93.2
Thấy Bill không dám lên tiếng, nhìn dĩa sầu riêng trên tay cô sau đó nhìn người đàn ông kia, Nhược Tuyết đã biết, thì ra anh không thích! Ha ha nhiều năm như vậy cũng biết anh ghét gì đó rồi.
Không thích đúng không? Cô càng muốn mang theo xe ăn! Hơn nữa còn phải mua nhiều mang về, quay đầu lại, tầm mắt lướt qua một đôi phụ nữ, hướng về phía sau A Cánh cười ngọt ngào: "A Cánh, lại đi giúp tôi mua mười quả sầu riêng mang về!" Sau đó mọi người trợn mắt há mồm nhìn cô.
Làm sao đây? A Cánh nhìn về phía chủ nhân.
"Ba, mẹ thích ăn!" Thanh âm mềm mại của Lương Tư Đồng vang lên. Mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng biết trong nhà chưa từng có nghe qua mùi vị này không tốt, nhưng lại là trái cây ăn rất ngon.
"Đi đi!" Ước chừng nhìn người phụ nữ đang ăn vui vẻ trên xe, Lương úy lâm rốt cuộc mở miệng. Chủ nhân đồng ý, làm thủ hạ đương nhiên sẽ lập tức đi làm.
Ôm con gái trở lại xe, ngồi an toàn trên ghế xong, người bạn nhỏ chưa tới năm phút đã ngủ mất rồi. Ý hiện tại muốn nói chỉ có hai người lớn bọn họ đang mắt to trừng mắt nhỏ.
Không, phải nói là Lương úy lâm đang cau mày nhìn cô đang ăn.
"Em ăn đủ chưa?" Lại dám không để ý đến anh?
"Vẫn chưa...anh có muốn ăn hay không?" Cố ý dùng nĩa múc một miếng, Nhược Tuyết đưa tay vươn đến gần miệng của anh. Mặc dù anh không đẩy tay cô ra, nhưng nét mắt của anh cực kì đặc sắc, chán ghét?!
Người phụ nữ này, càng ngày càng lớn mật! Nhưng anh càng ngày càng thích! Nếu nói 3 năm trước anh miễn cưỡng để cô rời đi nhưng hiện tại có chết cũng không buông!
Mặc kệ cô khóc trở nên không sợ anh, thậm chí dám chơi trò đó với anh, anh thế nào cũng không rời mắt được. Cho dù tan xương nát thịt, oán hận không thôi, chỉ là anh làm sao nói với cô?
"Lấy đi!" Lại không lấy ra, anh không xác định có thể đem cô và cái mùi vị đó mà quẳng xuống xe không, chỉ là anh không bỏ được!
"Không cầm. . . . . ." Cặp mắt khiêu khích chống lại tròng mắt đen của anh, dù sao cô cũng không sợ anh!
"Lăng Nhược Tuyết, em nhất định phải như vậy mới được sao?" Phụ nữ, quả nhiên là không thể để phóng túng quá mức! Nghiêm Quân Hạo nói gì? Phụ nữ là để yêu, anh cũng còn chưa cưng chiều cô, cô đã lớn lối như vậy rồi, nếu quả thật như Quân Hạo nói, anh chắc không cần sống nữa?
"Ừ. . . . . ." Nhìn anh càng đến gần mặt của cô, Nhược Tuyết chợt hối hận mình đối với anh khiêu khích, lần trước thù còn không có báo, hiện tại anh có thể hay không 'thù cũ thêm oán mới'?
Đều do Nghiêm đại ca, ngày đó cô từ nhà anh chạy đến gọi điện thoại cho anh, anh ở đầu dây rất vui vẻ nói "Nhược Tuyết yên tâm đi! Thật ra Lương úy lâm chỉ là một người đàn ông mà thôi, không phải sợ. Muốn đối phó cậu ta không cần so phải trái với cậu ta, mà phải dùng nhu mềm để thắng cứng rắn mới được!"
Được rồi, mềm tốt hơn so với cứng rắn! Nhưng cô giống như dùng sai rồi? Sẽ có kết quả gì đây?
Hai người ngày càng gần, gần đến có thể nghe được hơi thở của nhau, cái nĩa trên tay khi hơi thở anh đập vào mặt, nó rơi xuống xe.
