nt2 Nội quy gia đình
Ngoại truyện 2 - [Nội quy gia đình]
Sau khi kết hôn Kim Thái Hanh và Điền Chính Quốc không được thoải mái hơn bao nhiêu. Hai người đều đã xác định sẽ thi nghiên cứu sinh, chuyện này không cần quá căng thẳng nhưng dù sao bọn họ cũng đã là người trưởng thành, trong sinh hoạt không thể dựa vào gia đình mãi.
Sau khi Điền Chính Quốc vào đại học đã bắt đầu chăm chỉ vừa học vừa làm nên có tiết kiệm được một số tiền. Kim Thái Hanh cũng có thu nhập ổn định nhưng số tiền này chỉ đủ cho bọn họ sinh hoạt, nếu muốn nuôi thêm một đứa bé và một con mèo thì vẫn hơi thiếu thốn, dù sao giá cả của khu đô thị hạng nhất cũng không đơn giản.
"Hay để em đến công ty thực tập đi, chắc sẽ không sao đâu."
"Tiết học của em còn nhiều hơn cả anh mà, ngày nào cũng phải viết luận văn, làm nghiên cứu, sao em có thời gian chứ." Điền Chính Quốc lắc đầu từ chối đề nghị này của Kim Thái Hanh, "Đừng làm mình quá mệt, em không chỉ có một mình."
Vừa nghe Điền Chính Quốc nói lời này, Kim Thái Hanh đã biết đối phương đau lòng cho mình, trong lòng hắn thở dài, ngọt ngào nhưng vẫn thấy tiếc. Tất nhiên quay về thế giới thực là tốt nhưng Điền Chính Quốc lại không "thẳng thắn" như trước nữa mà thẹn thùng vô cùng, cũng sẽ không ôm eo hắn gọi anh ơi, có khi còn cảm giác vị trí của mình bị đảo ngược.
Kim Thái Hanh khó chịu nhìn Điền Chính Quốc đang ngồi dưới sàn đùa giỡn với con trai và mèo con, trong lòng ngứa ngáy ngồi xổm xuống từ sau lưng ôm lấy vòng eo Điền Chính Quốc, ngửi mùi thơm trên người Điền Chính Quốc.
"Đàn anh, vợ ơi, anh à, anh quan tâm em xíu đi, đừng nhìn bọn nó nữa..."
"Đừng quậy..."
Điền Chính Quốc lập tức đỏ mặt, ôm con trai đổi thành vị trí đưa lưng về phía hai người, tay phải thì đẩy lồng ngực Kim Thái Hanh nhưng không dùng bao nhiêu sức, "Bé con còn ở đây..."
"Đã muộn rồi, để bọn nó đi ngủ đi, Bánh Sữa chắc cũng mệt rồi phải không?"
"......Bánh Sữa đã ngủ cả ngày."
Điền Chính Quốc bất đắc dĩ nhưng vẫn thấy ngọt ngào, người phía sau quấn chặt, hai tay đã không ngoan di chuyển trên người cậu, chui vào vạt áo vuốt ve cơ thể cậu, Điền Chính Quốc cắn môi quay đầu hôn lên má Kim Thái Hanh một cái, "Để anh dỗ bọn nhỏ ngủ rồi chơi với em được không?"
Điền Chính Quốc biết rõ điểm yếu của Kim Thái Hanh, chỉ cần "làm nũng" là hai chân Kim Thái Hanh đã mềm nhũn, chỉ có thể tức giận mút vành tai Điền Chính Quốc, nhìn màu sắc nơi đó dần ửng đỏ mới buông người trong ngực ra, khom lưng ôm lấy con trai lớn và con trai út của mình.
"Bé con đi ngủ nào, để em dỗ bọn nhỏ ngủ cho."
"Meo~" Bánh Sữa bị Kim Thái Hanh ôm đi quay đầu lại nhìn Điền Chính Quốc rồi lại thấy bé con nháy mắt với nó mới không kêu nữa.
Bé con cũng nhìn ba lớn của mình với đôi mắt tròn xoe như trái nho đặc biệt đẹp, mỉm cười lộ ra hai cái răng sữa.
