Phần 9. Cole Burn, 68% (2)
Little Red Door là một quán bar vô cùng đặc biệt, nếu không vì thế thì Seongwoo đã chẳng quá giật mình khi gặp bình luận châm chọc của Daniel. Đặc biệt vì hình ảnh đoan chính chỉ là một cánh cửa gỗ màu đỏ hai bên chất đầy chậu hoa như trong cổ tích, còn mở cửa bước vào thì lại là một gay bar chính hiệu, hoàn toàn không có chỗ cho bất kì cô gái nào. Đã là gay bar thế nhưng đám người thẳng băng như Yoon Jisung với Kim Jonghyun cũng xăng xái mò vào, giả vờ nhìn người này cười duyên với người khác. Kim Jonghyun tỉnh bơ nói rằng chỉ cần là người đẹp thì anh sẽ ngắm, còn Yoon Jisung, ngày đêm mang cái mác chủ biên một tờ báo về xã hội ra để đi thực địa kiếm đề tài. Chủ biên còn lâu mới phải tự nghĩ đề tài, mà nếu nghĩ được đề tài ở Little Red Door thì chắc chắn Yoon Jisung sẽ viết cho mục ăn uống. Jisung đặc biệt thích mấy món ăn kèm với rượu tại Little Red Door, nên anh vào đó bất chấp việc thỉnh thoảng lại có người dập dìu đi qua liếc mắt đưa mày.
Daniel tới quán bar thì thấy con dâu đã ngồi ở bàn lớn nhất. chưa có ai trong nhóm xuất hiện, thế nhưng bên cạnh anh vẫn có người. Seongwoo thong thả uống rượu, anh có vẻ không để ý lắm đến hai người ngồi hai bên. Ly rượu trên tay Seongwoo mãi không cạn, giống như mỗi lần nhấp môi của anh chỉ đủ để một giọt rượu ngấm xuống đầu lưỡi rồi thôi.
Những thành phần vo ve bên cạnh Seongwoo luôn không thiếu, anh từ lâu cũng đã quen với việc ngồi yên nghe người khác ba hoa rồi sau đó để họ tự rút lui. Gắt gỏng chỉ làm những kẻ đã sẵn cồn trong máu cảm thấy nhục nhã rồi gây chuyện khó coi, còn mở miệng nói ra thì lại thành bật đèn xanh cho người ta lấn tới. Seongwoo đang nhàm chán đếm công suất bóng đèn như bao nhiêu lần khác. Dải đèn thủy tinh đổ xuống từ trần nhà, 40W. Bóng đèn dây tóc duy nhất ở chỗ bartender, 25W. Những bóng đèn đính trên đường lên cửa bar, 40W. Dây đèn nho nhỏ ở bên trong quả cầu trong veo treo thay cho chuông cửa, lấp lánh như mấy con đom đóm tìm bạn, 0,5W.
"Uống một ly nữa nhé?"
Seongwoo hơi giật mình vì âm thanh ở sát bên tai, anh nhìn sang người bên trái. Cũng tạm gọi là đẹp trai, lông mày rất sắc sảo, viền môi hơi dày luôn có xu hướng cong lên như đang cười. Seongwoo nghiêng ly rượu của mình sang ý muốn nói rằng rượu vẫn còn, người kia không hiểu ý lại rót đầy thêm một chút. Hai người bên cạnh Seongwoo vẫn còn đang hăng say chuốc rượu gây chú ý, ở phía bên kia bàn có một chiếc điện thoại rơi xuống, sau đó là chìa khóa xe, sau đó là một cánh tay, rồi cả thân hình cao lớn ngồi xuống như thể bàn đang vắng người.
"Ơ..."
Daniel ngoắc tay gọi phục vụ rồi vắt chéo chân thản nhiên nhìn sàn nhảy. Chai Cole Burn được đưa ra nhanh chóng, Daniel rót một chút dưới đáy ly, không buồn thêm đá, chỉ lắc nhẹ rồi đưa lên môi.
