Truyen3h.Co

Yêu Phải Đồ Ngốc [ AP-BLH ]

13

ur_nepptune


"Ái Phương !! Dạo này sao tao thấy mày đi học bằng xế hộp không thế, nay được đại gia bao hả ?"

Ái Phương đang ngồi cắm cúi làm bài trên lớp thì cái tên hôm trước đòi xin số phone của Lan Hương đi đến hỏi

"Chuyện của tôi liên quan gì đến cậu ?

"Tao chỉ thấy thắc mắc một đứa khù khờ như mày mà cũng có đại gia bao chắc lấy thân để...."

"Ê cái thằng kia"

Lan Hương không biết từ đâu ra đi đến đẩy vai tên đó

Tên đấy vừa thấy Lan Hương liền trố mắt nhìn, hôm nay nàng mặc trên người đầy đồ hiệu nhìn sang chảnh hơn hẳn

"Em gái Ái Phương"

"Anh vừa nói Ái Phương cái gì ?"

"Thì tại anh thấy....?

Tên đó chưa nói hết câu, Lan Hương đã cắt ngang

"Anh biết đại gia đang bao nuôi Ái Phương là ai không ? Là tôi đấy...còn nữa, tôi không phải là em gái Ái Phương, tôi là người yêu của Phan Lê Ái Phương"

"Gì vậy em ? Nó là con gái mà...với lại mặt ngơ như thế....?". Tên đó hơi bất ngờ

"Gu của tôi là vậy đó, đi ra chỗ khác chơi. Cẩn thận cái mồm của anh đấy, còn ăn hiếp Ái Phương nữa thì chết với tôi"

Lan Hương giơ tay lên dọa đánh

Tên đó cay cú rời đi

"Sao cứ để cho người ta ăn hiếp ?". Lan Hương quay sang cáu với chị

"Không có !! Anh ta chỉ hỏi chuyện thôi mà"

"Còn nói nữa hả ?? Không được để cho người ta khinh thường mình, nhớ chưa ?". Lan Hương ngồi xuống cằn nhằn

Ái Phương thì hỏng dám cãi lời chỉ biết gật đầu lia lịa

"Hôm nay em không đến công ty sao ?"

"Có !! Nhưng em nhớ Phương quá nên chạy sang đây"

Ái Phương nghe thế liền nhe răng cười, nàng rướn người qua hôn lên môi em một cái

"Ưmm đang ở nơi đông người đó"

"Mặc kệ họ"



Sau khi kết thúc tiết học Lan Hương đưa Ái Phương đến một bệnh viện mắt lớn ở HCM

"Em khám mắt hả ?". Ái Phương hỏi

"Không !! Khám cho Phương"

Lan Hương kéo Ái Phương vào trong gặp bác sĩ, khám lại mắt cho chị và mua kính áp tròng

Sau một lúc đợi lâu thì Ái Phương bước ra với gương mặt không có kính

Lan Hương thích thú đi đến nhéo hai má chị trêu

"Phan Lê Ái Phương của em nhìn không còn ngáo nữa"

Giật cái kính dày cộm trên tay chị

"Cái này không cần nữa"

Quăng vào sọt rác

Tiếp tục đi đến tiệm salon lớn

Kéo Ái Phương vào trong

Để chị ngồi yên ở ghế

Nàng đi đến nói với thợ làm tóc

"Nhuộm màu nâu cho tôi"

"Cái gì ??"

Ái Phương giật nảy người, tự nhiên bắt người ta nhuộm tóc

"Im lặng và ngồi ngay ngắn ở đó cho em". Lan Hương trừng mắt

Thợ làm tóc bắt đầu công việc, anh ấy tỉa lại tóc cho Ái Phương rồi bắt đầu tẩy tóc

Ái Phương cứ ngồi suýt xoa vì rát da đầu, Lan Hương thì cứ chăm chú vào điện thoại không quan tâm đến chị lắm

Sau một hồi ngáp ngắn ngáp dài tổng cộng được gần cả trăm cái thì cuối cùng cũng xong

Anh làm tóc xoay chiếc ghế Ái Phương đang ngồi lại cho Lan Hương xem

Nghe tiếng anh gọi, nàng liền ngẩng mặt lên

Đứng hình mất năm, mười, mười lăm, hai mươi giây

Phan Lê Ái Phương ngốc nghếch của nàng biến đâu mất rồi ? Những người khách ngay cả những người thợ khác ở salon cũng phải dừng tay lại ngắm nhìn

"Cái gì mà đẹp dữ vậy ? Không được đâu nhuộm lại giống ban đầu cho tôi"

"Không được, tóc sẽ bị hư đấy". Anh làm tóc nghe mà hoảng dùm Ái Phương

"Nooooooo vậy thì cạo đầu đi"

Ngang ngược

.......

"Em thiệt cảm thấy hối hận khi đưa Phương đi nhuộm tóc". Lan Hương nhai miếng gà một cách căm thù

"Sao thế ?? Không đẹp hả ?". Ái Phương ngồi bên cạnh nghiêng đầu nhìn em

"Không phải là không đẹp, mà nè..."

Chợt Lan Hương buông đũa, nàng ngồi sát lại gần chị còn nắm tay chị vòng qua eo mình

"Gì vậy ??"

"Để yên như vậy cho em...để người ta biết Phương là hoa đã có chủ"

"Bình thường thì khi em đi ra đường người ta sẽ chăm chú nhìn mỗi em còn hôm nay mọi ánh nhìn đều đổ dồn vào Phương"

"Em là đẹp nhất mà". Ái Phương cười tít mắt

"Thôi đi đừng có mà nịnh bợ"

"Mềm quá à !!". Nàng sờ vòng eo con kiến của Lan Hương, do là Lan Hương hôm nay mặc một chiếc áo hơi ngắn nên tay Ái Phương có chạm da thịt một chút

"Học ở đâu ra thói biến thái đó vậy ??"

"Đâu có biến thái đâu"

"Dạo này Minh Hằng không tìm Phương sao ?"

Ái Phương lắc đầu

"Chắc là em ấy rất bận"

"Nè nha em mà biết Phương lén phén với Minh Hằng thì biết tay nghe chưa". Lan Hương xỉa thẳng đôi đũa vào mặt chị

"Không dám"

Chụt

Sẵn cái môi Lan Hương đang chu chu ra nên nàng tiện hôn lên một cái

"Thôi đừng ăn nữa về thôi"

"Sao thế ?? Phương mới ăn được có một miếng..."

"Nhìn xem, họ đang nhìn Phương kìa !! Ngồi ở đây một hồi chắc em tức chết"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co