34
Tiếng tát chua chát vang lên trong căn phòng tối.Văn Hoàng tức giận lớn tiếng mắng người đứng đối diện.
“ Uổng công tao giúp mày,có mỗi cái thằng yếu như đàn bà đó mà cũng không giết được ”
Hắn giơ tay định tát thêm cái nữa vào mặt Thôi Phúc Vinh nhưng đã bị bà năm cản lại.
“ Lần này không được thì đợi lần khác.Một người như vậy giết đi cũng tiếc thật.Thôi thì…để hắn lại cho tui ” Bà năm khẽ nở một nụ cười đầy thâm ý.
“ Cô đừng tưởng tui không biết cô mê muội hắn ta.Trước sau gì hắn cũng phải chết trong tay tui ”
Văn Hoàng siết chặt nắm tay,hắn tức giận nhìn bà năm rồi bỏ ra ngoài.Hắn điên cuồng yêu cô gái này,vì cô ta mà chấp nhận bỏ mấy cô vợ ở nhà rồi tham gia bán thuốc phiện lậu,ấy vậy mà cô ta chưa một lần để hắn vào trong mắt.Bây giờ lại còn dám tơ tưởng đến người đàn ông khác.Hắn ước gì có thể phanh thây Nghệ Trí ra cho hả giận.
Cánh cửa phòng khép lại,Văn Hoàng cũng đã rời đi rồi, căn phòng bây giờ chỉ còn lại mình bà năm và Thôi Phúc Vinh.
“ Tui nghĩ chắc cậu cũng đủ thông minh để biết được vài thứ rồi chứ nhỉ ”
Bà năm thong thả đi tới bàn trà,nhẹ nhàng ngồi xuống rồi lại cầm lên một ly trà nóng mà uống.Mọi động tác đều toát lên vẻ từ tốn nhưng lại cuốn hút.Nếu không phải biết bà từng là gái hầu rượu có khi Thôi Phúc Vinh lại tưởng đây là một tiểu thư đài cát.
“ Tui biết.Muốn giết người diệt khẩu thì tùy mấy người ” Hắn khẽ liếc nhìn bà năm một cái rồi lại cúi đầu.
“ Cậu vẫn ngu ngốc như vậy nhỉ.Nếu muốn giết cậu tui còn để cậu về tới đây sao? ”
Bà năm khinh thường nhìn hắn một cái rồi lại nói tiếp.
“ Tui nghĩ cậu nên tìm cơ hội học hỏi anh rể cậu một chút ”
Bà năm bỏ xuống ly trà rồi đi tới bên cạnh hắn.Bà ghé vào tai hắn nói nhỏ nhưng lại không quá gần.
“ Tui sẽ giúp cậu trả thù,đổi lại cậu phải tuyệt đối nghe lời tôi ”
Chẳng hề do dự,Thôi Phíc Vinh liền gật đầu đồng ý.Bà năm mỉm cười hài lòng rồi đi ra khỏi phòng để lại hắn cùng với mớ hỗn độn trong đầu.
Ba ngày liền Nghệ Trí đều ở lại nhà ông giáo cùng với Trí Tú.Vì sợ nàng còn đau lòng nên cô luôn bám theo nàng làm đủ thứ trò.Sau ba ngày cuối cùng cũng có kết quả tốt,tâm trạng của Trí Tú đã đỡ hơn phần nào,sắc mặt cũng tươi tỉnh hơn nhiều.Chuyện điều tra gì đó Nghệ Trí đều để Du Nhã lo liệu.
Mới tờ mờ sáng Du Nhã đã chạy sang nhà ông giáo tìm Nghệ Trí,cũng không biết vì điều gì mà lại kiên nhẫn chờ đợi Nghệ Trí cúng kiếng hết cả buổi sáng.
“ Có chuyện gì mà cô sang đây sớm quá vậy? ” Nghệ Trí vừa hỏi vừa gắp thức ăn bỏ vào trong chén cho Trí Tú.Vì sáng bận cúng kiếng mà cả hai vẫn chưa ăn uống gì.