"Kia là bạn em?"
Seongwoo nhìn sang nguồn phát âm thanh bên phải mình, anh ngạc nhiên nhận thấy người này cũng đẹp trai không kém. Ngoại hình trẻ hơn Daniel, tóc mái vuốt ngược, áo sơ mi đàng hoàng, tay còn đeo cả đồng hồ dịch chuyển hành tinh. Seongwoo nhìn lại thì thấy Daniel vẫn đang nhấm nháp ly rượu của mình, môi cậu thoáng cười rồi nụ cười cũng nhanh biến mất. Không còn làm trưởng ban giải trí ngày đêm bù đầu với scandal, Daniel ngày càng chững chạc đàng hoàng, bớt đi vẻ lấc cấc gấp gáp của ngày xưa. Daniel nghiêng người nhìn ra phía sàn nhảy, ánh mắt cậu hơi lóe lên vì mấy luồng đèn chiếu xa, Seongwoo lắc đầu.
"Bạn hay không không quan trọng, quan trọng là đi một mình."
Một trong hai người nói vào tai Seongwoo câu đó, rồi ngay lập tức một người đưa điện thoại lên hướng camera về phía Daniel.
"Ngon mắt thế này phải để người khác hưởng chung chứ. Gọi mấy đứa em tới đây đi James."
Người tên James cũng mau mắn rút điện thoại ra. Seongwoo miễn cưỡng cười, khác với mấy quán bar cho đủ loại người như Downpour với La Vita, người bước vào Little Red Door luôn tự nhiên hành sự mà không cần phải ngó sau nhìn trước.
"Đang ở đâu? Tới LRD đi, có người vừa đúng gu cậu... Cao to lắm, uống Cole Burn nữa... Không phải mặc quần short, để tôi xem..."
James cúi đầu xuống nhìn, sau đó ngẩng lên nói chính xác chất liệu cho đến kích cỡ quần Daniel đang mặc. Seongwoo bật ra một tiếng cười giống như bị ai đó ép uổng, anh cũng rút điện thoại ra chụp một tấm ảnh rồi gửi đến cho nhóm chat của Ha Sungwoon.
Ong Seongwoo: Kang Daniel tới rồi.
Đám người còn lại chắc hẳn đang bận di chuyển nên không vội trả lời tin nhắn. Daniel cầm lấy điện thoại, nhướn mày đọc rồi sau đó lúi húi bấm tin nhắn trả lời.
Kang Daniel: Ong Seongwoo cũng đã tới
Kang Daniel: Có nhã hứng mời thêm bạn để chơi với chúng ta
Kang Daniel: Đẹp trai lắm
Kang Daniel: Còn có biệt tài ước lượng chính xác kích cỡ quần của người cách xa hơn hai mét
Kang Daniel: (y)
Seongwoo ném điện thoại lên bàn, Daniel làm như không có gì mà tiếp tục nhẹ đung đưa vai theo bài nhạc đang phát. Năm phút sau, người ngồi bên phải Seongwoo đưa tay lên vẫy ai đó ở cửa, rồi một bóng áo hoa nhẹ nhàng lướt tới. Nhẹ nhàng như cách lướt tới, áo hoa ngồi xuống bên cạnh Daniel.
"Chào anh, chỗ này có người ngồi chưa?"
Daniel nghiêng đầu để tiếp tục nhìn về phía sàn nhảy, cậu cười cười:
"Bây giờ thì có người rồi."
Daniel đưa lên hai ngón tay, phục vụ mang ra một ly rượu nữa. Cậu không rót rượu mời, áo hoa bên cạnh ngồi đợi lâu liền đưa mắt nhìn hai người đối diện ra vẻ trách móc.
Ong Seongwoo: Rót rượu đi kìa, hôm nay Kang Daniel uống Cole Burn đấy anh em.
