Truyen3h.Co

xk traf xanh

14

kimmchiiiiiiiii

Chương 14

Trong ngực cảm nhận được xúc cảm mềm mại ấm áp của thiếu niên, trong hơi thở đều tràn đầy hương thơm đặc trưng trên người cậu, Kim Thái Hanh lặng lẽ nằm yên không dám động đậy.

Hầu kết không ngừng trượt lên xuống, Kim Thái Hanh liếc mắt nhìn xuống đỉnh đầu bông xù của bạn nhỏ, muốn đưa tay ra sờ, nhưng lại đè nén suy nghĩ kỳ quái ở trong lòng.

Điền Chính Quốc...

Ba chữ này lăn qua lăn lại trong đầu Kim Thái Hanh, nổi lên sóng gió không nhỏ, Kim Thái Hanh cũng không biết bản thân mình đang nghĩ cái gì, rõ ràng cùng Điền Chính Quốc tiếp xúc không lâu, tính tình trời sinh của hắn lãnh đạm, người có thể cùng hắn thân thiết cũng không có bao nhiêu. Ngay cả khi hai người ở chung phòng ký túc xá, hai giường ở sát nhau nhưng cũng rất ít khi đụng chạm.

Sau khi Điền Chính Quốc bị đám nam sinh trong lớp cô lập, hắn cũng không suy nghĩ nhiều, bắt gặp thì cảnh cáo hoặc ngăn cản bọn họ, tất nhiên không phải lúc nào hắn cũng có thể bảo vệ được cậu.

Nếu Điền Chính Quốc không phản kháng, hắn cũng không thể lấy danh nghĩa là lớp trưởng có thể bảo vệ cậu cả đời. Thật ra lúc ấy cái nhìn của Kim Thái Hanh đối với Điền Chính Quốc cũng không tốt lắm. Dù sao theo Kim Thái Hanh, bất kể là nguyên nhân gì, con người đều phải biết học cách tự bảo vệ bản thân, học cách phản kháng, nếu cứ chấp nhận cam chịu thì về sau cũng không có khả năng an ổn.

Hắn vẫn nghĩ rằng Điền Chính Quốc sẽ tiếp tục chịu đựng cho người khác bắt nạt, nhưng không ngờ tới sau lần hắn đi ngăn cản đám nam sinh kia, Điền Chính Quốc cuối cùng cũng đã thay đổi.

Cậu không lên tiếng phản kháng, nhưng cũng không trầm mặc cam chịu như trước, cậu dùng phương thức của mình để người khác tiếp nhận cậu, cũng dùng phương thức của mình bày tỏ quan điểm của mình với mọi người, để cho bọn họ hiểu rằng cậu không có làm gì sai.

Nhớ tới những việc mà Điền Chính Quốc đã phải chịu lúc trước, lại nhớ tới nụ cười càng ngày càng vui vẻ của Điền Chính Quốc ở hiện tại, ánh mắt Kim Thái Hanh hơi tối đi.

Lúc trước hắn không biết rõ chuyện Điền Chính Quốc bày tỏ tính hướng của bản thân, nhưng sau khi hắn và Điền Chính Quốc đã thân thiết nhiều hơn, hắn đã âm thầm tìm hiểu một chút về việc đó, đối với nam sinh kia hắn không có một chút ấn tượng tốt, chính là đàn anh Giang Thần của bọn họ.

Kim Thái Hanh nằm trên giường, suy nghĩ bay tán loạn, người trên người hắn đột nhiên chuyển động, từ từ mở mắt, có chút mơ hồ cọ cọ ngực hắn, sau đó mới ngồi dậy với vẻ mặt mờ mịt nhìn hắn.

"Lớp trưởng?"

Có lẽ là do vừa mới tỉnh dậy nên hai má Điền Chính Quốc ửng đỏ, trên mặt còn có dấu ngấn, ánh mắt ngập nước không rõ ràng, giống như một con nai vừa mới chạy thoát khỏi rừng rậm.

