Truyen3h.Co

[Zekayusi] Sữa dâu

🔞

doremifasollasibal

Trong khi thế giới mà sự phân cấp giữa các giới tính sinh học phụ được xác định bằng mùi hương và bản năng, Lee Minhyung vốn luôn tự hào mình là một kẻ nằm ngoài quy luật nghiệt ngã ấy. Là một omega lặn, pheromone mùi dâu tây của em thường chỉ thoang thoảng, nhạt nhòa đến mức đôi khi chính em cũng quên mất bản chất của mình nó cho phép em sống và thi đấu như một beta bình thường giữa một tập thể đầy rẫy những alpha trội đầy tính chiếm hữu. Nhưng tạo hóa vốn thích trêu đùa, và sự trêu đùa dành cho Minhyung lại khiến em khá là khó chịu .

Kể từ sau kỳ phân hóa muộn đầy chật vật cơ thể của Minhyung đã trải qua một cuộc cách mạng ngầm, biến đổi từ một thiếu niên gầy gò thành một omega trưởng thành với những đường cong mềm mại tiềm ẩn dưới lớp áo đấu rộng thùng thình. Tuy nhiên, sự thay đổi khó chịu này không nằm ở vóc dáng, mà là ở khả năng phát triển của tuyến sữa. Đây là một đặc điểm cực kỳ hiếm gặp ngay cả ở những omega trội, sự nhạy cảm quá mức, một sự sai lệch trong quá trình phát triển khiến cơ thể em luôn trong trạng thái sẵn sàng để nuôi dưỡng, dù chẳng có bất kỳ mầm sống nào đang tồn tại. Nó giống như một thứ xiềng xích vô hình trói buộc em vào những cơn đau âm ỉ và nỗi xấu hổ ê chề.

Để duy trì cuộc sống bình thường của một tuyển thủ chuyên nghiệp, Minhyung buộc phải phụ thuộc vào những mũi tiêm ức chế liều cao, một loại thuốc đặc biệt được đặt chế riêng để kiềm hãm sự hoạt động quá mức của tuyến sữa. Đều đặn hai tháng một lần, em phải đối mặt với cây kim tiêm sắc nhọn, cảm nhận thứ chất lỏng lạnh lẽo đi vào cơ thể để đổi lấy sự bình yên tạm thời. Nhưng lần này, giữa guồng quay hối hả sau khi chuyển nhượng sang đội mới, hàng tá việc phải lo toan, những buổi tập luyện kéo dài đến tận sáng và áp lực từ sự kỳ vọng của người hâm mộ, Minhyung đã quên mất. Em đã quên mất cái hẹn định mệnh với cây kim tiêm ấy.

Và cơ thể em, như một cỗ máy đã được lập trình sẵn, bắt đầu nổi loạn ngay khi liều thuốc ức chế cuối cùng hết tác dụng.

Sự trừng phạt bắt đầu bằng một cảm giác căng tức âm ỉ nơi lồng ngực vào buổi sáng sớm, nhưng Minhyung đã phớt lờ nó, tự nhủ đó chỉ là do em ho nhiều. Nhưng khi buổi chiều đến, trong căn phòng tập máy lạnh chạy vù vù, cảm giác đó đã biến thành một cơn đau nhói. Từng đợt nóng ran chạy dọc lồng ngực, lan ra cả cánh tay và bả vai. Lớp áo thun mỏng manh, vốn là trang phục thoải mái nhất của em, giờ đây lại trở thành một thứ tra tấn, mỗi lần cọ xát vào hai hạt mầm nhỏ đang sưng tấy, dựng đứng lên vì đau đớn, lại khiến Minhyung run rẩy, mồ hôi lạnh vã ra, suýt chút nữa là ckick chuột nhầm trong buổi scrim quan trọng.

Em cố gắng tập trung vào màn hình, vào những con lính, vào những chiêu thức của đối phương, nhưng tâm trí em hoàn toàn bị chiếm giữ bởi cơn đau và sự sợ hãi. Đôi gò bồng đảo vốn săn chắc giờ đây dường như đang to lên, căng mọng nặng trĩu một cách bất thường, mang theo một sức nặng lạ thường khiến em cảm thấy như đang mang một thứ gì đó không thuộc về mình. Rồi điều em lo sợ nhất cũng đến. Một cảm giác ẩm ướt bắt đầu loang ra nơi ngực áo. Ban đầu chỉ là một chấm nhỏ, nhưng nhanh chóng lan rộng, thấm qua lớp vải và tiếp xúc với không khí lạnh của phòng điều hòa, mang đến một cảm giác lạnh lẽo đầy kinh hoàng.

Minhyung cắn chặt cố gắng dùng áo khoác che đi hai vệt nước nhỏ xíu đầy tố cáo ấy. Mùi dâu tây ngọt lịm, nồng nàn hơn bình thường gấp trăm lần, bắt đầu len lỏi trong không khí, át cả mùi máy móc khô khốc và mùi mồ hôi của các tuyển thủ khác. Đó là thứ mùi hương của sự mời gọi, của sự sinh sôi, của một omega đang ở đỉnh của sự nhạy cảm, nó đang tỏa ra từ chính cơ thể em, tố cáo bí mật đen tối mà em bấy lâu nay vẫn hằng che giấu.

Cả buổi scrim hôm đó đối với Minhyung chẳng khác nào một cuộc tra tấn kéo dài, mỗi giây mỗi phút đều là một sự đấu tranh để không gục ngã, để không bật khóc, để không làm lộ ra sự thật trần trụi đáng xấu hổ này. Em chỉ cố gắng mong cho buổi tập kết thúc thật nhanh, để em có thể chạy trốn khỏi căn phòng này, khỏi những ánh mắt tò mò và cả mùi hương táo xanh thanh mát nhưng đầy áp chế của Kim Geonwoo, người đang ngồi ngay bên cạnh dường như đã bắt đầu nhận ra sự bất thường của em.

Đêm hôm đó, ký túc xá chìm vào sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng rì rào của gió luồn qua khe cửa sổ, nhưng đối với Lee Minhyung, thế giới xung quanh dường như chỉ còn lại cảm giác đau đớn nóng rực. Em nằm co quắp trên giường, tấm chăn mỏng vốn dĩ mềm mại giờ đây chạm vào da thịt cũng khiến em rùng mình vì đau rát. Sự căng tức nơi lồng ngực đã vượt quá giới hạn chịu đựng, nó không còn là cảm giác đầy ứ thông thường mà là một áp lực ngàn cân, như thể da thịt em sắp sửa rách toạc ra vì sự tích tụ quá mức của dòng chất lỏng ngọt ngào ấy.

Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo hắt ra từ góc phòng, gương mặt Minhyung nhạt nhòa trong nước mắt. Đôi mắt vốn dĩ tinh anh, sắc sảo giờ đây đỏ hoe, sưng mọng vì những đợt nấc nghẹn ngào. Em cắn chặt góc chăn để ngăn bản thân không phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt, vì em sợ chỉ cần một tiếng động nhỏ, bí mật kinh hoàng này sẽ vỡ lở.

Cơn đau thôi thúc Minhyung phải làm gì đó. Với đôi bàn tay run rẩy, em lột phăng chiếc áo thun dính dấp, để lộ ra vùng ngực trắng nõn nhưng đã chuyển sang sắc hồng rực vì kích ứng. Những mạch máu li ti hiện rõ mồn một, căng phồng lên như những sợi dây đàn sắp đứt. Em hít một hơi thật sâu, cố gắng dùng những ngón tay thon dài áp lên bầu ngực đang căng cứng, hy vọng có thể nặn bớt thứ đang hành hạ mình ra ngoài.

Nhưng thực tế lại đau đớn hơn em tưởng.

Mỗi lần nhấn xuống, một cơn đau buốt tận tâm can lại xộc thẳng lên đại não khiến em nảy người lên, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Em vụng về, em hoảng loạn, và em quá đau. Thay vì giải tỏa được áp lực, những động tác thô bạo và thiếu kỹ năng của em chỉ làm vùng da mỏng manh ấy thêm bầm đỏ, sưng tấy hơn. Một vài giọt sữa trắng đục, đặc sánh bắt đầu rỉ ra, lăn dài theo những kẽ tay rồi rơi xuống ga giường, tỏa ra mùi hương dâu tây nồng nàn đến mức khiến không gian xung quanh trở nên đặc quánh, ngọt lịm đến nghẹt thở.

"A... đau quá..."

Minhyung nức nở, tiếng thầm thì tuyệt vọng tan biến vào hư không. Càng nặn, tuyến sữa càng bị kích thích, sự căng tức không hề thuyên giảm mà trái lại còn dâng cao hơn, khiến em cảm thấy cơ thể mình như một quả bom hẹn giờ sắp nổ tung. Giữa sự hỗn loạn của nỗi đau và hương vị ngọt ngào đầy tính bản năng ấy, mùi táo xanh thanh mát của Kim Geonwoo đột ngột xông vào khứu giác, mạnh mẽ và đầy uy lực, đánh thẳng vào trung khu thần kinh của một omega đang trong trạng thái dễ tổn thương nhất.

