Truyen3h.Co

Yêu Hận Triền Miên

85 - ...

Larose__Q

  Maldives, bãi tắm tư nhân, một người đàn ông lẳng lặng nằm trên ghế ở bãi cát phơi nắng.

"Thủy Thượng Ốc" được xây dựng từ nước biển xanh thẳm trong suốt, ở trong khong chỉ có thể tận mắt thấy được cá cảnh nhiệt đới, san hô tươi chói mắt cùng với bờ cát trắng trong suốt, cây dừa Bà Sa xinh đẹp làm thành ngôi nhà lá có thể ở đây lắng nghe tiếng chim biển kêu to...Thủy Thượng Ốc gồm mỗi gian phòng độc lập, mái nhà nghiêng, sinh thái nhà cỏ, dựa vào cốt thép và trụ tròn cố định trên mặt nước. Cách bờ biển khoảng 10 mét hai bên trái phải là những cầu gỗ nối liền đến bờ, có chút lãng mạn chính là không cần dùng cầu gỗ mà dùng thuyền đi qua.

Có thể ở một nơi có bãi biển riêng như vậy không phải đơn giản chỉ cần có tiền mà làm được.

Mặt trời mọc rồi lại lắn, thủy triều lên xuống, người đàn ông nằm trên ghế vẫn không nhúc nhích. Cho đến khi bầu trời trên bãi biển đầy sao, cảnh đẹp, yên tĩnh ấm áp người đàn ông kia mới đứng lên.

"Chủ nhân, muốn dùng bữa sao?" Chủ nhân bất động bọn họ cũng không dám hỏi. KHông sai, anh là Lương Úy Lâm.

Tỉnh lại sau phẫu thuật, chủ nhân thật bình tĩnh, thân thể cường tráng của người mau hồi phục lại được như trước, không tới một tháng người đã hoàn toàn khỏe lại, phát súng kia hình như không làm hại đến anh nhiều. Tất cả đều rất bình thường, bọn họ đều tin tưởng rằng, chủ nhân như vậy không gì không làm được. Làm sao có thể vì một người phụ nữ mà gục xuống!

Nhưng chủ nhân sau khi nhận được cuộc điện thoại từ lão gia ngày hôm qua không nói một lời, đáp chuyên cơ tới đảo nhỏ này, không làm gì chỉ lẳng lặng nằm ở đây một ngày. Cho tới bây giờ cũng không có chuyện gì xảy ra.

Chủ nhân không nói bọn họ cũng không thể hỏi. Nhưng chuyện mới vừa rồi, ông cụ lại từ Zurich gọi điện nói phu nhân có lời muốn nói với chủ nhân.

Nhưng thấy vẻ mặt chủ nhân không có gì bọn họ không biết phải làm sao cho đúng! Hai bên không thể chậm trễ.

"A Cánh. . . . . ." Lương Úy Lâm đi vào phòng tiếp khách xa hoa không hề ngồi vào trước bàn ăn, mà là đi tới trước tủ rượu rót cho mình một ly rượu.

"Chủ nhân. . . . . ." A Cánh theo ở phía sau cung kính nói, đi theo Lương Úy Lâm nhiều năm như vậy, tỉnh táo của anh thậm chí ngay cả một nửa của chủ nhân cũng không có học được, chủ nhân nhất định nhìn ra anh có chuyện rồi.

Sau khiNhược Tuyết rời đi, anh cũng trở lại bên Lương Úy Lâm, cùng Bill hai người canh chừng bên chủ nhân.

"Không để cho ta nói lại lần thứ hai!" Uống một ngụm rượu, Lương Úy Lâm nhắm mắt lại lên tiếng nói.

"Phu nhân điện tới yêu cầu cùng người chat webcam." Anh biết anh không thể gạt được . Chỉ là, thấy chủ nhân hình như không muốn bị người ta quấy rầy, cho nên anh một mực chờ chủ nhân.

"Tất cả đi xuống đi." Không có trách cứ A Cánh, bởi vì anh thật sự không muốn nói chuyện với Lương Ngạo Vũ, mẹ của anh nhất định vì chuyện này mà tìm anh? Cho nên anh cũng không muốn nói, nhưng không thể không đối mặt với kiên trì của Nhan Thanh Uyển. Bởi vì chỉ cần Nhan Thanh Uyển muốn làm, không cần mở miệng yêu cầu Lương Ngạo Vũ nhất định sẽ làm cho bà. Nếu như tối nay bà ấy không nói chuyện được với anh vậy ngày mai bà nhất định sẽ xuất hiện trước mặt của anh. Lương Ngạo Vũ có năng lực này so với anh ai cũng hiểu rõ.