Đương nhiên Điền Chính Quốc biết Kim Thái Hanh có ẩn ý gì, mấy ngày nay sau khi cậu về đều bận chăm sóc con cái nên ít để ý tới Kim Thái Hanh, Kim Thái Hanh vừa dùng ánh mắt ám chỉ cậu thôi mà cậu đã thấy nóng trong người.
Đỏ mặt há miệng nhưng không thể nói gì, Điền Chính Quốc lon ton chạy về phòng ngủ, cũng không dám nhìn con trai mình nữa.
Kim Thái Hanh nhìn chằm chằm bóng lưng chạy trối chết của Điền Chính Quốc, đầu lưỡi đụng quai hàm ôm đứa con trai vào lòng, "Con trai ngoan, có biết hai người các con khiến ba lớn bỏ lỡ rất nhiều chuyện tốt không? Hôm nay nghe lời mau đi ngủ nào, không là ba lớn đánh mông hai đứa nha."
Bánh Sữa: ...
Bé con:...?
Một mèo một bé không biết nói nên không có cách nào phản kháng, cũng may Bánh Sữa hiểu chuyện nằm sấp bên cạnh bé con đảm nhiệm vai trò bảo mẫu, Kim Thái Hanh thấy bé con ngủ rồi mới đi ra khỏi phòng, cởi quần áo rồi quay về phòng.
Kim Thái Hanh mở cửa rất nhẹ, Điền Chính Quốc đang nhắm mắt nên không nghe thấy, cậu đang nhắm mắt một giây sau lập tức được một cơ thể nóng bỏng ôm trọn.
Người nọ không cho cậu có cơ hội nói chuyện, ôm eo cậu dính sát lên người mình, cảm giác da thịt cọ sát mang tới một cơn run rẩy, Điền Chính Quốc bị ép nghiêng đầu hôn môi với hắn, không kìm chế được mà run lên.
"Đừng, đừng ở đây..."
"Không, ngay tại đây, anh, em nhớ anh..."
Kim Thái Hanh hôn lên cổ Điền Chính Quốc, nhìn hai má Điền Chính Quốc ửng đỏ thì hành động càng thêm mạnh mẽ.
"Điền Chính Quốc, bé cưng à, em tốt với anh quá rồi nên phải cho anh biết thế nào là nội quy gia đình mới được. Cưng à, gọi em là chồng hoặc là anh, anh chọn đi được chứ?"
Điền Chính Quốc hơi "tức giận" liếc hắn một cái, nhưng dáng vẻ này giống như làm nũng càng làm người ta muốn bắt nạt cậu.
Kim Thái Hanh cười xấu xa một tiếng rồi ôm người yêu mình đi đến bồn rửa tay...
(...đoạn bị lược do nội dung quá nhạy cảm...)
Hàn Thái Hanh hôn lên trán Điền Chính Quốc một cái, "Anh à, em không muốn anh coi em là người nhỏ tuổi hơn anh để anh chăm lo, anh là người yêu của em, em cũng là người yêu của anh nên em hy vọng em có thể làm chỗ dựa cho anh."
Điền Chính Quốc hơi giật mình, cánh tay ôm Kim Thái Hanh siết chặt, gật đầu.
"Anh gọi em là gì em đều thích nghe, thế nhưng em muốn chắc chắn rằng mình là người duy nhất có tư cách bảo vệ và che chở cho anh, được không anh ơi."
"Ừm, anh biết rồi."
Điền Chính Quốc mỉm cười, cậu quên mất tình yêu là chuyện của hai người, chồng nhỏ của cậu cần sự khẳng định của cậu mới được, "Anh yêu em, Thái Hanh...chồng ơi..."
Hai người ngủ thiếp đi trong cái ôm dính chặt, lúc ngủ Kim Thái Hanh vẫn mang theo nụ cười.
Sáng sớm hôm sau, Kim Thái Hanh đứng dậy cho đứa nhỏ bú sữa rồi nấu cháo cho Điền Chính Quốc mới quay lại bên giường.
Điền Chính Quốc đã tỉnh dựa trên đầu giường, sau khi thấy Kim Thái Hanh khẽ cười, "Ông xã."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co