Truyen3h.Co

xk traf xanh

62

kimmchiiiiiiiii

Chương 62

Người con trai kia đang đặt tay lên đùi Kim Thái Hanh, cậu ta ngồi ở bên ngoài, nếu Kim Thái Hanh muốn đi ra thì nhất định phải đi ngang qua cậu ta, huống chi Điền Chính Quốc xuất hiện rồi rời đi đột ngột như vậy khiến Kim Thái Hanh không kịp phản ứng, chờ đến lúc hắn đuổi theo thì đã không còn thấy bóng dáng của Điền Chính Quốc.

"Anh Thái Hanh, có chuyện gì thế, người vừa rồi là ai!?"

Tâm trạng của nam sinh bị người ta phá hủy nên trong lòng buồn bực không thôi, trời mới biết cậu ta phải mất bao nhiêu công sức để câu lại người này, kết quả lại bị một người không biết từ đâu đến phá hoại.

Giọng nói của nam sinh nũng nịu bất mãn, nhưng Kim Thái Hanh không có tâm tư để ý tới, trong đầu đều là hình ảnh nụ cười miễn cưỡng cùng vành mắt ửng đỏ của Điền Chính Quốc trước khi rời đi, vừa nghĩ đến bộ dạng giả vờ mạnh mẽ lúc nãy của Điền Chính Quốc, trái tim hắn không hiểu sao lại co rút đau đớn.

"Anh Thái Hanh, anh..."

"Câm miệng!"

Kim Thái Hanh quay đầu lại, đôi mày nhíu chặt cùng ánh mắt tàn nhẫn khiến nam sinh trong nháy mắt im lặng, Kim Thái Hanh hất tay nam sinh ra, không ngừng gọi điện thoại cho Điền Chính Quốc nhưng chỉ có thể nhận được câu trả lời không liên lạc được.

"Chết tiệt!"

Hung hăng mắng một tiếng, Kim Thái Hanh ném nam sinh vào trong xe rồi bảo tài xế đưa cậu ta về.

"Đưa cậu ta về."

"Dạ."

Tài xế đương nhiên nghe theo sắp xếp của lãnh đạo, nam sinh cũng không dám nói nhiều, chỉ cảm thấy đây mới là bộ dạng chân thật nhất của Kim Thái Hanh.

Kim Thái Hanh vừa liên lạc với Điền Chính Quốc, vừa liên lạc với Vệ Ninh, người thứ hai ngược lại đến nhanh hơn, người trước thì không có một lời hồi âm nào.

"Có chuyện gì? Có chuyện gì thế? Vội vàng gọi tôi tới đây làm gì?"

Sắc mặt Kim Thái Hanh âm trầm, nhìn điện thoại vẫn không có thông báo, cảm xúc trong lòng càng thêm phức tạp.

"Đi..."

Kim Thái Hanh vốn định kêu Vệ Ninh lái xe đưa hắn đến căn hộ của Điền Chính Quốc, nhưng vừa định mở miệng mới phát hiện mình biết rất ít về Điền Chính Quốc, cổ họng giống như bị một khối than đang cháy chặn lại, làm cho cổ họng cùng lòng hắn đau đớn.

"Đến nhà cậu."

"Hanh, cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì?"

"Tiểu Quốc, vừa mới tới đây..."

Kim Thái Hanh chỉ cần một câu đã trần thuật đủ chuyện vừa xảy ra, cũng không có gì giấu diếm, quan hệ của hắn với Vệ Ninh cũng không cần phải dựng cho mình một tấm vải giữ mặt mũi.

Vệ Ninh ngồi ở ghế lái, dư quang liếc nhìn người bên cạnh, vẻ mặt có chút khó nói, thật lâu sau mới thở dài một hơi.

"Tôi còn tưởng là chuyện gì, thì ra là chuyện này."

"Ý cậu là sao?"

"Kết quả này tôi đã dự đoán trước rồi, nếu muốn tôi khuyên cậu thì cậu không cần lo lắng, hai người chia tay là xong."

Vệ Ninh không quan tâm đến sắc mặt âm trầm của Kim Thái Hanh, tự mình nói tiếp: "Thật ra tôi đã muốn nói từ lâu rồi, trợ lý nhỏ với những người khác không giống nhau, cậu ấy thật sự rất thích cậu, hơn nữa người ta phân biệt trắng đen rõ ràng, chậc chậc, tôi không biết diễn tả như thế nào, đại khái là ý tứ như vậy, cậu ấy thấy cậu hẹn hò với người khác, chắc chắn sẽ rất đau lòng."

Kim Thái Hanh không nói lời nào, hắn không có gì để nói, hắn đã không nghiêm túc coi trọng thứ gọi là tình cảm, đối tốt với Điền Chính Quốc cũng là vì thấy được thái độ bất thường của Điền Chính Quốc đối với hắn, nhưng ít nhất hắn vẫn là người thấy thẹn với lương tâm, chưa vô sỉ đến mức đem lỗi lầm đẩy lên người khác.

