48
Chương 48
"Anh tan học chưa? Em đến đón anh nha."
"Xin lỗi Thái Hanh, anh còn có chút chuyện cần xử lý, tạm thời chưa về được, em về nhà trước đi, không cần chờ anh."
"Có việc? Chuyện gì vậy, bao lâu mới kết thúc, anh ăn cơm chưa? Có cần em mang cho anh không?"
Kim Thái Hanh đang vội vàng cầm ba lô đứng dậy liền dừng lại, ngồi xuống ghế trong phòng học, cẩn thận lắng nghe âm thanh truyền đến trong điện thoại.
"Chỉ là một vài chuyện nhỏ, không cần lo lắng, em về trước đi, nếu như anh về muộn, em cũng không cần chờ anh, tự mình ăn cơm trước là được rồi, anh cúp máy trước."
"Vậy được rồi, anh không cần vội, em đi mua đồ ăn."
Kim Thái Hanh bĩu môi nhìn điện thoại đã cúp máy trong tay, trong lòng có chút thất vọng nhưng cảm xúc này cũng không kéo dài quá lâu.
Liếc nhìn thời gian, sau khi suy nghĩ, quyết định đi siêu thị gần đó mua đồ ăn, để chuẩn bị cho cuộc thi khiêu vũ quốc gia năm nay, Điền Chính Quốc thường được gọi đến lớp học để luyện tập và diễn tập, mắt thường cũng có thể thấy được càng ngày càng gầy, Kim Thái Hanh đau lòng nên muốn nấu canh gà cho Điền Chính Quốc bổ dưỡng thân thể.
"Ba, con gửi ảnh cho ba, ba xem con gà này có được không?"
Kim Thái Hanh mở hộp trò chuyện với ba mình, gửi qua một voice chat, cũng may bây giờ ba Kim đã tan tầm, rất nhanh đã trả lời hắn.
Ba: Nếu hầm canh gà, con bên cạnh ngon hơn.
Con trai cả: Dạ được, cảm ơn ba.
Hai người đàn ông trao đổi tin nhắn rất ngắn gọn, Kim Thái Hanh cầm một đống nguyên liệu đi về căn hộ, nhưng khi hắn mở cửa căn hộ, lại nhìn thấy đôi giày của Điền Chính Quốc đặt ở cửa.
"Anh về rồi sao?"
Kim Thái Hanh vội vàng đặt đồ xuống, thay giày đi vào phòng ngủ, nhưng không có ai lên tiếng.
"Anh, là anh sao? Sao anh không trả lời em?"
Cửa phòng ngủ mở ra, bên trong lại trống trơn, nhưng phòng tắm ở trong phòng ngủ lại vang lên tiếng nước chảy.
"Anh đang tắm à?"
Kim Thái Hanh đứng ở cửa, đặt tay lên cửa nhưng không mở, hắn không biết vì sao, hôm nay hắn hình như có chút kích động, chỉ là nghe tiếng Điền Chính Quốc tắm rửa mà tim đập nhanh đến không kiểm soát được.
Tiếng nước trong phòng tắm dừng lại, cửa bị mở ra, một người mặc quân phục của Kim Thái Hanh bước ra, thân áo rộng rãi buông lỏng hai bên người cậu.
Ngay cả tay áo trên bả vai cũng sắp trượt xuống, dưới thân cậu là một mảnh trần trụi, đôi chân dài lộ ra ngoài, áo trên người chỉ vừa vặn che đi bộ phận bí mật.
"Anh..."
Ánh mắt Kim Thái Hanh không biết nên nhìn vào đâu, cả khuôn mặt đều đỏ bừng, hô hấp trở nên dồn dập, hai tay nắm chặt ở hai bên người.
"Ha ha..."
Điền Chính Quốc cười khúc khích, nâng hai tay ôm lấy cổ Kim Thái Hanh.
"Thái Hanh, ôm anh qua kia được không?"
Đôi mắt Kim Thái Hanh không ngừng chớp, hai tay nóng kinh người, hầu kết lăn lên xuống, tựa hồ tốn rất nhiều sức lực mới ôm Điền Chính Quốc lên được.
"... A, được."
Hai người cùng nhau đi đến bên giường, Kim Thái Hanh muốn đặt Điền Chính Quốc lên, nhưng không ngờ đối phương lại kéo cổ tay hắn lại, để hắn ngồi dựa trên đầu giường.
Điền Chính Quốc cũng thuận thế xoay người ngồi lên đùi Kim Thái Hanh, sau đó vòng tay ôm cổ Kim Thái Hanh, khiến mặt đối phương đối diện với xương quai xanh của mình.
"Anh...anh, đừng nghịch."
"Sao vậy? Thái Hanh...em không thích sao?"
"Không, không phải..."
Hai tay Kim Thái Hanh siết chặt khăn trải giường dưới thân, cả người đều nóng rực.
Điền Chính Quốc cúi đầu, nhìn bộ phận sinh ra biến hóa dưới thân mình, khẽ cười, duỗi tay đẩy Kim Thái Hanh lên giường, ghé vào tai Kim Thái Hanh.
"Em không muốn sao? Hay là...không được? Có muốn anh trai đến dạy em không...Hay em muốn xem video để học hỏi?"
Nói xong, Điền Chính Quốc một tay vén quân phục trên người mình lên, dùng miệng ngậm lấy, lộ ra thân thể trắng nõn mịn màng như em bé, mi mắt cậu khẽ cong lên, mỉm cười vừa ngây thơ vừa câu dẫn.