“ Tui điều tra được người đàn ông trong ảnh đó từng là một phú hộ giàu có ở Sài Thành.Hơn chục năm trước buôn bán thua lỗ nên tán gia bại sản ” Du Nhã bình thản nói ra.Ở đây cũng chỉ có ba người,mà Trí Tú ít nhiều gì cũng nên biết về chuyện này.
“ Cô sang đây không chỉ để nói mấy chuyện này đúng không? ” Nghệ Trí thừa biết Du Nhã là người làm việc nhanh nhẹn nhưng cũng không gấp đến độ chạy sang đây từ sớm.Theo lý mà nói Du Nhã sẽ chờ chiều nay Nghệ Trí trở về mới nói.
“ Ừ thì…Hôm nay là thất đầu của bà hai với Minh Tuấn.Tui muốn cậu đi cùng tui sang đó.Tui muốn xem xem có thể biết thêm thứ gì khác không ” Du Nhã ngập ngừng nói ra.Chỉ khi Nghệ Trí sang đó thì Du Nhã mới có cớ mà đi theo.
“ Cô nhớ Thái Linh thì nói đại đi còn ở đó giả vờ giả vịt ”
Nghẹ Trí không thèm để ý Du Nhã,cô chỉ chú tâm lo việc ăn uống cho Trí Tú nhưng lại nói thẳng một câu khiến Du Nhã đỏ mặt.
“ Tui…tui…tui không có à nghen ” Du Nhã ấp a ấp úng chẳng biết giải thích thế nào.
Trí Tú nghe xong câu nói của cô cũng liền ngẩn đầu nhìn Du Nhã.Hiếm khi thấy Du Nhã ngại ngùng,nàng nhịn không được mà lên tiếng.
“ Hay là lát nữa mình sang đó để cô Nhã mãn nguyện,để cô Nhã nhớ nhung hoài thì tội nghiệp lắm ”
“ Được,được.Lát nữa vợ chồng mình cùng đưa cô Nhã sang đó để chữa bệnh tương tư thôi ”
Nghệ Trí vui vẻ phụ họa cùng Trí Tú khiến Du Nhã càng ngại hơn.Du Nhã cũng không biết cảm giác trong lòng mình là gì,chỉ biết lâu ngày không gặp được Thái Linh khiến bản thân luôn bồn chồn không yên.
Đợi khi cơm nước xong ba người liền sang nhà ông hội đồng.Hai vợ chồng Nghệ Trí đều trông thấy vẻ háo hức trong mắt Du Nhã.Dù đã cố gắng che giấu nhưng Du Nhã cũng không nhịn được mà mỉm cười trên cả đoạn đường.
Xe dừng bánh trong sân nhà ông hội đồng,cả căn nhà lớn im lặng như tờ.Cái gian nhà trước ngày xưa luôn nhộn nhịp nay lại vắng lặng chẳng có ai.Gian phòng khách không có bóng dáng của chủ nhân,chỉ có vài gia nhân lau chùi quét dọn,bên trên bàn thờ còn toả khói hương nghi ngút.Ba người bước tới thấp nén nhan rồi lại ngồi đợi ở bàn dài.
Một lúc lâu Thái Linh mới từ nhà trong đi ra.Gương mặt tiều tụy ngày trước đã không còn,tuy vậy nhưng trong ánh mắt Thái Linh vẫn có chút đượm buồn,dáng đi khoan thai,nhẹ nhàng.Nét tinh nghịch dường như đã vơi dần đi mà thay vào đó là sự điềm đạm,trưởng thành.Chỉ mới mấy ngày mà Thái Linh đã thay đổi không ít.
“ Thưa anh chị mới qua ” Thái Linh lên tiếng chào hỏi cô và nàng rồi lại quay sang Du Nhã. “ Chào cô Nhã ”
Tuy được chào hỏi sau cùng nhưng Nghệ Trí có thể thấy được,người Thái Linh nhìn đầu tiên khi bước ra chính là Du Nhã.Không gian lại rơi vào im lặng,Du Nhã ngồi ngẩn ngơ nhìn Thái Linh,không biết lại nghĩ gì mà trên mặt có chút buồn bã.