Anh rốt cuộc muốn gì? Trên xe còn có con gái đang ngủ, còn tài xế nữa đó! Huống chi bên ngoài còn có người ta đi ngắm cảnh nữa!
Nhưng khóe mắt liếc qua hình như tài xế không nhìn thấy gì, ngồi thẳng tắp cặp mắt yên lặng nhìn về phía trước, giống như không quan tâm chuyện ở phía sau, cái gì cũng không nhìn thấy.
"Muốn cho anh ăn sầu riêng sao? Nói là được rồi!" Hơi thở nóng rực trầm thấp nỉ non ở bên tai cô, trong nháy mắt đánh tới da thịt của cô, làm cho cô như bị giật điện, toàn thân nặng nề chấn động.
"Anh...không cần gần như vậy!"
"Không tới gần em, sao có thể ăn sầu riêng? Em mới vừa rồi không phải rất nhiệt tình mời anh ăn sao?" Cố ý hướng tới tai cô thổi hơi, sau dó thấp môi khẽ liếm vành tai của cô.
"Sầu riêng. . . . . . Ăn xong rồi. . . . . ." Xong rồi, tính sai kế hoạch rồi! Người đàn ông này tại sao muốn dùng cái giọng điệu này tán tỉnh cô chứ? Cô thật sự không có cách nào tiếp chiêu!
"Nơi này không phải có sao?" Khóe môi nâng lên nụ cười tà, đưa tay nâng cằm cô, ngón cái khẽ vuốt ve cánh môi của cô, sau đó nhìn vào đáy mắt đang hốt hoảng của cô....Cùng anh chơi, cô không phải quá non sao? Nếu thích, anh sẽ chơi cùng!
Anh thu tay lại, chiếm lấy môi cô, đầu lưỡi trơn trượt linh hoạt chui vào trong miệng cô, hoạt động đầu lưỡi trong miệng cô, uống nếm tư vị ngọt ngào của cô.
Thì ra vị của sầu riêng ngọt như vậy, quyến rũ thể xác và tinh thần của anh, anh nếm lần nữa, thậm chí muốn trực tiếp đem cô áp sát vào mình.
Lại một lần nữa bị hành động của anh làm kinh ngạc đến ngây người, Nhược Tuyết chấn kinh đến động cũng không dám động, chỉ vì nụ hôn của anh tràn đầy mùi vị tình dục, hơi thở của cô, hơi thở của anh cũng từ từ tăng thêm. . . . . . Người đàn ông này, lại hôn cô như thế. . . . . . Khi môi lưỡi anh dụ dỗ, thân thể không tự chủ được mềm nhũn, nhắm hai mắt lại, đắm chìm trong nụ hôn nóng bỏng của anh.
Nụ hôn run rẩy nhưng tràn đầy run động, anh với cô chưa bao giờ có...Cô quên mất con gái còn đang ngủ bên cạnh, trên xe có người, lòng cô loạn lên, toàn thân mềm yếu vô lực.
Anh hấp dẫn khiêu tình, môi lưỡi triền miên, hơi thở nóng bỏng, bàn tay vẫn thật chắc vòng qua thân thể xụi lơ mềm mại của cô, Lương úy lâm từ từ buông môi cô ra, khát vọng vẫn chưa thỏa mãn làm hơi thở của anh có vẻ nặng nè, hơi thở nóng trào vào trong mũi cô "Cảm giác tốt như vậy? Không bằng chúng ta về nhà làm tiếp có được không hả?"
"Lương úy lâm, ai muốn trở lại với anh!" Ý thức cuối cùng trở lại thực tế, trời ạ, Lăng Nhược Tuyết, cô sao lại hưởng thụ nụ hôn mãnh liệt của anh? Cô không phả rất hận anh sao? Làm sao lại như thế? Người đàn ông này, đến cùng muốn làm cái gì?
"Yêu tinh này, em cho rằng lần trước làm chuyện như vậy với anh xong, anh sẽ bỏ qua cho em sao? Có can đảm làm sao lại không dám chịu hậu quả?"
"Lương úy lâm. . . . . ." Được rồi, Nhược Tuyết thừa nhận mình thật một chút cũng không tranh biện, đặc biệt là trước mắt Lương úy lâm, cái người tuyệt đối không giống đàn ông.
Lần trước cô to gan như vậy, thật sự là chọc tức lí trí của anh rồi! Hiện tại có người cho anh thêm cơ hội như vậy, cô không biết mình còn dũng khí nữa không?
