46-51
46.
Hứa Ngụy Châu nghĩ cậu bây giờ chính là người hạnh phúc nhất thế giới.
Nhưng...
Vừa nghĩ tới cảnh Hoàng Cảnh Du mang thai và ngồi phê công văn, hoặc là cảnh Hoàng Cảnh Du được cấp dưới hỏi thăm, hay hoặc là cảnh cậu "công" Hoàng Cảnh Du...
Hứa Ngụy Châu không khỏi run lên một chút.
Cái này cũng quá tàn nhẫn đi.
Còn một tháng nữa cậu sẽ tốt nghiệp việc làm thực tập sinh (mà chuẩn bị cho việc mang thai cũng đến 2 tháng), nếu bây giờ muốn có đối với sự nghiệp của cậu cũng không ảnh hưởng gì lớn, Hứa Ngụy Châu quyết định.
"Tâm ý của anh em nhận, nhưng em muốn tự mình sinh đứa con của chúng ta, được không?" Hứa Ngụy Châu hỏi.
"Nhưng mà thân thể của em..." Hoàng Cảnh Du nhíu nhíu mày.
"Cơ thể của em không có việc gì, hơn nữa từ hôm nay trở đi em cũng sẽ chăm sóc bản thân thật tốt." Hứa Ngụy Châu tràn ngập tự tin nói.
Sau đó, phu phu hai người bắt đầu chuẩn bị cho việc mang thai.
"Sinh cục cưng tốt nhất là vào đầu mùa xuân, cũng chính là tháng ba hoặc tháng tư. Có thể tính toán như vậy, em tháng năm hoặc tháng sáu sẽ thụ thai, vậy thì bây giờ phải đi đến bệnh viện chuẩn bị rồi?" Hứa Ngụy Châu đột nhiên kịp phản ứng.
"Có phải sớm quá không, thân thể của em còn chưa khỏi hẳn. Hay là sang năm chúng ta có con cũng được, để điều dưỡng thân thể em cho tốt đã, như vậy..." Hoàng Cảnh Du nói.
"Đều đã hơn 1 năm, cơ thể của em thì em phải biết rõ chứ, không sao đâu. Nếu không cuối tuần chúng ta đi? Em không có việc gì đâu.Thật đấy." Hứa Ngụy Châu nỗ lực trấn an.
"Không được, em nói muốn sinh thì anh định để đến cuối năm. Nhưng em lại muốn sinh vào mùa xuân, thời gian rất gấp, em chưa điều dưỡng thân thể đủ tốt, nên để mùa xuân năm sau nữa sinh, được không?" Hoàng Cảnh Du ôn nhu hôn trán Hứa Ngụy Châu
Hứa Ngụy Châu biết là anh lo cho mình, yên lặng gật đầu.
Nhưng mấy ngày sau đó, Hứa Ngụy Châu lại một mình xuất hiện ở khoa phụ trách sinh đẻ ở bệnh viện.
Là bác sĩ, cậu biết rõ tình trạng cơ thể mình có thể thụ thai bình thường. Cậu yêu Hoàng Cảnh Du, vì vậy muốn cho Hoàng Cảnh Du một niềm vui bất ngờ, làm anh vui vẻ.
Trước khi làm chuẩn bị cũng chỉ cần mang giấy kết hôn đến, người còn lại không đến cũng được.
Phương thức này có hai giai đoạn, giai đoạn đầu là tạo tử cung nhân tạo trong thân thể người mang thai, làm xong cũng cần đến hai tháng.
Giai đoạn thứ hai thì sau khi tạo xong tử cung, dùng t*ng trùng và tế bào của người mang thai kết hợp lại giống như trứng đưa vào tử cung. Việc thụ tinh nhất định phải hoàn thành trong hai ngày sau khi xong giai đoạn hai.
47.
Hoàng Cảnh Du cảm thấy vợ mình hôm nay có chút không đúng
Đầu tiên là đề nghị hai người trước khi ngủ uống chút rượu vang, nói là mấy ngày nay nhìn anh mệt nhọc, nên làm thế để dễ ngủ hơn.
Sau đó Hoàng Cảnh Du thấy Hứa Ngụy Châu đang mặc chiếc áo ngủ tơ tằm màu đỏ tím!
