Phần4
* * *
Bất chợt điện thoại trong túi rung, tin nhắn của Vân:
- Anh à...
- Sao vậy em? Thanh nhắn tin trả lời.
- Em không biết nữa. Em giận bản thân mình lắm. Em xin lỗi. Em không muốn làm anh buồn...
- Có chuyện gì vậy?
- Tối qua em say, say lắm, em không biết gì hết... Em... Em đã ngủ với Linh.
...........
Thanh im lặng. Thanh đã biết hết, thậm chí còn chứng kiến tận mắt. Thanh không biết nên vui hay nên buồn.Vui thật, vì dù sao thì Vân cũng đã không nói dối Thanh. Nhưng thế này thì đúng là Thanh bị cắm sừng rồi còn gì. Nụ cười đầy chua chát xuất hiện trên môi Thanh.
- Anh à, anh nói gì đi. Đừng im lặng như thế. Anh cứ mắng, cứ đánh em cũng được. Xin anh ! - Lại thêm một tin nhắn của Vân.
- Anh có giận em không ?
- Em nghĩ anh có giận không ?
- Có ! Em xin lỗi. Em... Em biết mình sai lắm. Anh đang ở đâu vậy? Sáng ăn gì chưa?
Lúc này Thanh chợt nhận ra mình đã bước đi một quãng đường không hề ngắn và cũng đã xế trưa, bó hoa đồng tiền cũng đã héo rũ trong tay.
- Anh không giận. Anh đã biết sẽ có ngày này mà. Yêu em phải chấp nhận mọi thứ!
- Anh...
- Ngày mới yêu, những gì em nói trước anh đều đã chuẩn bị. Anh đã nhìn thấy trước sự việc, cánh cửa đóng lại, anh bước ra ngoài, lang thang trên đường,...
- Anh về nhà đi. Người ra đi phải là em. Em xin lỗi.
Thanh không trả lời tin nhắn nữa. Tiếp tục bước đi.
Linh cũng đã tỉnh, vòng tay ôm eo Vân, hôn nhẹ lên gáy. Vân nằm đó, khóc.
- Linh yêu Vân, cảm ơn Vân vì tối hôm qua.
- Linh về đi! - Vân gằn giọng.
Linh mặc đồ, thu dọn đám vỏ lon và vô số thứ linh tinh để lại tối qua vào thùng rác.
Vân khóc, tiếp tục nhắn tin cho Thanh mà không nhận được một tin nhắn trả lời nào. Vân ấn nút gọi, Thanh tắt máy, không nghe.
Suy cho cùng thì mình và cô ấy cũng chẳng là gì của nhau. Chưa một lần gặp ngoài đời thực, cũng chỉ là mối tình trên mạng ảo. Dù cô ấy có ngủ với người khác thì mình cũng chẳng làm được gì. Giận làm gì cơ chứ, bỏ qua đi mà tiếp tục sống. Thanh nhắn cho Vân:
- Em nấu gì đi, anh về ăn trưa.
- Anh thích ăn món gì, em sẽ nấu thật ngon! - Nhận được tin nhắn đó của Thanh, Vân như bừng tỉnh, hết khóc.
- Gì cũng được, miễn là em nấu. Coi như chưa có chuyện gì xảy ra.
Thế là lại làm lành.
Mặc dù chỉ coi là tình ảo nhưng Thanh vẫn chăm sóc chu đáo cho Vân, chỉ có điều mọi hành động, cử chỉ đều không thực hiện được mà cả hai phải tưởng tượng qua từng dòng tin nhắn.
Tình yêu của Thanh và Vân cứ thế trôi qua cùng với những tin nhắn và những món quà bất ngờ do Thanh chuyển phát nhanh cho Vân. Đôi lúc Thanh cũng không tin là mình lại có thể yêu một người theo cách này, chỉ có chat, tin nhắn, email và cuộc gọi đêm khuya.
Thanh vốn là người không thích nhắn tin, điện thoại di động chỉ là phương tiện liên lạc, vào yahoo Thanh chỉ vì công việc trao đổi với khách hàng. Từ ngày quen rồi yêu Vân liên tục phải nhắn tin, chat Thanh thấy khá mệt mỏi và chán chường. Sáng, trưa, chiều, tối vẫn những tin nhắn đại loại chào buổi sáng, đi về chưa, ăn gì rồi, chúc ngủ ngon. Nhiều hôm là Vân nhắn tin kể chuyện trường lớp. Thanh cũng ậm ừ cho qua.
Thanh có thể nói là con người của công việc, nên tình yêu này dường như quá tốn thời gian cũng như tiền bạc của Thanh. Thanh cảm thấy bực nhiều khi đang bận việc cứ phải dừng lại trả lời những tin nhắn kể chuyện đời thường của Vân. Mà chuyện của Vân thì nhiều vô tận, và ngày nào cũng có.