Cô cố gắng chuẩn bị, anh bị cô chơi như vậy, anh sẽ chỉnh cô rất thảm....Vậy anh bây giờ đang nghĩ muốn đòi lại hết sao?
"Ngắm cảnh như vậy đủ chưa?" Không hề trêu chọc cô nữa, anh ngồi thẳng người sau đó giúp cô sửa sang quần áo. Dù anh thật muốn cô, nhưng không thể ở trước mặt con gái!
Không biết là mình hành động bất mãn hay là tức giận anh, tóm lại sau khi anh buông Nhược Tuyết ra thì cô đem mặt tựa vào con gái đang ngủ say bên cạnh, nhắm mắt lại không nói lời nào.
Anh nghĩ thế nào thì thế ấy đi dù sao cô cùng con đều ở trong tay anh, còn có thể chạy đi đâu?
"Đi tham quan tiếp đã."
Ah? Không phải muốn lấy lại công đạo sao? Thế nào lại đổi đề tài rồi? Cô còn đánh giá thấp lòng trả thù của anh? Anh là một người thù dai như vậy, sẽ không dễ dàng thả cô?
Chỉ là nếu người ta không nói thì cô phải thức thời một chút chứ? Rốt cuộc mở mắt ra chống lại anh, anh nói rằng đi một nơi? Sẽ là nơi nào? Anh có rảnh rỗi để đi chơi cùng cô sao?
Nhược Tuyết cho là anh muốn mang cô tiếp tục chơi ở Băng Cốc, nhưng cô thế nào cũng không nghĩ tới, anh đi đến đây, máy bay tư nhân đi đến xứ sở hoa anh đào Tokyo, biệt thự ngoại ô thành phố Tokyo Nhật.
Mới vừa xuống xe, Lương Tư Đồng tỉnh ngủ quen việc lôi kéo Nhược Tuyết, trực tiếp hướng đi lên phòng của cô. Xem ra, bọn họ thường xuyên đến nơi này, bằng không người luôn sợ người ngoài như con gái sẽ không như vậy.
Quản gia một thân áo màu trắng ra nhận hành lí của họ, A Cánh đi theo Lương Úy Lâm trực tiếp đi về thư phòng lầu một.
Đứng ở cầu thang cuối tầng, Nhược Tuyết dừng bước, xoay người lại len lén nhìn bóng dáng cao lớn sắp đi tới cửa thư phòng, bước đi của anh vững vàng, vẻ mặt thật bình tĩnh, kể từ khi bắt cô lên máy bay anh vẫn cứ bình tĩnh như vậy.
Đúng vậy, quá bình tĩnh rồi, cho nên anh mới làm cô kì quái. Cái người đàn ông luôn mang thù hận không lẽ tha cho cô rồi sao?
Có gì đó không đúng! Vô cùng không đúng, cô ngày đó làm ra chuyện như vậy với anh, lấy tình tình của anh, sẽ băm cô thành từng đoạn mới không lạ, mà cô cũng chuẩn bị đối phó với việc anh sẽ trả thù, nhưng bộ dạng không làm gì kia ngươc lại làm cô lo lắng vô cùng...
Vậy anh ngàn dặm xa xôi mang cô đến Tokyo có phải muốn dùng biện pháp khác đối phó với cô? Chỉ là theo năng lực của anh không cần phải thế chứ?
"Mẹ, thế nào?" Lương Tư Đồng không rõ chân tướng nhìn mẹ.
Cô nhìn ánh mắt của anh thật sự rõ ràng, không biết giọng nói của con gái lại cảm giác nhạy bén vang lên, anh cảm thấy cô đang nhìn anh, rốt cuộc khi tiến vào thư phòng trước xoay người lại, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cô.
"Tiểu thư, cô cần gì, có thể nói với tôi." Quản gia cất hành lí xong ra ngoài thấy tiểu thư đang nhìn chủ nhân đang ở dưới lầu, cung kính đợi lệnh ở bên cạnh.
"Ừ, không có." Cô gấp gáp kéo con gái đi lên lầu.
Trời ạ, lời nói nào cười như thế nhìn thấy Lương Úy Lâm thì mất hồn, Lăng Nhược Tuyết, cô còn có thể vô dụng hơn không!