Cái áo ngủ này là thời gian trước mua cho cậu, bởi vì có một lần làm cậu, ga trải giường lại là màu đen tơ tằm, thân thể Hứa Ngụy Châu trắng nõn nổi bật có vẻ mê người, da thịt nhẵn nhụi của cậu càng làm Hoàng Cảnh Du mê mẩn. Trải nghiệm lần đó khiến Hoàng Cảnh Du thỏa mãn không gì sánh được, sau đó liền có thói quen mua áo ngủ bằng tơ tằm cho Hứa Ngụy Châu mặc.
Vừa nghĩ tới cảnh áo ngủ từ từ để lộ ra đầu vai trắng nõn của Hứa Ngụy Châu, Hoàng Cảnh Du sẽ cứng.
Nhưng Hứa Ngụy Châu lại không thích cho lắm. Vậy nên mấy cái áo Hoàng Cảnh Du mua đều bị cho vào lãnh cung, không bao giờ thấy ánh mặt trời.
Mà hôm nay lại?! Hứa Ngụy Châu như biến thành người khác, một tay lấy khăn mặt ném vào lòng Hoàng Cảnh Du đang ngồi trên giường đọc sách, "Lão công, giúp em lau tóc."
Hoàng Cảnh Du tuy có chút nghi ngờ, nhưng vẫn ngồi dậy, cầm khăn bắt đầu lau tóc cho vợ.
Hứa Ngụy Châu quay lưng về phía mặt của Hoàng Cảnh Du, đầu hơi cúi, từ góc độ của Hoàng Cảnh Du vừa vặn có thể cái cổ trắng nõn lộ ra của cậu, còn mang theo hơi nước. Anh giống như còn có thể ngửi được mùi hương sau khi tắm của Hứa Ngụy Châu.
Hoàng Cảnh Du mới xoa vài cái, đã bắt đầu có chút đứng ngồi không yên. Anh nhịn không được, từ từ cúi đầu xuống hôn cổ Hứa Ngụy Châu
Hứa Ngụy Châu chỉ cảm thấy hơi nhột, khóe miệng lại hơi cong lên, "Anh làm gì vậy?"
"Làm gì sao?" Hoàng Cảnh Du cười tà mị, "Làm em...Còn hỏi nữa sao." Hoàng Cảnh Du nói bên tai Hứa Ngụy Châu, "Đều đã mặc thành như vậy mê hoặc anh, anh còn không thỏa mãn ý nguyện của vợ sao?" Nói, liền ngậm vành tai Hứa Ngụy Châu.
"Ân..." Hứa Ngụy Châu có chịu khó chịu hừ một tiếng, thành công làm Hoàng Cảnh Du thú hóa, thoáng cái đã đặt cậu dưới thân.
Hoàng Cảnh Du cúi người, từ từ hôn từ ngực Hứa Ngụy Châu xuống dưới, mặc dù trên người Hứa Ngụy Châu vẫn mặc áo ngủ nhưng đã nới lỏng, có dây đai vẫn còn đeo bên hông, Hoàng Cảnh Du hôn đến bụng cậu, cố ý dùng răng chậm rãi mở dây lưng, trong quá trình môi và lưỡi Hoàng Cảnh Du thỉnh thoảng lại chạm vào bụng của cậu.
Bụng vốn là chỗ mẫn cảm của con người, Hứa Ngụy Châu tự nhiên là bị Hoàng Cảnh Du khiến cho nước mắt đều đi ra.
"Không nên...Đừng đùa, nhanh...Mau vào đi, em chịu không nổi...Ách!" Hứa Ngụy Châu đã không chịu nổi.
"Nếu không chuẩn bị cẩn thận, anh sợ em sẽ bị thương." Hoàng Cảnh Du miệng phun ra lời nói quan tâm, nhưng trên mặt lại nở nụ cười tà ác xấu xa.
Hai mắt Hứa Ngụy Châu đã đẫm lệ nên không nhận ra.
Sau khi làm chuẩn bị xong, cuối cùng Hoàng Cảnh Du cũng "cầm súng ra trận", ôn nhu rồi lại kịch liệt xâm nhập Hứa Ngụy Châu.
48.
