3.
Xe cũng đã lái đi xa, Tiểu Vy còn không ngừng quay đầu lại nhìn, theo tính nết của Charlie, bị một cô gái công khai bỏ lại trên đường có vì lòng tự trọng tổn thương rồi tự sát không thế? Càng nghĩ càng sợ, cô xoay đầu sang đối diện với Đỗ Hà, đáng thương nhìn cô.
"Chị thích anh ta?"
Đỗ Hà không đầu không đuôi hỏi, Tiểu Vy phủ nhận ngay tức khắc.
"Không thể nào, Charlie không phải là kiểu chị thích"
"Vậy chị thích kiểu người như thế nào?"
"Chị à..."
Tiểu Vy nhớ đến Minh Hiếu...
''Ừm, chị thích người như ánh dương quang, đẹp trai, tràn ngập tinh thần trọng nghĩa. Trời ạ, vô dụng thôi, anh chàng như vậy sẽ không thích người vừa trạnh vừa bình thường như chị đâu"
Ai ngờ nghe được lời này, Đỗ Hà cắt lời cô.
"Đừng coi thường bản thân, chị rất tốt"
"Cũng rất đáng yêu"
Lại bổ sung thêm một câu.
"Chị đã từng xem một tiểu phẩm, rằng khi một người phụ nữ không có ưu điểm gì nhưng lại muốn khích lệ họ, sẽ khen người đó đáng yêu, mà cho dù đó là lời an ủi, được nữ thần là em nói ra, vẫn rất có tác dụng đó"
"Chị là đang ám chỉ muốn em khen thêm hả, tỉ như, xinh đẹp động lòng người?"
Lúc Đỗ Hà nói lời này có kèm theo nụ cười trêu chọc, Tiểu Vy nhìn đúng là vừa yêu vừa hận.
"Thôi xin, đáng yêu là được rồi, haizz"
Đỗ Hà nghiêng đầu nhìn Tiểu Vy, thấy cô đang nằm tựa trên cửa kính, dáng vẻ có chút chán nản và làn gió trên đường nhẹ nhàng thổi mái tóc dài mềm mại.
Tại thời điểm này, nếu như Tiểu Vy xoay lại, thì sẽ gặp được ánh mắt của cô và nhìn thấy nụ cười dịu dàng của Đỗ Hà chưa từng nở rộ ở trước mặt người khác.
"Sushi ở quán này cực kỳ ngon"
"Muốn đến ăn cơm ở đây cũng phải sớm xếp hàng cả tháng trời, không có quan hệ tốt căn bản không vào được đâu"
"Tôi và ông chủ của chỗ này rất thân đấy, người ta vừa nghe tôi muốn tới lập tức dành chỗ cho"
''...''
Tiểu Vy nhìn Charlie khoe khoang không ngừng kể từ khi vào cửa đến giờ, rất muốn cầm một cái nắp chai bịt miệng cậu ta lại. Cô không phản đối người khác thể hiện tài lực của mình ra. Dù sao tất cả mọi người đều thích vật chất, có thể sống tốt, chả người nào lại chọn một nghèo hai trắng cả. Tuy nhiên, phương thức biểu đạt trần trụi kiểu này, không chỉ làm cho người nghe cảm thấy khinh thường, còn khiến bản thân trở nên quê mùa, loại hành vi hại người hại mình này cần gì phải làm chứ.
"Ăn thôi"
Cô thử ngắt lời Charlie, kết quả càng khiến đối phương đắc ý, còn đem ngọn nguồn tên món ăn cho đến kỹ thuật nấu nướng giảng giải một lượt, nói nhiều đến mức Tiểu Vy thấy gượng gạo như đang ở ung thư giai đoạn cuối vậy.
Cảm thấy thời gian cũng không sai biệt lắm, ấn theo kế hoạch thì đã đến lúc Tiểu Vy rút lui. Thế là cô đặt bộ đồ ăn xuống.
"Trời ạ, cái này, đột nhiên tôi nhớ ra là đã đánh rơi đồ ở văn phòng, phải quay lại tìm đã, hai người cứ từ từ ăn, tôi đi... Ôi, Đỗ Hà, em đứng dậy làm gì?"
Dáng người Đỗ Hà cao gầy, Tiểu Vy lại đang ở tư thế ngồi, cô ấy nhìn cô thành ra có loại cảm giác áp bách từ trên cao nhìn xuống.
"Không phải chị muốn về à, em đưa chị đi"
Tiểu Vy thầm nghĩ, mục đích cuối cùng của đêm nay là muốn Đỗ Hà và Charlie cùng trải qua thế giới hai người. Em đưa chị đi, thế Charlie ở lại với không khí à? Vì vậy cô lập tức từ chối.
