Chương 7
Lần đầu tiên như vậy nên tôi hơi sợ . Tôi quay qua nhìn hắn vừa lúc hắn quay qua bị hắn bắt gặp . Tôi nhìn sang hướng khác mặt hơi đỏ lên . Hắn suy nghĩ ' Nhìn mình à '
- Giờ lớp muốn phạt bạn Tâm như thế nào
Không một cánh tay nào giơ lên đúng là bạn tốt ( Lòng tôi cảm động khôn siết vì lớp chúng ta thường ngày không đoàn kết hôm nay thấy bạn hoạn nạn lại giúp thật đáng ngưỡng mộ )
- Lớp không ai ý kiến vậy tha cho Tâm
- Không được - Cả lớp đồng thanh
'' Không được sao '' Mới cảm thấy lớp này toàn thiên thần bây giờ thì toàn là ác quỷ không thể tin được ( Khóc trong lòng huhuhuhuh...... )
- Mấy em không chịu phạt bạn ấy tha cũng không cho
Tiếng kéo ghế người bên cạnh đứng dậy
- Không phải chứ đừng làm thế mà , đừng mà help me please ! - Tôi nhìn hắn bằng cách thảm thương nhất có thể nhưng không
- Hay là mình kêu BẠN TÂM trực nhật nguyên tuần thay cho các bạn bị phạt đi cô - Hắn nhấn mạnh;
Bây giờ tôi cảm thấy choáng tôi nghĩ : ' Ai là bạn của mấy người '
- Vậy lớp có đồng ý phạt bạn Tâm trực tuần này không ?
- Đồng ý !!!!!!
- KHÔNG ! - Tôi hô to
- Tại sao em lại nói không ?
- Em ..... em .... ( Tôi ấp a ấp úng ) Nhưng cho dù em có chịu phạt cũng không đến nỗi như thế chỉ là không tập trung chút xíu thôi ( Tôi giơ ngón út lên )
- Không nhưng nhị gì hết cứ thế mà làm . Lấy vở ra làm bài tiếp - Cô lơ lời tôi
Tôi ngồi xuống trong ấm ức dẫu biết tôi đã làm sai nhưng cũng không đến nỗi phạt nặng như thế này , nếu không có tên chết bầm kia thì tôi đâu có bị phạt như vầy . Tôi liếc hắn một cách rõ nét , hắn thấy mà cứ lơ đi như không có chuyện gì tức chết đi được nếu không có cô ở đây tôi hứa danh dự là sẽ cho hắn ăn tát
--------------------------------
Giờ ra chơi
- Nguyên bà đừng giận tui nữa tui biết tui sai rồi không có lần sao nữa đâu , bà cũng biết tui bị phạt nữa mà bà phải thương tui chứ - Tôi nài nỉ Nguyên giả bộ khóc
- Đừng giả vờ nữa khóc không giống gì hết xạo quá ! - Nguyên nhìn tôi cười
- Bà cười vậy tha cho tui rồi đúng không ??
- Không !
- Vậy tui mới biết tiệm bán đồ ăn Hàn này ngon lắm !
- Rồi sao ? - Nguyên giả vờ ngốc
- Thì tui ...thì tui bao bà ăn
- Hứa nghe vậy tha cho bà
- Gặp ăn là mắt sáng rỡ
- hihi . Vậy tui làm bài có người nãy giờ muốn nói chuyện lắm rồi kìa - Nguyên liếc mắt về phía hắn
Hắn nhìn tôi cười tỏ vẻ có lỗi
- Mình không quen bạn nên quay mắt bạn sang chổ khác giúp mình nhé ! - Tôi cười nhếch mép
____________________________________________
Có thể truyện không được hay nhưng các bạn đã đọc tới đây mình thật sự cảm ơn
Các bạn xem truyện vui vẻ
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co