"Ngô!.." Hứa Ngụy Châu cảm nhận được cảm giác bị lấp đầy ở phía sau, thoải mái mà thở dài một tiếng. Hai chân trắng nõn của cậu đều quấn chặt lấy hông của anh, hai cánh tay lại che mắt mình.
Mà Hoàng Cảnh Du cũng cảm thấy thoải mái như có dòng nước ấm trải rộng khắp toàn thân.
Hoàng Cảnh Du dừng lại một lúc rồi rướn người lên phía trước hôn Hứa Ngụy Châu, hạ thân cũng bắt đầu chậm rãi trừu sáp.
Hai tay Hứa Ngụy Châu ôm Hoàng Cảnh Du, hai con mắt lặng yên nhìn về phía nam nhân.
Mới vừa bị làm cho tới ý loạn tình mê, giờ thần trí cậu đang dần rõ ràng.
"Em muốn sinh con cho anh." Vừa hôn xong, Hứa Ngụy Châu nghiêm túc nói.
Có thể là do "nghiêm túc" của cậu bị vẻ mặt đỏ ửng, tràn ngập tình dục làm lu mờ, Hoàng Cảnh Du cũng không nghi ngờ, chỉ coi đây là Hứa Ngụy Châu đang tăng tình thú phu phu, liền trả lời, " Tốt, chúng ta cũng đang muốn có hài tử mà, đêm nay phải có bầu chứ. Anh nỗ lực trồng trọt,đem mầm mống vào trong em. Cho em mang thai, thế nào?" Nói xong, hướng về phía trước đĩnh hạ thắt lưng.
Hứa Ngụy Châu bị nam nhân nói khiến cho hổ thẹn, thêm mẫn cảm, bị đâm đến rên rỉ, chỉ thấy mặt đều giống như sắp cháy đến nơi, không khỏi dùng hai chân quấn lấy anh càng chặt hơn, phía sau cũng bắt đầu co rút đứng lên.
"Cảnh Du, em muốn sinh con cho anh..." Hứa Ngụy Châu còn đang lầm bầm.
Không chỉ Hứa Ngụy Châu chìm trong tình dục, Hoàng Cảnh Du cũng từ từ tăng nhanh tốc độ trừu sáp, dương v*t to lớn thỏa thích ra vào hậu huyệt chặt, ấm nóng của Hứa Ngụy Châu, Hoàng Cảnh Du giống như cảm thấy có luồng điện bắn trúng mình, tràn ngập vui vẻ như biển gầm nhào tới. Sau đó, anh đem bạch dịch nóng cháy bắn vào trong Hứa Ngụy Châu
Mà Hứa Ngụy Châu cũng giống như đến cực lạc, lồng ngực và phía sau đều tràn đầy, không gì ấm áp bằng.
Đêm nay hai người đều nhiệt tình, không ngừng nghỉ làm thật nhiều, thẳng đến khi mệt đến không thở được, xong việc liền lăn ra ngủ.
Lúc tỉnh lại, Hứa Ngụy Châu phát hiện Hoàng Cảnh Du vẫn ôm lấy cậu ngủ, vật kia của anh vẫn còn ở trong cơ thể mình.
May mắn hôm nay là cuối tuần, hai người đều không cần đi làm. Hứa Ngụy Châu vốn muốn cử động, nhưng vừa nghĩ tới thứ gì đó của Hoàng Cảnh Du ra, tinh dịch cũng sẽ tràn ra, thế nên cậu nằm im không nhúc nhích.
Nghĩ tới đây, Hứa Ngụy Châu không khỏi cúi đầu nhìn về phía bụng mình.
Thực sự sẽ có sao? Hài tử?
Hai tháng sau vào một buổi trưa, căng tin bệnh viện.
"Đồ ăn bây giờ còn có thể ăn được chút, nghĩ đến trước chỉ có rau xanh luộc với nước muối.." Đại mỹ nữ Tần Du lẩm bẩm.
Cô là một điển hình của người yêu ăn thịt. Nhưng vì bảo trì vóc dáng, cô phải khống chế bản thân, buổi tối không ăn hoặc ăn ít đi một chút.
Hứa Ngụy Châu ngồi phía đối diện cười, cậu lại nghĩ hôm nay thịt có chút đầy mỡ, không muốn ăn chút gì.
