Truyen3h.Co

[Zekayusi] Succubus

🔞

doremifasollasibal

Trong giới sinh vật huyền bí đang lẩn khuất giữa lòai người nhộn nhịp, Lee Minhyung là một trường hợp đầy đặc biệt. Em là một tiểu quỷ succubus, loài sinh vật vốn dĩ sống nhờ vào việc thu thập tinh lực của con người. Thế nhưng, trái ngược với bản năng lơi lả và thèm khát của giống loài, em lại sở hữu một "khẩu vị" kén chọn đến mức khó chịu.

Với em, tinh lực của những gã đàn ông tầm thường ngoài kia thật ghê tởm và vô vị, giống như loại thức ăn nhanh rẻ tiền chẳng đáng để em liếc mắt. Sự kén chọn thái quá này đã đẩy Minhyung vào tình cảnh bi đát, em đã "đói" ròng rã suốt cả tháng nay. Cơ thể vốn dĩ trắng trẻo, đầy đặn giờ đây trở nên xanh xao, ma pháp ngụy trang cũng vì thiếu hụt năng lượng mà bắt đầu lung lay, khiến em lúc nào cũng phải gồng mình che giấu đôi tai nhọn và chiếc đuôi luôn chực chờ lộ ra mỗi khi em kiệt sức.

Đúng lúc cơn đói đã cào xé đến tận tâm can, khiến lý trí của một tiểu quỷ bắt đầu mờ mịt, thì Kim Geonwoo từ khoa thể thao xuất hiện.

Trong căn phòng ký túc xá ngập tràn ánh nắng buổi chiều, bầu không khí dường như đặc quánh lại xung quanh Lee Minhyung. Em ngồi khoanh tay trước ngực, môi xinh bĩu ra một cách hờn dỗi, đôi mắt tròn trịa nãy giờ vẫn không rời khỏi tấm lưng rộng lớn của Kim Geonwoo đang lúi húi sắp xếp lại giá sách phía đối diện. Tiếng sột soạt của giấy tờ và tiếng cạch cạch nhẹ nhàng của sách vở va vào nhau càng làm tăng thêm sự bực bội đang nhen nhóm trong lòng em.

Anh ta đã dọn vào đây được ba ngày. Ba ngày là một khoảng thời gian đủ dài để Minhyung nhận ra rằng mình đã phạm phải một sai lầm chết người trong việc đánh giá đối tượng. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Geonwoo, trái tim của em đã đập loạn nhịp, không phải vì tình yêu, mà vì khao khát. Anh ta giống như một bữa đại tiệc thượng hạng được bày biện ngay trước mắt một kẻ đang sắp chết đói. Thân hình cao lớn, bờ vai rộng vững chãi, cơ bắp cuồn cuộn lộ ra dưới lớp áo phông mỏng, và quan trọng nhất là nguồn sinh lực dồi dào, mãnh liệt tỏa ra từ anh ta, mạnh đến mức khiến Minhyung cảm thấy hơi chóng mặt.

Ấy vậy mà...

Ba ngày trôi qua, em vẫn chưa tìm được lấy một cơ hội để ra tay. Thật trớ trêu! Khó khăn lắm em mới nhắm trúng một "con mồi" hoàn hảo đến mức này giữa hàng ngàn sinh viên đại học bình thường, vậy mà cái "món ngon" đó cứ lởn vởn ngay trước mũi mà em không thể nào chạm vào được. Sự khó chịu dâng lên đốt cháy cổ họng em. Em ghét cái cảm giác đói khát này, và em càng ghét hơn cái kẻ đang vô tư kia, kẻ mà chỉ cần đứng yên một chỗ cũng đủ khiến em thèm thuồng đến phát điên.

Tối đó, ông trời dường như cũng không nỡ nhìn vẻ mặt phụng phịu của tiểu quỷ thêm nữa khi ban xuống một cơ hội không thể tuyệt vời hơn. Geonwoo trở về phòng muộn sau buổi tập tennis cường độ cao để chuẩn bị cho giải đấu liên trường. Tiếng lách cách của túi vợt va chạm và hơi nóng hầm hập tỏa ra từ cơ thể anh làm không khí trong phòng ký túc xá vốn nhỏ hẹp bỗng chốc trở nên ngột ngạt.