Lương Úy Lâm chưa từng bao giờ nghĩ đến, cha mẹ sẽ vì chuyện của người phụ nữ kia mà muốn truy cứu anh. Chỉ là tối hôm qua trong điện thoại Lương Ngạo Vũ chất vấn anh tại sao người phụ nữ kia lại đi? Chưa dứt còn lớn tiếng mắng anh, nói anh đang phá hư kế hoạch!

Không để cho cô ấy đi thì có thể làm gì sao? Sự tồn tại của cô đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến anh, ở lại chỉ sợ tính mạng anh sẽ không còn! Hơn nữa anh đã đối xử với cô như vậy, cô hận không thể giết được anh đó? Đêm hôm đó anh khẳng định trên mặt cô là sự hung ác muốn lấy mạng anh, đáng tiếc là không có súng mà thôi. Ha ha loại người như bọn họ, trời quá yêu thương? Thế nhưng anh lại buông xuống tất cả để cho cô bắn một phát đạn, phát súng kia đi qua người anh, đã không còn ai nợ ai nữa rồi! Không cần thiết phải cùng nhau nữa!

Nhưng anh không giải thích cho ai, cho dù là cha của mình thì sao? Như vậy thì tâm tình sao có thể bình tĩnh lại?

Về phần kế hoạch của Lương Ngạo Vũ, anh không có hứng thú muốn hiểu, nếu như bọn họ muốn nói kế hoạch ấy là chuyện hôn nhân thì anh không có lời nào để nói, cả đời này anh chưa hề nghĩ mình muốn cùng một người phụ nữ trải qua cuộc sống hôn nhân. Không cần thiết, thật không có! Cho nên anh lẳng lặng cúp điện thoại của Lương Ngạo Vũ.

Anh cho là anh sẽ không quan tâm tới bất cứ ai ở trước mặt anh nhắc đến người phụ nữ kia, mà thủ hạ của anh chưa có ai dám nhắc đến cả.

Nhưng Lương Ngạo Vũ lại nhắc đến cái tên đó, tim của anh đột nhiên trở nên phiền muộn. Đó là một cảm giác xa lạ. mãnh liệt khiến cho anh không bình tĩnh được. Cho nên anh đến nơi này nơi người ta gọi là "thiên đường mất mát" Maldives, chỉ hi vọng Maldives xinh đẹp có thể giúp anh khôi phục lại là Lương Úy Lâm của trước kia.

Nhưng trên đời này nguyện vọng luôn tốt đẹp như vậy, hình như luôn có người không cam lòng để cho anh tốt hơn! Mẹ, mẹ muốn nói với con cái gì? Còn có thẻ nói cái gì sao?

Để cái ly trong tay xuống, đưa tay ấn chốt mở tủ rượu ra, vách tường ba thước tự động mở ra. Có lúc, xa hoa cũng có đạo lí riêng của nó đấy!

Zurich cảnh sắc, trước sau như một đều xinh đẹp. Đối mặt với người phụ nữ đang an tĩnh ngồi uống trà, hình như webcam vẫn chưa mở ra.

"Mẹ, buổi trưa tốt!" Lương Úy Lâm chủ động lên tiếng nói.

"Úy Lâm? Thế nào lại lâu như vậy? Ăn tối rồi sao?" Bên này đã tối nhưng bên kia lại là ánh nắng chói chang, Nhan Thanh Uyển nghe được âm thanh của con trai vội để cái ly xuống, đối mặt nhìn con trai.

Công nghệ hiện đại thật là tốt, có thể để cho những người cách nhau cả nữa địa cầu có thể vượt qua giới hạn thời gian mà xuất hiện trước mắt đối phương.

"Mẹ không cần lo lắng cho con! Cha đâu?" Lương Úy Lâm nhìn bên kia phòng khách, cũng không có thấy bóng dáng của Lương Ngạo Vũ.

"Cha con đến thư phòng có chút chuyện rồi! Úy Lâm thân thể của con có tốt không? Không nên quá vất vả!"Nhan Thanh Uyển nhìn sắc mặt của con trai đã khôi phục như trước, lo lắng đã giảm xuống. Nhưng còn có một chuyện bà rất muốn hỏi rõ ràng.

"Mẹ con đã sớm khỏe lại rồi. Mẹ không phải chỉ tìm con để tán gẫu chứ?" Lương Úy Lâm rút ra một điếu xì gà liền đốt.

"Úy Lâm, làm sao con lại hút thuốc lá?"