“ Hôm nay là thất đầu,em đã cúng kiếng gì chưa mà sao anh thấy nhà cửa vắng hoe vậy? ” Nghệ Trí thấy mọi người không ai lên tiếng bèn mở lời.
“ Sáng nay em đã cúng hết cả rồi.Mà nhà cũng còn có ai đâu anh.Cha thì cứ ru rú trong phòng,hai má thì cứ bị giam lỏng,má năm lại ra ngoài suốt.Căn nhà này chỉ còn có mỗi mình em ” Thái Linh trả lời trong giọng điệu buồn bã.
“ Em xin lỗi vì hôm trước không thể sang viếng hai bác” Thái Linh quay qua nói với Trí Tú.
“ Không sao đâu,em vẫn còn phải lo chuyện ở nhà mà ” Trí Tú mỉm cười hiền dịu nhìn Thái Linh.Nỗi khổ mất người thân chính nàng cũng đang chịu đựng.
Du Nhã ngồi phía đối diện Thái Linh,đôi môi cứ mấp máy định nói gì đó xong lại im bặt.Có lẽ ngại vì có vợ chồng Nghệ Trí ở đây.
“ Anh với chị đi thăm hai má một chút nha ” Nghệ Trí thấy Du Nhã mấy lần muốn nói lại thôi nên đành kiếm cớ rời khỏi.
“ Mới mấy ngày không gặp mà cô thay đổi nhiều quá.Bộ tính thay đổi để lấy chồng hả? ” Du Nhã chăm chú nhìn Thái Linh,cái dáng vẻ bây giờ của Thái Linh khiến Du Nhã rất đau lòng.
“ Không phải như vậy rất tốt sao? Tui lớn rồi,cũng nên sửa tính sửa nết.Tui đâu thể cứ trẻ con mãi được ”
Thái Linh điềm đạm trả lời Du Nhã.Nếu đổi lại là trước đây chắc Thái Linh đã hung hăng đáp trả lời châm chọc kia rồi.
“ Tui chẳng thấy tốt chút nào cả.Tự nhiên lại gượng ép bản thân mình trở thành một con người khác ”
“ Cô nói tui không làm vậy thì phải làm thế nào? Tui cứ vô tư mãi thì được cái gì chứ? Cái nhà này không còn là chỗ để tui ngây thơ nữa rồi ”
Du Nhã kích động bước tới nắm lấy đôi vai đã gầy đi của Thái Linh.Cô đau lòng hạ giọng nói nhỏ với với người kia.
“ Cô vẫn còn có tui,cô vẫn còn có Nghệ Trí.Bọn tui sẽ bảo vệ cho cô ”
“ Anh ba với cô có khi còn gặp bất trắc chứ nói chi bảo vệ ” Ánh mắt Thái Linh đượm buồn.
“ Bằng mọi giá tui sẽ mang Thái Linh của trước đây trở về ”
Thái Linh im lặng nhìn người trước mặt.Đôi mắt người kia chứa niềm tin cùng sự chân thành rất mãnh liệt.Có một loại cảm xúc gì đó dần lớn lên trong lòng mà nàng không hề hay biết.
Thái Linh đưa tay nắm lấy bàn tay trên vai mình kéo xuống rồi lén nhét vào tay người kia một mảnh giấy.Xong xuôi lại còn giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
“ Cô tư nói chuyện với ai mà trông thân mật quá chừng vậy ha ”
Tiếng nói vọng từ ngoài sân vào khiến Du Nhã giật mình.Hoá ra Thái Linh thấy bà năm về nên mới lén nhét cho Du Nhã tờ giấy.Du Nhã nhanh tay giấu tờ giấy vào túi rồi gượng gạo gật đầu chào hỏi.