Minhyung ngồi trên giường, vờ như đang lật giở cuốn giáo trình nhưng thực chất mọi giác quan của em đều căng lên như dây đàn. Từ khe cửa nhà tắm, tiếng nước chảy róc rách dội vào thính giác nhạy cảm, kèm theo đó là mùi hương đặc trưng của đàn ông sau khi vận động, một hỗn hợp kích thích của muối biển hoà với sức sống thanh xuân rạo rực. Cơn đói trong bụng Minhyung cồn cào đến mức em cảm giác như có hàng ngàn chiếc kim nhỏ đang châm chích dưới làn da.

Khi cánh cửa nhà tắm bật mở, một làn hơi nước trắng xóa ùa ra, và Geonwoo bước ra với độc một chiếc quần nỉ xám trễ nải. Những giọt nước bướng bỉnh vẫn còn đọng lại trên lồng ngực vững chãi, lăn dài qua những múi cơ bụng săn chắc rồi mất hút sau lưng quần. Gương mặt anh hơi ửng hồng vì nhiệt, mái tóc ướt sũng lòa xòa trước trán khiến vẻ nam tính thường ngày thêm phần hoang dại.

Minhyung hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh, em đứng dậy, cầm lấy chai nước khoáng đã chuẩn bị sẵn, nhẹ nhàng tiến về phía anh. Đôi chân trần của em không phát ra tiếng động trên sàn nhà, giống như một con mèo nhỏ đang thu mình trước khi vồ mồi.

"Mệt lắm à?"

Minhyung khẽ khàng cất tiếng, đôi mắt tròn xoe ngước nhìn anh, cố tình để lộ vẻ ngây thơ vô tội nhất có thể. Em đưa chai nước cho Geonwoo, ngón tay cố ý lướt qua mu bàn tay nóng hổi của anh, cảm nhận một luồng điện nhỏ chạy dọc sống lưng.

"Để em giúp anh thư giãn nhé..."

Giọng em hạ thấp xuống một tông, mềm mại và mượt mà như nhung lụa, mang theo chút ma lực ẩn giấu của loài quỷ chuyên đi dẫn dụ tâm hồn. Minhyung không đợi anh trả lời, em tiến thêm một bước, khoảng cách gần đến mức em có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ lồng ngực Geonwoo áp sát vào chóp mũi mình. Đôi bàn tay em đặt nhẹ lên bả vai to lớn vẫn còn đang hơi run rẩy vì mỏi mệt, những đầu ngón tay bắt đầu thực hiện động tác xoa bóp chậm rãi, bắt đầu giăng ra tấm lưới thôi miên mà em tự tin rằng, không một gã trai tráng nào có thể kháng cự nổi trong trạng thái kiệt sức này.

Minhyung vốn tự hào về bản năng thiên bẩm của mình. Em không cần những nghi lễ cầu kỳ hay bùa chú phức tạp. Vũ khí lợi hại nhất của em chính là đôi mắt. Chúng tròn trịa, đen láy và trong veo đầy tình cảm, một vẻ ngoài vô tội đến mức hoàn hảo để che giấu bản chất bên trong. Chỉ cần một cái nhìn chớp nhoáng, một chút nũng nịu pha lẫn sự khiêu khích ngầm, Minhyung thường có thể hạ gục bất cứ mục tiêu nào, khiến họ tình nguyện dâng hiến thứ sinh lực quý giá mà em hằng khao khát. Em tự tin rằng, ngay cả khi cơ thể đang kiệt quệ vì cơn đói cồn cào, ma lực từ đôi mắt ấy vẫn đủ để thao túng bất kỳ ai bước vào tầm ngắm.

Thế nhưng khi em với tất cả sự tự tin và cơn đói đang thiêu đốt, quỳ một gối lên mép giường của Geonwoo, thế giới dường như đảo lộn.