Cánh cửa phòng bật mở, Minhyung vội vớ lấy tấm chăn để che đậy sự xấu hổ của mình, bóng dáng cao lớn của gã alpha trội đã đổ dài trên sàn nhà, mang theo hơi lạnh của hành lang và ánh mắt sâu hoắm, đặc quánh sự chiếm hữu khi nhìn xoáy vào cảnh tượng trần trụi trước mắt.

Kim Geonwoo tiến lại gần hơn, mỗi bước chân của cậu như dẫm lên dây thần kinh đang căng như dây đàn của Minhyung. Mùi táo xanh thanh mát vốn dĩ là thứ hương vị khiến em an tâm nhất, giờ đây lại mang theo một áp lực bản năng nặng nề, khiến lỗ chân lông trên làn da đang nhạy cảm của em dựng đứng cả lên.

"Minhyungie ơi, em không khỏe à?"

Giọng Geonwoo trầm thấp, dịu dàng nhưng lại chứa đựng một sự kiên định không thể chối từ. Cậu đứng bên mép giường, nhìn cái kén chăn đang run rẩy kịch liệt.

Minhyung hoảng loạn kéo chiếc chăn bông dày sụ lên sát sống mũi, chỉ để lộ ra đôi mắt tròn xòe đỏ hoe, ngập nước. Em cố gắng lùi sâu vào góc giường, nhưng sự căng tức nơi lồng ngực khi chạm vào thành giường khiến em khẽ rên lên một tiếng yếu ớt.

"Anh... anh đi ra ngoài đi... Em không sao, chỉ là hơi mệt thôi...."

Giọng em lạc đi, xen lẫn tiếng nấc không thể kìm nén. Nhưng mùi dâu tây nồng nặc, ngọt lịm đến mức dính dấp trong không khí đã phản bội lại lời nói dối vụng về đó. Một alpha trội như Geonwoo làm sao có thể ngó lơ thứ mùi hương mang tính dẫn dụ và cầu cứu mãnh liệt đến thế này?

"Ngoan, để anh xem."

Geonwoo không lùi bước. Cậu ngồi xuống cạnh giường, bàn tay to lớn, ấm nóng chậm rãi dứt khoát nắm lấy mép chăn. Minhyung dùng hết sức bình sinh để giữ lại, nhưng sức lực của một omega đang kiệt quệ vì đau đớn làm sao chọi lại một alpha đang hừng hực bản năng bảo vệ.

Chiếc chăn bị kéo tuột xuống, để lộ ra cảnh tượng khiến đồng tử của Geonwoo co rụt lại.

Minhyung đang ngồi đó, cả người đỏ rực như tôm luộc vì sốt và khó chịu. Hai cánh tay em bao lấy lồng ngực đang căng mọng đến biến dạng, những giọt sữa trắng đục vẫn còn sót lại trên những đầu ngón tay run rẩy và thấm đẫm một mảng lớn trên ga giường trắng sứ. Vùng da trắng nõn nà thường ngày giờ đây đầy những vết hằn đỏ, dấu vết của việc em đã tự hành hạ mình bằng những động tác nặn thô bạo trước đó.

"Đừng nhìn... đừng nhìn mà..."

Minhyung đỏ hoe mắt, định vòng tay che lại nhưng cơn đau tức nghẹn khiến em không thể cử động mạnh.

Geonwoo hít một hơi sâu, mùi táo xanh của cậu đột ngột trở nên đậm đặc, bao vây lấy Minhyung như một lớp màng bảo vệ, xoa dịu sự hoảng loạn của em. Cậu không hề lộ ra vẻ trêu chọc hay ghê tởm mà chỉ có một sự xót xa đến cực điểm hiện rõ trong ánh mắt.

"Em tự làm sao? Sao lại không nói với anh..."

Geonwoo khẽ đưa tay ra, những ngón tay thô ráp lướt nhẹ trên vùng da đang căng bóng của Minhyung. Vừa chạm vào, Minhyung đã nảy người lên, một dòng sữa nhỏ lại run rẩy trào ra từ đỉnh hồng đang sưng tấy.

"Đau... Geonwoo ơi, đau lắm..."

Minhyung hoàn toàn buông bỏ sự phản kháng, em ngã vào lòng Geonwoo, vùi mặt vào hõm cổ cậu mà khóc nấc lên. Geonwoo một tay ôm chặt lấy eo em, một tay nhẹ nhàng xoa vuốt sau gáy để trấn an tâm trang của omega đang quá tải.

"Anh biết, anh biết rồi. Đừng tự làm đau mình nữa. Để anh giúp em, được không?"

Ngay khi đầu ngón tay thô ráp ấm nóng của Geonwoo vừa chạm khẽ vào vùng da đang căng tròn một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng khiến Minhyung nảy người lên, hai chân co rúm lại dưới lớp ga trải giường xộc xệch. Tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị chặn đứng nơi cổ họng, biến thành một hơi thở dốc đứt quãng. Sự nhạy cảm của cơ thể em lúc này đã chạm đến đỉnh điểm, bất kỳ một tác động nào, dù là nhẹ nhất từ một alpha, cũng đủ để khiến hệ thống phòng thủ mong manh của một omega hoàn toàn tan rã.

"Đừng... Geonwoo... đừng chạm vào đó..."

Minhyung nấc lên, đôi bàn tay run rẩy cố gắng đẩy vai gã alpha ra nhưng sức lực lại yếu ớt như một chú mèo nhỏ đang làm nũng.

Mùi táo xanh thanh mát của Geonwoo lúc này không còn dịu nhẹ như lúc nãy mà bắt đầu mang theo sự áp chế bản năng, nó bao vây lấy mùi dâu tây ngọt lịm đang tỏa ra nồng nặc từ những giọt sữa trắng đục trên ngực Minhyung. Geonwoo không hề lùi bước, cậu tiến sát hơn, một đầu gối quỳ hẳn lên giường, ép sát cơ thể to lớn của mình vào người yêu đang run rẩy.

"Em nhìn xem, em tự làm mình ra nông nỗi này đây."

Giọng Geonwoo trầm xuống, khàn đặc sự chiếm hữu. Cậu dùng lòng bàn tay bao trọn lấy một bên bầu ngực đang căng cứng của Minhyung, nhẹ nhàng xoa theo vòng tròn. Cảm giác áp lực được giải tỏa một cách đột ngột nhưng cũng đầy kích thích khiến Minhyung không tự chủ được mà ưỡn người lên, hai mắt trợn trừng, nước mắt lã chã rơi xuống gối.

"Đau... nhưng mà... Geonwoo ơi..."

"Ngoan, thả lỏng ra. Càng gồng sẽ càng đau."

Geonwoo thì thầm bên tai em, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai đỏ rực. Cậu bắt đầu dùng những ngón tay khéo léo của mình, không còn là sự thô bạo vụng về như khi Minhyung tự làm, mà là những cái chạm đầy kỹ thuật. Cậu bóp nhẹ từ phía ngoài vào trong, dồn ép dòng chất lỏng ngọt ngào về phía đỉnh hồng đang run rẩy.

Một dòng sữa trắng đặc sánh theo đó trào ra, chảy dài xuống bụng Minhyung, làm ướt đẫm cả mảng da thịt mịn màng. Sự căng tức được vơi bớt một chút, nhưng thay vào đó là một cơn khoái cảm lạ lẫm, nhồn nhột đầy xấu hổ ập đến. Minhyung cảm thấy mặt mình nóng bừng, em xấu hổ đến mức muốn tìm một cái lỗ để chui xuống, nhưng cơ thể lại phản bội chủ nhân khi không ngừng run rẩy đón nhận sự chăm sóc của người đối diện.

Geonwoo nhìn chằm chằm vào dòng sữa trắng đang rỉ ra, ánh mắt cậu tối sầm lại, đặc quánh những dục vọng nguyên thủy. Cậu không chỉ muốn giúp em giải tỏa sự đau đớn, mà bản năng alpha trong cậu đang gào thét đòi hỏi nhiều hơn thế. Cậu cúi đầu xuống, đôi môi mỏng lướt qua vùng da nhạy cảm nơi mùi hương dâu tây và sữa hòa quyện vào nhau tạo thành một thứ thuốc độc gây nghiện.

"Minhyungie... em ngọt quá. Cứ để thế này lãng phí lắm, để anh 'giúp' em theo cách khác nhé?"

Chưa kịp để Minhyung phản ứng, Geonwoo đã ngậm lấy đỉnh hồng đang sưng tấy, bắt đầu mút nhẹ. Cảm giác vừa đau, vừa sướng, vừa nhục nhã khiến Minhyung hoàn toàn mất đi khả năng ngôn ngữ, em chỉ biết bám chặt lấy vai Geonwoo, móng tay cắm sâu vào lớp áo phông của cậu, để mặc cho gã alpha thỏa sức hưởng thụ thứ "mật ngọt" của mình.