"Mẹ, có chuyện gì mẹ cứ hỏi đi! Tối nay con còn có chuyện phải làm!" Anh cũng rất bận rộn có được hay không? Lớn như vậy có Lương thị, buôn bán hai nhà hắc bạch, anh hận một ngày không có được 48 canh giờ! Hôm nay anh đã để lãng phí một ngày rồi, hiện tại có rất nhiều chuyện chờ anh xử lí.

"Úy Lâm,Nhược Tuyết đâu?" Con trai bận rộn, Nhan Thanh Uyển làm sao có thể không biết? Năm đó nó thường không có ăn cơm đều, Ngạo Vũ thường loay hoay ba bữa cơm cũng không có đều.

Nhưng có chuyện cần phải hỏi, bà không hiểu con trai và Nhược Tuyết có chuyện gì, cho nên bà kích động trước mặt cả nhà tuyên bố Nhược Tuyết là hôn thê của nó. Bà tin Úy Lâm không có phản đối sẽ đón nhận Nhược Tuyết .

Ngay sau khi trở về không lâu, con trai lại bị thương không nhẹ,Nhược Tuyết cũng rời khỏi nó. Nó bị thương bọn họ đều biết nhưngNhược Tuyết rời đi, mấy ngày trước có nói chuyện với vú Lâm mới biết được, vú Lâm trong điện thoại nói con bé không biết đã đi đâu rồi, mà đứa con nhà mình chưa bao giờ ở trước mặt nhắc tớiNhược Tuyết .

Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? Bà rất thíchNhược Tuyết , dù là người nhà họ Lăng, cho dù hai nhà có nhiều ân oán.

"Mẹ, con không muốn nói chuyện này. Nếu như không có những chuyện khác con muốn đi trước!" Lương Úy Lâm làm sao có thể không hiểu đây? Chỉ là anh nghĩ để cho bà ấy nói ra, nhưng là có trả lời hay không là chuyện của anh.

"Úy Lâm, làm sao con có thể như vậy?Nhược Tuyết cũng không có lỗi gì với con, huống chi con bé đã đi theo con nhiều năm, chẳng lẽ con. . . . . ." Bên này Nhan Thanh Uyển bối rối, khuôn mặt thoáng chốc đỏ bừng.

"Mẹ, con thật sự có chuyện. Cha đã tới, hai người nói chuyện đi!" Trên đời này cũng chỉ có Nhan Thanh Uyển dám ở trước mặt anh nhắc đến người kia, nhắc tới thì thế nào? Bọn họ là người của hai thế giới, không có thể cùng nhau, dù là từng có nhưng cũng chỉ là sai lầm.

 Hai đường thẳng song song không thể nào cắt nhau. Mà giữa bọn họ, giao điểm đã không có cũng không cần thiết phải gượng ép, chỉ đơn giản như vậy.

"Úy Lâm, chờ một chút. . . . . ." Nhan Thanh Uyển thấy con trai định logout, lập tức lên tiếng ngăn cản. Bà sẽ không cãi lại, đặc biệt là đứa con trai từ nhỏ lớn lên đều không cần bà quan tâm. Thấy Lương Ngạo Vũ đi tới, không bằng để cho hai cha con bọn họ nói chuyện đi.

"Ngạo Vũ, anh đã tới." Nhanh chóng đứng dậy, Nhan Thanh Uyển kéo Lương Ngạo Vũ qua.

"Cha, con nghĩ chúng ta không có chuyện gì để nói! Con nghĩ không cần lãng phí thời gian của cha, cha bồi mẹ đi!" Lương Úy Lâm cũng không muốn lại để hai cha con bắt đầu đại chiến, anh hôm nay không có hăng hái đấu cùng ông.

"Úy Lâm, không vội. Ta cũng vậy không muốn với con. Chỉ là muốn nói mấy câu nói mà thôi. Chuyện của con cùng nha đầu nhà họ Lăng ta cũng không muốn quản, chỉ là chuyện liên quan đến con cháu Lương gia lưu lạc bên ngoài, ta không thể không nhúng tay vào. Các con ở chung một chỗ lâu như vậy chẳng lẽ không lo lắng?" Lương Ngạo Vũ hời hợt nói. Thật ra thì chính ông cũng nghi ngờ, chuyện rõ ràng đã theo kế hoạch rồi, tại sao còn chưa sóng yên biển lặng? Lại làm cho hai đứa nó trở thành người xa lạ.

"Ha ha. . . . . ." Lương Úy Lâm cười lạnh lên tiếng: "Cha, chuyện như vậy tuyệt không có thể! Chuyện này cha không nên quan tâm!" Anh làm sao có thể để một người phụ nữ nào mang thai con anh? Thật là chuyện cười!  

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co