Anh đang nằm ngửa, cánh tay phải gác lên trán che đi một phần khuôn mặt, hơi thở đều đặn hơi nặng nề sau một buổi tập luyện cường độ cao. Ánh đèn ngủ mờ ảo hắt vào từ góc phòng, đổ bóng lên lồng ngực vững chãi đang nhấp nhô của anh. Minhyung cảm nhận được làn sóng nhiệt tỏa ra từ cơ thể Geonwoo, nó mạnh mẽ và tinh khiết đến mức khiến em hơi choáng váng. Em liếm môi, một động tác bản năng của kẻ săn mồi sắp sửa được thưởng thức bữa đại tiệc.

Em nhẹ nhàng chậm rãi, giống như một con mèo bò trên giường. Mục tiêu đầu tiên là đôi mắt. Em cần anh mở mắt ra, cần anh nhìn thẳng vào em, cần anh rơi vào cái bẫy vô hình mà em đã giăng sẵn. Minhyung ghé sát mặt mình vào mặt Geonwoo, khoảng cách gần đến mức em có thể đếm được từng sợi lông mi của anh. Em đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má hơi thô ráp của anh, rồi thì thầm một câu chú nhỏ, âm thanh lướt qua như tiếng gió thổi qua kẽ lá.

Geonwoo khẽ động đậy. Cánh tay anh di chuyển, hé lộ đôi mắt đang nhắm chặt. Minhyung nín thở, tập trung toàn bộ ma lực vào đôi mắt mình, chuẩn bị cho khoảnh khắc anh nhìn thấy em.

Đến khi Geonwoo mở mắt, mọi thứ lại không diễn ra như em mong đợi.

Thay vì một ánh nhìn mơ màng, mê muội, bị thôi miên bởi vẻ đẹp của em, đôi mắt Geonwoo lại tỉnh táo một cách đáng ngạc nhiên. Chúng đen láy, sâu thẳm và trong veo, giống như một mặt hồ lặng gió không hề bị lay động bởi bất kỳ ma lực nào. Anh nhìn em, không phải với sự khao khát hay sự phục tùng, mà với một sự tò mò pha lẫn một chút... thích thú?

Trái tim Minhyung hẫng đi một nhịp. Thuật thôi miên của em... thất bại rồi sao?

Em cố gắng tăng cường ma lực, dồn hết sức lực còn lại vào ánh nhìn của mình. Đôi mắt em hơi lấp lánh ánh tím nhẹ, một dấu hiệu của việc đang dốc toàn lực. Em muốn anh phải nhìn thấy một vẻ đẹp không thể cưỡng lại, một sự khao khát tột cùng mà anh chỉ có thể thỏa mãn bằng cách dâng hiến sinh lực của mình.

Nhưng Geonwoo vẫn cứ nhìn em như vậy. Anh không chớp mắt, cũng không hề tỏ ra bối rối hay mê muội. Một nụ cười nhẹ hơi nhếch lên trên khóe môi anh, một nụ cười khiến Minhyung cảm thấy lạnh sống lưng.

Sức mạnh từ đôi mắt mà em hằng tự hào, thứ ma lực đã giúp em sống sót và thỏa mãn cơn đói bấy lâu nay, dường như hoàn toàn vô tác dụng đối với người đàn ông này. Anh không phải là một "con mồi" bình thường mà em có thể dễ dàng thao túng. Anh là một thứ gì đó khác, một thứ gì đó mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn, và... nguy hiểm hơn rất nhiều so với những gì Minhyung tưởng tượng.

"Em làm gì trên người anh đấy, Minhyung?"

Giọng Geonwoo vang lên đột ngột, trầm thấp và hoàn toàn tỉnh táo, đập tan bầu không khí đầy ma mị mà Minhyung cố công xây dựng. Nó không phải là tông giọng mơ màng của một kẻ bị thôi miên, mà là câu hỏi thẳng thắn của một người đang nắm thóp kẻ khác.