Giữa căn phòng tĩnh mịch, tiếng mút mát ướt át, dính dấp vang lên rõ mồn một, đâm xuyên qua sự im lặng và dội thẳng vào màng nhĩ của Minhyung. Mỗi âm thanh chùn chụt nhỏ xíu nhưng đầy tính gợi dục ấy giống như một nhát dao rạch thẳng vào lòng tự trọng cuối cùng của em. Minhyung xấu hổ đến mức da thịt toàn thân đều nhuộm một màu hồng rực, đôi tay run rẩy cố gắng đẩy bả vai rắn chắc của Geonwoo ra, nhưng đôi chân lại phản bội chủ nhân khi không tự chủ được mà quắp lấy hông gã Alpha, kéo sát cậu vào cơ thể mình.

"Ưm... Geonwoo... đừng phát ra tiếng... xấu hổ lắm..."

Minhyung nức nở, tiếng rên rỉ vỡ vụn kẹt lại nơi cổ họng. Nhưng Geonwoo dường như chẳng mảy may để tâm đến lời cầu xin yếu ớt đó. Geonwoo đang đắm mình trong hương vị ngọt lịm của sữa dâu, đôi môi cậu ngậm chặt lấy đỉnh hồng đang sưng tấy, mút mạnh một cái khiến dòng chất lỏng trắng đục tuôn ra xối xả.

Cảm giác căng tức tích tụ suốt cả ngày dài đột ngột được giải phóng theo từng nhịp mút của Geonwoo. Nó không chỉ là sự nhẹ nhõm về thể xác, mà còn là một làn sóng khoái cảm tê dại chạy dọc sống lưng, đánh gục mọi sự kháng cự của Minhyung. Em ngửa cổ ra sau, đôi mắt lờ đờ vì hơi nước, khoang miệng khô khốc chỉ biết thốt ra những tiếng thở dốc đứt quãng.

Mùi táo xanh của Geonwoo lúc này không còn thanh mát nữa, nó trở nên nồng nặc, mang theo hơi thở nóng hổi và sự áp chế tuyệt đối của một kẻ đi săn. Bàn tay to lớn của cậu không dừng lại, vừa xoa nắn bầu ngực bên kia để kích thích dòng sữa chảy đều, vừa luồn xuống dưới lớp ga giường, vuốt ve cặp đùi đang run rẩy của Minhyung.

"Em nhìn xem, miệng em bảo đừng, nhưng cơ thể em lại đang chảy ra nhiều hơn kìa."

Geonwoo rời khỏi đỉnh hồng đang ướt đẫm, ngẩng đầu lên nhìn Minhyung với ánh mắt tối sầm, đặc quánh dục vọng. Sữa dính bên khóe môi cậu, tương phản với làn da nam tính, tạo nên một cảnh tượng khiến Minhyung vừa kinh hãi vừa bị mê hoặc. Cậu liếm nhẹ khóe môi, thưởng thức dư vị ngọt ngào rồi lại tiếp tục vùi đầu vào vùng ngực đang phập phồng của em.

Tiếng mút mát ướt át vẫn đều đặn vang lên trong không gian tĩnh mịch, hòa cùng nhịp thở dốc đặc quánh mùi táo xanh và dâu tây. Khi dòng sữa dâu ngọt lịm vốn tích tụ gây đau nhức bấy lâu được Geonwoo mút mạnh và nuốt xuống, áp lực đè nặng lên lồng ngực Minhyung bắt đầu tan biến. Cảm giác căng cứng nóng hổi dần dịu đi, nhường chỗ cho sự mềm mại, đàn hồi vốn có của da thịt. Sự nhẹ nhõm về thể xác ập đến kéo theo sự sụp đổ hoàn toàn của bức tường lý trí cuối cùng.

Minhyung không còn đẩy vai Geonwoo ra nữa. Thay vào đó, em run rẩy buông lỏng hai tay, đôi mắt ướt át lờ đờ nhìn trần nhà, cả người mềm nhũn ra như một khối bông tơi xốp. Bản năng omega vốn bị đè nén bởi thuốc ức chế bấy lâu nay bùng nổ, khiến em trở nên yếu đuối và khao khát được chiều chuộng hơn bao giờ hết.

Em thút thít, tiếng khóc lúc nãy còn mang vẻ u uất xấu hổ, giờ đây đã biến thành những tiếng rên hừ hừ nhỏ xíu trong cổ họng, nũng nịu không khác gì một chú mèo con đang tìm hơi ấm của chủ nhân.

"Ưm... Geonwoo... anh..."

Minhyung khẽ gọi, giọng nói nghẹn ngào vì dư âm của cơn đau và cả sự khoái cảm lạ lẫm. Em chủ động nhích người, một tay luồn vào trong mái tóc Geonwoo, tay kia vụng về nắm lấy vạt áo phông của cậu kéo nhẹ, hướng ánh mắt van nài về phía bầu ngực còn lại vẫn còn hơi sưng tấy.

"Bên này... bên này nữa... vẫn còn tức lắm... Anh giúp em... giúp Minhyungie với..."

Lời nói thốt ra kèm theo cái rùng mình khi luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng. Ánh mắt Geonwoo tối sầm lại khi nghe tiếng gọi "anh" đầy ngọt ngào lệ thuộc ấy. Gã alpha khẽ ngẩng đầu, đôi môi vẫn còn dính vệt sữa trắng đục tương phản hoàn toàn với vẻ mặt đầy tính chiếm hữu. Cậu không vội vàng ngay, mà dùng chóp mũi cọ xát vào vùng da nhạy cảm giữa khe ngực em, hít hà mùi dâu tây đang tỏa ra nồng nặc nhất.

"Minhyungie ngoan quá, gọi anh thêm lần nữa đi?"

Geonwoo thì thầm, giọng khàn đặc đầy dụ dỗ. Bàn tay to lớn của cậu bao trọn lấy phần ngực còn lại, nhào nặn một cách điêu luyện để kích thích dòng sữa chảy về phía đầu đỉnh hồng đang run rẩy.

"Anh Geonwoo... giúp em... ưm!"

Vừa dứt lời, Minhyung đã phải ngửa cổ, sống lưng cong lên thành một đường cung tuyệt đẹp khi Geonwoo ngậm lấy bên còn lại. Lần này, cậu không chỉ mút nhẹ mà còn dùng răng cọ xát đầy trêu chọc, khiến Minhyung vừa đau vừa sướng đến mức những đầu ngón chân co rúm lại, cọ xát vào lớp ga giường xộc xệch.

Tiếng mút mát lại tiếp tục vang lên, mạnh mẽ và gấp gáp hơn như muốn thu hoạch bằng sạch những giọt mật ngọt cuối cùng. Minhyung hoàn toàn chìm đắm trong sự bảo bọc của mùi táo xanh, em nhắm nghiền mắt, tận hưởng sự chăm sóc đặc biệt từ người yêu, mặc kệ cho bí mật của mình đã hoàn toàn bị phơi bày trần trụi.

Không gian trong phòng ngủ không còn là không khí bình thường nữa nó biến thành một thứ chất lỏng vô hình, nồng nàn vị dâu chín mọng, len lỏi vào từng thớ thịt, từng lỗ chân lông của cả hai.

Minhyung nằm đó, đôi mắt lờ đờ phủ một lớp sương mờ đục của dục vọng bản năng. Hai má em đỏ hồng, hơi thở nóng hổi phả ra những tiếng rên rỉ đứt quãng, vô nghĩa. Cảm giác căng tức đau đớn đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một sự trống rỗng đến nao lòng, một nỗi khát khao được lấp đầy đang trỗi dậy từ sâu trong huyết quản của một omega.

"Geonwoo... anh... nóng quá... người em... lạ lắm..."

Em thút thít, đôi bàn tay không tự chủ được mà ôm chặt lấy đầu Geonwoo, nhấn sát cậu vào lồng ngực đã mềm mại trở lại của mình. Những giọt sữa cuối cùng được gã alpha mút sạch, nhưng cơn ngứa ngáy chạy dọc sống lưng và cảm giác ẩm ướt khó nói ở vùng bụng dưới khiến Minhyung không ngừng vặn vẹo. Pheromone của em lúc này không chỉ là mùi hương, nó là một loại chất độc gây nghiện, khiến ý chí của bất kỳ alpha nào cũng phải lung lay.

Geonwoo khẽ ngẩng đầu, đồng tử của cậu thu hẹp lại thành một đường chỉ mảnh, đặc quánh dục vọng chiếm hữu. Mùi táo xanh dần trở nên sắc lạnh, mạnh mẽ như muốn bao vây, nuốt chửng lấy toàn bộ hương dâu tây ngọt lịm kia. Cậu nhìn thấy làn da Minhyung ửng hồng, thấy đôi môi em hé mở mời gọi, thấy luôn cả sự phục tùng tuyệt đối trong ánh mắt vốn luôn kiên cường ấy.

"Minhyungie, em biết mùi của mình bây giờ dẫn dụ đến mức nào không?"