"Xảy ra chuyện gì vậy Hứa Ngụy Châu? Sao cậu không ăn a?" Tần Du thấy bộ dạng này của cậu bèn hỏi.
"Hôm nay mình không có khẩu vị, không muốn ăn cho lắm." Hứa Ngụy Châu đáp.
"Hôm nào đến nhà mình đi, mình nấu cho cậu một bữa cải thiện." Tần Du mở lời mời.
"Quên đi," Hứa Ngụy Châu khẽ cười nói, "Khổng Trạch không chắc là người lương thiện, mình không muốn đi trêu chọc hắn a."
Mặt Tần Du bất ngờ đỏ ửng, vẫn còn mạnh miệng, " Ai muốn liên quan hắn~"
Từ lần trước Tần Du nổi giận ở phòng bệnh mắng Hoàng Cảnh Du cũng mắng luôn Khổng Trạch một trận, Khổng Trạch không biết ra làm sao lại đối với một Tần Du không chút hình tượng như vậy sinh ra cảm giác. Sau đó mãnh liệt tiến công, trải qua vô số khảo nghiệm, cuối cùng cũng ôm được mỹ nhân về.
Đột nhiên,Hứa Ngụy Châu cảm thấy dạ dày cuộn lên, vội vã cúi người lấy tay bịt miệng, may mắn là chỉ nôn khan vài cái.
Một lát sau cậu ngồi dậy, thấy toàn thân ra mồ hôi lạnh.
Tần Du bị làm hoảng sợ, "Cậu có chuyện gì vậy? Bụng bị lạnh hay ăn thứ gì làm linh tinh rồi?"
Trong đầu Hứa Ngụy Châu hồi tưởng lại tối qua đã ăn gì, nhưng vừa nghĩ tới mấy ngày nay cậu không có hứng ăn uống, đầu cũng choáng váng, cậu không khỏi mang theo sung sướng mà đoán...
Sẽ không là mang thai đi? Thành công rồi sao?
Ý nghĩ này khiến cậu còn đang cảm thấy buồn nôn nhưng vẫn nở nụ cười, chỉ nhìn Tần Du không biết điều gì, "Cậu không sao chứ?"
"Không có việc gì, có thể do mới chuyển mùa, bụng có chút lạnh thôi." Hứa Ngụy Châu trấn an nói.
Sauk hi tan tầm, có lẽ mình nên đến khoa y viện khám xem sao? Hứa Ngụy Châu nghĩ như vậy.
49.
"Hứa tiên sinh, chúc mừng ngài! Ngài đã mang thai hai tháng!" Cô y tá cười đến xán lạn.
Đây vốn là điều trong dự liệu của Hứa Ngụy Châu, nhưng được chân thật nghe tin này vẫn khiến cậu không khống chế được vui vẻ.
Tay cậu không tự chủ mà sờ lên bụng của mình.
Ở nơi này, có con của cậu và Hoàng Cảnh Du.
Cậu không thể chờ được nữa, muốn nói điều này cho Hoàng Cảnh Du nghe, để anh cùng chia sẻ niềm vui này cùng cậu.
Hứa Ngụy Châu giơ tay lên nhìn đồng hồ, bây giờ là sáu giờ tối. Hôm nay Hoàng Cảnh Du đã gọi điện cho cậu rằng anh sẽ tăng ca, cậu không cần chờ anh ăn cơm cùng.
Tuy rằng đi quấy rối công việc của anh không tốt lắm, nhưng Hứa Ngụy Châu vẫn không nhịn được tưởng muốn nhanh chóng nhìn thấy Hoàng Cảnh Du. Thế là cậu chuẩn bị cơm đem đi, đưa đến YZ và ăn cùng anh.
Lúc đến YZ trời đã có chút tối, tất cả nhân viên đã tan tầm, chỉ có bảo vệ đang nhìn từng người ra vào.
Lúc này, Hứa Ngụy Châu nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc đi từ thang máy xuống ra sảnh.
Kỷ Hòa đi rất nhanh, nhìn kỹ thì thấy trên mặt cậu có chút nuối tiếc. Bởi vì mắt cậu luôn nhìn về phía trước nên không có nhìn thấy Hứa Ngụy Châu.