"Hơn nữa để tôi nói cho cậu biết, bây giờ cậu muốn liên lạc với cậu ấy chắc chắn là không được, phải cho người ta có thời gian ổn định lại tâm trạng chứ, với lại không phải cậu ấy vẫn là nhân viên của công ty cậu sao, còn sợ cậu ấy chạy à?"

Lời Vệ Ninh nói đúng thật cũng có lý, tâm trạng lo lắng của Kim Thái Hanh cũng nguôi ngoai được một chút, nhưng vẫn không đè nén được cảm giác bất an cùng phiền muộn.

Hắn cũng không biết mình đang là bị làm sao, hắn chỉ là đã quen với cảm giác được nhiều người vây quanh, lần này gặp mặt cũng vì muốn biết đối phương có hợp khẩu vị của mình không để tìm một chút hương vị mới mẻ, kết quả lại bị Điền Chính Quốc bắt tại trận.

"Được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa, thật ra vừa rồi tôi nói cũng chưa chắc đúng, nói không chừng có thể trợ lý nhỏ quá thích cậu, trở về suy nghĩ một chút liền thông suốt, đúng không, tôi..."

"Không, cậu nói đúng."

Giọng nói của Kim Thái Hanh rất trầm thấp, nghe kỹ còn có thể cảm giác được bên trong che giấu một tia nặng nề.

Vệ Ninh dừng xe lại, nhìn người bên cạnh đang nhíu mày, ánh mắt có chút không thể tin được nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại của mình.

Phía trên là tin nhắn của Điền Chính Quốc, thời gian gửi tới là một phút trước, lúc thời điểm Kim Thái Hanh đang trầm mặc suy nghĩ.

Tiểu Quốc: Anh Hanh, thật ra em chưa từng nghĩ giấc mơ của mình có thể trở thành sự thật, đối với em, anh giống như một giấc mộng không bao giờ chạm tới được, từ ngày chúng ta ở bên nhau em đã luôn sống trong sợ hãi, sợ lúc nào em không để ý, giấc mộng này sẽ tan biến. Nhưng mà hiện tại, cũng đã đến lúc em nên tỉnh lại rồi.

Tiểu Quốc: Anh Hanh, anh rất tốt, anh quá hoàn hảo, em thực sự rất yêu anh, nhưng em biết mình không xứng đáng với anh, em không có trách anh, chỉ trách bản thân không có đủ tư cách ở bên cạnh anh.

Tiểu Quốc: Anh Hanh, chúng ta chia tay đi.

Ba đoạn tin nhắn, đều không hề có ý trách móc hành động vô liêm sĩ vừa rồi của Kim Thái Hanh, cũng không có mắng chửi hay oán hận Kim Thái Hanh, giọng điệu hèn mọn đến ti tiện, khiến trái tim Kim Thái Hanh đau đớn như bị kim đâm, lồng ngực nặng nề, hô hấp đều trở nên khó khăn.

Kim Thái Hanh cắn răng, trên trán nổi lên gân xanh, hắn muốn thuyết phục bản thân mình, chỉ là một món đồ chơi, là một thú vui nhất thời thôi, đã mất thì mặc kệ, cần gì phải để ý, nhưng hắn lại không làm được.

"Bộ dạng này của cậu, muốn tìm được trợ lý nhỏ cũng khó khăn, hôm nay ngủ ở nhà tôi một đêm đi, ngày mai đi làm rồi tính sau."

Kim Thái Hanh không nói gì, Vệ Ninh liền cho là hắn đồng ý, dẫn Kim Thái Hanh vào nhà của mình.

Cả một đêm, Kim Thái Hanh đều không ngủ được, muốn gửi tin nhắn cho Điền Chính Quốc, nhưng không biết nên nói thế nào, ngồi ngoài ban công hút thuốc cả đêm.

Suy nghĩ nặng nề, lại còn không có nghỉ ngơi, cả người Kim Thái Hanh toả ra khí thế suy sụp, Vệ Ninh cũng chỉ thở dài trong lòng, nhìn Kim Thái Hanh đến công ty.

Nhưng anh không bình tĩnh bao lâu, liền nhận được điện thoại của Kim Thái Hanh.

"Không phải cậu nói em ấy sẽ không chạy sao?"

"A? Có chuyện gì vậy?"

Mỗi chữ Kim Thái Hanh nói đều như ép ra từ kẽ răng, thanh âm khàn khàn, Vệ Ninh lo lắng nếu để hắn nói thêm một câu nữa sẽ tức đến phun ra máu.

"Tiểu Quốc, Tiểu Quốc em ấy từ chức!"

Lửa giận xen lẫn với hoảng hốt, Kim Thái Hanh cầm đơn từ chức của Điền Chính Quốc ngã xuống ghế, trong lòng giống như có một miếng thịt bị người ta dùng dao khoét đi.

Vệ Ninh cũng im lặng, anh không nghĩ rằng mình nói đúng hay sai, nhưng cái gì cũng đều có nguyên nhân, theo tính cách của Điền Chính Quốc thì không cách nào chịu được cảm giác bị người mình yêu phản bội tình cảm.

Cúp điện thoại, Kim Thái Hanh ngồi trên ghế với sắc mặt âm trầm, nhìn lá đơn từ chức trong tay, bàn tay run rẩy xé nó thành từng mảnh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co