Giọng Geonwoo khàn đặc, thấp trũng như tiếng gầm gừ từ lồng ngực. Cậu không rời đi, mà bắt đầu dùng chóp mũi cọ xát từ xương quai xanh lên đến vành tai đẫm mồ hôi của Minhyung, hít một hơi thật sâu thứ hương vị mà kì phát tình giả đang mời gọi.

Bàn tay to lớn của Geonwoo luồn xuống dưới lưng Minhyung, nhấc bổng cơ thể đang run rẩy của em lên để áp sát vào lồng ngực vững chãi của mình. Pheromone táo xanh thanh mát lúc này biến đổi, mang theo hơi thở của một khu rừng già sau mưa, bao bọc lấy mùi dâu tây, cố gắng xoa dịu sự hoảng loạn và cơn nóng rực đang hành hạ omega trong lòng.

"Ngoan, đừng sợ. Anh ở đây rồi."

Geonwoo vừa dỗ dành vừa đặt những nụ hôn vụn vặt lên khắp gương mặt đẫm lệ của Minhyung. Cậu biết cơ thể em đang chịu ảnh hưởng của việc rối loạn hormone do quên tiêm thuốc, và thứ "mật ngọt" em vừa tiết ra chính là ngòi nổ cho cơn phát tình giả này. Minhyung vùi đầu vào hõm cổ Geonwoo, tham lam hít lấy hít để mùi táo xanh để tìm kiếm sự tỉnh táo cuối cùng, nhưng đôi chân lại vô thức quấn chặt lấy eo cậu, thút thít đòi hỏi nhiều hơn là chỉ một sự giúp đỡ giải tỏa thông thường.

Minhyung rúc sâu vào lồng ngực vững chãi của Geonwoo, hai tay quàng chặt lấy cổ cậu như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa biển khơi. Làn da trắng nõn nà của em cọ xát vào lớp áo phông của gã alpha, cảm giác mát lạnh từ chất vải khiến em khẽ rên rỉ đầy thỏa mãn.

"Cả người em nóng lắm... Geonwoo... cứu em..."

Geonwoo hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ lấy chút lý trí cuối cùng đang lung lay dữ dội. Bản năng alpha trong cậu gào thét đòi hỏi phải chiếm hữu, phải đánh dấu kẻ đang nằm gọn trong lòng mình, nhưng cậu biết rõ Minhyung đang không tỉnh táo. Cậu dùng đôi bàn tay to lớn nắm lấy vai em, định đẩy nhẹ ra để giúp em hạ hỏa bằng một chiếc khăn lạnh.

"Minhyungie, bình tĩnh một chút, để anh lấy nước cho em—"

Nhưng ngay khi Geonwoo vừa có ý định nới lỏng vòng tay, Minhyung lại càng bám chặt hơn. Em vòng chân trần quắp lấy hông cậu, dùng cả cơ thể nóng hổi áp sát vào người đối diện, không để hở ra dù chỉ một kẽ tóc. Đôi mắt em ngập nước, nhìn xoáy vào đồng tử đang co rút của Geonwoo, đôi môi hé mở phát ra những lời cầu khẩn trần trụi.

"Đừng... đừng đi... Em muốn Alpha... Em muốn Geonwoo..."

Tiếng "anh" bị em vứt bỏ trong cơn mê muội, thay vào đó là cái tên Geonwoo được thốt ra bằng chất giọng khàn đặc, nũng nịu đến mức khiến dây thần kinh của gã alpha đứt phụt. Minhyung dụi đầu vào hõm cổ Geonwoo, tham lam hít hà mùi táo xanh thanh mát đang dần trở nên gắt gao mang đầy tính áp chế.

"Cho em... mùi của anh... cho Minhyungie..."

Sự chủ động của Minhyung giống như một mồi lửa ném vào kho xăng. Geonwoo gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, bàn tay vốn đang định đẩy ra giờ đây lại siết chặt lấy thắt lưng của em, ghì chặt em vào lòng mình.

Pheromone táo xanh bùng nổ, không còn sự xoa dịu dịu dàng nữa mà mang theo uy quyền tuyệt đối của một alpha, bắt đầu tràn vào từng ngõ ngách trong hệ thống thần kinh của Minhyung, đáp lại lời mời gọi tha thiết của em. Geonwoo cúi xuống, ngậm lấy vành tai đỏ rực của em, thì thầm bằng chất giọng trầm đục

"Là em tự tìm đến đấy nhé... Đừng hối hận."

Mùi pheromone dâu tây của Minhyung lúc này không còn là hương vị thanh khiết của trái cây đầu mùa, mà nó đã lên men, trở nên nồng đậm và dính dấp như mật ong rừng, tỏa ra từ từng lỗ chân lông trên làn da đang rực đỏ vì cơn sốt phát tình giả. Thứ hương thơm ấy như một dải lụa mềm mại nhưng đầy ma lực, quấn chặt lấy khứu giác của Geonwoo, kéo tuột cậu vào một mê cung của sự khao khát bản năng.

Geonwoo gầm nhẹ một tiếng thấp đục trong lồng ngực, một âm thanh dã tính mà chỉ khi đối diện với bạn đời alpha mới phát ra. Cậu không thể nhẫn nhịn thêm được nữa trước sự mời gọi trần trụi này. Bàn tay to lớn của Geonwoo siết chặt lấy thắt lưng Minhyung, nhấc bổng em lên để vùng cổ trắng ngần của em hoàn toàn phơi bày dưới ánh đèn ngủ mờ ảo.

Cậu bắt đầu rải những nụ hôn nóng bỏng dọc theo đường xương quai xanh tinh tế, rồi dần dời lên vùng cổ mịn màng. Mỗi nụ hôn của Geonwoo đều mang theo sự chiếm hữu cực hạn, đôi môi mỏng lướt qua làn da nhạy cảm khiến Minhyung run rẩy kịch liệt, đôi vai co rúm lại đầu ngửa ra sau để đón nhận nhiều hơn.

"Ưm... Geonwoo... anh..."

Minhyung thút thít, đôi mắt nhắm nghiền, cảm nhận hơi thở nóng hổi của gã alpha phả vào vùng da mỏng manh nơi có tuyến hương đang đập thình thịch. Geonwoo dừng lại ngay vị trí nhạy cảm nhất, đầu lưỡi cậu liếm láp nhẹ nhàng vòng quanh đó như một sự dỗ dành, trước khi dùng răng cọ xát đầy đe dọa.

Tiếng mút mát lại vang lên, lần này là trên làn da cổ, để lại những vết hằn đỏ rực rỡ như những đóa hoa trà nở rộ trên nền tuyết trắng. Mùi táo xanh từ Geonwoo bùng nổ, sắc lẹm và mạnh mẽ, nó không chỉ bao bọc mà còn trực tiếp đâm xuyên qua lớp phòng ngự pheromone của Minhyung, ép buộc cơ thể omega phải phục tùng để dung hoà.

Minhyung cảm thấy như mình đang tan chảy. Cơn nóng rực từ bên trong gặp phải sự áp chế mạnh mẽ từ bên ngoài khiến em vừa sợ hãi vừa thỏa mãn đến mức phát khóc. Em bám chặt lấy vai Geonwoo, móng tay cắm sâu vào da thịt cậu qua lớp áo phông, miệng không ngừng lẩm bẩm những lời vô nghĩa về việc em khát khao alpha của mình đến nhường nào.

Geonwoo hít hà thật sâu mùi hương dâu tây sữa đang tỏa ra ngào ngạt từ cơ thể Minhyung, cảm giác như cả thế giới của cậu lúc này chỉ thu bé lại bằng người đang run rẩy trong vòng tay. Cậu hôn lên chóp mũi em, rồi lại trượt xuống, ngậm lấy đôi môi đang hé mở của Minhyung, nuốt chửng những tiếng rên rỉ ngọt ngào vào trong một nụ hôn sâu đặc quánh vị chiếm hữu.

"Geonwoo... cho em... làm ơn... Geonwoo ơi..."

Tiếng nức nở của Minhyung vỡ vụn, em chủ động cọ xát vùng hông nóng hổi vào cơ thể săn chắc của đối phương. Sự ma sát qua lớp vải mỏng manh chẳng thấm tháp gì so với cơn ngứa ngáy đang cào xé từ sâu bên trong huyết quản. Pheromone dâu tây sữa của em ngọt đến mức gắt cổ, hòa quyện với mùi táo xanh của Geonwoo tạo thành một chất xúc tác chết người.

Geonwoo gầm nhẹ, âm thanh đầy dục vọng vang lên ngay sát vành tai đỏ rực của Minhyung. Bàn tay to lớn của gã alpha không còn dừng lại ở việc vuốt ve tấm lưng trần, mà bắt đầu chậm rãi trượt xuống, luồn qua lớp quần lót dính dấp để chạm vào nơi tư mật. Ngay khi đầu ngón tay thô ráp chạm vào vùng da thịt mềm mại đã sớm ướt đẫm mật ngọt, Minhyung liền nảy người lên một cái, sống lưng cong thành một đường cung tuyệt đẹp, miệng phát ra một tiếng rên rỉ cao vút đầy thỏa mãn.