Người phụ nữ yểu điệu đi từ sân vào nhà.Bà năm liếc Du Nhã một cái rồi lại bày ra bộ dạng chẳng thèm để ai vào mắt.Chuyện trong nhà ông hội đồng bây giờ đều một tay bà ta quản,việc trưng ra cái bộ dáng thế này là chuyện thường tình.
“ Là bạn con tới thăm thôi má ” Thái Linh khép nép đứng sang một bên để nhường đường cho bà năm rồi mới nhỏ giọng trả lời.Ngay lúc này Nghệ Trí với Trí Tú mới từ nhà trong đi ra.Bà năm thoáng chút bất ngờ nhưng rất nhanh liền thay đổi thái độ.Nụ cười quyến rũ lại được treo lên mặt.
“ Cậu ba cũng qua chơi đó hả? ”
“ Tui qua thăm Thái Linh một chút.Bây giờ tui xin phép về trước ”
Bà năm tiến tới trước mặt Nghệ Trí.Mặc kệ có bao nhiêu người ở đây,bà ta vẫn cố tình đứng thật gần.
“ Cậu lỡ chuyến sang đây rồi bộ không định thăm tui luôn sao "
Cảm nhận được bàn tay Trí Tú đang nắm lấy tay mình siết chặt,đôi mày liễu nhíu lại,ánh mắt sắc bén ghìm chặt vào người bà năm,Nghệ Trí vội lùi về sau.Cô lạnh nhạt trả lời người phụ nữ trước mặt.
“ Chẳng phải bây giờ đã gặp mặt rồi sao,còn muốn thăm hỏi gì nữa ”
Bà năm không hề để ý tới sắc mặt khó coi của Trí Tú.Bà ta cố tình rướn người nói nhỏ vào tai Nghệ Trí.
“Nếu cậu không thích tới thăm tui,vậy thì vài hôm nữa tui sẽ biếu quà thăm hỏi cậu” Bà năm nói xong liền mỉm cười nhìn Nghệ Trí một cái rồi bỏ vào nhà.
Nghệ Trí thở dài liếc nhìn bà năm.Có lẽ câu nói kia chính là báo trước cho chuyện gì đó sắp xảy ra trong vài ngày tới.
“ Anh chị với cô Nhã phải về rồi.Em ở nhà nhớ cận thận một chút.Gia nhân canh cửa cho hai má với hai đứa hay qua lại trước phòng em đều là gia nhân trung thành.Anh đã lén nhờ họ trông coi giúp rồi.Em có chuyện gì thì kêu họ chạy qua báo anh liền nghe chưa ” Nghệ Trí nhỏ giọng dặn dò Thái Linh.Cô thật sự lo lắng đứa em gái này nhưng lại không tiện ở lâu.
“ Dạ,em nhớ rồi.Mọi người về cẩn thận ”
Thái Linh tiễn ba người ra tận xe, ánh mắt có chút lưu luyến nhìn Du Nhã.Đợi khi xe khuất bóng Thái Linh mới thở dài quay trở vào nhà.Qua khe cửa nhỏ,một ánh mắt vẫn cứ dõi theo Thái Linh.
“ Con nhỏ Thái Linh đó….”
“ Đừng động vào cô ta.Đợi khi chiếm được cái gia sản này tui sẽ bán nó làm vợ lẽ cho lão nhà giàu nào đó ” Bà năm dửng dưng cắt lời của người kia.Lại một lần nữa bà trưng ra bộ dạng chẳng để ai vào mắt.
“ Cô thật biết cách kiếm tiền.Vậy còn việc con dấu của ông ta cô làm tới đâu rồi ”
“ Tui vẫn đang tìm kiếm.Chữ ký đã có rồi,chỉ cần có con dấu nữa là gia sản này thuộc về chúng ta ”
Tiếng cười đắc ý vang lên trong căn phòng tối.Bà năm mỉm cười thâm trầm liếc nhìn người đàn ông đầy ngạo mạn.
-endchap-
🐱🍯
flop thì flop chớ tui vẫn đều đặng 1 ngày 2 chap nhé cả nhà :(((
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co