38
Hôm nay tôi vẫn đến công ty như thường lệ
Nhưng trước khi đến tôi đã ghé vào tiệm coffee gần đó để mua ít coffee và tôi vô tình gặp
Con nhỏ họ Lê
Tôi chỉ nhìn cậu ta một cái lạnh lùng
Nhưng trong đầu tôi đang có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi
Tại sao cậu ta lại còn ở Việt Nam ?
Chẳng phải cậu ta đi cùng Ái Phương sao ?
Tôi xếp hàng và chờ đến lượt mình
Tôi không thèm để ý đến con nhỏ họ Lê đó, nó đang đứng ngay bên cạnh tôi, tôi biết chắc nó cũng đang cảm thấy rất kì cục khi vô tình gặp gỡ như thế này
Tôi nhận phần nước và chuẩn bị rời đi
Nhưng Minh Hằng đã gọi tôi lại
"Lan Hương"
Tôi định giả vờ không nghe và lờ đi ra xe nhưng con nhỏ đó lại gọi tôi một lần nữa
"Lan Hương"
"Nói chuyện một chút đi"
Tôi thở hắt
Ừ
Nói thì nói
Tôi và Minh Hằng cùng tiến lại một chiếc bàn phía góc trong
"Nói gì thì nói lẹ đi". Tôi khoanh tay trước ngực
"Cậu đã khỏe hẳn chưa ?". Con nhỏ dịu dàng hỏi
Trong đầu tôi bây giờ Lê Ngọc Minh Hằng là một con ác quỷ chứ chẳng còn là đứa bạn thân ngoan hiền của tôi nữa
"Không cần phải hỏi. Muốn nói gì thì nói lẹ, tôi còn phải đến công ty"
"Tớ muốn giải thích chuyện của Ái Phương"
"Chuyện qua rồi, đừng....."
"Tớ là người sai". Minh Hằng tự nhiên lớn giọng
Tôi ngạc nhiên quay sang nhìn nó
"Cả bố mẹ cậu cũng vậy"
Tôi nhăn mặt, con nhỏ này rốt cuộc muốn bày trò gì nữa đây
"Nếu không muốn nghe tớ sẽ không nói"
"Nói đi"
"Ngay từ đầu, kế hoạch đó là do tớ bày ra.....bố mẹ cậu cũng là người ủng hộ"
Tôi nhíu mày "Kế hoạch gì ?"
"Chính mẹ của cậu đã gặp Ái Phương và bắt chị ấy chia tay cậu. Bố mẹ cậu đã dằn vặt chị ấy như thế nào....cậu không biết được đâu"
"Tớ yêu Ái Phương, tớ muốn chị ấy thuộc về tớ bằng mọi cách....tớ đã từng nghĩ như thế đấy"
Tôi thấy nó cắn răng, chắc là đang cố kiếm nén
"Và....tớ đã bảo với bộ mẹ cậu bắt cậu cưới Minh Lý"
"Nhưng kế hoạch có lẽ không thành công vì hai người nhất quyết không chia tay....Ái Phương quá yêu cậu"
"Cái hôm Minh Lý ngủ lại nhà cậu....cũng là do tớ và bố mẹ cậu sắp xếp"
"Tớ liên tục thúc vào đầu Ái Phương những điều không tốt về cậu, tớ muốn Ái Phương ghét cậu rồi rời xa cậu"
"....Ái Phương...chị ất thật ngốc". Nói đến đây Minh Hằng bật khóc
"Ngày mà cậu ngất xĩu cũng là do tớ đã bày cho Ái Phương làm những chuyện đó nhưng.....''. Minh Hằng nuốt vào một cái nghẹn ngào
"Cậu biết Ái Phương...chị ấy thế nào không ?"
Tôi trơ mắt ra nhìn nó
"Chị ấy luôn nghĩ cho cậu, điều duy nhất mà chị ấy sợ là khiến cậu phải đau lòng, chị ấy sợ cậu không thể chịu đựng....Ái Phương nói chị ấy chịu đau khổ một mình cũng được"
"Chị ấy bảo tớ dừng lại và....ừm tớ đã dừng lại....nhưng không may....cậu đã về quá sớm"
"Tất cả là tại cậu....cậu không chịu nghe tớ giải thích cũng không chịu nghe Ái Phương...."
Nó quay sang trách móc tôi
"Cậu ngất xĩu ở bên ngoài....Ái Phương đã chạy theo cậu, đưa cậu đến bệnh viện....cậu đâu biết được chị ấy đã phải thế nào khi cậu như vậy...."