"A... Geonwoo... chỗ đó..."

Nơi ấy đã sớm rỉ nước, trơn ướt và nóng hổi, khao khát sự lấp đầy từ alpha của mình. Trước sự đụng chạm đầy tính chiếm hữu của Geonwoo, Minhyung không hề né tránh mà trái lại, em chủ động dạng rộng đôi chân, phơi bày toàn bộ sự yếu đuối và mời gọi trần trụi nhất trước mắt cậu. Đôi mắt em lờ đờ, phủ một lớp sương mờ dục vọng, nhìn Geonwoo như thể cậu là vị cứu tinh duy nhất có thể dập tắt ngọn lửa đang thiêu rụi em.

Geonwoo nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, bàn tay bắt đầu chuyển động, trêu chọc và thăm dò vùng đất màu mỡ đang không ngừng run rẩy đòi hỏi. Mùi táo xanh của cậu lúc này trở nên lạnh lẽo, áp chế hoàn toàn hương dâu tây như một lời tuyên bố chủ quyền.

"Minhyungie ngoan quá... Em muốn anh làm gì tiếp theo đây?"

Giọng Geonwoo trầm đục, hơi thở nóng hổi phả vào khuôn ngực vẫn còn đọng lại những vệt sữa trắng đục của em. Cậu cố tình dùng ngón tay ấn mạnh vào điểm nhạy cảm, khiến Minhyung run bắn lên, những giọt nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mắt. Em không thể trả lời bằng lời nói, chỉ biết dùng hành động phục tùng để đáp lại, đôi bàn tay bấu chặt vào vai Geonwoo, miệng không ngừng lẩm bẩm tên cậu như một lời chú cầu khẩn sự chiếm đoạt cuối cùng.

"Muốn lấp đầy... muốn Geonwoo lấp đầy em... làm ơn..."

Tiếng nấc xen lẫn mùi dâu tây sữa nồng nặc khiến không khí đặc quánh lại. Geonwoo gầm nhẹ một tiếng trầm đục từ sâu trong lồng ngực, bản năng alpha vốn bị kìm nén bấy lâu nay chính thức đứt xích. Cậu không còn cố giữ khoảng cách hay sự tỉnh táo nữa, mà để mặc cho pheromone táo xanh của mình bùng nổ như một cơn bão rừng hoàn toàn bao bọc nuốt chửng lấy hương dâu tây ngọt lịm của Minhyung.

"Anh Geonwoo... mau... mau lên..."

Minhyung thút thít, đôi mắt nhòe lệ nhìn xoáy vào đồng tử đang co rút của Geonwoo. Trước sự phục tùng tuyệt đối của mùi hương đầy mời gọi ấy, Geonwoo không chần chừ thêm nữa. Cậu tách rộng đôi chân đang run rẩy của Minhyung, để mặc cho sự thèm khát dẫn dắt, dứt khoát đâm sầm vào nơi tư mật đang mở rộng, ướt đẫm mật ngọt.

"A... ưm... Geonwoo!"

Minhyung kêu lên một tiếng rên rỉ cao vút, cả người nảy lên rồi đổ ập xuống gối, mồ hôi lạnh cùng với nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mắt. Sự lấp đầy đột ngột, to lớn nóng bỏng khiến vách thịt mềm mại bên trong co bóp kịch liệt, bao chặt lấy sự xâm nhập của gã alpha. Cảm giác căng tức đau đớn lúc nãy ở lồng ngực giờ đây đã chuyển dịch hoàn toàn xuống vùng bụng dưới, biến thành một cơn khoái cảm tê dại chạy dọc sống lưng.

Geonwoo gầm nhẹ trong cổ họng, đôi mắt cậu đỏ rực sự chiếm hữu khi nhìn xuống cảnh tượng trần trụi dưới thân. Nơi giao thoa giữa hai cơ thể dính dấp nước và sữa, mùi hương dâu tây nồng nặc đến mức khiến cậu phát điên. Cậu cúi xuống, ghì chặt lấy thắt lưng của Minhyung, bắt đầu những cú thúc mạnh mẽ đầy tính áp chế.

"Sao em dâm thế này hửm? Minhyungie..."

Giọng Geonwoo khàn đặc, đầy sự trêu chọc cũng nồng đậm dục vọng. Cậu vừa đẩy đưa vừa dùng tay bóp nhẹ bầu ngực vẫn còn hơi sữa của em, khiến những giọt trắng đục lại rỉ ra, thấm ướt cả lồng ngực săn chắc của mình.

"Hức... không phải... tại anh... tại Geonwoo..."

Minhyung nức nở, đôi bàn tay vụng về bám chặt lấy bả vai rộng lớn của cậu, móng tay cắm sâu vào da thịt muốn tìm điểm tựa. Em không thể chống cự, cũng chẳng muốn chống cự. Mỗi lần Geonwoo chạm vào điểm sâu nhất, Minhyung lại vô thức rướn người lên, đôi chân quắp chặt lấy hông cậu, miệng không ngừng thốt ra những tiếng rên rỉ vỡ vụn, nũng nịu gọi tên Geonwoo trong cơn mê muội.

Cơ thể Minhyung như một dây đàn bị kéo căng đến mức rung lên bần bật. Tuyến sữa vốn vừa mới dịu đi sau khi được giải tỏa, nay dưới sự kích thích kịch liệt của khoái cảm và sự cọ xát nóng bỏng từ lồng ngực rắn chắc của gã alpha, lại một lần nữa biểu tình.

Hai đỉnh hồng sưng tấy vì bị mút mát nãy giờ lại dựng đứng lên, run rẩy tiết ra những giọt sữa trắng đục, lăn dài trên làn da trắng nõn rồi dính vào lồng ngực của cả hai. Mùi sữa dâu ngọt lịm hòa cùng mùi táo xanh áp chế tạo nên một thứ hương vị tình ái đầy dâm mị.

Geonwoo nhìn chằm chằm vào cảnh tượng ấy đôi mắt cậu đỏ rực sự chiếm hữu. Cậu vừa thúc mạnh vào nơi tư mật đang co bóp chặt chẽ, vừa dùng bàn tay to lớn nhào nặn bầu ngực mềm mại của Minhyung, khiến dòng sữa càng trào ra dữ dội hơn.

"Minhyung dâm quá đi... Nhìn xem, chỗ nào của em cũng đang chảy nước để mời gọi anh này."

Giọng Geonwoo khàn đặc, đầy sự giễu cợt lại chứa đựng tình ái nồng đậm. Cậu cúi xuống, liếm đi một giọt sữa đang đọng trên đỉnh hồng của em, rồi lại mút mạnh một cái khiến Minhyung rên lớn vang dội cả căn phòng.

"Hức... Geonwoo... đừng nói... ưm... đau... sướng quá..."

Minhyung nức nở, đôi mắt lờ đờ vì hơi nước, cả người em đỏ rực như tôm luộc. Em không thể phản bác, vì đúng như Geonwoo nói, cơ thể em đang hoàn toàn phản bội chủ nhân. Nơi giao thoa phía dưới đã sớm ướt đẫm mật ngọt để chiều lòng alpha, hòa cùng sữa và mồ hôi tạo nên những tiếng bạch bạch dính dấp đầy nhục nhã cũng đầy kích thích.

Giữa không gian nồng đặc mùi pheromone, Kim Geonwoo dường như đã hoàn toàn trút bỏ lớp vỏ bọc trầm tĩnh thường ngày để hiện nguyên hình là một gã alpha đầy tính chiếm hữu. Cậu không chỉ muốn giải tỏa sự căng tức cho Minhyung, mà còn muốn khảm sâu sự tồn tại của mình vào từng tế bào của người yêu.

Mỗi cú thúc của Geonwoo đều mang theo lực đạo kinh người, đâm thẳng vào điểm sâu nhất bên trong nơi tư mật đang mở rộng ướt đẫm dâm dịch. Tiếng va chạm cơ thể bạch bạch vang lên dồn dập, hòa cùng tiếng nức nở vỡ vụn của Minhyung tạo nên một bản nhạc hoang dại của bản năng.

"Ưm... Geonwoo... sâu quá... hức... chậm lại..."

Minhyung ngửa cổ ra sau, đôi mắt lờ đờ phủ một lớp sương mờ đục, hai tay bám chặt lấy ga giường đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Nhưng Geonwoo chẳng hề có ý định dừng lại. Một tay cậu siết chặt lấy thắt lưng săn chắc của em, ghì chặt hông em vào sự cứng rắn của mình, tay còn lại bắt đầu những hành động trêu đùa nơi lồng ngực.

Bàn tay to lớn của gã alpha bao trọn lấy một bên bầu ngực đang run rẩy, dùng những ngón tay thô ráp nhào nặn một cách điêu luyện. Cậu cố tình dùng lòng bàn tay xoa mạnh lên đỉnh hồng vốn đã sưng tấy vì mút mát, khiến những giọt sữa trắng đục lại run rẩy rỉ ra, chảy dài dọc theo kẽ tay.

"Em nhìn xem, miệng thì bảo chậm nhưng chỗ này lại không ngừng chảy ra để mời gọi anh này."