Cùng lúc đó, trước khi Minhyung kịp phản ứng hay lùi lại, một lực mạnh mẽ giáng xuống eo em. Bàn tay to lớn, thô ráp của Geonwoo chộp lấy eo Minhyung, siết chặt. Sức ép đột ngột khiến em giật mình, thuật thôi miên đang vận hành dở dang đứt phụt ngay lập tức. Em bị giữ chặt trong tư thế quỳ ngồi trên người anh, hoàn toàn bất động.

Lúc này, Minhyung mới thực sự nhìn kỹ đôi mắt của Geonwoo. Chúng không hề phủ sương hay đờ đẫn. Ngược lại, chúng sắc lạnh và đang xoáy sâu vào em với một vẻ thích thú lạ lùng, dường như anh đang thưởng thức sự bối rối đang lan trên gương mặt em.

Trong khoảnh khắc hoảng lốt tột độ, khi ma pháp bị bẻ gãy và cơ thể bị kìm kẹp bởi sức mạnh áp đảo của Geonwoo, bản năng phòng thủ của em hoàn toàn mất kiểm soát. Mọi sự ngụy trang cẩn thận bấy lâu nay sụp đổ trong tích tắc.

Một tiếng póc nhẹ vang lên, nhỏ đến mức gần như bị tiếng nhịp tim đập thình thịch của Minhyung át mất. Từ phía sau lưng em, nơi xương cụt, một chiếc đuôi thon dài, đen bóng đột ngột vươn ra. Nó không phải là chiếc đuôi xù giả tạo của mấy bộ đồ hóa trang, mà là một chiếc đuôi succubus thực thụ, mềm mại thanh mảnh đầy cơ lực, với chóp đuôi hình mũi tên sắc nhọn hơi vểnh lên đầy cảnh giác.

Chiếc đuôi quẫy mạnh một cái trong không khí, vô tình quệt qua bắp tay trần của Geonwoo, để lại một cảm giác nhồn nhột lạ lẫm.

Minhyung cứng đờ người. Em cảm nhận được cái lạnh của không khí mơn trớn lên chiếc đuôi vốn luôn được giấu kỹ. Đôi mắt tròn xoe của em rưng rưng nước, không chỉ vì sợ hãi sức mạnh của Geonwoo, mà còn vì sự hoảng hốt tột cùng khi bị lộ tẩy danh tính. Em lắp bắp, không thốt nên lời, chỉ biết trân trối nhìn Geonwoo, chờ đợi một phản ứng kinh tởm hay sợ hãi từ anh.

Trái lại, Geonwoo chỉ hơi mướn mày. Ánh mắt anh dời từ khuôn mặt hoảng loạn của em xuống chiếc đuôi đang run rẩy sau lưng. Bàn tay đang giữ eo em không những không buông ra mà còn siết chặt hơn một chút, như thể để xác nhận những gì mình đang thấy là thật.

"Ồ..." Geonwoo thốt lên một tiếng nho nhỏ, âm điệu không phải là sợ hãi, mà là một sự ngạc nhiên đầy thú vị. "Hóa ra là một tiểu quỷ hút tinh à?"

Giọng Geonwoo trầm thấp, âm vang dội lại từ lồng ngực vững chãi truyền thẳng vào cơ thể đang run rẩy của Minhyung. Anh không hề tỏ ra kinh hãi trước chiếc đuôi đen bóng đang quẫy loạn xạ vì hoảng hốt, cũng chẳng hề đẩy em ra như cách người bình thường sẽ làm khi đối diện với một sinh vật huyền bí. Ngược lại, bàn tay to lớn của anh trượt từ eo xuống, thong thả vuốt dọc theo sống lưng em, dừng lại ngay nơi chiếc đuôi nhỏ đang dựng đứng lên vì cảnh giác.

Minhyung hốt hoảng muốn thối lui, nhưng gọng kìm từ cánh tay của một vận động viên chuyên nghiệp khiến em hoàn toàn bất động. Đôi mắt em ngập nước, nhìn anh đầy uất ức. Cơn đói cồn cào vốn đã hành hạ em suốt bao ngày qua giờ đây cộng hưởng với sự sợ hãi khiến lý trí em bắt đầu mờ mịt.

