Truyen3h.Co

xk traf xanh

30

kimmchiiiiiiiii

Chương 30

5 Tháng Chín, 2021Trà Đào Cam Sả

Editor: Uyên

Trong khuôn viên trường có một phòng y tế, cũng may bây giờ không phải giờ nghỉ trưa, Điền Chính Quốc và hai đàn chị cõng Bạch Hạo Hiên chạy tới, vừa lúc có bác sĩ ở đây.

"Đưa tới rất kịp thời, chỉ hơi say nắng thôi, cũng may không xuất hiện triệu chứng sốc."

Bác sĩ trực trong phòng là một phụ nữ trung niên rất ôn hoà, sau khi kiểm tra cho Bạch Hạo Hiên còn chuẩn bị mấy ly nước ấm đưa cho Điền Chính Quốc và hai người kia.

"Ba người các cậu là năm ba hả? Chắc cũng vất vả nhỉ, uống chút nước ấm nghỉ ngơi một lát rồi đi, nếu không cô sợ lát nữa người tiếp theo là các cậu đó."

"Cám ơn bác sĩ."

Tôn Kiều Kiều và Lý Tâm Di còn phải quay về nơi huấn luyện nên không ở lại trong phòng quá lâu, Điền Chính Quốc tất nhiên cũng biết điều này. Cho nên dặn dò hai người bọn họ một tiếng, mình ở lại phòng ý tế chờ Bạch Hạo Hiên tỉnh lại rồi trở về.

"Bạn học, con đến từ ngành nào vậy? Thật là đẹp trai, khẳng định có không ít con gái theo đuổi phải không!"

Trong phòng cũng không bận, bác sĩ cầm một ly nước ngồi xuống bên cạnh Điền Chính Quốc cùng cậu tán gẫu, đánh giá khuôn mặt Điền Chính Quốc, trong ánh mắt đều là thiện ý, còn mang theo một tia ánh sáng trêu ghẹo.

"Cô đừng trêu chọc con, con ở ngành khiêu vũ."

"Không hổ là ngành khiêu vũ, cô thấy thân hình con quả thật so với người bình thường thì mềm mại hơn, đặc biệt có khí chất."

Điền Chính Quốc cười cười, hơi ngượng ngùng.

"Vậy bạn học ngất xỉu này cũng chung ngành với con à?"

"Dạ đúng, cậu ấy là đàn em thuộc ngành của con."

"Đợi cậu ấy tỉnh lại, con nói với cậu ấy bình thường phải tăng cường thể lực, lúc nãy cô kiểm tra cho cậu ấy cảm giác cánh tay còn nhỏ hơn cả nữ sinh, cô biết các con học múa rất để ý đến vóc dáng, cân nặng cũng phải kiểm soát, nhưng cũng phải ở trên tiêu chuẩn sức khỏe biết chưa?"

Bác sĩ thở dài một hơi, giọng điệu rất bất đắc dĩ: "Ai, thật ra cũng không trách được các cậu, bây giờ học sinh đi học chỉ có tập trung học tập, giáo viên và phụ huynh không cho bọn họ có cơ hội tập thể dục, cũng là cạnh tranh quá khốc liệt, nhưng không thể chỉ quan tâm đến thành tích, văn hoá mà không chú trọng đến rèn luyện thể chất được chứ? Sáng nay đã có ba bốn nữ sinh nhất xỉu rồi!"

"Cho nên con cảm thấy trường chúng ta sắp xếp việc huấn luyện quân sự và giáo dục thể chất đều rất cần thiết."

"Đúng vậy."

Bác sĩ cũng mỉm cười, bà cảm thấy cậu bé ngồi trước mặt này rất khiêm tốn lễ độ, ngoại hình lại đẹp mắt, giọng nói dễ nghe, sau khi cùng cậu tán gẫu tâm tình cũng trở nên thoải mái. Đã hết giờ trực, bà cũng phải nghỉ trưa, lát nữa phải thay ca, chuẩn bị sẵn thuốc cần thiết, dặn dò Điền Chính Quốc vài câu rồi bà rời đi.

Sau khi bác sĩ đi, trong phòng chỉ còn lại hai người Bạch Hạo Hiên và Điền Chính Quốc, Điền Chính Quốc yên lặng ngồi trên ghế, nhìn Bạch Hạo Hiên đang nằm trên giường với sắc mặt tái nhợt, nhắm mắt lại lắc đầu.

"Nói ta nghe, bộ dạng em trai này trắng nõn, có hơi yếu ớt, tương lai cậu ta có thể theo kịp được lớp giáo dục thể chất hay không?"

[.....Ký chủ lưu ý, tôi nghĩ bây giờ không phải lúc để thảo luận về điều này. Dù sao trước mặt chính là tình địch của ngài.]

"Chỉ hỏi mà thôi, vừa rồi lúc cậu ta đi đến đột nhiên ngất xỉu, ta còn tưởng là bị sự đẹp trai của Kim Thái Hanh làm choáng đỡ không kịp, không nghĩ tới là bị say nắng."

[......]