Geonwoo thấp giọng cười, âm thanh khàn đặc đầy tính áp chế. Cậu vừa thúc mạnh một cú khiến Minhyung nảy người lên, vừa dùng hai ngón tay kẹp lấy đỉnh hồng đang rỉ sữa, kéo nhẹ ra rồi lại đột ngột buông tay, để mặc cho cảm giác tê dại điện giật chạy dọc sống lưng Minhyung.

"Hức... không phải... a... chỗ đó... Geonwoo... anh... anh Geonwoo..."

Minhyung hoàn toàn phát điên dưới sự tấn công kép cả trên lẫn dưới. Cơn khoái cảm từ nơi giao thoa phía dưới và sự kích thích nhồn nhột, nóng rực nơi đầu ngực hòa quyện vào nhau, đánh gục mọi sự phản kháng cuối cùng. Em vô thức chủ động dạng rộng đôi chân hơn nữa, phơi bày toàn bộ sự yếu đuối và dâm đãng của mình trước mắt Geonwoo

Pheromone táo xanh bùng nổ nồng nàn muốn đánh dấu từng tấc da thịt của Minhyung. Geonwoo nhìn thấy làn da trắng nõn nà của em nhuộm một màu hồng rực, thấy những giọt sữa dâu ngọt lịm đang không ngừng tiết ra từ cơ thể người thương, lòng chiếm hữu trong cậu dâng cao đến đỉnh điểm. Cậu cúi xuống, vừa tiếp tục những cú thúc dã tính, vừa ngậm lấy bầu ngực đang phập phồng của em, bắt đầu một cuộc "thu hoạch" mới đầy tham lam.

Căn phòng đặc quánh mùi pheromone, tiếng va chạm cơ thể dính dấp vang lên dồn dập, phá tan sự tĩnh lặng của đêm tối. Khi Geonwoo đâm sầm vào điểm sâu nhất, chạm đến nơi nhạy cảm nhất đang mở rộng và ướt đẫm mật ngọt, Minhyung hoàn toàn mất đi khả năng kiểm soát lý trí. Em ngửa cổ ra sau, bật ra những tiếng rên rỉ cao vút, đứt quãng vì sung sướng.

"A... ưm... sướng... Geonwoo... sướng quá... hức..."

Đôi mắt Minhyung lờ đờ phủ một lớp sương mờ đục, nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mắt, lăn dài xuống gối. Cảm giác căng tức đau đớn ở lồng ngực giờ đây đã hoàn toàn bị lấn át bởi những đợt sóng khoái cảm tê dại chạy dọc sống lưng. Mỗi cú thúc của Geonwoo như đóng đinh vào cơ thể em, khiến vùng bụng dưới nóng rực, co bóp kịch liệt để bao lấy sự xâm nhập mạnh mẽ của cậu.

"Ngoan, rên lớn lên cho anh nghe. Minhyungie thích lắm đúng không?"

"Hức... thích... thích anh... Geonwoo... mau... mạnh nữa..."

Minhyung hoàn toàn buông xuôi, em bám chặt lấy bả vai săn chắc của Geonwoo, móng tay cắm sâu vào da thịt cậu như muốn hòa làm một. Pheromone táo xanh bùng nổ đầy áp chế, hoàn toàn nuốt chửng lấy hương dâu tây đang mời gọi. Trong cơn mê muội Minhyung chủ động dạng rộng đôi chân, phơi bày toàn bộ sự dâm đãng và phục tùng trần trụi nhất, để mặc cho alpha của mình thỏa sức vắt kiệt từng giọt mật cuối cùng trong cơ thể mình.

Giữa không gian nồng đặc mùi pheẻomone ngọt ngào đang hoà quyện với nhau, khi Minhyung đang ngửa cổ rên rỉ trong cơn khoái cảm tột độ, Geonwoo đột ngột siết chặt lấy thắt lưng em. Cậu ghé sát môi vào vành tai đỏ rực đang run rẩy của em, hơi thở nóng hổi phả ra những lời thì thầm đầy dục vọng.

"Minhyungie... bên trong em nóng quá... Anh muốn vào trong khoang sinh sản của em."

Lời nói của Geonwoo như một tia sét đánh thẳng vào đại não đang mụ mị của Minhyung. Đối với một omega, khoang sinh sản là nơi nhạy cảm nhất, chỉ được mở ra khi thực sự tin tưởng và sẵn sàng để bị đánh dấu hoàn toàn. Cảm giác kinh hãi bản năng thoáng qua nhưng nhanh chóng bị cơn sóng tình dục và pheromone táo xanh áp chế đè bẹp.

"Hức... Geonwoo... không... chỗ đó... sâu lắm... ưm!"

Minhyung nức nở, đôi bàn tay vụng về quờ quạng muốn đẩy Geonwoo ra, nhưng hông em lại vô thức rướn lên, mời gọi sự xâm nhập sâu hơn. Geonwoo không đợi em đồng ý, cậu dùng đôi bàn tay to lớn nhào nặn bầu ngực vẫn đang rỉ sữa của Minhyung, đồng thời thúc mạnh một cú kinh người, đâm thẳng vào cửa ngõ của khoang sinh sản đang đóng chặt.

"Em xem, cơ thể em đang run lên vì mong chờ này. Đừng nói dối nữa, Minhyung dâm đãng của anh."

Geonwoo lên tiếng âm thanh khàn đặc, cậu bắt đầu dùng pheromone táo xanh của mình tấn công dồn dập vào tuyến hương sau gáy Minhyung, cưỡng ép cơ thể omega phải mở ra lớp phòng ngự cuối cùng. Minhyung hét lên một tiếng rên rỉ khản đặc, cả người nảy lên rồi đổ ập xuống gối, đôi chân dạng rộng hết mức, run rẩy kịch liệt khi cảm nhận được sự cứng rắn của Geonwoo đang thô bạo lách vào nơi sâu nhất, nóng nhất bên trong mình.

"A... đau... Geonwoo... rách mất... hức... anh... chạm vào rồi..."

Nước mắt sinh lý trào ra xối xả, Minhyung cảm thấy như toàn bộ nội tạng của mình đang bị xáo trộn, nhưng đi kèm với đó là một cơn khoái cảm bùng nổ chưa từng có, khi khoang sinh sản vốn luôn khép kín giờ đây bị alpha của mình ép mở. Geonwoo mút lấy bả vai em, để lại những vết hằn đỏ rực, tay vẫn không ngừng trêu đùa đỉnh hồng đang không ngừng tiết sữa dâu ngọt lịm để chuyển sự chú ý của em.

"Ngoan, thả lỏng ra. Để anh rót đầy vào bên trong em nhé?"

Trong bóng tối lờ mờ, tiếng thở dốc hòa cùng tiếng va chạm cơ thể dính dấp tạo nên một cảnh tượng trần trụi và đầy mê hoặc. Khoảnh khắc Geonwoo gầm nhẹ và thúc một cú kinh người nhắm thẳng vào ranh giới cuối cùng, cơ thể Minhyung như bị chẻ làm đôi. Khoang sinh sản của một omega lặn vốn dĩ rất nhỏ hẹp và yếu ớt, thường chỉ mở ra khi có sự chuẩn bị kỹ lưỡng về cả hormone lẫn tâm lý. Thế nhưng, dưới sự tấn công dồn dập của pheromone đầy tính áp chế và sự kích thích kịch liệt, lớp phòng ngự ấy đã hoàn toàn tan rã.

"A... không... Geonwoo... đau... rách mất... hức!"

Tiếng hét của Minhyung vỡ vụn giữa không trung, đôi mắt em trợn trừng, đồng tử co rút vì cơn đau xộc thẳng lên đại não. Cánh cửa khoang sinh sản chưa bao giờ được chạm tới nay bị sự cứng rắn của gã alpha thô bạo lách vào, cưỡng ép mở rộng từng chút một. Cảm giác bị xâm lấn tận sâu trong lục phủ ngũ tạng khiến Minhyung run rẩy dữ dội, hai tay em quào cấu vào ga giường đến trắng bệt, cả người cong lên như một cánh cung sắp đứt dây.

Geonwoo không dừng lại, ánh mắt cậu tối sầm, đặc quánh dục vọng. Một tay cậu siết chặt lấy thắt lưng Minhyung để lại những vết hằn tím tái, tay còn lại vẫn không ngừng nhào nặn bầu ngực của em như một cách để đánh lạc hướng cơn đau.

"Ngoan... thả lỏng ra... Minhyungie... Để anh đi vào hết bên trong em."

Giọng Geonwoo khàn đặc, chứa đựng sự chiếm hữu điên cuồng. Cậu vừa dỗ dành vừa tiếp tục dùng sức nặng cơ thể ép xuống. Khoang sinh sản yếu ớt cuối cùng cũng khuất phục, nó mút chặt lấy sự xâm nhập của alpha, bao bọc lấy cậu bằng sự nóng hổi và ẩm ướt chưa từng có.