Đi cùng con vào phòng chơi một lát sau, mệt mỏi hai người nằm trên đất ngủ thiếp đi. Hơn nữa việc đi ngắm cảnh nhiều còn ngồi máy bay mấy giờ liền cô thật mệt. Mệt đến khi có người vào ôm cô lên giường ngủ, cũng không có tỉnh lại.
Khi cô lần nữa mở mắt ra, thấy khuôn mặt cười ngọt ngào của con gái "Mẹ, là con heo ham ngủ!"
"Đồng Đồng ngoan, tới đây mẹ hôn một cái." Ngủ đủ giấc, tỉnh lại lại thấy khuôn mặt nhỏ bé, tâm tình của cô thật tốt.
"Mẹ. . . . . ." Giọng nói ngọt ngào vang lên đồng thời môi hồng răng trắng, khuôn mặt nhỏ nhắn da thủy nộn đã bu lại. Cô đứng dậy, ôm lấy tiểu bảo bối của mình, "Bảo bối, con thức dậy lúc nào?" Đưa tay vuốt mái tóc mềm mại của con gái, lòng cô cũng mềm mại, bảo bối của cô! Rốt cuộc cũng ở bên cạnh cô.
"Lúc ba ba vào! Ba. . . . . ." Người bạn nhỏ đem mặt từ trong ngực mẹ chui ra, hướng người đàn ông đứng ở cửa, gọi lớn.
Ba?.....Nhược Tuyết lúc này mới hiểu mình vì sao nằm trên giường, là người đàn ông này ôm cô lên giường đấy! Ngẩng đầu liền thấy người đàn ông đang đứng bên cửa sổ. Mà anh cũng đúng lúc xoay người lại.
"Làm sao anh lại ở chỗ này?" Quá mất thể diện, cô đã ngủ lâu rồi? Vậy anh rốt cuộc nhìn cô bao lâu? Cũng may lúc ngủ cô không có chảy nước miếng, theo bản năng lấy tay nhỏ bé lau miệng.
Cô cười nhẹ nhõm, từ từ thu tay lại....Ghét anh lắm sao? Lương Úy Lâm ánh mắt liếc nhìn. Người phụ nữ này trở mặt thật nhanh!
"Anh thế nào không thể ở chỗ này?" Đi tới bên giường, người bạn nhỏ đã từ trong ngực Nhược Tuyết chui vào trong ngực người khác.
"Mẹ, sau đó chúng ta cùng đi ra ngoài chơi!"
"Đi nơi nào chơi?" Nhược Tuyết kinh ngạc ngẩng đầu nhìn ngoài cửa sổ, mặc dù nói không biết bây giờ là mấy giờ rồi, chỉ thấy sắc trời đã có điểm chậm, bọn họ còn chưa có ăn tối, phải đi đâu chơi?
"Đi đến nhà Nghiêm thúc thúc!" Nghiêm thúc thúc? Là nhà Nghiêm đại ca sao? Sao cô lại không biết nhà Nghiêm đại ca ở Tokyo? Chỉ là trừ cô cùng Nghiêm đại ca nói chuyện tương đối nhiều nhưng cô lại không biết được gì cả. Cô nghĩ nhà anh ở Thái Lan.!
"Mẹ không muốn đi..." Không chút nghĩ ngợi, Nhược Tuyết trực tiếp ra tiếng. Cùng anh đi ra ngoài cho tới bây giờ đều không phải là chuyện tốt, cô không cần tự đi kiếm khổ.
"Mẹ, tại sao không đi?" Người bạn nhỏ không hiểu mẹ tại sao nói không đi. Bình thường mẹ không phải thích nhất đưa mình đi chơi sao? Huống chi nhà Nghiêm thúc thúc có chị gái nhỏ cũng thích chơi cùng cô bé, đồ chơi nhà chị gái nhỏ cũng nhiều như nhà của cô bé nha! Cô bé chỉ qua có hai lần nhưng là rất thích!
"Bảo bối, con theo chị Sunny về thay quần áo trước, để ba nói chuyện với mẹ, có được hay không?" Lương Úy Lâm cắt đứt cự tuyệt của cô, đưa tay nhấn nút ở đầu giường, không tới nửa phút, cửa phòng bị gõ nhẹ hai tiếng, người bạn nhỏ rất nhanh trợt xuống chạy tới giường mở cửa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co