Không ai có thể chịu được sự cám dỗ này, huống chi là nhìn người mình yêu làm chuyện này trên người mình, lý trí và sự kiềm chế của Kim Thái Hanh đã sớm bay đi, hắn lật người đè Điền Chính Quốc xuống dưới thân, từ trán tới môi rơi xuống nụ hôn nóng bỏng triền miên......
Trận hỏa hoạn này kéo dài đến sáng hôm sau, cũng may ngày hôm sau là ngày nghỉ, nếu không dựa theo thể lực và sự điên cuồng của Kim Thái Hanh thì sợ là Điền Chính Quốc không thể xuống giường, cũng không thể tập luyện được.
Mùi thơm từ phòng bếp đánh thức Điền Chính Quốc đang chìm trong giấc ngủ, cậu chậm rãi mở mắt ra, cảm giác trên người tuy rằng có chút mệt, nhưng cũng không đến mức đau nhức, chắc là Kim Thái Hanh đã xoa bóp eo cho cậu. Bộ phận bí mật phía sau có hơi khó chịu, dù sao Kim Thái Hanh cũng chưa có kinh nghiệm...
Điền Chính Quốc đưa tay vỗ vỗ gò má hơi nóng, những dấu hôn trên cánh tay và trên thân thể khiến cậu không dám nhìn thẳng, nhìn tới liền nghĩ đến sự điên cuồng tối hôm qua giữa mình và Kim Thái Hanh.
"Anh tỉnh rồi."
Kim Thái Hanh từ ngoài cửa đi vào, ngồi xuống bên giường, đỡ Điền Chính Quốc dậy tựa vào đầu giường.
Làn da của Điền Chính Quốc trắng nõn mềm mại, đôi khi chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể để lại dấu vết bầm tím, hơn nữa tối hôm qua là lần đầu Kim Thái Hanh khai trai, còn bị Điền Chính Quốc câu dẫn, làm sao có thể khống chế được. Bây giờ cơ thể Điền Chính Quốc đầy vết đỏ, đôi môi sưng mọng với khoé mắt ửng hồng lại càng thêm gợi cảm.
Kim Thái Hanh không dám đem tầm mắt đặt lên người Điền Chính Quốc, chỉ có thể đỏ mặt, hai mắt xoay loạn, đem nước ấm đã chuẩn bị đưa cho đối phương.
"Anh có chỗ nào không thoải mái không? Em, em có làm quá nhiều không..."
"Không sao đâu, anh rất thích."
Điền Chính Quốc đưa tay sờ mặt Kim Thái Hanh, vẻ mặt ôn nhu, tay kia cầm lấy điện thoại của Kim Thái Hanh, liếc nhìn vẻ mặt của đối phương rồi mở ra một trang web
"Nhưng mà anh muốn biết, Thái Hanh học ở đây sao?"
"Anh!"
Kim Thái Hanh chưa bao giờ nghĩ tới mình sẽ bị phát hiện lại còn bị vạch trần tại chỗ, hoảng sợ nhìn giao diện phía trên, quả thực muốn tìm một chỗ chôn mình, hắn nhìn vẻ mặt của Điền Chính Quốc rồi từ từ bình tĩnh.
"Anh, anh, anh có phải đã biết lâu rồi không?"
"Mấy ngày nay trạng thái của em không được bình thường, lén lén lút lút giống như là tên trộm, cứ trốn tránh anh."
Điền Chính Quốc bĩu môi, còn ủy khuất: "Anh không phải là bạn trai của em à? Sao không nói với anh?"
"Em, em, em sợ anh cảm thấy em giống như một con sói..."
Kim Thái Hanh nắm tay Điền Chính Quốc, hôn lên đó một cái: "Em sợ anh nghĩ em ở bên anh vì chỉ muốn làm chuyện này."
"Có bị ngốc hay không."
Điền Chính Quốc nhích lên phía trước, dùng một tay ôm mặt Kim Thái Hanh, hôn lên môi đối phương, hai người cứ duy trì tư thế như vậy.
"Anh thích em, dù em muốn làm như thế nào, muốn anh làm gì, anh đều chấp nhận."
Lời nói mập mờ, tư thế ái muội, còn có bầu không khí thế này, Kim Thái Hanh thấy mình sắp mất khống chế lần nữa, Điền Chính Quốc vừa thấy vậy liền lui về đầu giường, mở to hai mắt, vô tội chớp chớp, Kim Thái Hanh bất đắc dĩ nhưng tràn đầy hài lòng. Toàn thân trên dưới đều kêu gào thỏa mãn.
Hắn cúi đầu, hai tay chống ở hai bên người Điền Chính Quốc, cùng Điền Chính Quốc trao đổi một nụ hôn ẩm ướt nóng bỏng rồi mới xoay người rời đi.
"Anh, em đi chuẩn bị canh gà cho anh."
"Ừm."
Điền Chính Quốc gật đầu, nhìn bóng lưng vội vàng của Kim Thái Hanh, khóe mắt đều tràn đầy ý cười.
Cảm giác an toàn này cùng rung động và tin tưởng tuyệt đối, hình như cậu đã từng trải qua, có lẽ là ở thế giới trước nhưng ký ức của thế giới kia đã mơ hồ, hiện tại cậu chỉ muốn toàn tâm toàn ý đối đãi với bạn nhỏ trước mặt mình, đi cùng hắn trong thời gian sắp tới.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co