Ngay khi ranh giới ấy hoàn toàn bị phá vỡ, một luồng khoái cảm kinh hoàng bùng nổ, quét sạch mọi cơn đau đớn trước đó. Minhyung ngửa cổ, đôi môi run rẩy phát ra những tiếng rên rỉ vô nghĩa, nước mắt với mồ hôi hòa quyện chảy dài trên khuôn mặt đỏ rực. Sự lấp đầy tận sâu bên trong khiến em có cảm giác mình đã hoàn toàn thuộc về người đàn ông này, từ thể xác đến linh hồn.

Pheromone táo xanh lúc này trở nên nồng đậm, rót đầy vào khoang sinh sản đang mở rộng của em, như một hình thức đánh dấu quyền sở hữu tuyệt đối. Minhyung nức nở, đôi chân không còn sức lực nhưng vẫn cố gắng quấn chặt lấy hông Geonwoo, đón nhận từng cú thúc dồn dập trong cơ thể mình.

"Anh... Geonwoo... lấp đầy em... hức... lấp đầy chỗ đó..."

Geonwoo không hề có ý định nới lỏng sự kiềm tỏa. Ngược lại khi cảm nhận được khoang sinh sản yếu ớt của Minhyung đã hoàn toàn mở rộng để đón nhận lấy mình, bản năng của alpha trong cậu càng bùng nổ dữ dội hơn.

Cậu siết chặt lấy thắt lưng Minhyung, rồi bắt đầu những cú thúc sâu nặng đầy uy lực. Mỗi lần Geonwoo đâm sầm vào, toàn thân Minhyung lại nảy lên, đôi chân thon dài quắp chặt lấy hông cậu như một phản xạ tự nhiên. Tiếng va chạm cơ thể bạch bạch vang lên dồn dập, hòa cùng tiếng nức nở nghẹn ngào của em tạo nên một khung cảnh trần dâm mĩ mê hoặc.

"Ưm... Geonwoo... sâu quá... chạm tới... chỗ đó rồi... hức!"

Minhyung ngửa cổ ra sau, sống lưng cong thành một đường cung tuyệt đẹp, mồ hôi và nước mắt chảy dài dọc theo hõm cổ mịn màng. Cảm giác bị xâm lấn tận sâu trong lục phủ ngũ tạng khiến em vừa sợ hãi vừa thỏa mãn đến mức phát điên. Cơn khoái cảm từ khoang sinh sản truyền đi như những luồng điện cao thế, đánh gục mọi sự tỉnh táo cuối cùng.

Bàn tay Geonwoo vẫn không ngừng trêu đùa trên ngực em. Cậu dùng lòng bàn tay xoa mạnh lên bầu ngực đang phập phồng, ép cho những giọt sữa cuối cùng phải trào ra, thấm ướt cả mảng bụng của hai người.

"Ngoan, rên lớn lên cho anh nghe. Minhyung dâm đãng của anh thích bị đâm sâu thế này đúng không?"

Geonwoo thấp giọng gầm gừ, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai đỏ rực của Minhyung. Cậu cố tình dừng lại ở điểm nhạy cảm nhất bên trong khoang sinh sản, xoay nhẹ hông để nghiền nát sự kháng cự cuối cùng của vách thịt mềm mại. Minhyung rú lên một tiếng rên rỉ khản đặc, đôi mắt lờ đờ phủ một lớp sương mờ đục của dục vọng. Em không còn sức lực để nói thành lời, chỉ biết chủ động rướn người, dùng sự ẩm ướt nóng hổi của mình để bao lấy gã alpha, van nài cậu tiếp tục cuộc hành hạ ngọt ngào này.

Pheromone táo xanh bùng nổ, sắc lẹm và nồng nặc, nó không chỉ bao bọc mà còn trực tiếp khảm sâu vào linh hồn của Minhyung. Trong bóng tối dính dấp vị tình ái, Geonwoo liên tục thúc sâu thêm, mỗi cú chạm đều như muốn vắt kiệt từng chút mật ngọt, từng chút sức lực cuối cùng của omega đang hoàn toàn tan chảy dưới thân mình.

"Để anh bắn trong nhé? Ngoan, anh thương em mà..."

Lời thì thầm của Kim Geonwoo như một loại độc dược bọc đường, rót thẳng vào màng nhĩ đang rung lên vì khoái cảm của Minhyung. Giọng cậu trầm đục, khàn đặc sự chiếm hữu, mỗi chữ thốt ra đều mang theo hơi nóng hập hổi phả vào vành tai đỏ rực, khiến toàn thân Minhyung run bắn lên như bị điện giật.

Sự tà mị trong tông giọng ấy khiến trái tim Minhyung hẫng đi một nhịp. "Thương" – một từ ngữ dịu dàng vốn dĩ dành Geonwoo luôn dành cho em những lúc âu yếm bình lặng, nay lại được thốt ra giữa những cú thúc kịch liệt, giữa sự xâm lấn thô bạo vào khoang sinh sản yếu ớt, tạo nên một sự mâu thuẫn đầy kích thích. Geonwoo vừa dỗ dành vừa dùng đôi bàn tay to lớn siết chặt lấy thắt lưng em, nhấc bổng hông Minhyung lên cao hơn để sự cứng rắn của mình có thể chạm đến điểm sâu nhất, nóng nhất bên trong vùng đất cấm.

Minhyung ngửa cổ ra sau, đôi mắt lờ đờ phủ một lớp sương mờ đục, hai tay vô thức bấu chặt lấy bả vai săn chắc của Geonwoo, móng tay cắm sâu vào da thịt cậu như muốn tìm một điểm tựa duy nhất giữa cơn bão tình ái. Em không còn sức lực để gật đầu, chỉ biết thút thít rên rỉ, âm thanh kẹt lại nơi cổ họng thành những tiếng hức hức nhỏ xíu như mèo con bị dồn vào đường cùng.

"Hức... Geonwoo... anh... anh ơi... sâu quá... muốn... muốn Geonwoo..."

Sự phục tùng của Minhyung hoàn toàn chính là thứ Geonwoo mong muốn. Cậu gầm nhẹ một tiếng, đôi mắt đỏ rực nhìn xoáy vào bầu ngực đang phập phồng của em. Geonwoo đột ngột tăng tốc, những cú thúc trở nên dồn dập và mạnh mẽ đến mức khiến giường ngủ phát ra những tiếng lạch cạch khô khốc. Cậu không cho Minhyung bất kỳ cơ hội nào để thở, mỗi lần đâm sầm vào đều nhắm thẳng vào cửa ngõ khoang sinh sản đang mở rộng, cưỡng ép nó phải nuốt trọn lấy sự hiện diện của mình.

"Ngoan, thả lỏng ra..."

Pheromone táo xanh bùng nổ át đi toàn bộ mùi hương xung quanh, hoàn toàn khảm sâu sự tồn tại của Geonwoo vào sâu trong linh hồn của Minhyung. Khi cảm nhận được sự co bóp kịch liệt của vách thịt mềm mại báo hiệu cơn cao trào sắp đến, Geonwoo ghì chặt lấy Minhyung, đâm một cú mạnh mẽ cuối cùng xuyên qua khoang sinh sản và bắt đầu "rót đầy" vào bên trong em.

Sự nóng hổi dâng trào khiến Minhyung kêu lên một tiếng rên rỉ cao vút, đôi chân quấn chặt lấy thắt lưng cậu muốn giữ lại toàn bộ thứ chất lỏng đặc quánh, ấm nóng ấy.

Tiếng thở dốc nặng nề của Geonwoo dần ổn định lại, hòa quyện vào tiếng nức nở yếu ớt vẫn còn sót lại của Minhyung. Giữa căn phòng nồng đượm mùi dâu tây sữa và táo xanh, gã alpha không vội vàng rời khỏi cơ thể omega đang mềm nhũn dưới thân. Cậu gục đầu vào hõm cổ trắng ngần của Minhyung, hít hà một hơi thật sâu thứ hương vị ngọt lịm đang bốc lên từ làn da nóng hổi.

Cảm giác nóng ấm lan tỏa từ khoang sinh sản khiến Minhyung run rẩy nhẹ, đôi chân em vẫn còn vô thức quấn chặt lấy thắt lưng Geonwoo như sợ hãi sự trống trải. Lúc này, bản năng chiếm hữu trong Geonwoo dâng cao hơn bao giờ hết khi nhìn thấy những vệt sữa trắng đục vẫn còn vương vãi trên lồng ngực phập phồng của em.

Geonwoo khẽ chuyển động, đôi môi mỏng lướt nhẹ từ xương quai xanh lên đến vùng sau gáy nơi tuyến thể của Minhyung đang sưng tấy và tỏa hương mời gọi mãnh liệt nhất. Cậu thè lưỡi, liếm nhẹ lên vùng da mỏng manh ấy. Một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng khiến Minhyung nảy người, em thút thít rên rỉ, bàn tay vụng về luồn vào tóc Geonwoo.

"Ưm... Geonwoo... đừng... nhột lắm..."