Daniel mỉm cười mở nắp chai, dùng hai ngón tay nghiêng ly rồi rót rượu. Đẩy ly rượu về phía áo hoa, Daniel đưa ly của mình lên ra hiệu mời rồi nhấp một ngụm. Được tín hiệu làm quen, áo hoa ngay lập tức mở lời:
"Em tên là Kim Woohyun, anh là...?"
Ly rượu trên tay Daniel khựng lại, còn Seongwoo thì vẫn thản nhiên uống như không có việc gì xảy ra dù anh cũng chỉ muốn phá ra cười thật lớn. Kim Woohyun là một cái tên bình thường ở bất cứ đâu cũng có, thế nhưng nó lại không còn bình thường nữa khi rơi vào tai Daniel. Woohyun áo hoa ngồi đợi Daniel nói tên, màn hình của cậu lại chập chờn sáng.
Ong Seongwoo: Nói tên cho người ta biết kìa, hôm nay Kang Daniel không tự tin với tên Kang Daniel đấy anh em.
Seongwoo buông ly rượu rỗng của mình xuống bàn, ngay lập tức rượu lại được rót đầy. Anh chụm đầu bàn tán với hai người ngồi hai bên, không biết nói gì mà cả ba đều cười vui vẻ. Nụ cười mỗi người mang một hàm ý, một trong hai người bắt đầu vòng cánh tay ra phía sau lưng ghế của Seongwoo. Daniel cau mày dằn ly rượu xuống bàn.
Kang Daniel: Ong Seongwoo
Kang Daniel: Em yêu anh.
Kang Daniel: Hẹn hò đi.
Kang Daniel: Nếu muốn hẹn hò với em thì bước tới đây.
Kang Daniel: Không thì ngồi yên đấy để em tự tới.
Ong Seongwoo nheo mắt đọc tin nhắn. Anh nhìn Daniel, nhìn Kim Woohyun áo hoa, nhìn chai Cole Burn ở trên bàn, nhớ lại Kim Woohyun chính hãng cùng với quãng thời gian mười năm qua của hai người. Không có nụ hôn thứ hai nào vào đêm qua, Seongwoo vùi mặt vào sofa ngủ kĩ đến khi bị Daniel vác lên vai ném vào phòng ngủ dành cho khách.
Ở bên kia bàn, Daniel nhìn Seongwoo bằng đôi mắt vừa dịu dàng vừa mong đợi. Người trước mặt là người trân quý nhất, Ong Seongwoo mỉm cười rồi đứng lên.
--
Ong Seongwoo đã xem.
Yoon Jisung, Hagooreum đã xem.
Park Jihoon, Im Youngmin, Kim Jonghyun đã xem.
Mọi người đã xem.
Park Jihoon: Ai đó hãy nói với tôi rằng đã mười phút trôi qua rồi đi.
Ha Gooreum: Chính thức bước sang phút thứ mười.
Ha Gooreum: Campaign mới nhé anh em.
Ha Gooreum: Hashtag cho lần này là #Anhyêuem600giây.
Yoon Jisung: :) Ha Sungwoon tới Daily Express làm biên tập viên không? Từ khóa vừa hay vừa cập nhật xu hướng tốt :)
Yoon Jisung: Có cần che tên Kang Daniel không?
Ha Gooreum: Không cần, điểm nhấn hút tương tác chính là ở đó. Tôi đang trên đường tới quán rượu, mọi người chuẩn bị tinh thần nghỉ việc sáng mai đi. Hôm nay phải bóc hết tiền của Kang Daniel để ăn mừng mới được.
Gần như cùng lúc, Park Jihoon, Ha Sungwoon, Yoon Jisung, Im Youngmin, Lai Guanlin, Kim Jonghyun đều đăng cùng một nội dung với hashtag "anh yêu em" lên Facebook. Mười lăm phút sau, Ha Sungwoon và Im Youngmin đẩy cửa quán bar bước vào, tay lăm lăm điện thoại để chuẩn bị tinh thần livestream thì bắt gặp hai bóng lưng quen thuộc. Youngmin nghiêng đầu khó hiểu rồi nhẹ nhàng huých tay Sungwoon:
"Ong Seongwoo hôm nay mặc xấu quá."
