Truyen3h.Co

xk ts

224

kimmchiiiiiiiii

Chương 224

Động tác của người trước mặt nhẹ nhàng mang theo vẻ ưu nhã bẩm sinh, phấn đậm trên mặt được tẩy sạch sẽ lộ ra từng đường nét xinh đẹp.

Kim Thái Hanh nhìn gương mặt Điền Chính Quốc phản chiếu trong gương, thỉnh thoảng chạm phải với ánh mắt của cậu nhưng vẫn không dời mắt.

"Đại soái Kim, có thể đợi em đi thay đồ không?"

"Được."

Kim Thái Hanh gật đầu vẫn ngồi trên ghế chờ, cũng không hỏi tại sao Điền Chính Quốc lại biết được thân phận của mình, dù sao quần áo trên người hắn rõ ràng như thế, muốn không biết cũng khó.

Căn phòng này không lớn, kế bên bàn trang điểm có một tấm màn che, Điền Chính Quốc ở phía sau tấm màn thay quần áo, tiếng vải ma sát làm cho màng nhĩ Kim Thái Hanh hơi ngứa.

Không bao lâu sau tấm màn được mở ra, một dáng người thon gầy đi ra. Điền Chính Quốc mặc trường bào màu chàm làm nổi bật gương mặt trắng hồng của cậu, bởi vì vừa mới tẩy trang nên màu môi càng đỏ tươi, đôi mắt lấp lánh ánh nước, mặc dù thiếu đi lớp trang điểm nhưng vẫn đẹp mắt đa tình khiến người nhìn không thể dời mắt.

Con ngươi Kim Thái Hanh co rút, đứng lên chỉnh mũ rồi đi đến trước mặt Điền Chính Quốc.

"Mời đại soái Kim theo em."

"Làm phiền rồi."

Điền Chính Quốc mỉm cười lắc đầu cũng không trả lời lại. Cậu đi bên cạnh Kim Thái Hanh, nhìn đường phía trước nên không chú ý tới ánh mắt Kim Thái Hanh luôn nhìn cậu chăm chú.

Người bên cạnh đã cởi bộ trang phục lộng lẫy thay thế bằng một bộ trường bào nhưng vẫn không hề giảm đi sự quý phái trên người. Rõ ràng là lớn lên trong nhà hát nhưng lại có một khí chất mà người thường không có. Trên người toả ra mùi son bóng chưa bay hết nhưng sâu trong đó còn ẩn chứa mùi hương hoa trà thơm mát thật sự rất thơm.

Kim Thái Hanh thu hồi tầm mắt, ngón tay hai bên người giật giật. Điền Chính Quốc không giống lúc vừa trên sân khấu, hiện tại cậu tràn đầy sức sống, nếu đi ngoài đường nhất định sẽ đặc biệt hấp dẫn sự chú ý của người khác.

"Vẫn chưa chào hỏi ngài, tôi là Kim Thái Hanh, hiện tại là đại soái của quân đoàn 14, ngưỡng mộ ngài đã lâu."

"Đại soái Kim quá đề cao em rồi, em chỉ là một người bần hèn thôi sao có thể được đại soái coi trọng."

Kim Thái Hanh cười cười, "Ngài đừng khiêm tốn, nếu ngài là người bần hèn thì tôi là gì chứ. Tôi có thể biết tên của ngài không."

"Điền Chính Quốc, đại soái cứ gọi Chính Quốc."

"Chính Quốc..."

Giọng nói Kim Thái Hanh trầm thấp nhẹ nhàng đọc tên Điền Chính Quốc với giọng điệu đặc biệt, rõ ràng đây là lần đầu gặp Điền Chính Quốc, cũng là lần đầu biết tên của cậu nhưng Kim Thái Hanh lại cảm thấy ba chữ này đặc biệt quen thuộc, giống như là cảm giác Điền Chính Quốc mang đến cho hắn, một cái liếc mắt mà nhớ đến vạn năm.

Mà nói một cái liếc mắt nhớ đến vạn năm với một người đàn ông cũng không thích hợp, nhưng lại đúng nhất khi hình dung về Điền Chính Quốc.

Lê Viên cũng không nhỏ, nhà hát này hồi đó là phục vụ cho hoàng tộc, được tổ tiên truyền lại từ đời này sang đời khác nên tất nhiên là có chút tài sản. Thiết kế bên trong theo bố cục và quy tắc của đình viện, tranh thủy mặc còn có các dãy hành lang cột đình đều đặc biệt cổ kính.

Lúc nhỏ Kim Thái Hanh cũng từng sống trong đình viện kiểu này, nhưng khi lớn lên cha hắn đã đổi đình viện truyền thống sang kết hợp với phong cách phương Tây cho nên khi hắn nhìn thấy thiết kế của đình viện này trong lòng rất cảm thán.

