72
Chương 72
Kỳ huấn luyện quân sự chưa bắt đầu được bao lâu thì đã có không ít học sinh vì không thể chịu đựng được trình độ vận động quá kịch liệt mà ngất xỉu, "vinh quang" vào phòng y tế, nói chung, tình huống này từ giữa đến cuối năm sẽ giảm bớt, nhưng năm nay lại bất thường, học sinh đến phòng y tế không chỉ không giảm mà ngược lại còn nhiều hơn trước, nguyên nhân không ở đâu xa mà là xuất hiện trên người Điền Chính Quốc.
"Bác sĩ Điền, anh có bạn trai chưa?"
"Thầy ơi, năm nay thầy bao nhiêu tuổi?"
"Thầy ơi, thầy thật đẹp, thầy thích ăn gì?"
Một đám trai xinh gái đẹp đều đến đây vây quanh Điền Chính Quốc, lúc nào cũng tụ tập ở phòng y tế, bọn họ lúc đầu thì suy yếu đứng không nổi nhưng lúc này đều khôi phục sức lực hơn mười phần, ở trước mặt Điền Chính Quốc soát độ tồn tại.
Điền Chính Quốc nhất thời không nói nên lời, hai má đỏ bừng, vừa thẹn thùng vừa xấu hổ, cậu thật sự chưa từng trải qua cách đối xử giống như người nổi tiếng thế này, những ánh mắt của học sinh xung quanh đều chói sáng như đèn pha.
"Thì ra mấy bạn không bị bệnh à..."
Giọng nói của cậu bất lực, âm cuối rất nhẹ, lại nhấc lên trận sóng gió trong đám học sinh.
"Ah! Bác sĩ Điền, giọng nói của anh cũng rất dễ nghe! "
"Thật ôn nhu aaa!!!"
Nữ sinh thét chói tai, còn nam sinh mang theo ngưỡng mộ cảm thán tràn ngập cả phòng y tế, khiến Kim Thái Hanh vừa đi tới trước cửa phòng y tế liền hoảng sợ.
Hắn liếc nhìn dòng chữ trên màn hình, xác định mình không đi nhầm phòng rồi chần chờ bước vào.
"Bác sĩ Điền?"
"Thầy Kim!"
Điền Chính Quốc vừa nghe thấy giọng nói của Kim Thái Hanh hai mắt lập tức sáng lên, giống như bắt được cọng rơm cứu mạng, thừa dịp các học sinh bên cạnh đang hoảng hốt liền đi nhanh tới phía sau Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh nhìn Điền Chính Quốc đang trốn sau lưng mình với vành tai đỏ bừng cùng ánh mắt bất lực, trong lòng bật cười, nhìn đám học sinh đang làm loạn trước mặt.
"Xem ra thân thể các cô cậu khôi phục không tệ, tôi nhớ rõ trong thời gian huấn luyện quân sự không được phép trốn ra ngoài thì phải?"
Vẻ ngoài Kim Thái Hanh cũng rất đẹp trai, có điều vẻ đẹp trai của hắn cứng rắn mang theo tính công kích, tuy mang một cặp kính vàng đã xoa dịu khí chất của hắn, nhưng khí thế quanh thân hắn lại không hề giảm đi.
Hơn nữa trước ngực hắn còn đeo huy hiệu đặc trưng của giáo viên học viện quân sự, học sinh trong phòng y tế đừng nói liếm mặt, ngay cả một câu cũng không dám nói nhiều, liên tục chào tạm biệt rồi chạy trốn khỏi phòng y tế.
Nhìn thấy căn phòng đã vắng hoe, Điền Chính Quốc thở phào nhẹ nhõm rồi rời khỏi lưng Kim Thái Hanh, đỏ mặt nói lời cảm ơn với Kim Thái Hanh.
"Cám ơn thầy Kim, hôm nay nếu anh không đến em cũng không biết phải làm sao."
Kim Thái Hanh mỉm cười, cũng rất bất đắc dĩ, trong giọng nói mang theo an ủi: "Không có gì, đám nhóc này thật sự cũng không đoàng hoàng, chưa từng thấy bọn nó đùa giỡn với thầy cô lần nào."
