Truyen3h.Co

ym ver | Thiên Chương

19

ink_1309


19. Tỏ tình
______________

Trí Mân một mình chạy đến nhà của Mẫn Doãn Kỳ để tìm cậu nói chuyện. Nó biết bản thân mình phải làm gì ngay lúc này, nó muốn bày tỏ lòng mình với người ta, muốn cho người ta biết được nó thích người ta, thích nhiều dữ lắm.

Cứ tưởng là sẽ không dễ dàng gì để có thể gặp được người ta vào lúc này nhưng mà nào ngờ nó chỉ vừa đến gần cổng nhà thôi là đã trông thấy người ta đang đứng ở đó rồi.

- Cậu Kỳ...

- Trí Mân? Sao, sao em đến đây vào giờ này?

- Em có chuyện muốn nói với cậu!

Mẫn Doãn Kỳ trố mắt bất ngờ, cậu không nghĩ là nó lại chạy đến tận đây chỉ vì có chuyện muốn nói với mình.

- Em vào trong đi. Cha má cậu ra ngoài đi công việc rồi nên không có ai ở nhà hết...

- Dạ, vậy thì em xin phép!

.

Mẫn Doãn Kỳ dẫn nó đi xung quanh sân vườn rộng lớn của nhà mình để dễ nói chuyện hơn. Hai người đi bên cạnh nhau nhưng lại im lặng chẳng ai nói với ai điều gì.

- Em... đi đâu mà đêm hôm rồi còn chạy đến đây vậy?

Cuối cùng thì Mẫn Doãn Kỳ cũng không chịu được cái bầu không khí ngượng ngùng này nên cậu đã chủ động mở lời trước.

- Dạ em đi chợ đêm với mấy anh chị trong tiệm may. À, còn có cả anh Minh nhà cậu nữa đó ạ!

- Thằng Minh?

- Dạ đúng rồi!

- Vậy là nó trốn việc đi chơi đây mà. - Doãn Kỳ lẩm bẩm trong miệng.

- Nhưng sao em không đi chơi tiếp với mọi người đi mà lại đến đây vậy?

- Em... không được đến đây sao ạ?

- Không, ý cậu không phải thế...

Trí Mân cúi đầu im lặng một lúc lâu rồi mới ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Doãn Kỳ.

- Cậu Kỳ, thật ra lần trước đến đây em đã vô tình trông thấy những bức tranh ai đó vẽ em và được kẹp trong mấy cuốn sách của cậu... là cậu đã vẽ em sao ạ?

- H-Hả?

- Cậu đã vẽ hình em, đúng không cậu?

- Mân à... cậu, cậu chỉ là vô tình vẽ em thôi, vì từ ngày đầu trông thấy em... cậu đã thấy em rất đẹp!

- Vậy tại sao cậu lại vẽ em?

- Mân à, em đừng có ghét cậu. Cậu cũng không hiểu vì sao mình lại làm thế nữa. Chỉ là tay cậu không làm theo ý cậu nữa-...

- Em thích cậu!

Cả hai người đều đồng loạt nhìn thẳng vào mắt đối phương. Một người thì tỏ vẻ bối rối, một người thì lại kiên định đến không ngờ.

Đúng vậy, nó thích cậu Kỳ, thích Mẫn Doãn Kỳ rất nhiều.

- Em thật sự... thích cậu Kỳ nhiều lắm!

- Mân à, cậu-...

- Cậu Kỳ, em biết là mình hèn mọn thấp kém nhưng mà em thật sự rất thích cậu. Em thích cậu Kỳ, thích một người tên Mẫn Doãn Kỳ nhiều lắm!

Mẫn Doãn Kỳ chẳng thể ngăn nổi thứ cảm xúc hạnh phúc đang dâng trào trong lòng mình, cậu cứ nghĩ chắc là Trí Mân sẽ không thích mình vì cậu đã để lại ấn tượng xấu với nó. Nhưng mà bây giờ lại được chính miệng Trí Mân nói thích mình trước, Mẫn Doãn Kỳ cảm thấy xúc động quá.

Mân nó thấy cậu Kỳ cứ đứng im mà chẳng nói chẳng rằng gì thì liền nghĩ rằng chắc là bản thân mình thất bại mất rồi, nó buồn bã mở lời:

- Em biết là cậu không có thích em mà-...