"Khi cậu bất tỉnh... cậu đâu biết được Ái Phương bị bố mẹ cậu ngay cả Ánh Quỳnh cũng dằn vặt chị ấy, chị ấy bị đánh đến chảy cả máu mà miệng vẫn liên tục nói xin lỗi cậu....cậu đâu có nhìn thấy những điều đó nên lúc nào cậu cũng trách hận ái Phương". Minh Hằng tuôn trào
Hai tay tôi nắm chặt thành ghế, cổ họng tôi nghẹn lại, giờ đây tôi lại thấy đau quá
"Khi cậu ở bệnh viện, cậu có khi nào thắc mắc, vì sao Ái Phương....không đến thăm cậu không ?"
Giọt nước mắt của tôi lặng lẽ rơi xuống
Có
Tôi đã luôn nghĩ đến điều đó
"Bố mẹ cậu....hức...". Minh Hằng nấc lên
"Bố mẹ cậu không cho chị ấy vào....cậu có biết Ái Phương....Ái Phương chỉ dám đứng nhìn cậu qua ô kính nhỏ..."
"Tại sao Ái Phương phải chịu đựng đau khổ như thế chứ ?"
"Cậu đã rất hận chị ấy đúng không ? Cậu nghĩ Ái Phương....."
"Đừng nói nữa". Tôi thét lên, tôi ngăn Minh Hằng lại, tôi không thể nghe nổi nữa, tôi thấy khó thở quá
Tôi đã hiểu lầm Ái Phương
Tôi đã trách lầm chị ấy
Tôi đứng dậy và lập tức rời khỏi nơi này
Tôi chạy vào trong xe
Phan Lê Ái Phương Đồ ngốc ấy
Tại sao ?
Tôi vội mở túi ra lấy điện thoại
Tôi muốn gọi cho Ái Phương ngay lập tức
"Thuê bao quý khách....không liên lạc được"
"Ái Phương"
"Phan Lê Ái Phương". Tôi hét thật lớn
Tôi biết có hét to cách mấy thì cũng sẽ chẳng ai đáp lại
Tôi buông lõng hai tay để chiếc điện thoại vô thức rơi
Tôi gục mặt xuống vô lăng khóc nức nở
"Đồ ngốc Ái Phương"
...
"Lan Hương con sao vậy ?"
Tôi uể oải trở về thì liền gặp bố mẹ tôi ngồi ở đấy
Đúng lúc lắm ! Tôi muốn hỏi họ vài điều
"Tại sao vậy ?"
"Con nói sao ?". Bố nhíu mày khó hiểu nhìn tôi
"Tại sao ? Tại sao ?". Tôi hét lớn
"Con làm sao vậy Lan Hương? Bình tĩnh lại nào". Mẹ tôi đi đến nắm lấy tay tôi
Tôi vội vung ra
"Tại sao bố mẹ lại làm thế với Ái Phương chứ ? Chị ấy làm gì sai sao ? Chị ấy yêu con là sai sao ? Tại sao bố mẹ lại đối xử với Ái Phương như thế chứ". Tôi ngồi thỏm xuống sàn nhà khóc nức nở
Bố tôi im lặng
Mẹ tôi cũng thế, tôi nghe được tiếng khóc của bà bên tai tôi
"Lan Hương à ! Con đừng kích động sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe"
"Con yêu Ái Phương là sai sao ?...hức.."
"Bố mẹ đi tìm chị ấy về cho con đi...làm ơn...làm ơn hãy tìm Ái Phương về cho con đi.."
"Bố xin lỗi con Lan Hươn à". Bố tôi đi đến ngồi xuống ngay bên cạnh tôi
"Xin lỗi thì làm được gì chứ ?"
"Ái Phương bây giờ..chắc có lẽ đang có một cuộc sống mới...một cuộc sống hạnh phúc....đừng tìm Ái Phương". Bố tôi cũng khóc, đây là lần thứ ba tôi thấy ông như thế
"Hãy quên Ái Phương đi"
Quên sao ?
"Không đâu bố"
"Lan Hương à"
"Con sẽ đi tìm Ái Phương...con phải tìm bằng được Ái Phương"
Tôi bật dậy rồi vội bước đi
Nhưng chỉ được ba bước thì tôi ngã nhào ra sàn
Đầu tôi đau quá, tất cả như đang quay cuồng và....tôi ngất đi
....
"Lan Hương"
"Ái Phương...Ái... Phương "
Là Ái Phương đã gọi tên tôi, chị ấy đang đứng ngay bên cạnh tôi
"Em làm sao thế ?". Ái Phương hỏi tôi rồi ngồi xuống giường
Chị ấy đưa tay lên vén những sợi tóc bết lại trên gương mặt nhỏ nhắn của tôi
Tôi khóc
Tôi lại bắt đầu khóc
"Đừng khóc Lan Hương . Em đừng khóc". Chị gạt đi những giọt nước mắt trên má tôi
Tôi gật đầu lia lịa rồi ôm lấy tay chị
Tôi thật sự rất nhớ chị
Tôi đang tính chạy đi tìm chị nhưng may quá
Chị đã đến đây rồi
"Em nhớ Phương"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co