Sungwoon gật gù buông điện thoại:
"Quả này không livestream được rồi."
Ong Seongwoo trong trí tưởng tượng của Sungwoon chưa bao giờ là người có liên hệ gì đến áo hoa, trừ áo hoa đi ngủ. Con người đó luôn thích mặc đồ trung tính, Kang Daniel mới là kẻ màu mè. Sungwoon lừng khừng đi tới ra sức vỗ bộp vào bờ vai lóe chóe một bông hoa chuối đỏ:
"Trưởng ban Ong hôm nay có thời trang a conmeno không phải rồi..."
Kim Woohyun áo hoa sụm vai vì cú đánh của Sungwoon, cậu trai trẻ vô tội quay lại nhìn Sungwoon quắc mắt. Sungwoon nặn ra một nụ cười khổ sở, anh nói:
"Xin lỗi bạn, vốn là muốn gọi người bên cạnh nhưng không hiểu sao tay lại nhằm đúng vai bạn mà hạ xuống, có lẽ là do nó cũng bị hấp dẫn bởi thời trang của bạn chăng?"
Áo hoa vẫn chưa hết nhăn nhó, Daniel rót thêm rượu vào hai chiếc ly rỗng trên bàn rồi vẫn tiếp tục ngồi yên. Park Jihoon nhởn nhơ từ ngoài cửa phóng vào, vượt qua hai thân xác đứng sững như trời trồng của Sungwoon và Youngmin để tới bên Daniel ngồi phịch xuống.
"Cole Burn thật sao? Hôm nay nặng đô nhỉ. Nhân tiện thì chúc mừng nhé, anh Seongwoo đâu rồi?"
Daniel quay nhìn Park Jihoon rồi nói:
"Chúc mừng gì?"
"Anh yêu em, nếu em yêu anh thì bước tới đây?"
Daniel cau mày nhìn xoáy vào mắt Jihoon, Jihoon không ngại ngùng mà tròn mắt nhìn trả lại. Chưa đầy mười giây sau, Daniel đưa tay tự gõ lên đầu mình.
"Nhắn tin nhầm nhóm mất rồi. Đã được mười phút chưa?"
Jihoon ngẩn người.
"Anh xóa tin nhắn làm gì? Dù sao cũng... Ong Seongwoo đâu? Không lẽ vừa rồi anh ấy không đồng ý?"
Daniel lắc đầu.
"Vậy hai giờ đêm qua thì sao? Anh đã nói được chưa?"
Daniel lắc đầu lần thứ hai.
--
Khi Yoon Jisung cuối cùng cũng đặt chân được vào đến bar, Park Jihoon đang gập người trên một chiếc sofa dài mà cười không dứt. Cả một chiếc sofa dài chỉ có Jihoon và Guanlin ngồi đó, Guanlin nép một bên góc nhường hầu hết chiều dài chiếc sofa cho Jihoon lăn lộn qua về. Youngmin và Jonghyun im lìm uống rượu với nhau, và Kim Woohyun áo hoa thì vẫn chưa đi khỏi. Jisung vừa vắt áo khoác lên thành ghế đã hỏi ngay:
"Ong Seongwoo đâu?"
Lại có tiếng cười của Park Jihoon rú lên chói tai, còn Jeong Sewoon chỉ một ngón tay về phía sàn nhảy.
"Đằng kia."
Jisung nhìn qua sàn nhảy hai giây rồi lại không kìm được mà nhìn về phía Jihoon.
"Anh gọi Ahn Jaejoon tới được không?"
Daniel cao giọng:
"Gọi tới làm gì?"
Jisung nói:
"Bàn đề tài. Điều tra xem thử bar này có dịch vụ cung cấp bóng cười hay không."