007 nhất thời không nói nên lời, cũng không biết đem những lời này khiếu nại với ai.

[Đối tượng công lược cũng chưa đẹp trai đến tình trạng này đâu ký chủ.]

"Sao mi không có tế bào hài hước gì hết vậy."

Điền Chính Quốc thở dài trong lòng, nhưng giữa lông mày lại mang theo chút ý cười, 007 tuy rằng có hơi cứng ngắc lạnh lùng, nhưng bên trong cũng có chút thú vị.

Qua hơn bốn mươi phút, Bạch Hạo Hiên vẫn đang ngủ say, nhưng mà hô hấp đã ổn định, nhiệt độ cơ thể cũng khôi phục bình thường. Điền Chính Quốc kiểm tra nhiệt độ cơ thể Bạch Hạo Hiên, đang lau trán cho cậu ta thì cửa phòng y tế đột nhiên mở ra.

"Đàn anh Chính Quốc!"

Kim Thái Hanh thở hổn hển, khuôn mặt đỏ bừng, quân phục mở ra vài nút áo, có thể nhìn thấy cơ bắp cuồn cuộn lộ ra ở nửa ống tay áo bên trong.

"Đàn anh Chính Quốc, vất vả cho anh rồi, có phải anh chưa ăn cơm đúng không?"

"Thái Hanh? Huấn luyện quân sự của em kết thúc rồi à?"

Điền Chính Quốc vội vàng đi tới cầm lấy đồ đạc trong tay Kim Thái Hanh, đặt ở trên bàn. Cởi quân phục trên người Kim Thái Hanh ra rồi treo ở một bên, muốn đi tìm một ly giấy nhưng lại không biết để ở đâu.

"Em ở đây nghỉ ngơi một lát đi, anh đi mua cho em một chai nước."

"Đàn anh Chính Quốc, không cần đầu, em chỉ cần uống một hớp nước thôi."

Điền Chính Quốc liếc nhìn ly nước trong tay mình, đó là ly cậu vừa uống qua, ánh mắt mờ mịt, giữa lông mày hiện lên một chút rối rắm, Kim Thái Hanh nhìn theo tầm mắt của cậu, chủ động nói.

"Đàn anh, nếu không em uống cái ly này là được rồi."

"Cái này là anh đã uống qua, anh sợ em...sợ em ghét bỏ..."

"Cái này có cái gì mà ghét bỏ"

Kim Thái Hanh thấy Điền Chính Quốc không tiếp tục phản đối nên cầm lấy ly nước trong tay Điền Chính Quốc. Chỉ là lúc cầm ly, ngón tay hai người lại vô tình chồng lên nhau.

Rõ ràng chỉ là va chạm thân thể bình thường nhưng Điền Chính Quốc như bị điện giật lập tức thu hồi tay, Kim Thái Hanh nhìn cậu, phát hiện hai lỗ tai Điền Chính Quốc vốn trắng nõn không biết lúc nào đã bị nhuộm thành màu hồng, cậu cúi đầu sắp xếp lại thức ăn hắn mua, không chịu ngẩng đầu nhìn hắn một cái.

Bầu không khí tình anh em xã hội chủ nghĩa đột nhiên xuất hiện bong bóng màu hồng, thẳng nam Kim Thái Hanh không hiểu sao lại sinh ra cảm giác căng thẳng cùng ngượng ngùng, hắn đem ly nước đặt ở bên môi, trong tai cảm thấy hơi nóng.

Hắn ngay cả vị trí mình uống ở đâu cũng không biết, nhưng luôn có ảo giác là môi mình ịn lên đôi môi mềm mại của Điền Chính Quốc, giống như cái ly giấy này đều tản ra hương hoa trà dịu nhẹ thuộc về Điền Chính Quốc.

Chậc...trong lòng thầm mắng một tiếng, Kim Thái Hanh cảm thấy đầu óc mình có vấn đề, không biết nên nói cái gì.

"Sao lại mua nhiều đồ ăn thế? Buổi trưa ăn cơm chưa? Buổi chiều phải tiếp tục huấn luyện, đừng có mà nhịn đói."

Điền Chính Quốc mở miệng phá vỡ bầu không khí ái muội như có như không này, giống như người vừa rồi xấu hổ cũng không phải là cậu, tất cả đều là ảo giác Kim Thái Hanh sinh ra.

"Em mua cho anh, vừa rồi em có gặp hai đàn chị, họ nói anh còn ở trong phòng y tế, em nghĩ anh chắc chưa ăn cơm nên mua cho anh, không biết có hợp khẩu vị của anh hay không."

"Cám ơn, thật không ngờ em còn rất chu đáo."

Điền Chính Quốc nở nụ cười trên môi, kéo Kim Thái Hanh ngồi trên ghế, tay cậu đặt trên cổ tay Kim Thái Hanh, ngón tay trắng nõn thon dài, bởi vì luôn được bảo dưỡng nên rất mềm mại, Kim Thái Hanh cảm giác các giác quan đều tập trung vào nơi da thịt hai người chạm nhau, không hiểu sao lại có chút tê dại.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co