.
"Thầy Điền, có ở đây không?"
Tay nắm cửa giật giật, cửa được bên trong mở ra, trên mặt Điền Chính Quốc có hai rạng hồng phấn, mặc áo choàng tắm ra mở cửa.
"Thầy Kim, sao anh lại tới đây?"
Kim Thái Hanh vừa nhìn thấy bộ dáng của Điền Chính Quốc liền nhíu mày, hắn trực tiếp đi vào phòng, đem đồ trong tay đặt lên tủ rồi đưa tay kiểm tra nhiệt độ trên trán Điền Chính Quốc.
"Cậu bị sốt."
"A?" Ánh mắt Điền Chính Quốc ngây ngốc, còn có chút mơ hồ, nhìn qua giống như bị sốt đến hồ đồ.
Làn da lộ ra bên ngoài của cậu đều ửng hồng, không biết là đỏ lên do bị bệnh, hay là vì vừa mới tắm xong. Kim Thái Hanh nắm lấy cổ tay Điền Chính Quốc, kéo cậu đến bên giường ấn cậu ngồi xuống, sau đó lại mang thuốc và đồ ăn tới.
"Bị sốt cũng không nói, không lẽ muốn sốt đến ngu ngốc mới chịu nói cho mọi người biết sao?"
Lý trí Điền Chính Quốc đã tỉnh táo lại một chút, cậu lắc đầu nhưng lập tức cảm thấy choáng váng, "Cũng không nặng lắm, chỉ sốt nhẹ với đau đầu mà thôi, lát nữa là ổn rồi."
"Uống thuốc trước đi. Bị sốt mà có thể khỏe liền sao." Giọng điệu của Kim Thái Hanh trở nên nghiêm khắc, nhìn bộ dạng của Điền Chính Quốc lúc này không hiểu sao trong lòng lại mềm nhũn.
"Là lỗi của tôi, buổi chiều để cậu ngâm nước lạnh nhiều lần đến vậy."
"Không phải lỗi của anh đâu, thầy Kim đừng nghĩ như thế!"
Điền Chính Quốc lên tiếng ngăn lại rồi chớp chớp mắt, mím môi giống như đang ngượng ngùng, Kim Thái Hanh nhìn dáng vẻ của cậu, cảm thấy chắc cậu có điều muốn nói nên cứ như thế nhìn chăm chú vào cậu, Điền Chính Quốc không chống lại được ánh mắt công kích của Kim Thái Hanh, lắp bắp mở miệng, ngón tay bởi vì thẹn thùng mà cuộn lại, "Gần đây em...sắp đến kỳ phát tình của em, nên mấy ngày tới, em đã xin nghỉ với đạo diễn rồi..."
Kim Thái Hanh ngẩn người, đột nhiên rút tay về, vẻ mặt có chút xấu hổ, thật đúng là hắn sơ suất, hai người đều là con trai, bình thường nói chuyện rất hợp, với lại còn có thuốc ức chế che giấu tin tức tố nên hắn gần như đã quên mất Điền Chính Quốc là omega.
Nhớ tới buổi quay phim ở hồ nước hôm nay, hắn đột nhiên ngửi thấy mùi hương trên người Điền Chính Quốc đúng thật là nồng hơn trước rất nhiều.
"Cậu, cậu đã chuẩn bị thuốc ức chế chưa? Có cần tôi giúp gì không?"
"Đã chuẩn bị đủ hết rồi, thầy Kim không cần lo lắng."
Một người đứng một người ngồi, không hiểu sao lại có chút xấu hổ, tuy bọn họ đều là con trai nhưng rốt cuộc giới tính vẫn bất đồng, một người cá tính như Kim Thái Hanh lúc này lỗ tai cũng đã đỏ bừng.
Hắn nhìn về phía Điền Chính Quốc, nhưng rất nhanh đã di chuyển tầm mắt. Điền Chính Quốc chỉ mặc áo choàng tắm, do cử động nên lộ ra một vùng da thịt trước ngực, khuôn mặt còn ửng hồng đặc biệt gợi cảm. Giới tính hai người khác nhau, việc lúc này hắn nên làm là rời khỏi phòng để tránh bị nghi ngờ, nhưng hắn lại không yên lòng với người trước mặt, cũng không khống chế được ý nghĩ mình muốn ở lại đây.
"Tôi có mang cho cậu một ít đồ ăn, không biết có hợp với sở thích của cậu không, ăn một ít đi."
"Cám ơn thầy Kim, anh ăn chưa? Có muốn ăn chung với em không?"
