Chương 35
"Bữa tiệc này, liệu có gì thay đổi?"
*
_Tổ chức tiệc sao? – Kang Yeseo la lớn, mở to mắt nhìn Huang Xingqiao đang đứng trước mặt
_Suỵt! – chị lấy tay bịt miệng em nó lại – Làm gì mà mài la lớn quá dị?
_Tiệc nội bộ hay gì mà nói nhỏ? – lần này em nhỏ giọng lại rùi
_Thì không phải... - Xingqiao lắc đầu
_Ủa vậy làm vậy chi? – em chống hông lườm chị
_Thì con gái con đứa, ai mà la làng hả em? Người ta quýnh giá chớt.- Xingqiao lắc đầu ngao ngán nhìn em
_Vậy sao, em có đi không? Tiệc này mấy chị lớn tổ chức để quẩy hết mình trước đêm công bố xếp hạng ngày mai đấy. Bọn chị đã xin phép ban tổ chức rồi... - nói đến đây thì giọng Xingqiao có chút buồn buồn – À mà có khi đêm nay là đêm cuối chị ở đây rồi...
_Chị nói gì vậy? – em chạy lại ôm lấy chị, do chiều cao m75 nên em chỉ đứng đến gần vai chị, giọng nhỏ nhẹ khác với ngày thường – Chị nhất định sẽ sống sót, rồi còn cùng em với Shi...
Nói đến đây em còn buồn hơn nữa, không biết là chị ấy còn nhớ đến lời hẹn ngày đó không? Hay là, chỉ có mình em nhớ đến?
_Nói chung là chị vẫn sống sót thôi... - em ngước mặt lên nhìn chị, mắt có hơi rưng rưng
Cả hai đứng ôm nhau được một lúc thì Kang Yeseo mới nhớ ra.
_À mà... Shiro unnie... có...- em ngập ngừng nhìn Xingqiao
Xingqiao nhìn sâu vào ánh mắt em, càng hiểu rõ em đang nghĩ đến điều gì, khẽ hít ngụm khí lạnh, giọng có chút không được tự nhiên trả lời.
_Ừm... hình như cậu ấy không đến á. Nghe đâu là có việc gì gấp lắm nên cậu ấy đã xin ban tổ chức được đi ra ngoài để giải quyết rồi.
"Sao trong em cảm giác có chút hụt hẫng thế này? Em cũng không biết nữa. À mà đâu đúng, em biết chứ, biết rất rõ là đằng khác ấy. Đó là vì em thật sự mong được nhìn thấy chị nhiều hơn, dù cho phải nhận lấy những vết thương vô hình. Người ơi, kì lạ quá nhỉ?"
_À, vậy thì thôi, em đi về phòng đây – nói rồi Kang Yeseo quay đi
Huang Xingqiao nhìn theo bóng lưng hao gầy của em gái nhỏ, có chút xót xa. Chị đứng đó, khẽ thở một hơi dài.
_Bất lực quá mà, đúng là đồ ngốc...
Xiaoting nhớ lại hồi sáng, lúc mà...
Cộc cộc cộc~
_Ai đó? – Xingqiao đang ngủ thì không biết ai kêu cửa sớm thế không biết, hổm giờ luyện tập cả đêm nên cô mệt lắm rồi.
_Định làm một giấc ngủ mà sao khó quá vậy? Hầy, chắc mẩm là bà Ngưng dẹo đây, phải ra chửi mẻ một tăng mới được, dám phá giấc ngủ của Huang Xingqiao này... - Xingqiao vừa lầm bầm vừa mở cửa
_Ê, Phù Nhã... - định chửi rồi đó nhưng người xuất hiện trước mặt không phải Ngưng tỷ đâu mà là một cục bông màu trắng muốt đang đứng nhìn chằm chằm Xingqiao bằng ánh mắt lấp lánh.
_Xin lỗi đã làm phiền buổi sáng của cậu nha, biết thế nào cậu cũng đang ngủ nướng...
À ra đó là Mashiro, Xingqiao niềm nở mời chị vào phòng. Nhưng mà, Xingqiao chợt nhớ ra.
_Sao hôm nay cậu lại đến tìm tớ?
Shiro ngồi trên giường, nghe đến đây thì ánh mắt có chút buồn, nhưng sau đó cười nói tiếp.
_Tớ muốn hỏi cậu ý kiến xíu ấy mà.
_Chuyện gì?
_Ngày mai là đến đêm công bố xếp hạng lần 2 rồi, nên tớ muốn cùng mọi người tổ chức một buổi tiệc nhỏ vào tối nay ấy mà.
_U, tiệc hả? Let's party~ - Xingqiao nghe đến tiệc là tỉnh ngủ hẳn luôn, mắt liền sáng lên như đèn pha.
Shiro chỉ cười trừ nhìn bạn mình đang nhảy múa, mẻ đang high quá mà.
_À mà ban tổ chức, họ có đồng ý không?
High thì high nhưng mà mẻ cũng nhớ là tổ chức được hay không thì tùy. Mấy chuyện này các TTS không quyết định được.
_Ờ, tớ có xin phép họ rồi.
_Quẩy đê bà con!
Shiro nhìn thấy cô bạn chạy vòng vòng quanh phòng vì phấn khích thì cũng thấy vui, nhưng mà Shiro đành cắt ngang thôi.