Chắc là cậu đã gặp Hoàng Cảnh Du, nhưng hai người bọn họ trong lúc đó đã có chuyện gì?
Hứa Ngụy Châu đi vào thang máy.
Nhấn nút đến tầng 28, Hứa Ngụy Châu hơi ngả người, dựa lưng vào thang máy.
Khi cậu hồi phục ở Indonesia sau đó về nước, cũng đã từng suy nghĩ có muốn cùng Hoàng Cảnh Du hay không.
Nam nhân đưa ra lời hứa hẹn rất mê người, nhưng Kỷ Hòa là cản trở mà cậu không thể vượt qua.
Nếu có một ngày Kỷ Hòa đổi ý, đối Hoàng Cảnh Du có cảm giác, vậy thì cậu nên làm sao?
Cứ xoắn xuýt như vậy thật lâu, Hứa Ngụy Châu đưa ra quyết định.
Quyết định này dù có không lí trí, nhưng quên đi,
Cậu yêu Hoàng Cảnh Du, cậu hiểu anh.
Như vậy là đủ rồi.
Cho dù Hoàng Cảnh Du nói anh tăng ca, nhưng Kỷ Hòa xuất hiện ở công ty lúc này, cậu vẫn tin tưởng Hoàng Cảnh Du, tin tưởng tình cảm giữa hai người.
Trong một năm hạnh phúc kia càng khiến Hứa Ngụy Châu trở nên tự tin.Huống chi, cậu còn có thứ phải bảo vệ.
Hứa Ngụy Châu cúi đầu, tràn ngập ý nghĩ yêu thương đưa tay xoa bụng mình
Cửa phòng Hoàng Cảnh Du đang đóng.
Hứa Ngụy Châu đang muốn tiến lên gõ cửa, vừa vặn nghe được tiếng nói chuyện bên trong.
"..Thế là cậu cự tuyệt Kỷ Hòa, để cậu ấy đi như thế?" Đây là giọng nói của Khổng Trạch.
"Ân, tôi có chút việc còn chưa xong, sau khi ăn cơm sẽ tới khuya, Ngụy Châu còn đang chờ tôi." Thanh âm của nam nhân hết sức ôn nhu.
Đang "nghe lén" Hứa Ngụy Châu cảm thấy trong lòng ấm áp.
"Tiểu tử thối kia chỉ biết đến gặp cậu, cũng không đến gặp tôi một chút." Khổng Trạch oán trách nói, "Kỷ Hòa lần này đi, không biết bao giờ mới gặp lại."
Tiếp đó, Khổng Trạch đột nhiên nghiêm chỉnh, "..Này, nói thật, nếu như Kỷ Hòa trước lúc về Nhật Bản muốn thổ lộ tình cảm với cậu, qua bao lâu, cậu ấy cuối cùng nhận ra vẫn thích cậu chiếu cố, muốn cùng ngươi bắt đầu mối quan hệ, cậu sẽ không cảm thấy tiếc sao?"
Hứa Ngụy Châu không tự chủ mà dựa gần hơn vào cửa.
Xung quanh im lặng, dường như cậu chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập.
"Một năm trước nếu tôi nghe vậy có lẽ sẽ cao hứng đi?"
"...Thế nhưng bây giờ không giống, nếu nói như vậy tôi rất buồn phiền." Thanh âm của nam nhân rất bình tĩnh.
Đôi mắt Hứa Ngụy Châu hơi mở to.
50.
" Bạn bè nói những lời như vậy,không phải là muốn tạo khoảng cách chứ?" Giọng điệu Hoàng Cảnh Du trở nên nghiêm túc hẳn.
Hứa Ngụy Châu chẳng biết bên trong xảy ra chuyện gì, thế nhưng qua một lúc lâu Khổng Trạch mới chịu lên tiếng, " Hoàng Cảnh Du...Tôi chỉ thuận miệng nói đùa một chút thôi, cậu không cần nghiêm túc như vậy đâu...Ha ha...Thật sự khả ái nha..."
"... Cậu muốn chết sao?" Hoàng Cảnh Du khôi phục sự bình tĩnh thường ngày, nhàn nhạt cất tiếng.
Quả nhiên một Khổng Trạch đứng đắn là giả vờ sao?
