Truyen3h.Co

xk traf xanh

80

kimmchiiiiiiiii

Chương 80

Khi chiều hoàng hôn đã dần phai, bác sĩ Vương thu dọn đồ đạc của mình rồi nhìn Kim Thái Hanh vẫn luôn ngồi trong phòng y tế cả buổi chiều, lại thấy trên màn hình Điền Chính Quốc đang quét đồng tử ở bên ngoài, trong lòng cũng hiểu rõ.

Thảo nào mấy ngày nay Kim Thái Hanh cứ tới tìm Điền Chính Quốc, thì ra là người yêu giận dỗi.

Bác sĩ Vương âm thầm cười, lắc lắc đầu rồi đi tới trước mặt Kim Thái Hanh.

"Tiểu Kim à, là người trẻ tuổi, có cãi nhau thì cứ từ từ nói chuyện, Chính Quốc cũng không phải là đứa nhỏ không hiểu chuyện, chỉ cần dỗ dành là được."

"Ừm, tôi biết rồi."

"Cậu biết là được rồi, tôi cũng không muốn làm bóng đèn của hai người, cứ tự nhiên."

Bác sĩ Vương mỉm cười vẫy tay với Kim Thái Hanh, sau khi ra khỏi cửa đụng phải Điền Chính Quốc, ông làm ra vẻ mặt trêu ghẹo khiến Điền Chính Quốc không hiểu là xảy ra chuyện gì.

Cửa phòng y tế không đóng lại, Điền Chính Quốc trực tiếp đi vào, liền thấy Kim Thái Hanh đã đứng đối diện ở cửa.

"......Thầy Kim."

Cuối cùng vẫn là Điền Chính Quốc lên tiếng trước, nhưng cậu lại cúi đầu, giống như có chút chột dạ cùng áy náy.

Hai tay luống cuống đặt ở hai bên người, không dám nhìn vào ánh mắt Kim Thái Hanh.

"Mấy ngày nay tại sao cậu lại trốn tránh tôi?"

"Không có..."

Giọng nói Điền Chính Quốc rất nhỏ, nhìn liền biết là đang chột dạ, môi mím chặt, vẻ mặt hơi uất ức.

Nói tới cũng kỳ lạ, Kim Thái Hanh vốn không hiểu cảm giác trong lòng mình, cũng không rõ vì sao Điền Chính Quốc lại đột nhiên trốn tránh hắn. Nhưng hôm nay ngay khi gặp được cậu, nhìn vẻ mặt ủy khuất của Điền Chính Quốc, sự bất mãn trong lòng hắn ngược lại đã biến mất, thay thế bằng cảm giác đau lòng.

Bản thân Kim Thái Hanh cũng cảm thấy có điều gì đó không ổn, đổi lại là người khác hoặc trước đây, hắn sẽ không quan tâm người này có trốn tránh mình hay không, cho tới bây giờ hắn cũng chưa bao giờ để ý đến chuyện này, nhưng hắn lại hết lần này tới lần khác để ý đến thái độ của Điền Chính Quốc.

Bước lên phía trước vài bước, Kim Thái Hanh dừng lại trước mặt Điền Chính Quốc, khoảng cách giữa hai người rất gần khiến Điền Chính Quốc có chút không được tự nhiên, nghĩ muốn lui về phía sau nhưng cửa phòng y tế đã sớm đóng lại.

"Không trốn tôi? Vậy tại sao không trả lời tin nhắn của tôi? Còn đổi ca với bác sĩ Vương."

"..."

Điền Chính Quốc không còn gì để nói.

Kim Thái Hanh nhíu mày càng sâu, nhìn thấy vẻ mặt ủy khuất của Điền Chính Quốc, trái tim không khống chế được co rút, giọng nói cũng trở nên mềm mại hơn.

"Tôi không phải muốn lớn tiếng với cậu, đừng sợ, có phải tôi làm sai gì đó khiến cậu không vui không?"

Điền Chính Quốc lắc đầu.

"Vậy có phải Tiểu Hàm đã nói gì không?"

Thân thể Điền Chính Quốc mắt thường cũng có thể thấy được rõ ràng đã cứng đờ, nhưng vẫn lắc đầu.

Đáp án đã rất rõ ràng, trong lòng Kim Thái Hanh sinh ra một cơn lửa giận, không phải là thứ gì khác, mà là vì Trình Hàm, từ những việc Trình Hàm làm ở lần đầu tiên gặp mặt cho đến bây giờ không biết cô đã gây ra bao nhiên sóng gió rồi, sự bất mãn trong lòng Kim Thái Hanh giống như quả cầu tuyết, càng lúc càng lớn.

"Cô ấy đã nói gì?"

"Anh hiểu lầm rồi, Trình tiểu thư thật sự không nói gì cả."

Nói như vậy nhưng trong giọng nói của Điền Chính Quốc lại có chút khó chịu, giống như mang theo nức nở, cắn môi tỏ ra là mình không bị uỷ khuất.

Kim Thái Hanh không thèm xoa dịu trái tim đau đớn của mình, hai tay đè bả vai Điền Chính Quốc.

"Ngoan, nói thật, tôi sẽ không tức giận."

"Thật sự không có mà..."