Kim Jonghyun vẫy tay ra hiệu cho Jisung ngồi xuống rồi đẩy chai rượu về phía anh.
"Xác nhận là có, bóng cười nhập khẩu từ châu Âu."
Jisung trợn mắt nhìn Jihoon:
"Thằng nhỏ đó hít bóng cười thật?"
"Nó hít drama của Kang Daniel."
Jisung quay lại nhìn vẻ mặt quạu cọ như đeo đá của Daniel, lại nhìn tới Kim Woohyun bên cạnh cậu.
"Anh bỏ lỡ điều gì rồi chăng?"
Ha Sungwoon nuối tiếc nhìn tấm ảnh anh yêu em 600 giây với lượt thả tim cao ngất, anh không muốn xóa dù tình hình lúc này cũng chưa biết sẽ ra sao. Jisung nhéo bên hông Sungwoon, Sungwoon giật thót mình lên nhưng không buồn chửi lại.
"Theo như em móc nối được thì Kang Daniel nhắn yêu anh thì tới đây, không yêu thì ngồi yên đấy. Ong Seongwoo không ngồi yên đấy nhưng cũng không tới đây. Nó ra sàn nhảy rồi."
Jisung dở khóc dở cười không biết nói gì, vài giây sau cũng liền nhập hội sofa với Jihoon lúc này đã tỉnh táo bớt. Jeong Sewoon vừa lục lại tin nhắn, vừa lọ mọ đăng ảnh hưởng ứng vụ anh yêu em 600 giây rồi sau đó quay sang Kim Woohyun.
"Cậu là..."
"Kim Woohyun, rất vui được làm quen với mọi người."
Sewoon gật đầu:
"Tôi thấy là cậu thích Daniel."
Woohyun đỏ mặt nói:
"Anh có thể dùng ẩn dụ gì đó thay cho câu vừa rồi được không?"
"Được thôi", Sewoon nhe răng cười. "Tôi thấy là cậu thích chồng của bạn chúng tôi."
Kim Jonghyun suýt nữa thì phun một ngụm rượu ra bàn, thế nhưng Im Youngmin lại mau miệng chen vào:
"Cho nên việc làm quen với cậu không khiến chúng tôi vui nổi."
Woohyun áo hoa kinh ngạc nhìn Daniel, Daniel thản nhiên rót rượu vào ly của cậu.
Woohyun kêu lên:
"Anh ta bảo không phải bạn anh?"
Kang Daniel thủng thẳng đáp:
"Chồng đâu phải bạn?"
"Anh không muốn làm quen thì mời em uống rượu làm gì?"
Từ Ha Sungwoon cho đến Kim Jonghyun đều quay sang chờ đáp án, Daniel dốc hết sạch ly Cole Burn mới rót xuống cổ, mặt không đổi sắc mỉm cười:
"Chồng tôi bảo rót."
"À..."
Đám người còn lại gật gù đồng ý, Woohyun áo hoa tức tối đứng dậy bỏ đi. Daniel chẳng buồn nhìn theo, cậu kiểm tra sàn nhảy vài giây rồi quay lại tiếp tục rót rượu.
--
Daniel vừa mất tích trong nhà vệ sinh thì Ong Seongwoo đã chuồn thẳng một đường ra cửa. Sungwoon vẫy Daniel lại khi cậu vẫn đứng tựa cột nhà cố gắng tìm cho ra Seongwoo giữa mấy ánh đèn chớp loáng, còn Park Jihoon thì cũng đã đủ bình tĩnh để ngồi xuống bàn chung mà không bị rơi khỏi ghế vì cười.
Daniel lững thững trở về bàn, Jisung chỉ tay vào Jihoon rồi hạ giọng:
"Còn cười nữa anh đuổi về."
Jihoon lè lưỡi bĩu môi, vừa đúng lúc Daniel ngồi phịch xuống ghế. Bước đi của Daniel vẫn còn vững, cậu dùng một ngón tay di chuyển trên thành cốc thủy tinh mà không nói lời nào.