"Cũng không sao, mấy bạn nhỏ chỉ là hơi nhiệt tình..."
Kim Thái Hanh không thể phủ nhận, thật ra hắn cũng có hơi hiểu được tâm tư của đám học sinh kia. Cũng giống như hắn, lần trước sau khi gặp Điền Chính Quốc, thật ra cũng không có tiếp xúc gì nhiều nhưng người này đã để lại cho hắn ấn tượng đặc biệt sâu sắc. Hôm nay sau khi đến trường, tựa như bị mê hoặc, trong vô thức lại đi đến phòng y tế.
"Bây giờ cũng đã trưa, không thì bác sĩ Điền cùng đi ăn cơm đi."
"Đương nhiên là được, để em đãi, coi như là cảm ơn!"
Điền Chính Quốc mỉm cười đáp lại, không kiêng dè Kim Thái Hanh, xoay người cởi blouse trắng ra, bên trong cậu mặc áo sơ mi trắng và quần tây đen, lập tức lộ ra dáng người ưu tú.
Chân dài eo nhỏ, chỉ nhìn thôi cũng khiến tâm tình người ta vui vẻ, còn có mái tóc mượt bóng, tăng thêm vài phần hoạt bát cho người trước mặt.
Hai người cùng nhau đi đến nhà hàng gần trường, Đế quốc đã dùng khả năng tốt nhất để khôi phục lại một số công thức nấu ăn thời trái đất cổ đại, cho nên hiện tại hương vị của những nhà hàng này vẫn xem như tạm được.
Điền Chính Quốc nói được làm được, vừa vào phòng ăn liền đưa thẻ của mình cho nhân viên phục vụ, gọi toàn món xa hoa, khí thế nhiệt tình kia cùng bộ dạng của cậu hình thành không ít tương phản, khiến Kim Thái Hanh không nhịn được bật cười, trong lòng cũng hơi kéo gần khoảng cách.
"Thầy Kim, hôm nay thật sự cảm ơn anh!"
"Chỉ là một câu nói mà thôi, không cần để ý nhiều, hơn nữa cậu đã mời tôi ăn cơm rồi mà."
Kim Thái Hanh đẩy kính, một tay chống đầu, hắn có đôi mắt rất đẹp, lúc nhìn người khác cười sẽ sinh ra một ảo giác thâm tình.
"Cậu cũng đừng gọi tôi là thầy Kim nữa, cứ gọi tên tôi là được, chúng ta không phải là bạn sao?"
Điền Chính Quốc hơi sửng sốt rồi gật đầu, khẽ mím môi, ánh mắt hiện lên một tia cảm động.
"Kim Thái Hanh, anh là người bạn đầu tiên của em, thật tốt."
Giọng nói của tiểu Quốc mang theo một tia chân thành, lời nói ra lại khiến Kim Thái Hanh có chút giật mình, người bạn đầu tiên? Hắn nghĩ đến sự ngượng ngùng và thấp thỏm của tiểu Quốc lúc hai người gặp nhau lần đầu tiên, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ dị, giống như đau lòng xen lẫn xúc động.
"Nếu sau này có thể ra ngoài ăn cơm với anh nhiều hơn thì quá tốt rồi."
"Nhất định có thể."
Điền Chính Quốc mỉm cười lộ ra hai chiếc răng thỏ nhỏ đặt trên môi, cực kỳ đáng yêu khiến Kim Thái Hanh không kiềm chế được cười theo.
Tích tích
Âm thanh của máy truyền tin vang lên, Kim Thái Hanh áy náy nhìn Điền Chính Quốc rồi nhận cuộc gọi.
"Tiểu Hàm, tôi đang ăn cơm ở trường, không tiện lắm, lần sau được không."
Không biết người bên kia nói gì mà lông mày Kim Thái Hanh khẽ nhíu lại, giữa lông mày có hơi bất đắc dĩ.
"Thật sự không tiện, tôi đang ăn cơm với bạn, này...."
Máy truyền tin bị cúp ngang, Kim Thái Hanh thở dài bóp trán, Điền Chính Quốc vẫn luôn chú ý đến động tĩnh của người bên cạnh, thấy hắn có vẻ hơi bất lực nên cẩn thận mở miệng: "Có chuyện gì vậy?"