Nào ngờ Doãn Kỳ liền tiến đến áp môi mình vào môi Trí Mân. Một tay cậu dịu dàng đỡ lấy gáy nó, tay còn lại thì ôm chặt lấy eo người kia kéo sát vào người mình.

Hành động này của Doãn Kỳ chắc hẳn cũng đã đủ chứng minh cho nó hiểu rằng cậu cũng rất thích nó.

- Anh cũng thích em, thích em rất nhiều, Trí Mân!

Trí Mân nở một nụ cười mãn nguyện, không ngờ chuyện mà nó cứ nghĩ là sẽ không thành công nhưng bây giờ thì có thể nói là thành công rực rỡ luôn đó nha.

Doãn Kỳ cứ ôm chặt lấy nó không muốn buông, đến bây giờ cậu mới nhận ra Trí Mân lại có một mùi hương rất đặc biệt, mùi hương làm cho cậu chẳng thể nào chối từ.

Doãn Kỳ cứ tham lam mà dụi đầu vào hõm cổ nó rồi hít lấy hít để làm Trí Mân nhột muốn chết.

- Cậu Kỳ... buông, buông em ra đi...

- Tại sao? Anh không thích, anh thích Trí Mân, thích nhất trên đời!

Trí Mân mặt đỏ bừng bừng, cậu ấy cứ nói những lời khiến nó cảm thấy ngại ngùng không thôi. Rồi Doãn Kỳ cũng nghiêm túc đứng trước mặt nó, cả hai dường như có chút ngại ngùng.

- Em... thích khi cậu cười lắm, vì cậu có một nụ cười hở lợi rất dễ thương, lại nhìn rất đẹp trai nữa!

Trí Mân ngại ngùng chỉ vào má của Doãn Kỳ khi cậu cười lên. Rồi nó lại khiễng chân lên hôn vào cái má của cậu một cái.

- Trí Mân của anh cũng cười rất xinh xinh kia mà!

Doãn Kỳ cũng hôn vào cái má hồng hồng của nó một cái. Hai người họ dường như đã cảm thấy rất hạnh phúc ngay tại khoảnh khắc này.

Nhưng cũng đã khá muộn rồi nên Doãn Kỳ vẫn phải đưa nó về lại tiệm may, nếu không Trí Mân sẽ bị bà chủ mắng mất.

- Nhưng mà cậu ơi...

- Sao thế?

- Cậu Kỳ, chúng ta khoan hãy nói chuyện này cho mọi người biết có được không ạ?

- Hả? Tại sao vậy? - Doãn Kỳ nhíu mày nhìn nó.

- Em sợ mọi người sẽ không thể chấp nhận chuyện này, dù gì chúng ta cũng đều là đàn ông con trai. Đợi khi nào thích hợp thì chúng ta hãy nói, có được không cậu?

Doãn Kỳ căn bản là có chút không vui vì cậu ghét những thứ không rõ ràng. Nhưng nghĩ lại thì nó nói cũng đúng, thôi thì đành nghe theo Trí Mân vậy.

- Được rồi, nghe em hết!

.

Doãn Kỳ lấy xe đưa nó về lại tiệm may, hai người vẫn im lặng trên đường về tiệm may.

Đến khi về đến trước cửa tiệm rồi thì Doãn Kỳ mới níu tay nó lại một chút.

Cậu chồm người sang bên cạnh rồi hôn vào má nó một cái chốc rõ to. Phác Trí Mân cảm thấy kinh ngạc rồi lại ngại ngùng, không lẽ khi đã yêu nhau rồi thì người ta sẽ cứ hôn nhau mãi thế này sao?

- Em vào trong đi, kẻo lại bị bà mắng!

- Dạ... em vào trong nha cậu?

- Ừm, tạm biệt em!

Nó tháo dây an toàn rồi mở cửa bước xuống xe, Doãn Kỳ cũng chờ nó vào trong tiệm rồi mới lái xe ra về.

Mấy đứa đi chơi chợ đêm cùng Trí Mân ai cũng lo lắng khi đột nhiên lại không tìm thấy Mân nó đâu hết, cứ nghĩ là nó đã đi lạc ở đâu rồi đó chứ. Mà tụi nó lại đâu có ngờ rằng nó lại chạy đi tỏ tình người ta đâu chứ.

- Mân, khi nãy em đi đâu vậy? Em làm anh chị lo sốt vó luôn! - Thằng Trọng vừa thấy nó mở cửa vào tiệm là lại bắt đầu sốt sắng hỏi han.