Đáp lại lời khẩn cầu yếu ớt ấy là một cú mút mạnh bạo hơn. Geonwoo nhấm nháp tuyến thể của em như đang thưởng thức một viên kẹo ngọt, đầu lưỡi cậu đảo quanh điểm nhạy cảm nhất, thu hoạch từng chút pheromone dâu tây đang rỉ ra.

"Minhyungie ngọt quá...."

Giọng Geonwoo khàn đặc, đầy vẻ đắc thắng của một kẻ vừa chinh phục được vùng đất cấm. Cậu không chỉ muốn lấp đầy khoang sinh sản, mà còn muốn dùng tuyến nước bọt và pheromone táo xanh của mình để "nhuộm" kín từng tấc da thịt của người yêu. Minhyung hoàn toàn buông xuôi, em ngửa cổ tận hưởng sự vuốt ve của alpha, đôi mắt lờ đờ vì hơi nước bắt đầu lim dim trong sự vỗ về của mùi táo xanh thanh mát.

Khi Geonwoo chậm rãi rút sự cứng rắn to lớn của mình ra khỏi khoang sinh sản vừa bị khai phá, một tiếng chậc ướt át vang lên giữa không gian tĩnh mịch, phá tan sự im lặng kéo dài sau cơn cao trào. Ngay lập tức, thứ chất lỏng đặc quánh, nóng hổi mà gã alpha vừa rót đầy vào bên trong không còn vật cản, bắt đầu ồ ạt trào ra ngoài.

Dòng tinh dịch trắng đục, mang theo nồng độ pheromone đậm đặc, chảy tràn qua kẽ mông rồi thấm đẫm xuống lớp ga giường đã xộc xệch. Cảm giác trống rỗng đột ngột cùng với dòng chảy nóng ấm len lỏi qua làn da đùi khiến Minhyung run rẩy kịch liệt. Em co quắp các đầu ngón chân, đôi mắt lờ đờ vì hơi nước nhìn trân trân vào khoảng không, miệng phát ra những tiếng thút thít vô nghĩa.

"Hức... Geonwoo... nó... nó chảy ra hết rồi..."

"Ngoan, không sao đâu. Anh bắn vào sâu lắm, chỗ đó của em đã nuốt lấy một nửa rồi."

Geonwoo thấp giọng dỗ dành, nhưng ánh mắt cậu lại không giấu nổi sự đắc thắng khi nhìn thấy tác phẩm của mình. Dòng tinh dịch hòa lẫn với dâm dịch và cả những giọt sữa còn sót lại trên giường tạo nên một cảnh tượng dâm mĩ đến cực điểm trên cơ thể người Minhyung. Lồng ngực của em vẫn còn phập phồng, những đỉnh hồng sưng tấy thi thoảng lại run lên, rỉ thêm một chút sữa trắng đục như thể phản ứng lại sự rời đi của alpha.

Mùi táo xanh lúc này không còn gắt gao mà trở nên nhẹ nhàng, bao bọc lấy mùi dâu tây đang nhạt lịm đi của Minhyung. Cả người em nhuộm một màu hồng rực, làn da nhạy cảm nơi đùi trong bị chất lỏng nóng hổi làm cho đỏ ửng lên. Geonwoo nhìn thấy sự phục tùng hoàn toàn trong đôi mắt nhòe lệ của em, cậu không kìm được mà cúi xuống, hôn lên cái bụng hơi nhô lên vì chứa đựng quá nhiều của Minhyung, thì thầm đầy chiếm hữu.

"Minhyungie của anh dâm thật đấy... Nhìn xem, em vẫn chưa ngừng chảy ra kìa."

Cậu không để em phải chịu đựng sự dính dấp ấy quá lâu, đôi bàn tay to lớn luồn xuống dưới khủy gối và lưng, nhẹ nhàng bế bổng thân hình mềm nhũn của em lên. Minhyung theo thói quen rúc sâu vào hõm cổ Geonwoo, đôi tay bám chặt lấy vai cậu, cả người em đỏ ửng như tôm luộc, không dám ngẩng đầu nhìn vào đống hỗn độn trên giường.

Tiếng nước trong phòng tắm vang lên róc rách, hơi nước ấm áp nhanh chóng lấp đầy không gian, làm dịu đi cái se lạnh của đêm muộn. Geonwoo đặt Minhyung ngồi lên thành bồn tắm sứ trắng. Sự tương phản giữa làn da trắng nõn đầy vết hằn đỏ của em với mặt sứ lạnh lẽo khiến Minhyung khẽ rùng mình.

"Ưm... Geonwoo... để em tự làm..."

Minhyung thút thít, giọng nói khàn đặc vì rên rỉ quá nhiều nãy giờ. Em định khép đôi chân đang run rẩy lại, nhưng Geonwoo đã tiến vào giữa hai đùi em, một tay giữ chặt lấy thắt lưng, tay kia cầm vòi sen điều chỉnh nhiệt độ nước vừa phải.

"Ngoan nào, em còn sức sao?"

Geonwoo thấp giọng cười, âm thanh trầm thấp rung động cả lồng ngực. Cậu bắt đầu xối nước ấm lên người Minhyung. Dòng nước chảy qua bầu ngực vẫn còn sưng tấy, cuốn trôi đi những vệt sữa dính dấp. Khi những ngón tay thon dài của Geonwoo chạm vào đầu ngực nhạy cảm để xoa đi lớp sữa khô, Minhyung lại vô thức rướn người, miệng phát ra những tiếng nấc nũng nịu.

"Anh... nhẹ thôi... chỗ đó đau..."

"Đau sao? Lúc nãy anh thấy em sướng đến mức phát khóc mà."

Lời trêu chọc tà mị của Geonwoo khiến Minhyung chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Cậu không dừng lại ở đó, bàn tay trượt xuống vùng đùi trong, nơi chất lỏng trắng đục vẫn còn bám dính. Geonwoo kiên nhẫn dùng sữa tắm tạo bọt, nhẹ nhàng tẩy rửa từng kẽ da thịt cho em. Khi ngón tay cậu khẽ lách vào nơi tư mật vẫn còn chưa kịp khép hẳn để làm sạch bên trong, Minhyung giật nảy mình, đôi chân quắp chặt lấy hông Geonwoo, nước mắt sinh lý lại trào ra.

"Hức... đừng... đừng cho tay vào... lạ lắm..."

"Phải lấy ra hết, nếu không mai em sẽ bị sốt đấy."

Geonwoo vừa dỗ dành vừa kiên trì thực hiện công việc của mình. Mỗi chuyển động của cậu đều mang theo sự chiếm hữu thầm lặng nhưng cũng đầy nâng niu. Cậu nhìn ngắm cơ thể Minhyung dưới làn nước – một tuyệt tác của sự phục tùng. Những vết cắn trên cổ, những dấu tay trên hông, và cả khoang sinh sản vừa bị khai phá... tất cả đều là minh chứng cho việc omega này đã hoàn toàn thuộc về cậu.

Sau khi đã làm sạch mọi dấu vết, Geonwoo lấy một chiếc khăn bông to, bao bọc lấy cơ thể đang run rẩy của Minhyung rồi bế em quay lại giường. Ga giường đã được cậu nhanh tay thay mới bằng một lớp vải lanh xám tro sạch sẽ, thoang thoảng mùi hương bột giặt dịu nhẹ.

Cậu đặt Minhyung nằm xuống, rồi bản thân cũng leo lên giường, kéo chăn bao phủ cả hai. Mùi táo xanh thanh mát từ cơ thể Geonwoo bao bọc lấy mùi dâu tây sữa vốn dĩ ngọt lịm của Minhyung, tạo nên một thứ hương thơm dịu nhẹ, vỗ về. Geonwoo không nói gì, chỉ lặng lẽ siết chặt vòng tay, kéo em sát hơn vào lòng mình, để cằm tựa nhẹ lên đỉnh đầu Minhyung, hít hà mùi hương quen thuộc đã hoàn toàn hòa quyện với Pheromone của cậu.

"Hức... Geonwoo..."

Minhyung khẽ nức nở một tiếng nhỏ xíu, âm thanh kẹt lại nơi cổ họng đầy nũng nịu. Bàn tay to lớn của Geonwoo vuốt ve tấm lưng trần đang phập phồng của Minhyung, từng chuyển động đều mang theo sự nâng niu, xoa dịu đi cơn ê ẩm đang bắt đầu kéo đến sau khi cao trào qua đi. Cậu cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán em, thì thầm bằng chất giọng trầm đục vô cùng ấm áp.

"Ngoan, ngủ đi. Anh ở đây rồi, Minhyungie."

Trong vòng tay của alpha mà mình khao khát nhất, Minhyung dần buông lỏng sự cảnh giác, đôi mắt lờ đờ vì mệt mỏi bắt đầu nhắm nghiền. Tiếng thở dốc nặng nề lúc nãy giờ đây đã nhường chỗ cho nhịp thở đều đặn của giấc ngủ sâu sau một ngày dài đầy căng thẳng.

-------------------
Cảm thấy ngày viết em Mi ôm bụng bầu đi đánh giải không còn xa :33

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co