"Không có gì, chỉ là bạn của tôi muốn tới tìm tôi."
"Như vậy à, cậu ấy ăn cơm chưa? Nếu như cậu ấy không ghét bỏ thì kêu cậu ấy đến ăn chung đi, vừa lúc đồ ăn cũng chưa dọn lên."
Vẻ mặt của Điền Chính Quốc không có một tia bất mãn nào, ánh mắt tràn đầy chân thành khiến trong lòng Kim Thái Hanh có một chút ấm áp.
Vừa mới liên lạc với hắn là một người bạn tốt của hắn, nhất định muốn tới ăn cơm với Kim Thái Hanh, nếu bình thường thì không sao, nhưng hôm nay là Điền Chính Quốc mời cơm, Trình Hàm một hai tùy hứng muốn đến, chính là cô quá thất lễ, cũng may Điền Chính Quốc rất chu đáo, không có so đo.
Không lâu sau, cửa phòng ăn được mở ra, một cô gái với mái tóc màu hồng đi vào, sau khi nhìn thấy Kim Thái Hanh liền nhảy lên người Kim Thái Hanh ôm chặt hắn.
Điền Chính Quốc nhíu mày, trong lòng 007 cũng vang lên báo động.
"A Hanh! Cậu không ôm tôi à?"
"Không, cậu xuống trước đi Tiểu Hàm."
Kim Thái Hanh bất đắc dĩ kéo Trình Hàm từ trên người mình xuống, duy trì một khoảng cách thích hợp.
"Nếu để vị hôn phu của cậu nhìn thấy, tôi cũng không biết nói sao."
Trình Hàm khẽ nhíu mày, nhưng không phản kháng nữa, bị Kim Thái Hanh kéo ngồi xuống ghế.
"Tiểu Hanh, đây là Điền Chính Quốc, hiện tại là đồng nghiệp của tôi, Chính Quốc, giới thiệu cho cậu một chút, đây là..."
"Xin chào! Tên tôi là Trình Hàm, tôi là bạn tốt của Thái Hanh!"
Lúc Trình Hàm nói lời này còn thân mật ôm bả vai Kim Thái Hanh, giọng điệu rất nhẹ nhàng, nhưng Điền Chính Quốc có thể thấy rõ địch ý và khoe khoang từ trong mắt cô ta.
"Xin chào, rất vui được gặp cô."
Điền Chính Quốc hơi nghiêng đầu nở một nụ cười hiền lành, vờ như không nhìn ra cảnh giác lóe ra trong mắt cô gái.
Kim Thái Hanh không nhìn thấy biểu tình và ánh mắt của Trình Hàm, chỉ nhìn thấy nụ cười của Điền Chính Quốc, thấy cậu cười ngọt ngào không hề có chút bất mãn nào, sự yêu thích Điền Chính Quốc ở trong lòng lại tăng lên vài phần.
Đồ ăn trong phòng ăn rất nhanh đã được dọn lên, mặc dù Trình Hàm có mái tóc dài màu hồng nhạt, trông giống như một tiểu công chúa yếu ớt, nhưng lúc ăn cơm ngược lại rất hào phóng, một chút cũng không khách khí, nhưng Kim Thái Hanh lại nhíu mày nhìn thái độ và bộ dáng không chút kiêng kỵ của Trình Hàm.
Điền Chính Quốc biểu hiện rất ngoan ngoãn, lúc ăn cơm cũng nhẹ nhàng ôn hoà, động tác văn nhã giống như mang theo một loại ưu nhã và quý phái bẩm sinh.
"Cậu cứ ăn từ từ."
Kim Thái Hanh nhìn cô gái bên cạnh với vẻ mặt bất đắc dĩ, âm thầm kéo dài khoảng cách giữa hai người.
"Ôi, tôi thật sự đói bụng mà."
Trình Hàm bĩu môi, biểu tình giống như đang làm nũng, bên miệng cô dính một giọt nước canh, Kim Thái Hanh liền lấy một chiếc khăn giấy đưa qua.
"Nhìn cậu ăn kìa, miệng đều bị dính."