"......Được."
Kim Thái Hanh đã ăn rồi, nhưng khi hắn nhìn vào đôi mắt ngập nước của Điền Chính Quốc thì không nỡ từ chối, hắn cũng không biết cảm xúc của mình như thế nào, chỉ đơn thuần muốn ở lại đây với cậu.
Hai người ngồi bên cạnh bàn nhỏ yên lặng ăn tối, bởi vì sắp tới kỳ phát tình cộng với vừa mới bị cảm nên Điền Chính Quốc không có hứng ăn cho lắm, chỉ ăn qua loa vài miếng, Kim Thái Hanh thấy vậy nhíu mày, trách sao cậu lại gầy như vậy, hôm nay lúc hắn ôm cậu chỉ cảm thấy thân hình gầy gò trong vòng tay thật khiến cho người ta đau lòng.
Hai người dựa vào rất gần nhau, Điền Chính Quốc sắp đến kỳ phát tình nên tiết ra tin tức tố, lại còn vừa mới tắm xong, cả căn phòng lúc này dường như tràn ngập mùi hương của cậu. Càng đến gần cậu thì hương thơm càng đậm, nhưng Kim Thái Hanh giống như cái gì cũng không biết, ngoài mặt thì bình tĩnh không để ý, nhưng con ngươi lại đỏ hoe, âm thầm hít lấy hương thơm thanh mát xoa dịu lòng người.
Hắn không biết tại sao lại cảm thấy mùi hương này rất quen thuộc, hắn rõ ràng chưa từng bắt gặp hương thơm này, nhưng không hiểu sao lại làm cho hắn cảm thấy an tâm, cũng làm cho hắn cảm thấy hoài niệm.
Điền Chính Quốc ăn thêm một lát rồi buông đũa xuống, nhìn cậu có chút mệt mỏi, Kim Thái Hanh cũng muốn cậu nghỉ ngơi sớm nên quyết định quay về, Điền Chính Quốc đứng lên muốn tiễn hắn ra cửa, nhưng không biết có phải thân thể của cậu quá yếu rồi hay không, dưới chân lảo đảo rồi ngã thẳng về phía trước.
Kim Thái Hanh nhanh chân bước lại gần làm miếng đệm thịt cho Điền Chính Quốc, rồi xoay người, hai người cùng ngã xuống sô pha, cuối cùng Điền Chính Quốc khoá ngồi trên đùi Kim Thái Hanh, hai tay chống hai bên người Kim Thái Hanh, lồng ngực đối diện với khuôn mặt hắn.
Lồng ngực cậu không ngừng phập phồng, hương trà thơm mát không ngừng toả ra. Hai tay Kim Thái Hanh nắm lấy vải hai bên sô pha, cắn chặt răng.
"Thầy Điền, cậu không sao chứ?"
"Không sao, thật ngại quá, thầy Kim có bị trúng ở đâu không?"
Điền Chính Quốc đỡ sofa muốn đứng lên, nhưng trên tay lại không có sức lực, lập tức đặt mông ngồi xuống đùi Kim Thái Hanh, anh chỉ mặc áo choàng tắm, bên dưới cũng chỉ mặc một cái quần lót. Làn da nóng bỏng mềm mại ở đùi trong dán vào lớp vải mỏng trên đùi Kim Thái Hanh rồi lan vào da thịt hắn.
Mạnh mẽ nuốt một ngụm nước miếng, Kim Thái Hanh đỡ eo Điền Chính Quốc, ôm cậu từ trên người mình lên, rồi từng chút đỡ cậu đến bên giường.
"Cậu cứ nghỉ ngơi cho tốt, không cần lo lắng đến chuyện quay phim."
"Ừm, làm phiền anh rồi thầy Kim, hôm nay thật sự rất cám ơn anh."
Đoạn nhạc đệm vừa rồi cũng khiến Điền Chính Quốc có chút thẹn thùng, cậu nghiêng đầu rũ mắt, ngay cả cổ cũng hơi phiếm hồng, giống như một con mèo sữa ngoan ngoãn, Kim Thái Hanh vội vàng thu hồi tầm mắt của mình, giúp Điền Chính Quốc đắp chăn tắt đèn rồi mới rời khỏi phòng cậu.
Kim Thái Hanh dọc theo đường đi cũng không có dừng lại, vội vàng trở về phòng mình, rồi tựa vào cửa phòng tắm, cúi đầu nhìn xuống đáy quần rộng thùng thình hơi nhô cao, ánh mắt trở nên tối tăm.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co