4
Buổi sáng cuối tuần lẽ ra phải là một ngày dã ngoại yên bình tại biệt thự riêng ở ngoại ô, nhưng bầu không khí trong xe lúc này lại đặc quánh sự căng thẳng. Min Yoongi siết chặt vô lăng, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng về phía trước, tuyệt nhiên không liếc nhìn người ngồi bên cạnh lấy một lần.
Nguyên nhân của cơn giận này bắt nguồn từ việc Jimin lén anh đi gặp lại đám bạn cũ ở khoa múa, và tệ hơn nữa, anh vô tình bắt gặp một gã đàn ông lạ mặt đang nắm lấy tay em đầy thân mật. Dù Jimin đã giải thích đó chỉ là một tiền bối lâu ngày gặp lại, nhưng với bản tính chiếm hữu cực đoan, Yoongi cảm thấy như có một ngọn lửa đang thiêu đốt lồng ngực mình.
"Mày giỏi lắm, Park Jimin. Coi lời tao nói như gió thoảng bên tai đúng không?" – Yoongi gằn giọng, tông giọng thấp đến mức đáng sợ.
Jimin ngồi thu lu một góc, hai tay bám chặt vào gấu áo, giọng lí nhí nũng nịu: "Anh
Yoongi... em xin lỗi mà... Em chỉ chào hỏi anh ấy thôi, em không có làm gì sai hết..."
"Câm miệng!" –
Yoongi quát lên khiến Jimin giật bắn người. Anh không nói thêm lời nào, nhấn ga phóng thẳng về biệt thự.
Vừa bước vào cửa nhà, chưa kịp để Jimin định thần, Yoongi đã thô bạo ép em vào cánh cửa gỗ nặng nề. Anh dùng cả cơ thể to lớn của mình bao phủ lấy em, đôi mắt đỏ ngầu dục vọng và sự giận dữ.
"Tao đã bảo mày là của ai? Hả?!" – Yoongi gầm nhẹ, bàn tay thô ráp bóp chặt lấy cằm em, ép em phải nhìn thẳng vào mắt mình.
"Của... của anh... em là của anh Yoongi..." – Jimin nức nở, hơi thở bắt đầu dồn dập vì sợ hãi lẫn kích thích.
Yoongi không đợi thêm một giây nào, anh thô bạo tước bỏ lớp áo sơ mi mỏng manh của em, để lại những vết hằn đỏ chói trên làn da trắng sứ. Anh không hôn, mà là cắn vào hõm cổ em, để lại một dấu răng rõ rệt như một lời khẳng định chủ quyền tuyệt đối. Jimin rên rỉ, đôi tay nhỏ nhắn vô lực bám vào vai anh, cả người mềm nhũn ra.
Anh bế bổng em lên, đi thẳng vào phòng ngủ và ném em xuống chiếc giường rộng lớn. Yoongi tháo chiếc cà vạt, thong thả trói chặt hai tay Jimin vào đầu giường. Sự chiếm hữu của anh lúc này mới bộc lộ hoàn toàn.
"Hôm nay tao phải cho mày biết, cái giá của việc để kẻ khác chạm vào người là gì."
Yoongi cúi xuống, ngấu nghiến đôi môi đỏ mọng của em bằng một nụ hôn nồng đậm vị chiếm đoạt. Anh không cho em lấy một phút để thở, đôi bàn tay không ngừng nhào nặn làn da mịn màng, để lại những dấu ấn đỏ rực khắp cơ thể em. Jimin nức nở, cơ thể cong lên theo từng nhịp đụng chạm của anh.
Khi sự kích thích đạt đến đỉnh điểm, Yoongi mới tháo bỏ lớp rào cản cuối cùng của cả hai. Anh không hề nhẹ nhàng như mọi khi, từng cú thúc của anh đều mang theo sự giận dữ và khao khát chiếm hữu điên cuồng. Jimin chỉ biết gọi tên anh trong vô vọng, nước mắt trào ra vì sự sung sướng đến tê dại.
"Nói đi! Mày thích tao làm thế này với mày không?" – Yoongi khàn giọng hỏi, hơi thở nóng hổi phả vào tai em.
"Thích... em thích anh... mạnh nữa đi... anh Yoongi..." – Jimin mê muội đáp lời, đôi mắt mờ mịt vì khoái lạc.
Căn phòng chìm trong tiếng rên rỉ ngọt ngào của Jimin và tiếng thở dốc nồng đậm của Yoongi. Anh muốn khảm sâu hình bóng mình vào tận xương tủy của em, muốn em nhớ rõ rằng mỗi centimet trên cơ thể này đều thuộc về đặc quyền của riêng Min Yoongi. Cuộc hoan lạc kéo dài mãi cho đến khi Jimin kiệt sức, lịm đi trong vòng tay anh.
Khi cơn giận đã tan biến, chỉ còn lại sự xót xa vô hạn. Yoongi nhẹ nhàng cởi trói cho em, dùng chiếc khăn ấm lau đi những dấu vết mình vừa để lại. Anh kéo Jimin vào lòng, ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé đang run rẩy vì mệt mỏi.
"Bé con... đừng bao giờ làm thế với tao nữa. Tao sẽ phát điên mất nếu thấy ai đó chạm vào mày." – Yoongi thì thầm, hôn nhẹ lên trán em.
Jimin dụi đầu vào ngực anh, giọng yếu ớt nhưng đầy sự phục tùng: "Em biết rồi... em chỉ là của anh thôi... đừng giận em nữa nhé?"
Yoongi mỉm cười thỏa mãn, kéo chăn đắp kín cho cả hai. Sự giận dỗi của anh kết thúc bằng một đêm nồng cháy, và tình yêu của họ lại càng thêm sâu đậm sau những va chạm đầy nhục dục.
_____
Quy tắc 07: Khi ẻm làm sai, hãy "giải quyết trên giường"
Quy tắc 08: Sau mỗi cơn ghen, hãy xoa dịu bé cưng bằng sự bảo bọc tuyệt đối.( ´ ▽ ' )ノ
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co