18
Chương 18
Tất cả những gì xảy ra ngày hôm đó giống như một giấc mơ, Kim Thái Hanh và Điền Chính Quốc hai người ăn ý không ai nhắc tới, nhưng thỉnh thoảng khi bắt gặp ánh mắt của nhau trong lòng dù đã hiểu rõ cũng không nói ra.
Kim Thái Hanh vẫn đến nhà Điền Chính Quốc giúp Điền Chính Quốc ôn tập vật lý, giống như điều này đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của họ. Thời gian học đã được cố định. Điền Chính Quốc sẽ chuẩn bị điểm tâm và nước trái cây trước khi Kim Thái Hanh đến, Kim Thái Hanh cũng từ từ kéo gần khoảng cách giữa mình và Điền Chính Quốc trong quá trình học tập. Sau đó hai người lại cùng nhau nấu cơm, tất cả đều quen thuộc giống như một cặp vợ chồng đã kết hôn ở chung nhiều năm.
Điều duy nhất thay đổi là thái độ của Lý Hạo. Từ sau khi chứng kiến việc diễn ra ở bữa tiệc sinh nhật, anh như đã nhận ra được điều gì đó, nhưng lại giống như bị phủ một tấm lụa mỏng mờ mịt, nhìn không thấu được tình hình hiện tại.
Không chỉ rối rắm tình cảm với Điền Chính Quốc, mà còn hy vọng người đối phương thích là mình. Giữa cảm xúc mâu thuẫn và phức tạp như vậy, Lý Hạo quyết định lựa chọn trốn tránh, hơn nữa nếu không nghĩ tới Điền Chính Quốc, thì lại nghĩ tới Kim Thái Hanh, nhớ tới ánh mắt và hành động kỳ lạ của Kim Thái Hanh, anh không dám suy nghĩ sâu thêm.
Tình huống như vậy kéo dài cho đến khi khai giảng lớp 12, các nam sinh đều ôm lấy Điền Chính Quốc một cách nồng nhiệt, bộ dáng anh em tốt, thân mật gọi vợ nhỏ Điền Chính Quốc. Kim Thái Hanh ngồi ở một bên nhìn bọn họ cười nói vui vẻ, ánh mắt vẫn luôn đặt ở vị trí bọn họ tiếp xúc thân mật với Điền Chính Quốc.
Năm học mới đã bắt đầu, bọn họ đã đi đến học kỳ một của năm ba. Vào mùa thu thành phố bọn họ sinh sống đặc biệt dễ dàng xảy ra tình trạng mưa lũ, ngoài cửa sổ bắt đầu âm u, còn có tiếng sấm ầm ầm, học sinh trong lớp liên tục bị âm thanh vang lên ngoài cửa sổ cùng tia chớp làm cho giật mình.
Điền Chính Quốc liếc nhìn bên ngoài cửa sổ, sau đó yên lặng thu hồi tầm mắt, nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm, cũng may vừa học xong tiết thể dục. Nếu không vừa mới bắt đầu chạy, chỉ sợ đã bị mưa cuốn trở về.
Trong lòng cảm thấy vui vẻ, cũng may thế giới này không bị thầy giáo chiếm tiết thể dục, vẻ mặt của Điền Chính Quốc tỏ ra thoải mái, có chút buồn cười. Nhưng lông mày lại nhẹ nhàng nhíu lại, tay trái đặt dưới gầm bàn áp vào bụng mình.
"Làm sao vậy?"
Bên cạnh truyền đến một tiếng hỏi thăm trầm thấp, mang theo một tia lo lắng.
Điền Chính Quốc nghiêng đầu, nhìn thẳng vào hai mắt Kim Thái Hanh, lắc đầu trấn an, khẽ nói: "Không sao."
Bây giờ cậu mới không sao đó. Điền Chính Quốc rất chú ý đến thân thể, sau khi tới thế giới này rất ít khi bị bệnh, đây là lần đầu tiên Kim Thái Hanh thấy sắc mặt cậu trở nên tái nhợt, tay trái còn đặt trên bụng mình, động tác nhẹ nhàng xoa xoa.
"Đau bao tử?"
Kim Thái Hanh nghiêng đầu như nghĩ đến điều gì đó, buổi trưa hôm nay Điền Chính Quốc được gọi đến văn phòng, bởi vì là người đại diện cho cuộc thi trước đó nên đến truyền đạt kinh nghiệm cho các học sinh lớp dưới, lúc xong đã hết giờ ăn trưa, giữa trưa Kim Thái Hanh cũng bởi vì một số nguyên nhân mà được gọi đến văn phòng. Nhưng hắn đã ăn trước nên cũng không để ý đến việc này.
Bình thường thỉnh thoảng ăn ít hơn một bữa cũng không phải là việc gì lớn, nhưng họ vừa học xong tiết thể dục. Điền Chính Quốc còn chạy 1000m cùng hắn, lúc này không đau bao tử mới lạ.
Kim Thái Hanh cau mày liếc nhìn thời gian, lúc này mới vừa vào tiết được mười phút, không thể để Điền Chính Quốc chịu đựng thế này hoài được.
"Lý thuyết này nằm ở dòng thứ ba của đoạn thứ hai trang 83, các em...Kim Thái Hanh, có chuyện gì sao?"