Điền Chính Quốc ngẩng đầu lên vừa lúc chạm vào ánh mắt của Kim Thái Hanh liền mạnh mẽ cúi đầu trở về, nhưng vẫn bị đối phương bắt được ánh nước trong mắt cậu.

"Là do em, em có thể không được người ta thích..."

Giọng nói của tiểu dẫn đường trở nên mềm mại, còn mang theo run rẩy và nức nở, nghe xong liền khiến cho người ta đau lòng, Kim Thái Hanh thật ra cũng có thể đoán được đã xảy ra chuyện gì.

Hắn không có nhiều bạn bè khác giới, thành thật mà nói thì chắc cũng chỉ có Trình Hàm, còn là một dẫn đường. Tính cách hắn ôn nhu, người lại ưu tú, duyên qua đường ở trong trường rất tốt, bên cạnh có rất nhiều người muốn làm bạn bè với hắn, nhưng sau khi Trình Hàm xuất hiện thì càng ngày càng có ít dẫn đường và nữ sinh vây quanh hắn.

Kim Thái Hanh không phải kẻ ngốc, hắn mơ hồ có thể cảm giác được Trình Hàm ở trong đó làm cái gì, chỉ là hắn không quan tâm, dù sao người có thể thân thiết với hắn cũng không có bao nhiêu.

Nhưng lần này thì không giống như trước kia.

Điền Chính Quốc khác với những người kia, từ lần đầu tiên gặp mặt hắn đã cảm giác được rõ ràng hai người quen biết chưa bao lâu, nhưng Điền Chính Quốc vẫn có thể dễ dàng gợi lên được sự đau lòng trong lòng hắn.

Một bạn nhỏ ngoan ngoãn nghe lời, dịu dàng nhưng không khiến người ta cảm thấy giả tạo, cứ như vậy thật lòng thể hiện trước mặt hắn

Kim Thái Hanh không biết từ khi nào mình lại trở nên để ý Điền Chính Quốc đến vậy, nhưng hiện tại hắn chưa muốn đi tìm hiểu sâu.

Chỉ là Trình Hàm lần này thật sự quá đáng.

"Mặc kệ cô ấy có nói gì với cậu, tôi hy vọng cậu có thể tin tôi là tôi rất thích cậu, chúng ta không phải là bạn sao?"

"..."

Điền Chính Quốc không nói gì nhưng vành mắt lại đỏ bừng, Kim Thái Hanh nhìn thấy liền đau lòng.

Hai tay ôm lấy hai má Điền Chính Quốc nâng lên, ánh mắt Kim Thái Hanh thương tiếc, nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên khóe mắt Điền Chính Quốc.

"Đừng khóc, có tôi ở đây, cậu nói muốn làm bạn với tôi mà, muốn chạy trốn cũng không được."

"Nhưng mà, Trình tiểu thư..."

"Cô ấy là cô ấy, tôi là tôi, cô ấy không thể đại diện cho suy nghĩ của tôi, hiểu chưa? Được rồi, đừng khóc nữa, đôi mắt đẹp như vậy khóc sẽ sưng lên."

Có lẽ là giọng điệu của hắn quá mức ôn nhu nên nước mắt Điền Chính Quốc rơi xuống càng dữ dội hơn, nhưng cũng không gào khóc ầm ĩ mà chỉ yên lặng rơi nước mắt, giống như một bạn nhỏ chịu rất nhiều ủy khuất nhưng lại không dám nói ra.

Kim Thái Hanh càng đau lòng hơn, giống như bị mê hoặc liền ôm Điền Chính Quốc vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve gáy và lưng Điền Chính Quốc.

"Không khóc, ngoan nào..."

Nước mắt làm ướt bả vai Kim Thái Hanh, một lúc lâu sau Điền Chính Quốc mới lên tiếng, giọng nói còn có chút khàn khàn: "Thầy Kim, Trình tiểu thư có phải không thích em phải không? Em có làm gì sai sao?"

"......Không phải lỗi của cậu, cậu rất tốt, đừng nghĩ nhiều."

Điền Chính Quốc càng ngoan, càng tự trách mình thì Kim Thái Hanh bất mãn với Trình Hàm càng sâu.

Hai người lặng lẽ ôm nhau một hồi, tâm tình của Điền Chính Quốc đã chậm rãi ổn định, từ trong lòng Kim Thái Hanh chui ra, hai má đỏ bừng, giọng nói nhẹ nhàng hơn: "Xin lỗi...thầy Kim..."

"Tại sao lại xin lỗi tôi?"

"Em không nên trốn tránh anh..."

"Nếu thật sự cảm thấy có lỗi với tôi thì đừng gọi tôi là thầy Kim nữa, gọi tên tôi đi."

"......Ừm"

Điền Chính Quốc gật đầu, hơi xấu hổ nhận lấy khăn giấy trong tay Kim Thái Hanh lau nước mắt trên mặt.

Kim Thái Hanh nhìn Điền Chính Quốc, thấy cảm xúc của cậu đã ổn định lại, trong lòng cũng yên tâm.

"Buổi tối chưa ăn cơm phải không?."

"Ừm."

"Tôi đã đặt đồ ăn, rất nhanh sẽ tới."

Điền Chính Quốc gật đầu, hai người nhìn nhau mỉm cười, mối quan hệ của họ dường như còn thân mật hơn so với lúc trước.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co