Hiện tại nghĩ đến vẻ mặt băng sơn của Hoàng Cảnh Du, Hứa Ngụy Châu ở ngoài cửa không khỏi cười trộm.
A, thật là, câu trả lời vừa thẳng thắn lại vừa đáng yêu.
Cười đến nước mắt đều chảy.
Đợi cho tâm tình bình phục lại, Hứa Ngụy Châu đưa tay gõ cửa.
Bên trong hai người đồng thời nhìn về phía cậu: "Ngụy Châu, sao em lại ở đây?"
Hứa Ngụy Châu giơ cặp lồng trong tay lên, "Em đến đưa cơm cho anh."
Khổng Trạch nói," Như vậy, tôi về trước đây." Nói xong đã chuồn mất không thấy bóng dáng.
Vốn là muốn nói tin tốt cho anh, hơn nữa lại nghe được những lời nói kia, Hứa Ngụy Châu chỉ cảm thấy bây giờ lồng ngực như căng tràn cảm giác hạnh phúc và hưng phấn.
"Cảnh Du, em có chuyện muốn nói với anh, nhưng trước hết em muốn xin lỗi anh." Hứa Ngụy Châu đột nhiên mở miệng.
Cậu đã chuẩn bị trước, nếu như sau khi nghe Hoàng Cảnh Du có oán giận cậu không nghe lời thì cậu cũng chuẩn bị tốt để bịt miệng anh.
"Xảy ra chuyện gì vậy?" Hoàng Cảnh Du đặt đôi đũa xuống bàn.
"Em không nghe lời anh đã đi làm giải phẫu." Hứa Ngụy Châu bày ra biểu tình như phạm phải sai lầm của một đứa bé, " Cho nên, hiện tại anh đã làm cha. Đã được hai tháng rồi."
Nói xong, cậu để ý cẩn thận biểu tình của Hoàng Cảnh Du, nhìn xem rốt cuộc anh sẽ làm ra hành động gì.
Anh nghe xong cũng không có bất kì biểu lộ gì, dù là giật mình, mừng rỡ hay là tức giận khi cậu không nghe lời.
Nhưng sau khi ánh mắt mất tự nhiên của anh nhìn Hứa Ngụy Châu một cái, có chút không nhịn được.
Khóe miệng anh giật một cái nhẹ nhàng.
Dần dần, hai mắt cũng đỏ lên.
"Cảnh Du...." Hứa Ngụy Châu không yên lòng kêu lên.
Dường như không muốn để cậu nhìn thấy cảnh mình rơi nước mắt, mọi khi là một nam nhân ổn trọng giờ đột nhiên như một hài tử ôm lấy Hứa Ngụy Châu, đầu cũng chôn ở cổ cậu.
Hứa Ngụy Châu cảm thụ được anh đang cúi mặt khóc nức nở, không khỏi lấy tay xoa đầu anh.
Thật ra, lúc ở cùng anh một năm kia, Hứa Ngụy Châu sớm đã phát hiện ngoài vẻ lãnh khốc của anh, bên trong còn cất giấu một tấm lòng mềm mại.
Trước đó cũng vậy, ngoại trừ lần Kỷ Hòa phẫu thuật thất bại anh không khống chế được, còn lại lúc gần làm đám cưới, Hoàng Cảnh Du đã rất ôn nhu chiếu cố cậu.
Như vậy đã là điều hiếm thấy.
Dù sao không phải chỉ có mình Hoàng Cảnh Du được lợi ích, bên Hứa gia cũng được lợi.
Nhưng tình yêu cũng không phải chỉ cần dùng ôn nhu là có thể giải quyết.
Bởi vì Hoàng Cảnh Du vẫn luôn phủ nhận tình cảm của bản thân đối với Hứa Ngụy Châu, phủ nhận vị trí của cậu trong lòng, làm cho Hứa Ngụy Châu chịu rất nhiều đau khổ.
May mắn là đến cuối cùng sau cơn mưa trời lại sáng, Hoàng Cảnh Du minh bạch không tính là muộn, để cuối cùng bọn họ đều hạnh phúc.
Cậu đã rất thỏa mãn.
"Cám ơn em. Anh thật cao hứng." Lúc này, nam nhân giọng buồn buồn từ cổ truyền đến, "Chúng ta về nhà."