Kim Thái Hanh không nhúc nhích, cánh tay Điền Chính Quốc còn quấn trên thắt lưng của hắn nên hắn vẫn nằm đó chờ Điền Chính Quốc chậm rãi tỉnh táo.

"Lớp, lớp trưởng, aaa, xin lỗi! Tớ không cố ý, tớ không biết tại sao lại đột nhiên lăn qua chỗ cậu, tớ..."

Điền Chính Quốc vừa chú ý tới tư thế của hai người đã vội vàng rụt tay lại, hai má đỏ lên rồi lại từ từ trở nên trắng bệch, không ngừng giải thích, liếc nhìn vẻ mặt Kim Thái Hanh, giống như sợ Kim Thái Hanh tức giận hoặc lộ ra dấu vết chán ghét.

Bộ dạng này của cậu làm cho Kim Thái Hanh cảm thấy hơi khó chịu, lông mày cũng không tự giác nhíu lại, nhưng đối phương lại hiểu lầm ý của Kim Thái Hanh, sắc mặt trong nháy mắt tái nhợt, cả người đều cứng đờ, ngay cả lời tiếp theo cũng không dám nói nữa.

"Tôi không tức giận, cậu đừng hoảng sợ."

Kim Thái Hanh ngồi thẳng dậy, đưa tay nắm lấy cánh tay Điền Chính Quốc, sau đó từ từ trượt xuống nắm chặt bàn tay cậu, giọng điệu cũng không lạnh lùng bình tĩnh như trước mà còn mang theo vài phần dịu dàng.

"Làm sao tôi có thể tức giận được."

Điền Chính Quốc liếc nhìn ánh mắt của Kim Thái Hanh, sau đó khóe miệng kéo sang hai bên lộ ra một nụ cười chua xót, giật giật cánh tay muốn rút về.

"Tớ, tớ và mọi người khác nhau, xin lỗi, lớp trưởng, nếu làm cậu cảm thấy không thoải mái, thật sự rất xin lỗi."

"......Cậu không có gì khác, không nên nghĩ như vậy."

Kim Thái Hanh cũng biết Điền Chính Quốc muốn nói gì, trên thực tế hắn cũng nhìn ra được, tuy rằng luật hôn nhân đồng giới đã thông qua, nhưng vẫn còn rất nhiều người không thể chấp nhận được. Cũng có một số người cho rằng đồng tính luyến ái là dị tính, cho dù Điền Chính Quốc đã công khai, các nam sinh bên cạnh cũng đã từ từ tiếp nhận cậu, nhưng vì đã chịu nhiều khi dễ trong trường nên tâm tình của cậu trở nên rất nhạy cảm, dễ bị tổn thương.

"Trên thế giới này không có dị tính hay đồng tính luyến ái, đều là tình yêu, chỉ là người bạn thích cùng giới hoặc khác giới thôi, không có gì đáng nói. Như tôi đã nói trước đây, cậu có thể bày tỏ được cảm xúc của mình là rất can đảm."

Kim Thái Hanh dù nói như vậy nhưng trong lòng luôn cảm thấy không thoải mái. Nghĩ đến việc Điền Chính Quốc ngượng ngùng tỏ tình với nam sinh khác lại khiến hắn có chút buồn bực.

Điền Chính Quốc gật đầu, giống như được Kim Thái Hanh an ủi lúc trước, tâm tình cũng từ từ bình tĩnh trở lại, bầu không khí giữa hai người nhất thời yên tĩnh. Lòng Kim Thái Hanh có chút rối loạn, không khống chế được suy nghĩ trong đầu, chậm rãi mở miệng: "Tại sao lúc trước cậu thích Giang Thần?"

"..."

Điền Chính Quốc hơi kinh ngạc, tựa hồ không ngờ Kim Thái Hanh lại hỏi vấn đề này, cậu mím môi, trả lời trong ánh mắt hơi hối hận của đối phương.