Jisung nói:
"Seongwoo về rồi, một mình."
Daniel gật đầu. Một cái tin nhắn đáng ra phải riêng tư thì đã để cả đám đàn ông đọc được, Daniel biết mình không còn gì để giấu diếm. Cậu thở hắt ra một tiếng rồi sau đó đưa tay ôm đầu.
"Mọi người thấy tôi có làm sai gì không? Đồng ý là vì tôi tỏ tình với Kim Woohyun nên mới xảy ra bao nhiêu chuyện, nhưng sau đó thì sao, tôi đã làm gì sai? Chia tay với Woohyun, Seongwoo thích chơi trò đuổi bắt thì để yên cho Seongwoo chơi đến chán, Seongwoo muốn hẹn hò với bao nhiêu người cũng để Seongwoo hẹn hò, đến lúc quay về thì đi theo sau lưng anh ấy xử lý scandal, sáng nay còn phải chở Seongwoo đi mua bữa trưa cho một thằng khác? Tôi có làm sai gì không?"
"Có."
Bảy cái miệng đồng thanh trả lời một lúc, Daniel khổ sở ngẩng đầu. Sungwoon nói:
"Ong Seongwoo rõ ràng không phải người vô lý."
"Đúng vậy, tùy tiện một chút nhưng làm gì cũng có lý do", Kim Jonghyun tiếp lời.
"Sự việc dùng dằng đến tận hôm nay là do tâm lý hai đứa đều vặn vẹo như nhau", Jisung kết luận.
Daniel đưa mắt nhìn Jihoon. Jihoon thực sự đã hết cười, nghiêm túc chống tay lên cằm nhìn cậu.
"Mọi người thử nói một câu thật lòng xem, mọi người có thấy Seongwoo yêu tôi không?"
"Có."
"Vậy thì gật đầu một cái rồi hẹn hò yêu đương, có gì khó khăn đâu?"
Park Jihoon đưa tay trước ngực làm dấu chéo:
"Em không ngờ đây lại là câu nói phát ra từ cựu trưởng ban giải trí của Monday Morning."
Jisung nói:
"Anh chứng nhận là Daniel Kang rất giỏi nhìn tâm lý người khác, rất rất giỏi. Nhưng mà hình như Ong Seongwoo không phải người."
Jeong Sewoon chen vào:
"Ong Seongwoo là thiên thần. Không phải chúng ta đã từng nói sao, ông kẹ của giới truyền thông đi yêu thiên thần của làng truyền thông."
Daniel mệt mỏi rót tràn ly rượu rồi nói:
"Một người nói thôi được không?"
Quyền nói được chuyển tới chỗ Lai Guanlin, dường như mọi người quyết định dùng Guanlin để làm nổi bật mức độ ngớ ngẩn của Daniel trong tình cảm. Guanlin chỉ dám uống một chút bia rồi thôi, cậu nhẹ nhàng nói:
"Theo như em biết thì thế này, anh Seongwoo là người đã gợi ý cho anh cách tỏ tình với anh Woohyun. Thật ra tất cả chúng ta đều biết câu chuyện tỏ tình của anh với anh Woohyun rồi đúng không? "Anh yêu em" gì đó."
Mọi người ậm ừ đồng ý, Daniel lại cảm giác như có dao chém mạnh vào lòng.
"Anh Woohyun thì được anh bày tỏ ngay trước mặt, còn anh Seongwoo thì sao? Năm trước anh không nói, hôm qua anh không nói, hôm nay anh nhắn tin bằng điện thoại, lại vào nhóm chat chung. Phải là em thì em cũng bỏ về."