- E-Em đi hóng gió một chút. Chợ đông quá nên em thấy hơi ngợp...

- Vậy mà cứ tưởng em đi lạc ở đâu rồi đó chớ, mai mốt có gì thì phải nói với anh chị một tiếng, có biết chưa?

- Dạ, em biết rồi, em xin lỗi mọi người nhiều ạ!

Trí Mân kiếm cớ rồi lại đi vào gian nghỉ ngơi, mọi người không nghi ngờ gì nhiều làm nó cảm thấy nhẹ nhõm. Lỡ đâu mấy ảnh mấy chỉ biết được nó lén tách lẻ rồi chạy đến chỗ cậu Kỳ thì sẽ bị tra hỏi miết luôn cho coi.

Nhưng mà hôm nay Mân nó thấy vui lắm, vậy là từ bây giờ nó đã có người thương trong lòng. Từ trước đến giờ Trí Mân chưa từng yêu đương với ai, con gái dù có xinh đẹp đến cách mấy thì nó cũng chẳng thèm quan tâm đâu.

Vì Mân nó luôn nghĩ rằng bản thân mình không xứng với người ta, một đứa lông bông như nó thì làm sao có thể xứng đáng được người khác yêu thương cơ chứ?

Nhưng mà lần này nó không muốn chối bỏ tình cảm mà nó dành cho Mẫn Doãn Kỳ.

Doãn Kỳ là một người khiến nó cảm thấy an toàn và đặc biệt. Nhưng mà Trí Mân vẫn chưa đủ can đảm để chia sẻ những điều về bản thân mình cho cậu ấy, nó sợ Doãn Kỳ sẽ khinh miệt nó và sẽ bỏ rơi nó.

Nó sợ bị người khác bỏ rơi.

Thôi thì cứ giấu đi chuyện quá khứ vậy, Doãn Kỳ cũng không thắc mắc vậy nên nó cũng sẽ không chia sẻ. Khi nào đủ can đảm thì sẽ nói với cậu ấy sau cũng được.

.

Sau khi đưa Trí Mân về tiệm may thì Doãn Kỳ lại mang một bầu trời hạnh phúc về nhà.

Hôm nay cậu thấy cái gì cũng đẹp, cũng đáng yêu hết cả, ngay cả thằng hầu Lê Công Minh của cậu hôm nay cậu cũng thấy nó dễ thương một cách lạ lùng nữa.

Về nhà thì cậu ngồi đọc sách một lát rồi mới đi ngủ. Đang chăm chú lướt mắt trên những dòng chữ ở trang sách thì lại có một từ ngữ khiến Doãn Kỳ liền nghĩ đến một người.

"Thiên Chương là những điều rực rỡ, đẹp đẽ như trăng sao trên trời."

À, thì ra Phác Trí Mân chính là "Thiên Chương", là những điều rực rỡ, đẹp đẽ như trăng sao trên trời đối với Mẫn Doãn Kỳ. Là người luôn khiến cậu phải trân quý nâng niu từng chút một.

Doãn Kỳ cười khẽ, cậu giở quyển sách mà mình đã kẹp những bức tranh của nó ra.

Tuy cậu không phải là một người quá giỏi về mảng hội hoạ nhưng vẽ được những bức tranh thế này thì cũng thật là đáng khen.

Nhìn vào bức tranh mà Doãn Kỳ đã vẽ, người ta có thể dễ dàng mường tượng ra được người trong tranh là người đẹp như thế nào.

Một người con trai với mái tóc bồng bềnh mềm mại, đôi mắt sáng long lanh, sóng mũi cao gọn gàng cùng với đôi môi căng mọng đầy đáng yêu.

Tất cả từng chi tiết trên gương mặt của người trong tranh đều được Doãn Kỳ chăm chút tỉ mỉ từng chi tiết. Nhìn vào cứ tưởng cậu đã phải dành ra rất nhiều thời gian để vẽ một bức tranh về người nọ.

Nhưng không, đó chỉ là những bức tranh trong lúc ngẫu hứng của Doãn Kỳ mà không hề có sự chăm chút nào ở đó cả. Tất cả chỉ vì cậu ấy quá yêu thích người trong tranh nên mới có thể hoạ nên người ấy một cách rõ ràng và chi tiết như vậy.

________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co