Có khi Thanh cảm thấy Vân không yêu Thanh mà chỉ có Thanh yêu Vân. Vân chưa nói yêu Thanh lần nào nên chính Thanh cũng không biết yêu nhau từ bao giờ. Lâu lâu Vân lại nói em chuẩn bị ra Hà Nội nhưng rồi chẳng bao giờ thực hiện. Vân luôn muốn Thanh vào Sài Gòn. Thanh tinh tế và nhạy cảm đến mức không cần Vân gợi ý cũng hiểu Vân muốn gì và gần như đáp ứng ngay lập tức. Vân nhận được rất nhiều quà Hà Nội của Thanh nhưng Thanh chưa nhận được 'vật chất'gì từ Vân. Thực ra, Thanh không đòi hỏi nhưng tại sao Vân không nghĩ đến cảm giác của Thanh, ai cũng rất hãnh diện khi nói 'cái này người yêu mua tặng đấy', bao nhiêu lần Vân nhắn tin nói bạn em ai cũng ghen tị với người yêu em. Có lẽ đúng, Thanh là người yêu thôi chứ không phải người Vân yêu.
Vân và những câu chuyện của Vân đôi khi rất mâu thuẫn, Thanh đã nhiều lần thắc mắc. Đến lúc này, Thanh bắt đầu có những nghi vấn đối với Vân. Vân luôn muốn nói chuyện với bạn bè của Thanh, từ số điện thoại đến nick yahoo. Ngược lại khi Thanh đề cập đến chuyện Vân cho số điện thoại và y !m của một số bạn bè thân thiết để khi không gọi được Vân, Thanh đỡ lo thì Vân luôn tìm cách không cho lấy lý do 'em không có bạn thân'. Không biết gia cảnh Vân thế nào nhưng có lẽ về kinh tế Thanh khá mạnh, trong mắt bạn bè luôn là 'đại gia' nên chuyện nạp thẻ điện thoại cho Vân không có vấn đề gì nếu như... Mới Vân chỉ nói 'nạp giùm em', không lẽ đang nhắn tin, người yêu hết tiền thì lại để thế. Tần suất nạp thẻ cho Vân ngày càng tăng,... Sáng Thanh vừa nạp cho Vân 50k thì đến tối đã hết. Thanh không tính toán gì cả, nhưng Thanh nạp thẻ cho Vân là để Vân nói chuyện với Thanh chứ không phải với người khác.
Nếu như theo miêu tả của Vân là bạn bè Vân ghen tị với người yêu Vân một thì bạn bè Thanh ghen tị với người yêu Thanh mười.
Ngày lễ tình nhân, Thanh nghĩ nát óc mà không biết tặng gì cho Vân. Thường thì tặng hoa hồng và chocolate. Vân chỉ thích hoa đồng tiền màu trắng mà Valentine ai lại đi tặng hoa đồng tiền. Suốt hai tuần chuẩn bị đó, Thanh lên mạng tìm kiếm món quà đặc biệt tặng Vân.
- Màu trắng là sự thuần khiết
- Màu xanh là em rất đặc biệt
- Màu đỏ là tình cảm sâu đậm
- Màu vàng là xin lỗi
- Màu da cam là tình yêu nồng cháy
- ...
14/2, nhân viên bưu điện mang một hộp quà lớn đến nhà Vân. Thanh nhắn tin :
- Happy Valentine !
- Em nhận được quà rồi, nhiều quá,...
- Em có thích không ? Thanh hỏi
- Em cảm ơn.
- Hoa chắc bị bẹp do lỗi vận chuyển mất rồi... Tin nhắn này của Thanh chỉ để thử xem Vân có thích không, vì khi gửi Thanh đã cẩn thận đóng vào thùng xốp vì hoa giấy mà bẹp thì coi như vứt đi.
Món quà đặc biệt Valentine mà Thanh tặng Vân là 5 bông hồng giấy, 5 hộp sấu và một lá thư viết tay. Hai tuần hì hụi cắt cắt dán dán để làm được 5 bông hồng bất từ thể hiện tình yêu bền lâu của Thanh. Với món quà này Thanh hi vọng Vân sẽ hiểu tình cảm chân thành của mình. 5 là con số Vân thích, sấu là món ưa thích của Vân và lá thư viết tay của Thanh ý nghĩa hơn nghìn lần, vạn lần những email và tin nhắn đã gửi. Câu trả lời mà Thanh nhận được là:
- Hoa không bị bẹp, ngoại em đem cắm bàn thờ rồi. Vì hoa không héo.
Thanh không biết nên cười hay nên méo đây.
* * *
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co