Chương 52
Người ở bệnh viện không cho cô vào, Y/n cứ ngồi ở cửa không chịu rời đi, Haru ngủ dựa vào tường cho đến khi một giọng nói trầm thấp đánh thức cậu ta.
"Tại sao cô lại ở đây!"
Y/n khó khăn đứng dậy, cúi đầu xin lỗi người đàn ông cao lớn trước mặt.
"Xin lỗi! Cháu rất muốn gặp Rin, chú có thể cho cháu vào thăm anh ấy được không."
Cha Rin từ đầu đến cuối đều nhíu mày, Haru đang buồn ngủ ở bên cạnh cũng đã đứng dậy, thấy người đàn ông đang nhìn mình, cậu ta vội vàng nói: "Chú, cháu là bạn của anh Rin, cũng muốn vào thăm anh ấy, có thể chứ?"
Cha Rin cũng không nói chuyện, Y/n một mực cúi người, Haru cảm thấy bầu không khí như ngưng lại, sờ sờ mũi không biết phải làm sao.
"Con trai của tôi hiện tại vẫn chưa tỉnh lại, cô đi vào có ích lợi gì? Ghé bên tai thằng bé xin lỗi sao? Cô cảm thấy thằng bé nghe được à."
Hai mắt Y/n chua xót: "Anh ấy là ân nhân cứu mạng bố mẹ cháu, cháu chỉ muốn vào xem anh ấy, cầu xin chú."
Cha Rin nhíu chặt lông mày, không nhịn được thở dài.
"Xin chú, cầu xin chú."
Nếu vẫn không chịu mở miệng, cô cứ cúi đầu như vậy, Cha Rin im lặng hồi lâu.
"Mỗi lần chỉ có một người được vào."
Haru vội vàng nhường chỗ: "Chị dâu ... chị vào trước đi!"
Trước khi đi vào phải đi qua một đoạn đường dài khử trùng, mỗi một phòng hồi sức cấp cứu đều có một bác sĩ ở đó quan sát tình trạng của bệnh nhân, sau khi mặc áo choàng khử trùng, cô mới đi tới giường.
Bác sĩ ở một bên đang ghi lại mạch và nhịp tim của hắn, Y/n ngồi trên ghế, cách một lớp găng tay nắm lấy bàn tay lộ rõ xương của hắn, cũng không nói gì, cúi đầu xoa nhẹ ngón tay, cứ nhìn như vậy.
"Cô nên nói chuyện với cậu ấy nhiều hơn, nói không chừng có thể cậu ấy có thể tỉnh lại."
Y/n ngẩng đầu nhìn bác sĩ: "Nói chuyện có thể tỉnh lại ạ?"
"Có rất nhiều trường hợp như vậy trong y học, một số bệnh nhân có thể nghe thấy được."
Cánh tay của hắn hiện tại gầy như que củi rồi: "Anh ấy vẫn không thể tỉnh lại, chỉ có thể uống glucose sao?"
"Đúng vậy, nó có một số chất dinh dưỡng có thể đảm bảo mạng sống."
Cô dụi đôi mắt chua xót, hít hít mũi.
"Tôi sẽ ra ngoài trong nửa giờ. Trong khoảng thời gian này, cô có thể nói chuyện với cậu ấy hoặc kể một số câu chuyện."
"Tôi hiểu rồi, cảm ơn bác sĩ."
Nhưng cô không biết phải nói gì, nghĩ kỹ lại, cô dường như không có gì tốt để nói với Rin, trước đây cô hận hắn đến tận xương tủy, nhưng hiện tại cô không muốn hắn chết, chỉ là vì hắn đã cứu mạng ba mẹ cô, nếu chết như thế này, cả một đời cô sẽ sống trong áy náy.
Y/n cười khổ: "Nhưng nếu thật sự tỉnh lại, sợ rằng anh sẽ quấy rầy tôi vĩnh viễn, lại đối với tôi động thủ đọng cước, quyền đấm cước đá, cưỡиɠ ɠiαи tôi suốt ngày."
"ừm, nghĩ lại thì tôi rất hận anh, nhưng tôi vẫn cầu xin anh tỉnh lại, Rin, không vì cái gì, chỉ cần anh tỉnh lại là có thể thao được tôi. Đây cũng là chuyện mà anh cả đời muốn làm nhất, không phải sao?"