"Không biết năm nay ngài Điền bao nhiêu tuổi rồi?"

"Em đã hai mươi rồi."

"Bảo sao trông còn trẻ thế, không giống tôi đã hai mươi lăm rồi."

Kim Thái Hanh lúc nói chuyện rất có chừng mực, cũng sẽ không làm cho người ta cảm thấy miệng lưỡi trơn tru nhưng cũng sẽ không khiến người ta cảm thấy quá xa cách. Thật ra tuổi hắn cũng không cao, tuy lớn hơn năm tuổi so với Điền Chính Quốc nhưng chỉ có khí chất cả người mới thể hiện được sự thành thục của hắn, còn gương mặt kia lại không nhìn ra dấu vết nào của năm tháng. Nếu muốn nói hai người có gì khác thì chính là vẻ ngoài của hắn thiên về anh tuấn cứng rắn, mà Điền Chính Quốc lại có thêm một phần mềm mại và xinh đẹp.

Điền Chính Quốc cười cười đuôi mắt cong cong đặc biệt dịu dàng, tay áo trước người cậu hơi run, "Đại soái nói đùa, ngài là anh hùng của đất nước, sao có thể so em với ngài được."

Dù sao hai người cũng là lần đầu gặp mặt, hơn nữa thân phận khác nhau nên rốt cuộc không thể nói gì thêm. Dù như vậy coi như hai người đã nói chuyện rất vui vẻ, Điền Chính Quốc đưa Kim Thái Hanh đến cửa sau sau đó tạm biệt quay về.

"Đi đâu vậy? Sao bây giờ mới ra?"

Bà cụ Kim ngồi trong xe chờ Kim Thái Hanh, vừa thấy nụ cười trên mặt Kim Thái Hanh, không nhanh không chậm từ trong nhà hát đi ra liền bắt đầu làm khó: "Chẳng lẽ trong nhà hát đó có người đẹp nào mà làm con không nỡ quay về?"

Kim Thái Hanh cũng biết bà cụ vẫn đang giận chuyện cưới vợ, hắn cũng không tức giận mà dỗ dành, "Bà nội cứ đùa, con bị lạc đường gặp phải ngài Chính Quốc nên nói chuyện vài câu."

"......Được rồi, vậy về thôi."

Biết bà cụ thật sự thích hí kịch, hắn cũng biết lần này về cũng sẽ không ổn cho nên trong lòng đã chuẩn bị.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, bà cụ cau mày thở dài một hơi, bà cũng không phải muốn ép Kim Thái Hanh không vui mà chỉ vì muốn tìm một người ở bên cạnh Kim Thái Hanh, lỡ sau này bà đi thì cũng cho Kim Thái Hanh một mái nhà.

Hai bà cháu cùng trở về dinh thự của Đại Soái, người hầu đã chuẩn bị xong bữa tối, đợi hai người sắp xếp xong thì có thể dùng bữa.

Cha mẹ Kim Thái Hanh đã mất, trong nhà này chỉ còn lại hai bà cháu, thật ra hắn cũng muốn cưới vợ sinh con, ít gì cũng làm cho trong nhà có thêm hơi người, lúc hắn ra ngoài đánh giặc cũng có người ở nhà với bà cụ nhưng mà hắn thật sự chưa gặp được người mình thích, hơn nữa cho dù hắn cưới người ta thì cũng làm bỏ lỡ thành xuân của người ta, cần gì phải làm vậy.

Ăn cơm xong nói chuyện với bà cụ một lát, thấy bà cụ mệt mỏi, Kim Thái Hanh dìu bà lên lầu nghỉ ngơi, mình cũng quay về phòng.

Hắn ngồi trước bàn làm việc, đèn bàn chiếu vào gương mặt của hắn thêm một tầng ấm áp, ngón tay Kim Thái Hanh nhẹ gõ lên mặt bàn, bên tai tựa như vang lên tiếng nói mềm mại của Điền Chính Quốc, trước mắt cũng hiện ra hình ảnh Điền Chính Quốc.

Mặc trang phục diễn trên sân khấu, mặt trường bào đi bên cạnh hắn, lần lượt xuất hiện cuối cùng lại trùng lên nhau.

Có lẽ là do chưa bao giờ tiếp xúc với người như vậy nên mới cảm thấy tò mò, cũng để lại ấn tượng sâu sắc. Kim Thái Hanh nghĩ vậy, hắn uống một hớp trà rồi liếc nhìn tài liệu trên bàn, khóe miệng kéo lên một nụ cười, ngày mai cũng không bận, có thể tới Lê Viên dạo một vòng.

Dân quốc thì không thể thiếu sườn xám đúng hong nè ><

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co