"Có lẽ do tớ lầm tưởng sự ấm áp của người đó là tình yêu."

Giang Thần là một người đàn ông ấm áp, ít nhất là ở trước mặt người khác. Việc học của hắn rất tốt, Điền Chính Quốc học tập cũng rất tốt, hai người là học sinh trong lớp tuyển toán, một đàn anh một đàn em, quan hệ tất nhiên cũng không tệ. Ngay từ đầu, Điền Chính Quốc không có suy nghĩ nhiều với Giang Thần, ít nhất trong mắt hắn, đây chẳng qua chỉ là một người bạn có thể nói chuyện mà thôi. Chỉ là không biết bắt đầu từ khi nào, cậu lại cảm giác được Giang Thần có vài phần "thiên vị" với cậu, ở trước mặt người khác cái cảm giác "thiên vị" này không kiêng nể gì trắng trợn thể hiện.

Hai người trở thành bạn tốt, Điền Chính Quốc lúc nói chuyện với Giang Thần cũng chậm rãi nhận ra được tính hướng của mình. Mà hắn cũng không lộ ra vẻ chán ghét, ngược lại vẫn giống như trước kia, thậm chí đối xử với cậu còn tốt hơn trước đó.

Đang ở tuổi dậy thì, thiếu niên nào cũng dễ động lòng, huống chi Điền Chính Quốc thích nam sinh trầm lặng, ôn nhu giống vậy, cậu tự nhiên sinh ra tình cảm với Giang Thần.

Trong lòng đã đưa ra quyết định, quyết tâm sẽ tỏ tình với Giang Thần, nhưng đối phương lại tặng cho cậu một món quà — một chiếc váy gợi cảm cùng với sự cười nhạo không kiêng nể gì từ bạn bè của hắn.

Mà chuyện tính hướng của cậu bị công khai cũng là do hắn làm, cậu được chế giễu là kẻ biến thái mơ tưởng với học trưởng.

Điền Chính Quốc kể chuyện này với Kim Thái Hanh với giọng điệu rất bình tĩnh, thỉnh thoảng chỉ có một tiếng run rẩy, nhưng trong ánh mắt không còn sự đau thương nữa, giống như đang kể lại chuyện của người khác, nhưng càng như vậy thì lại càng khiến Kim Thái Hanh cảm thấy khó chịu.

"Nhưng mà đã qua rồi, tớ không còn thích hắn nữa."

Điền Chính Quốc cười cười, như đang tự an ủi mình, cũng như an ủi Kim Thái Hanh.

Kim Thái Hanh hé miệng muốn nói gì đó, nhưng giây tiếp theo lại bị tiếng tin nhắn điện thoại nhắc nhở cắt ngang.

Áy náy mỉm cười, Điền Chính Quốc xuống giường lấy điện thoại, là Lý Hạo gửi tin nhắn tới, còn là một voice chat. Ánh mắt Điền Chính Quốc lóe lên, quay lưng về phía Kim Thái Hanh nở một nụ cười, sau đó mở loa ngoài.

"Vợ nhỏ, ngày mai tôi và bọn Lâm Dương đến nhà cậu chơi nha, tôi mang theo máy chơi game, lát nữa cậu gửi vị trí nhà cậu cho tôi, ngày mai là sinh nhật tôi, không cho từ chối."

"Lý Hạo?"

"Hả, đúng vậy, lúc trước cậu ấy nói muốn đến nhà tớ chơi, nhưng vì đã hẹn trước với lớp trưởng nên tớ không đồng ý."

Điền Chính Quốc cười cười, lại nhìn vào điện thoại, có hơi khó xử mở miệng: "Lớp trưởng, ngày mai sinh nhật Lý Hạo, cậu..."

"Không sao, cậu ta muốn tới nhà cậu sao?"

"À, phải."

"Tôi cũng tới."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co