Trình Hàm lại không nhận lấy, nghiêng người lên phía trước: "Cậu lau giúp tôi đi."
Kim Thái Hanh nhất thời có chút bất mãn, nhíu mày đặt tờ giấy lên bàn.
"Tự mình lau đi, cũng không phải là con nít."
"Tự lau thì tự lau."
Trình Hàm bĩu môi, trong mắt hiện lên một chút bất mãn.
Điền Chính Quốc ngồi đối diện hai người, đem một màn xảy ra trước mặt thu hết vào đáy mắt, cậu cúi đầu dường như không để ý, khiến Kim Thái Hanh có hơi xấu hổ.
Bởi vì sự có mặt của Trình Hàm nên bữa cơm này của ba người cũng không tính là thoải mái, Điền Chính Quốc không nói chuyện, cậu cũng không phải là người muốn quấy rầy hứng thú của người khác, hai người đối diện thân mật khắng khít như thế, cậu cũng không có tâm tư làm phiền bọn họ ở chung.
"Thầy Kim, bên trường có lẽ cần em qua đó, nên em về trước."
Xưng hô quen thuộc lúc này lại đổi thành thầy Kim, khiến trong lòng Kim Thái Hanh sinh ra một tia mất mát.
"Vậy...vậy chắc tôi không đưa cậu về được."
"Không sao đâu."
Điền Chính Quốc mỉm cười, lại nhìn về phía Trình Hàm: "Trình tiểu thư, tạm biệt."
"Tạm biệt, bác sĩ Điền."
Có lẽ là thấy Điền Chính Quốc biết thức thời nên thái độ của Trình Hàm cũng không còn đối chọi gây gắt nữa, nhưng cảnh giác trong mắt vẫn không giảm đi nửa phần.
Mãi cho đến khi bóng dáng của Điền Chính Quốc đi xa, Kim Thái Hanh mới trầm mặt nhìn người bên cạnh.
"Tiểu Hàm, hôm nay cậu làm cái gì vậy?"
"Tôi làm sao, tôi chỉ là đến chơi với cậu! Mấy ngày nay cậu không trả lời tin nhắn của tôi, bây giờ tôi đến thăm cậu, cậu còn ngại tôi phiền, cậu còn coi tôi là anh em của cậu không vậy!"
Trình Hàm làm ra bộ dáng bất mãn là chuyện đương nhiên.
"Chúng ta là bạn tốt, nhưng mà Tiểu Hanh, hiện tại không giống trước kia, cậu đã có vị hôn phu rồi, tôi chỉ sợ vị hôn phu của cậu hiểu lầm."
"Sẽ không, thanh giả tự thanh*, chúng ta chỉ là bạn tốt, hắn sẽ không nói đạo lý như vậy."
Trình Hàm phất phất tay, trên mặt nở một nụ cười: "Mà nè, bác sĩ Điền vừa rồi cậu quen hồi nào vậy? Bộ dạng còn rất đẹp, cậu không phải là để ý người ta chứ?"
Lời nói của Trình Hàm dời đi sự chú ý của Kim Thái Hanh, nhớ tới bộ dáng ngoan ngoãn vừa rồi của Điền Chính Quốc, sự bất mãn giữa lông mày được xoa dịu một ít, nhưng giọng điệu vẫn như bình thường.
"Đừng nói lung tung, tụi tôi chỉ là đồng nghiệp."
"Như vậy sao, tôi thấy tính cách bác sĩ Điền rất tốt, chờ mấy ngày nữa tôi tới tìm mấy người chơi!"
"Vừa mới khai giảng đều rất bận rộn, trong nhà các cậu cũng phải chuẩn bị hôn lễ, đừng tùy hứng."
Kim Thái Hanh rút tay ra khỏi lòng Trình Hàm.
"Tôi còn phải về trường, cậu gọi điện thoại cho bạn trai cậu tới đi."
"......Không, không cần! Tôi sẽ tự về! Cậu đi đi!"
Vẻ mặt của Trình Hàm trong nháy mắt trở nên vặn vẹo, nhưng rất nhanh lại khôi phục bình thường, mỉm cười vẫy tay với Kim Thái Hanh.
"Được rồi thầy Kim, thầy mau trở về đi!"