Thầy giáo nhìn thấy Kim Thái Hanh giơ tay lên, đẩy đẩy kính, nhất thời còn tưởng là mình nhìn lầm.
"Thưa thầy, em xin đi vệ sinh."
"Được, đi đi."
Thầy giáo cũng không nghiêm khắc đến mức không cho học trò đi vệ sinh, ông gật đầu nhìn Kim Thái Hanh rời khỏi lớp lại tiếp tục giảng bài.
Điền Chính Quốc nhìn chỗ trống bên cạnh, cắn cắn môi, không biết Kim Thái Hanh đi đâu, lực trên tay tăng thêm một chút, trong lòng thở dài một hơi.
Cậu là muốn làm một bé vợ nhỏ tính cách mềm mại, không nghĩ tới thân thể hiện tại sắp diễn không nổi nữa. Dựng sách đứng lên, Điền Chính Quốc nằm sấp lên bàn, cũng may trong kỳ nghỉ hè Kim Thái Hanh kèm cậu học vật lý rất hiệu quả, lúc này không cần nghe cũng không có vấn đề gì lớn.
Qua khoảng mười phút, Kim Thái Hanh thong thả từ bên ngoài trở về, người kia lại không chú ý tới, nhưng Điền Chính Quốc lại phát hiện trên áo khoác của Kim Thái Hanh có một tầng hơi nước, lớp nước kia không phải ít, rõ ràng là ướt đẫm.
"Cậu đi ra ngoài?"
Điền Chính Quốc sửng sốt mở miệng, nhìn khí lạnh tản ra trên người Kim Thái Hanh, vẻ mặt cậu trở nên không tốt lắm, liếc mắt nhìn thầy giáo đang ở trên bục giảng, Điền Chính Quốc từ trong bàn lục lọi, cuối cùng lấy ra một cái khăn trắng sạch sẽ.
"Mau lau đi, người cậu ướt hết rồi kìa, coi chừng bị cảm."
Kim Thái Hanh trầm mặc cầm lấy khăn, lau nước ở tay và đầu, sau đó kéo dây kéo đồng phục học sinh của mình ra, trong lòng hắn là một túi đồ lớn.
Ở bên trong lục lọi một chút, lấy ra một hộp sữa sô cô la, cắm ống hút rồi đưa đến bên miệng Điền Chính Quốc.
Ánh mắt Điền Chính Quốc hơi trợn to, không biết là có ý gì, nhưng vẫn theo bản năng ngậm lấy ống hút. Dùng sức hút một cái, sữa ấm mang theo mùi sô cô la nhàn nhạt theo thực quản đi vào dạ dày trống rỗng, lấp đầy khoảng trống cơn đói và xoa dịu một ít đau đớn trong bao tử.
"Uống chậm thôi, sau giờ học mới có thể ăn."
Kim Thái Hanh cất đồ đã mua vào trong ngăn bàn, sau đó cởi áo khoác đồng phục học sinh ướt đẫm, lộ ra nửa ống tay áo sẫm màu.
Điền Chính Quốc trong miệng ngậm ống hút, ánh mắt vẫn nhìn người bên cạnh, hai tay cầm hộp sữa sô cô la, ánh mắt hiện lên một tia phức tạp cùng lạnh lẽo, ngón tay lại nhẹ nhàng run rẩy.
Một hộp sữa sô cô la cũng không có bao nhiêu, nhưng Điền Chính Quốc lại uống đến khi hết tiết, chuông học vừa vang lên, Kim Thái Hanh liền đem thức ăn đã chuẩn bị lấy ra, bánh mì mềm mại còn có bánh quy sữa
"Bánh quy có thể ăn một ít, đợi đến khi tan học đi ăn chút cháo đi."
"Cảm ơn..."
Điền Chính Quốc mỉm cười cảm ơn, sắc mặt tái nhợt thay thế bằng khuôn mặt ửng hồng, cậu cúi đầu không để Kim Thái Hanh nhìn thấy ánh mắt của mình.
"Sao lại mua sữa sô cô la?"
"Cậu không thích sao?"
"Thích."
Điền Chính Quốc cầm hộp sữa trong tay, ngẩng đầu nhìn Kim Thái Hanh, chỉ có bản thân cậu mới biết được tâm tình hiện giờ của mình phức tạp đến thế nào, cậu đưa tay nắm lấy tay Kim Thái Hanh, bởi vì mới cầm hộp sữa, nên ngón tay ấm áp cùng lòng bàn tay lạnh lẽo của Kim Thái Hanh tạo thành chênh lệch nhiệt độ mãnh liệt, giống như một ngọn lửa nhỏ.
"Chỉ là đột nhiên cảm thấy mình thật may mắn khi có thể gặp được người tốt như cậu."
"Cũng không biết tương lai người nào có thể ở bên cạnh cậu."
Nói xong, Điền Chính Quốc còn nhẹ nhàng vẽ một vòng tròn lên mu bàn tay Kim Thái Hanh, giống như một cái móc nhỏ, muốn câu luôn hồn phách của người ta đi.
Tay Kim Thái Hanh vẫn đặt trên đầu gối, nhưng ánh mắt lại trở nên tối sầm, chỉ cảm thấy một ngọn lửa nhỏ trên mu bàn tay theo mạch máu đốt thẳng vào trong tim hắn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co