"Anh... anh biết từ lúc nào?" Minhyung lắp bắp, giọng nói lí nhí như tiếng mèo kêu.

Geonwoo bật cười, một tiếng cười khàn đặc đầy nam tính. Anh ngồi bật dậy, dùng sức mạnh áp đảo của mình xoay chuyển tư thế, khiến Minhyung từ kẻ đi săn bỗng chốc trở thành con mồi bị đè chặt dưới thân hình của anh.

"Anh đã thấy em nhìn chằm chằm vào gáy anh suốt mấy ngày nay rồi. Ánh mắt đó không giống người thường nhìn bạn cùng phòng đâu, nó giống như em muốn nuốt chửng anh vậy."

Bàn tay Geonwoo luồn vào mái tóc mềm mại của Minhyung, ép em phải ngước nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của mình. Lúc này, ma lực thôi miên của em hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho sự áp chế thuần túy từ bản năng của một kẻ mạnh.

"Muốn hút tinh lực của anh để no bụng à? Cũng được thôi, anh không ích kỷ đến mức để bạn cùng phòng của mình chết đói."

Geonwoo ghé sát tai em, hơi thở nóng hổi của anh phả vào làn da nhạy cảm khiến chiếc đuôi của Minhyung run rẩy cuộn tròn lại quanh đùi anh. Anh tiếp tục với chất giọng đầy dụ hoặc.

"Nhưng anh không thích kiểu lén lút như thế này. Nếu em muốn ăn, anh sẽ cho em ăn thật no, ăn đến mức em không còn sức để nghĩ đến việc đi tìm người nào khác ngoài anh nữa. Chịu không?"

Minhyung cảm nhận được nguồn năng lượng dồi dào, nóng bỏng như dung nham đang cuộn trào bên trong cơ thể Geonwoo. Nó quá mức hấp dẫn, quá mức tinh khiết khiến bản năng trong em gào thét đòi hỏi. Em không thể cưỡng lại được nữa, đôi tay nhỏ nhắn run rẩy bám lấy bờ vai rộng của anh, gương mặt đỏ bừng gật đầu trong vô thức.

Ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn ngủ ở góc phòng hắt vào càng làm tăng thêm vẻ ám muội và bức bối. Geonwoo, bằng một động tác dứt khoát siết chặt hai cổ tay của em bằng một tay, ép chúng xuống gối, hoàn toàn tước đi khả năng phản kháng yếu ớt cuối cùng của tiểu quỷ. Cánh tay còn lại, thô ráp và nóng hổi trượt xuống một cách thong thả tìm đến cạp quần nỉ của em.

Sức ép từ bàn tay của một người thường xuyên chơi thể thao khiến lớp vải mềm mại dễ dàng bị kéo tuột xuống, để lộ ra đôi chân thon dài, trắng trẻo vốn luôn được che giấu kỹ lưỡng. Nhưng điều thu hút ánh nhìn rực lửa của Geonwoo không phải là làn da mịn màng, mà là cảnh tượng ở giữa đôi chân đang run rẩy của em.

Bản chất Succubus, một khi đã bị kích thích bởi nguồn sinh lực dồi dào, mãnh liệt như dung nham tỏa ra từ cơ thể con mồi cộng với cơn đói cồn cào đã lên đến đỉnh điểm, cơ thể Minhyung đã tự động phản ứng theo bản năng nguyên thủy nhất. Ngay cả khi em chưa kịp thực hiện bất kỳ ma pháp quyến rũ nào, cơ thể em đã tự nguyện mở ra, chuẩn bị cho việc tiếp nhận năng lượng.