Vào ban ngày, an ninh của Đế quốc luôn rất tốt nên Kim Thái Hanh cũng không tùy tiện nhận lấy trách nhiệm không thuộc về mình.
"Ừm, vậy tôi đi trước."
Trình Hàm nhìn bóng lưng Kim Thái Hanh dần dần biến mất, nụ cười trên mặt cũng chậm rãi nhạt dần, cuối cùng biến thành không cam lòng, trong ánh mắt tràn đầy dục vọng chiếm hữu.
Tất cả những chuyện này đương nhiên đều không nằm trong phạm vi nhận thức của Kim Thái Hanh, sau khi hắn trở lại trường học, chuyện đầu tiên chính là đi đến phòng y tế, tìm thấy Điền Chính Quốc đang ngồi trong phòng y tế đọc sách.
"Chính Quốc, có làm phiền cậu không?"
Kim Thái Hanh đứng ở cửa, giọng điệu và ánh mắt đều có vài phần áy náy, người con trai trong phòng vội vàng đứng lên, nhìn có vài phần thụ sủng nhược kinh.
"Thầy Kim, mau vào đi."
Điền Chính Quốc liền chào hỏi rồi lắc đầu: "Sao lại làm phiền được? Anh đến đây em mừng còn không kịp."
"Không làm phiền cậu là được rồi."
Kim Thái Hanh đẩy kính, ngồi đối diện Điền Chính Quốc, cân nhắc một chút mới mở miệng nói: "Chính Quốc, vừa rồi thật xin lỗi, Trình Hàm cô ấy luôn tùy hứng như thế, thật không ngờ cô ấy lại đột nhiên tới đây."
"Không sao đâu! Trình Hàm rất đáng yêu, hơn nữa ăn cơm phải có nhiều người mới vui mà!"
So với sự tùy hứng của Trình Hàm thì Điền Chính Quốc lại quá nghe lời, Kim Thái Hanh nhìn nụ cười dịu dàng và biểu hiện hiểu chuyện của đối phương, nhớ lại những lời Trình Hàm vừa nói.
Có một câu cô nói rất đúng, Điền Chính Quốc thật sự rất đẹp, là loại vẻ đẹp dịu dàng từ trong linh hồn lộ ra.
Ánh mắt Kim Thái Hanh ôn nhu, lấy máy truyền tin của mình ra.
"Nếu Chính Quốc không ngại, có muốn trao đổi thông tin liên lạc với tôi không?"
"Đương nhiên là được!"
Điền Chính Quốc tất nhiên sẵn lòng, hai người thêm bạn tốt với nhau rồi lại tán gẫu vài câu, bất ngờ phát hiện tính cách của cả hai lại rất hợp nhau, ngay cả sở thích cũng có điểm chung.
"Không nghĩ tới cậu nhìn còn trẻ mà đã đọc rất nhiều sách."
Kim Thái Hanh dạy lịch sử, trong nhà hắn cũng là dòng dõi gia giáo, đối với người có trình độ văn hoá trong lòng rất tôn trọng và thưởng thức.
"Nếu có cơ hội, Chính Quốc có thể đến lớp của tôi xem qua!"
"Thật sao! Thật sự là cầu còn không được!"
Điền Chính Quốc tươi cười sáng lạn, trong mắt là ánh sáng mong chờ và hưng phấn, khiến Kim Thái Hanh vừa nhìn thấy trong lòng liền mềm nhũn.
"Đương nhiên là thật, nhưng đến lúc đó cậu cũng đừng chê cười tôi."
Hai người nhìn nhau mỉm cười, rõ ràng thời gian quen biết không lâu, nhưng lại đặc biệt quen thuộc với sự tồn tại cùng hơi thở của nhau, ngay cả phương thức ở chung cũng đặc biệt hòa hợp.
Bởi vì căn hộ của hai người không thuận đường nên sau khi tan tầm Kim Thái Hanh đưa Điền Chính Quốc lên phi thuyền còn mình gọi xe rời đi.
Chẳng qua hắn không về nhà mà đi đến một quán bar yên tĩnh, ngồi ở quầy bar quen thuộc gọi một ly rượu, hưởng thụ khoảng thời gian một mình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co