Daniel vừa toan hé môi, Jonghyun đã chặn miệng ngay:
"Ở đây chúng ta không nói chuyện đàn ông mà sao chấp nhặt, chúng ta đang nói đến chuyện người yêu nhau với nhau. Nghĩ mà xem, một người yêu cậu bao nhiêu lâu, cắn răng nói cho cậu biết cách tỏ tình với người khác, nhìn cậu yêu người khác, xem ảnh cậu hôn người khác, rồi dù Seongwoo không thực sự quan tâm nhưng mà giống như là ngôi hậu tại Monday Morning được chuyển cho Woohyun ngồi. Sau đó cậu bỏ đi để cậu ấy một mình sống chết bám lấy tòa soạn Monday, đến lúc cậu quay về lại không nói được một câu anh yêu em nào mà cậu lại mong Seongwoo nhào vào tay cậu? Đời làm gì có miếng bánh nào dễ ăn như thế?"
Chuyện hai năm rõ mười như thế, Daniel không biết nói gì hơn. Cậu lại im lặng uống cho đến khi chai Cole Burn lúc đầu chỉ còn vài giọt đọng dưới đáy. Dốc nốt vài giọt rượu màu hổ phách vào trong ly, Daniel vò đầu nói bằng giọng tỉnh táo hơn rất nhiều:
"Mọi người có muốn chơi một trò này không?"
Jeong Sewoon hỏi ngay:
"Trò gì? Không phạt rượu là được."
"Không phạt, vớt vát chút danh dự thôi. Bắt đầu từ tôi, mọi người hãy quay sang người bên cạnh, nhìn thẳng vào mắt rồi nói anh yêu em đi. Không nói được thì có thể bỏ qua. Bắt đầu, Ha Sungwoon, em yêu anh."
Sungwoon phẩy tay nhìn Jisung âu yếm:
"Em yêu anh."
Jisung vỗ đầu Jihoon rồi nói nhẹ bẫng:
"Jihoonie, anh yêu em."
Park Jihoon im bặt. Daniel búng tay:
"Pass, Lai Guanlin, em nói."
Guanlin ngoan ngoãn làm theo:
"Anh Jonghyun, em yêu anh."
Kim Jonghyun nở ra một nụ cười tươi rói, anh quay sang vỗ vai Youngmin:
"Tôi yêu cậu."
Im Youngmin nhìn Jeong Sewoon như cân nhắc một điều gì nghiêm trọng lắm, cuối cùng cũng đẻ được một câu:
"Jeong Sewoon, tôi không yêu cậu."
Sewoon hậm hực đáp lại:
"Tôi cũng không yêu anh. Daniel, tôi yêu cậu."
Daniel cong môi lên cười, cậu với tay lấy chiếc áo khoác rồi loạng choạng đứng lên.
"Xe tôi gọi tới rồi. Mọi người tin Kang Daniel rất giỏi xem tâm lý người khác đúng không? Vậy để tôi nói cho mọi người biết, càng thật lòng thì càng khó nói câu anh yêu em ra ngoài miệng. Có đúng không, Park Jihoon?"
Jihoon lừ mắt nhìn Daniel, cậu cười cười ném lại thẻ thanh toán rồi ra về. Daniel vừa đi được vài bước thì Jihoon đã gọi giật lại:
"Kang Daniel! Anh dễ dàng nói anh yêu em với anh Woohyun, chẳng lẽ là anh không thật lòng? Không thật lòng kiểu gì mà lại làm người ta ghen tị đến tận hai năm ròng rã?"
Daniel quay lại nhìn Jihoon, cậu đưa tay quệt ngang mũi rồi nói:
"Jihoon nhà chúng ta khôn ra rồi đấy. Bây giờ tôi nói rằng tôi chỉ hẹn hò với Kim Woohyun đúng một tuần, mọi người có tin không?"
Không đợi nghe ai có tin ai hay không, Daniel xiêu vẹo bước đi ra cửa. Ai tin hay không thì tùy, nói ra một câu yêu với người đã từng vì mình mà bị tổn thương nhiều như thế, Daniel thấy ba từ đó đó chỉ có một phần dũng cảm, hai phần thật lòng, còn lại bảy phần là vô liêm sỉ.
---
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co