178
Chương 178
26 Tháng Mười, 2021Trà Đào Cam Sả
Editor: Uyên
"Ngài đang nói gì thế? Tôi nghe không hiểu."
Trên mặt Điền Chính Quốc vẫn mang theo nụ cười như trước, chẳng qua nét mặt đã ít đi vài phần thân thiện mà thêm vài phần lãnh đạm, nhìn trông có chút kiêu căng.
Đây là lần đầu tiên Điền Chính Quốc tỏ ra thái độ thế này trước mặt Kim Thái Hanh, nhất thời khiến Kim Thái Hanh hoảng hốt, bàn tay cầm cổ tay Điền Chính Quốc vẫn không buông ra. Thân phận của hai người đều không bình thường, ngoại hình cũng thu hút nên đã có không ít bạn học nhìn qua chỗ hai người. Kim Thái Hanh kéo cổ tay Điền Chính Quốc đi tới một ban công gần đó, kéo rèm cửa sổ lại để không ai nhìn thấy chuyện gì diễn ra bên trong.
"Còn làm bộ như không biết tôi, có phải tôi quá tốt với cậu nên cậu không nhớ rõ mình là ai phải không?"
"Ha" Điền Chính Quốc khẽ cười một tiếng, hung hăng rút cổ tay lại, không để ý đến cơn đau do dấu đỏ trên cổ tay mình gây ra mà nâng mắt nhìn Kim Thái Hanh.
"Ngài và tôi ở đây, cô nam quả nam, không sợ bị người khác hiểu lầm sao? Nếu có người chụp ảnh hiểu lầm quan hệ của chúng ta thì ngài lại trách tôi nữa."
"..." Kim Thái Hanh không trả lời mà đứng đối diện im lặng nhìn chăm chú vào mặt Điền Chính Quốc.
Trên mặt Điền Chính Quốc vẫn nở nụ cười, dựa vào ban công nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ để lại sườn mặt cho Kim Thái Hanh, tuy cậu vẫn luôn cười nhưng ánh mắt lại không có ý cười, khóe môi cũng mang theo vài phần lạnh lùng cùng cô đơn, nhìn là biết tâm trạng cậu không vui vẻ như bên ngoài.
"Tại sao mấy ngày nay cậu không liên lạc với tôi? Cũng không về nhà?"
"Tôi nghĩ tôi không có nghĩa vụ phải chủ động liên lạc với ngài đúng không? Ngài Kim, hy vọng ngài có thể nhận ra quan hệ của chúng ta, không nên suy nghĩ nhiều để hiểu lầm, cũng không nên vô duyên vô cớ tạo gánh nặng cho người ta."
Miệng lưỡi sắc bén giống như lần đầu hai người gặp nhau, thậm chí so với quan hệ lúc đó còn xa cách hơn. Kim Thái Hanh bực bội một lúc, lông mày cũng nhíu lại, trong lòng như bị lửa đốt nhưng lại không phát tiết ra được.
"Tại sao không về nhà? Tôi nhớ cậu cũng đâu có nhiều lớp."
"Chỗ đó cũng đâu phải nhà tôi, tôi về làm gì? Ký túc xá cũng không phải không ở được."
Điền Chính Quốc uống cạn nước trong ly rồi đặt sang một bên, xoa xoa mi tâm, "Ngài Kim, nếu muốn tìm tôi làm chuyện đó thì cứ gọi điện thoại được rồi, dù sao giá trị của tôi ở trong lòng ngài cũng chỉ có thế này."
"Ý tôi không phải vậy, tôi..."
Kim Thái Hanh theo bản năng muốn mở miệng giải thích, nhưng Điền Chính Quốc lại không cho hắn có cơ hội, Tô Kiến Bạch cũng không cho.
Rèm cửa sổ bị kéo ra, Kim Thái Hanh ngậm miệng lại, ánh mắt sáng như đuốc nhìn qua người kéo rèm.
"Kiến Bạch?"
"A Hanh, tôi đang đi tìm cậu, sao đi lâu thế còn chưa quay lại?"
Tô Kiến Bạch cười cười, hôm nay y mặc một bộ âu phục màu trắng trông rất cao quý, lúc y nhìn Điền Chính Quốc, không biết là cố ý hay vô tình mà vỗ cánh một cái, y cao hơn Điền Chính Quốc một chút, nhìn qua có cảm giác như từ trên cao nhìn xuống, "Bạn học này là?"
"Em là thành viên của hội sinh viên, chịu trách nhiệm giải thích thắc mắc cho các anh chị và cựu sinh viên."
Điền Chính Quốc lên tiếng giải thích thân phận của mình trước Kim Thái Hanh, không chút sợ hãi nhìn thẳng vào mặt Tô Kiến Bạch, ánh mắt của cậu không cung kính như trong giọng nói mà lại mang theo chút khiêu khích, hoàn toàn có thể làm cho Tô Kiến Bạch thấy rõ được ý tứ trong mắt cậu. Cho dù hiện tại cậu thấp hơn người khác một phân nhưng khí chất lại không hề yếu thế.
"Hình như tôi đã gặp cậu ở đâu rồi?"