"Không cần đâu, tự chị về được mà"
"Cứ để em đưa chị về đi"
"Không cần"
"Chẳng lẽ chị gạt em? Căn bản là không trở về?"
"Hả, đâu, đâu phải, chị phải đi về"
"Vậy đi thôi"
"Ừm"
Tiểu Vy vội vàng ra hiệu cho Charlie để cậu ta nghĩ cách lưu người. Nhưng không ngờ Charlie cũng thuộc loại ngạo kiều, bị người ta nhiều lần cự tuyệt như thế, nên sắc mặt cũng có chút không nén được giận, cậu ta đứng dậy, cười lạnh nói.
"Xem ra chủ yếu là Đỗ đại mỹ nữ không để tôi vào mắt. Cũng đúng thôi, giá của con xe quý cô đây ngồi còn đủ để mua mấy chục chiếc xe cùi của tôi kia mà. Có lẽ kim chủ còn xa xỉ hơn cả tôi nữa ấy chứ. Hôm nào thuận tiện cô cũng cho tôi diện kiến vị kia một chút, xem như để mở rộng tầm mắt"
"Charlie, bớt lời lại đi"
"Nếu sợ người ta nói thì đừng làm chuyện mất mặt. Tôi vừa mới tra biển số xe của cô ta, chủ xe rõ ràng không phải là cô ta, là của một người đàn ông họ Nguyễn"
Charlie nói xong lập tức lấy di động ra cho Tiểu Vy nhìn, sợ cô không tin.
Tiểu Vy mới không thèm nhìn mấy thứ này, chủ xe là ai liên quan gì đến cô hay Charlie? Theo đuổi không được liền tìm cớ sỉ nhục đối phương, loại người bụng dạ hẹp hòi thế này không khác gì cặn bã, đúng là giúp cô mở mang kiến thức.
So sánh với việc Charlie kích động, ngược lại Đỗ Hà tỉnh táo vô cùng. Cô vẫn là vẻ mặt không chút gợn sóng, lành lạnh mở miệng.
"Chad tiên sinh, chẳng lẽ anh chỉ quen ông chủ chỗ này, mà không biết Quản lý sao?"
"Cô có ý gì?"
Đúng lúc này cửa mở, một người đàn ông bước vào. Hóa ra là vừa rồi nhân viên phục vụ thấy tình hình trong phòng, nên nhanh chóng gọi chủ quản tới. Mà người tới cũng không phải là ai khác, chính là người họ Jeon nào đó trên điện thoại Charlie.
"Quản lý Nguyễn, ông đến thật đúng lúc, vị Chad tiên sinh này vừa rồi còn nói tôi và ông có quan hệ không đứng đắn"
Quản lý nghe xong, lộ ra vẻ mặt sợ hãi, tiếp đó nói với Charlie
"Vị tiên sinh này, chuyện ngài nói có căn cứ không hả? Bằng không chính là phỉ báng, tôi sẽ để cho luật sư của mình nói chuyện với ngài..."
Charlie từng nghe bạn bè nói, chủ của nhà hàng này hình như có hậu đài rất cứng, với lại, chỉ mới một quản lý mà đã có thể mua được xe thể thao giá ngàn vạn, nghĩ đến có lẽ cũng là dạng nhân vật lợi hại. Anh ta cũng không muốn vì một người phụ nữ mà tìm phiền toái đến cho bản thân. Bèn đổi giọng nói.
"Không, không có việc này, tôi đùa với bạn thôi mà, phải không?"
Tiểu Vy giận thì có giận, nhưng cũng không muốn làm lớn chuyện lên. Dù sao cũng là đồng học, vậy nên cô đáng thương nhìn đương sự.
"Đỗ Hà..."
Vẻ mặt Đỗ Hà vẫn như cũ, hỏi.
"Cần em đưa chị về không?"
"Cần chứ, cần chứ..."
Tiểu Vy gật đầu như giã tỏi, thần linh đâu rồi, mau để cô thoát khỏi chốn thị phi này đi. Ngay sau đó ngoảnh lại nói với Charlie.
"Nhanh đi thanh toán hóa đơn"
"Không cần nữa"
Tiểu Vy kinh hãi, lẽ nào ý Đỗ Hà là muốn cô trả tiền? Đừng chứ, một bữa ở đây đoán chừng phải bằng mấy tháng lương của cô đó, sớm biết vậy vừa rồi đã không ăn nhiều đến thế.
"Được rồi. Vậy để chị trả"
Cô từ trong túi lấy ra một tấm thẻ, lòng đau như cắt run rẩy đưa tới.
Kết quả bị Đỗ Hà nhẹ nhàng giữ lại.
"Đến trong quán của em ăn, có lý nào lại để chị bỏ tiền ra?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co