Cô được vào thăm hắn có hai ngày, đến ngày thứ ba, Cha Rin đột nhiên không cho cô vào nữa, thậm chí còn không cho nhìn qua cửa sổ, ngày thứ tư, có vệ sĩ bên ngoài phòng bệnh đặc biệt ngăn không cho cô đi vào.
Sau hai ngày giằng co, Haru thuyết phục cô rời đi, số lần xin phép nghỉ học đã quá nhiều, nếu tiếp tục như vậy sẽ không thể tốt nghiệp.
"Vậy cậu có thể ở lại đây, nếu xảy ra tình huống gì có thể báo cho tôi biết, được không?"
Haru khó xử: "A, không, không được hay cho lắm, em được anh Rin giao phó là bảo vệ chị."
"Cậu không cần bảo vệ tôi. Tôi có thể tự bảo vệ mình. Có chuyện gì thì lập tức gọi điện thoại cho tôi."
Haru không có lựa chọn nào khác ngoài đồng ý.
Những mũi kim đâm trên mu bàn tay yếu ớt, có thể nhìn thấy rõ xương, bàn tay không thể cầm được hộp cơm, suýt chút nữa đã rơi vãi trên chăn.
Cha Rin giương mắt nhanh chóng liếc hắn một cái: "Thật lãng phí."
Giọng Rin khàn khàn, cười lạnh: "Không quan tâm tôi thì thôi đi, lại còn mắng ông đây. Ông cho rằng cái mạng này kiếm về dễ dàng sao?"
Nói xong liền bị một bàn tay đập vào đầu suýt ngất.
"Dám nói chuyện kiểu này với ba anh à? Đừng tưởng đang bị thương mà tôi không dám động vào anh."
Rin dựa vào gối phía sau chóng mặt, sắc mặt suy nhược, đầu choáng váng hơi cúi xuống, môi khô nứt mở ra, híp mắt hỏi: "Y/n đã tới rồi à?"
"Vẫn còn thương nhớ tiểu tâm can của anh à, nên chết tâm đi, cô ta chưa từng tới thăm anh đâu."
"Haha, thôi ông bớt bốc phét đi, đừng có mà bịp tôi. Bác sĩ nói hai ngày này có một cô gái đến đây. Hình dáng được miêu tả chính là Y/n. Làm gì có ai có khuôn mặt dễ thương bằng cô ấy."
Cha Rin lạnh lùng đặt bát cơm lên bàn: "Ăn đi."
Rin đói đến mức không có tâm tình cùng ông tranh luận, dùng ống mυ'ŧ uống vào: "Khi nào thì có thể xuất viện, tôi muốn trở về."
"Trở về đâu cơ?"
"Tìm tiểu tâm can của tôi."
Cha Rin khoanh tay ngồi trên ghế, nhướng mi lạnh lùng nhìn hắn: "Không được phép tìm cô ta, theo ba đi Canada."
"Không đi, tôi ở chỗ này sống rất tốt, ngu đâu mà đi tới cái nơi chim không thèm ỉa kia."
Cha Rin nhéo lỗ tai hắn, khiến hắn đau mà hét lên.
"Cái này mà gọi là sống tốt à? Không phải dựa vào tiền của ba anh sao! Cho rằng mình có tiền đồ à? Anh thích học đại học, ừ thì tôi cũng chiều anh, tốn một đống tiền quyên góp cho trường đó để anh được vào học. Anh muốn cái gì đều có cái đó, vậy mà anh lúc nào cũng không để tôi bớt lo."
Hắn đau đến mức chảy nước mắt, phẫn hận hất tay ông ra: "Tôi không cần, tôi muốn ở cùng Y/n, không ai có thể ngăn cản được tôi!"
"Tốt, không đi đúng không? Chờ đó cho tôi, anh cho rằng mình có năng lực thắng ba anh sao?"
Nhưng mà điều ông không ngờ chính là đã tính sai một bước.
Đợi cơ thể Rin khôi phục lại thì sẽ mang đi, ai mà ngờ thằng nhóc này đã sớm một bước chạy trốn khỏi bệnh viện.
Một đám bác sĩ y tá cũng không bắt được thằng oắt con này, nhìn tư thế nhanh nhẹn của hắn trên màn hình, tiêu sái nhảy qua cửa sổ, Cha Rin nghiến răng ken két.
Thằng nhóc này bị thương xem ra vẫn còn nhẹ, phải chặt đứt chân nó mới an phận đi theo ông.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co