Bên ngoài Tô Kiến Bạch không thể hiện gì nhưng trong lòng đã cảnh giác, Điền Chính Quốc cho y có cảm giác nhiều nguy cơ hơn so với trước kia, "Đúng rồi, có phải cậu quen biết A Hanh không?"
"Vậy sao, chắc đàn anh nhận lầm rồi."
"Kiến Bạch, có phải chờ lâu rồi không, chúng ta đi ra ngoài trước đi." Kim Thái Hanh đi tới bên cạnh nói với Tô Kiến Bạch, nhưng ánh mắt lại nhìn Điền Chính Quốc.
"Ừm, lát nữa hiệu trưởng còn muốn tìm cậu, chúng ta đi trước đi." Tô Kiến Bạch gật đầu đi vài bước, sau đó quay người lại nhìn Điền Chính Quốc, "Phiền bạn học này chuẩn bị một ly cà phê mang tới đây, tôi hơi khát nước."
Trước không nói đến lễ kỷ niệm chính quy này nhất định không chuẩn bị cà phê, mà nói đến thân phận của Điền Chính Quốc, cậu là thành viên đại diện của hội sinh viên, cũng không phải là nhân viên phục vụ, thân phận của cậu là để chào đón khách mời và giải thích thắc mắc cho các cựu sinh viên tham gia lễ kỷ niệm chứ không phải tới bưng trà rót nước.
Lời này của Tô Kiến Bạch hoàn toàn không để Điền Chính Quốc vào mắt, cũng không tôn trọng thân phận của cậu.
Khóe miệng Điền Chính Quốc nhếch lên mỉm cười rồi gật đầu, không hề cảm thấy khó chịu, cũng không phản bác, "Đương nhiên có thể, hai ngài chờ một chút."
Kim Thái Hanh muốn nói gì đó với Tô Kiến Bạch nhưng vẫn không mở miệng.
Nói xong, Tô Kiến Bạch liền lướt qua cậu, hai người cùng rời đi. Tô Kiến Bạch không tìm được sự bất mãn của Điền Chính Quốc, trong lòng y thầm tính toán, quay đầu nhìn về phía Kim Thái Hanh rồi cùng hắn đi đến chỗ trung tâm.
Những người được mời tham dự lễ kỷ niệm đều là cựu sinh viên xuất sắc, nhưng trong số những cựu sinh viên xuất sắc này cũng được chia thành nhiều loại. Có thể ngồi ở bàn trung tâm thì đều là cựu sinh viên ưu tú, tất nhiên Kim Thái Hanh cũng ở trong số đó, từ lúc nhập học đến khi tốt nghiệp cho đến sau tốt nghiệp đều là một nhân vật lừng lẫy, mặc dù hiện giờ công ty đang gặp phải vài khó khăn, nhưng cũng không thể phủ nhận giá trị và cống hiến của hắn trong kinh doanh cũng như xã hội.
Nhưng Tô Kiến Bạch lại kém hơn rất nhiều, năm đó đậu được trường này chỉ là do vừa đủ điểm, sau khi vào học thành tích cũng không được ưu tú chứ đừng nói đến nổi bật.
Cho dù là sau khi tốt nghiệp, y lăn lộn trong giới giải trí, có được chút danh tiếng thì trường học cũng không để thành tích này vào mắt. Dù sao trường đại học của bọn họ chú trọng hơn vào những thứ có ý nghĩa thực tế, nếu so sánh giữa giới giải trí và giáo dục, bọn họ cũng không để Tô Kiến Bạch vào mắt.
Tô Kiến Bạch có thể đến cùng lắm là dựa vào thân phận cựu sinh viên, lại có thuyền lớn Kim Thái Hanh nên mới được các thầy cô trong trường cung kính nghênh đón. Nếu không, y thậm chí không thể có được vé.
Thành tích của Điền Chính Quốc luôn rất tốt, ở đại học cũng rất được giáo viên và bạn học yêu thích. Cậu tìm một phòng trà pha một ly cà phê, vừa thơm vừa nóng rồi bưng về phòng tiệc, Kim Thái Hanh và Tô Kiến Bạch đang đứng sát nhau nói chuyện với một nhóm người.
Điền Chính Quốc bưng cà phê đi tới đứng đối diện Kim Thái Hanh và Tô Kiến Bạch, cách nhóm người một khoảng cách nhỏ rồi nhẹ giọng mở miệng, "Đàn anh, cà phê đã chuẩn bị xong."
"Cảm ơn bạn học."
Đôi mắt Tô Kiến Bạch lóe lên sau đó đưa tay ra, chỉ là lúc cầm ly tay lại run rẩy, thấy ly cà phê kia sắp đổ lên người y, Điền Chính Quốc lại đưa tay đỡ, hành động giữa hai người quá nhanh, đôi cánh Tô Kiến Bạch lại che mất nên ngay cả Kim Thái Hanh cũng không nhìn rõ.
Ly cà phê nóng hổi đều đổ lên phần tay lộ ra của Điền Chính Quốc, rất nhanh đã đỏ ửng, còn xuất hiện vài bong bóng nhỏ.
Ly cà phê rơi xuống đất phát ra một tiếng giòn vang, Điền Chính Quốc duỗi thẳng cổ tay đau đớn, mắt đỏ hoe mở miệng, "Xin lỗi đàn anh, là lỗi của em, anh đừng tức giận."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co