"A?"
"Không có dinh dưỡng, về nhà anh làm cho em." Nam nhân nói, "... Tự nấu tốt hơn."
Hứa Ngụy Châu giang hai tay, ôm lấy anh, trên mặt hiện ra vẻ hạnh phúc, nở nụ cười tươi, "Ân, chúng ta về nhà."
51.
Từ sau khi Hứa Ngụy Châu thành dựng phu, trình độ chăm sóc của Hoàng Cảnh Du lại tăng lên một bậc.
Ở phòng khách và phòng ngủ anh trải thảm mềm và không trơn, nhà bếp và phòng tắm được phủ bằng keo chống trượt.
Trước đó hai người đều không muốn có nhiều người ở nhà của họ, thế là chỉ mời người định kỳ đến dọn dẹp nhà, nhưng bây giờ Hoàng Cảnh Du thuê hai người phụ nữ trung niên có kinh nghiệm tới chiếu cố Hứa Ngụy Châu.
Chính anh cũng bắt đầu giao một số việc cho Khổng Trạch để có thời gian ở nhà.
Sau khi Hứa Ngụy Châu vượt qua ba tháng an toàn, phu phu hai người liền thông báo tin vui này cho mọi người.
Ba mẹ của Hoàng Cảnh Du đang ở một góc nào đó của thế giới, biết được tin tức này bọn họ vui vẻ không ngớt. Bọn họ nói sẽ nhanh kết thúc chuyến đi, sau đó về thăm hai người, còn nói sẽ chuẩn bị lễ vật tốt nhất cho tiểu bảo bối.
Ngược lại, Hứa gia đối với tin tức này có chút bình thản. Bởi vì trước đó chuyện tình của Hoàng Cảnh Du và Kỷ Hòa xảy ra dẫn đến cổ phiếu cửa Hứa thị giảm xuống, Hứa phụ mẫu sẽ không cùng hai người lui tới, nhưng thật ra em trai Kính Đình nghe được tin tức này thì rất vui vẻ, muốn mình trở thành cậu.
Tần Du và Kính Đình phản ứng đều giống nhau, la hét muốn làm mẹ nuôi của bé, cuối cùng còn không quên phát huy bản lĩnh của thầy thuốc dặn dò Hứa Ngụy Châu trong thời gian mang thai phải chú ý những gì.
"Tốt xấu gì mình cũng là bác sĩ, cậu nói những điều này...mình đều biết rồi," Hứa Ngụy Châu nở nụ cười, "Nhưng mà cũng cảm ơn cậu a"
Tần Du ngơ ngác nhìn Hứa Ngụy Châu cười. Nam nhân trước mắt bởi vì đang có thai, khuôn mặt hơi mượt mà chút, cằm cũng không nhọn như vậy, càng có thêm độ cung mềm dịu. Hơn nữa, Hoàng Cảnh Du nuôi cậu rất tốt, Hứa Ngụy Châu đã trắng lại còn trắng nõn, mịn màng hơn, tóc cũng đen nhánh, cả người cậu đều tỏa ra ánh sáng như ngọc trai rồi lại có ánh sáng nhu hòa.
"A~~ mình quả thực thất bại nha." Tần Du vừa từ trong cảm xúc hạnh phúc trở lại hiện thực, mặt nhăn lại, "Ngay cả cậu cũng đã có hài tử ba tháng, những người như mình còn chưa kết hôn đâu nhaaa. "
Hứa Ngụy Châu bật cười một tiếng.
Tần Du một bên oán thầm Hứa Ngụy Châu, trong lòng lại cuồng mạ Khổng Trạch.
Tên hỗn đản này còn không có biểu hiện gì!!! Chẳng lẽ muốn lão nương mở miệng trước sao?!!
Mà đang ở phòng làm việc, nam nhân vừa hắt hơi hai cái đã nghĩ đến chắc là vì người yêu đang nhớ mình nên vậy.
Nghĩ đến Tần Du, Khổng Trạch lộ ra nụ cười hạnh phúc, nam nhân cũng sẽ có bộ dạng tươi cười ngu ngốc như thế, trong tay cầm chặt một cái hộp nhỏ.
Hoàn phiên ngoại.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co