_Mà, tớ có chuyện này muốn nhờ cậu.
_Hửm, chuyện gì? – Xingqiao thôi nhảy, ánh mắt ngơ ngác nhìn Shiro
_Tớ sẽ cùng mọi người chuẩn bị tiệc, nhưng mà, cậu xin lỗi mọi người dùm tớ. Vì có thể tối nay tớ không đến dự tiệc được – ánh mắt Shiro nhìn về hướng xa xăm, giọng có chút buồn
_Ý cậu là sao? – Xingqiao ngạc nhiên nhìn Mashiro – Rõ ràng tối nay tất cả TTS được nghỉ mà, sao cậu lại không đến?
_Tớ... ừm có chút việc riêng. Thôi, chuyện mà tớ cần nói, tớ cũng đã nói hết rồi. Tớ về phòng trước đây.
Nói rồi Mashiro đứng dậy chuẩn bị về phòng thì Xingqiao nói.
_Cậu tránh Yeseo, đúng không? – Xingqiao thở dài
Mashiro vẫn đi tiếp.
_Tại sao cả hai không cho nhau cơ hội làm lành đi? – cô có chút cao giọng, vì sao à, vì quá bực mình chứ gì nữa.
Mashiro đi đến mở cửa phòng, dừng bước, không quay đầu lại, nói với Xingqiao
_Tớ có cậu chuyện cuối muốn nhờ cậu đây. Chính cậu hãy nói với em ấy về bữa tiệc nhé. Nếu em ấy có hỏi đến tớ, cứ nói là tớ không đến.
_Tại sao cả hai cứ làm tổn thương nhau như vậy? – Xingqiao bất lực, nhẹ giọng hỏi
Mashiro không trả lời, dứt khoát rời khỏi phòng.
Xingqiao thả mình xuống giường, khẽ thì thầm
_Tại sao cả hai cứ làm tổn thương nhau như vậy?
Nhưng mà, Xingqiao không biết một điều rằng, Shiro mắt đã đỏ mất rồi.
Huang Xingqiao có chút bất lực, vì cô vẫn luôn không hiểu vì sao Mashiro lại cứng đầu không chịu nghe lời giải thích của cô và Yaning, liệu có ẩn khuất gì chăng? Chuyện này có cũng đã hỏi thử Yurina nhưng Rina cũng đành lắc đầu vì chuyện này ngoài khả năng mất rồi.
Xingqiao lắc đầu không nghĩ nữa, nhanh chóng chạy về phòng để phụ giúp mọi người.
...
6h tối, tại phòng đánh giá giữa kỳ, ừm thì căn phòng này thường ngày hay làm các TTS sợ lắm, nhưng hôm nay trở thành phòng tiệc nên mọi người zui lắm à nha. Chưa biết đến phòng thì Yeseo đã nghe thấy giọng nói
_Quẩy đê mấy chị ơi! Hôm nay em bao nha...
Còn ai ngoài chúa hề của K-Group, Seo Youngeun kia chứ. Nàng ta vừa cầm ly nước ngọt, vừa nhảy qua nhảy lại làm Huening Bahiyyih và Yoon Jia đang đứng bên cạnh phải té gấp.
_Cậu làm cái trò gì dị Young! - Bahiyyih nói, còn Jia không nói gì nữa vì quá quen rồi
_Ơ, đang vui mà – Youngeun vẫn đi quẩy tiếp.
_Trong một tam giác vuông, bình phương mỗi cạnh góc vuông bằng tích của cạnh huyền với hình chiếu của cạnh góc vuông nói trên... Tôi là một đẳng cấp khác dè de!!! - ở đằng xa xa, đang có một Kim Dayeon vứt bỏ hình tượng Leader trầm tĩnh để đi quẩy.
_Mà mà mà má phi a yeah... Ríng ring ring rìng... - bên cạnh một Kim Dayeon nhiệt huyết chính là một Ezaki Hikaru cũng nhiệt tình không kém.
Kang Yeseo vừa bước vào đã choáng. À mọi người đừng hiểu lầm bé nhé. Không phải bé choáng vì mấy bả quậy đâu, nhìn riết chai luôn rồi. Bé choáng là vì hôm nay mấy mẻ quẩy xung quá đó chứ, còn hơn thường ngày nữa.
_Are you ready? – Kim Bora đã nhanh chóng chạy lên cướp sân khấu và cướp luôn cái mic
_Yesssss – tất nhiên rất nhiều người hưởng ứng theo
_I say We, you say Are... WE!
_ARE!
Đến Kim Bora (main vocal đã chuyển sang làm main rapper) còn xung hơn mọi ngày nữa, Kang Yeseo đúng là không thể nói nổi mấy bà chị này nữa mà.
_Sao đứng ở đây? Vào quẩy đi chứ? – Kim Chaehyun từ xa thấy em đứng một mình nên kéo vào quẩy chung luôn.
Ừ thì miệng chê mấy bà chị trẩu tre nhưng mà em tính ra còn quẩy xung hơn mấy bả.
_C.R.A.Z.Y... ta đà hế...
Em cùng Baby Monsterlên nhảy nhiệt tình làm mấy bà chị cỗ vũ quá trời.
--- hết chương 35 ---
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co