Tại nơi riêng tư nhất, lỗ nhỏ xinh xắn, hồng hào đã trở nên mềm mại và ướt đẫm. Những giọt dịch lỏng trong suốt, lấp lánh dưới ánh đèn mờ, rỉ ra, làm ướt đẫm làn da xung quanh và đọng lại thành những vệt nước nhỏ dài dọc theo đùi non. Đó là minh chứng rõ ràng nhất cho sự khao khát tột cùng, một sự sẵn sàng tiếp nhận trọn vẹn sức mạnh từ Geonwoo mà chính em cũng không thể kiểm soát nổi.

Cảnh tượng ấy, vừa ngây thơ lại vừa đầy dục vọng, như một cú giáng mạnh vào sự kiềm chế của Geonwoo. Đồng tử của anh co thắt lại, nhịp thở trở nên nặng nề và dồn dập hơn. Anh không chỉ nhìn thấy sự sẵn sàng của em, mà còn ngửi thấy mùi hương ngọt lịm, nồng nàn tỏa ra từ cơ thể em, một thứ mùi hương của sự hiến dâng vô điều kiện.

Giọng Geonwoo khan đặc, chứa đựng một sự chiếm hữu đáng sợ. Ngón tay thô ráp của anh nhẹ nhàng lướt qua lỗ nhỏ đang run rẩy, làm vương vãi những giọt dịch lỏng ngọt ngào, khiến Minhyung run rẩy dữ dội, chiếc đuôi đen bóng cuộn tròn lại chặt cứng quanh bắp đùi của anh trong sự sợ hãi xen lẫn phấn khích tột độ.

"Em đói đến mức cơ thể tự mở ra để chờ anh cho ăn sao, Minhyung?"

Minhyung không thể trả lời. Em chỉ biết rên rỉ nghẹn ngào, đôi mắt đẫm nước nhìn anh đầy van nài. Cơn đói và dục vọng đang thiêu đốt em, khiến em không còn quan tâm đến danh tính bị bại lộ, chỉ khao khát được lấp đầy bởi nguồn năng lượng mãnh liệt đang ở ngay trước mắt.
Geonwoo không để Minhyung phải chờ đợi lâu hơn trong cơn đói hành hạ. Anh cúi xuống, thu hẹp khoảng cách cuối cùng bằng một nụ hôn nồng cháy, mang theo tất cả sự chiếm hữu của một kẻ săn mồi đã nắm chắc chiến thắng trong tay.

Không giống như những nụ hôn dẫn dụ nhẹ nhàng mà Minhyung thường dùng để thôi miên con mồi, nụ hôn của Geonwoo thô bạo và đầy tính xâm lược. Đôi môi anh nóng bỏng áp chặt lấy cánh môi mềm mại đang run rẩy của em, tước đi mọi hơi thở còn sót lại. Chiếc lưỡi của anh dễ dàng cạy mở hàm răng đang nghiến chặt vì ngượng ngùng, tiến vào bên trong để càn quét và quấn lấy lưỡi em, ép buộc em phải cùng anh hòa chung một nhịp thở gấp gáp.

Minhyung choáng váng. Trong khoảnh khắc đó, em cảm giác như một luồng điện cao thế vừa chạy dọc qua cuống lưỡi, xộc thẳng lên đại não. Nguồn sinh lực từ Geonwoo không còn là những tia năng lượng mỏng manh mà em phải chắt chiu hút lấy, nó là một cơn lũ quét, cuồn cuộn đổ vào cơ thể em thông qua nụ hôn sâu hoắm này. Vị của anh giống như rượu mạnh, khiến một kẻ "đói" lâu ngày như em cảm thấy say lịm đi, cả người rũ ra như cánh hoa gặp nắng gắt.

"Ưm... Geon... woo..."

Tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị chặn lại nơi cổ họng. Minhyung không tự chủ được mà vòng tay qua cổ anh, những ngón tay nhỏ nhắn cào nhẹ vào bờ vai rộng lớn, vô thức kéo anh sát lại hơn. Chiếc đuôi vốn đang cuộn chặt lấy đùi anh giờ đây lại quẫy đạp điên cuồng, chóp đuôi nhọn hoắt khẽ run rẩy trong không khí theo từng nhịp mút mát của Geonwoo.

Anh tách môi ra một chút, sợi chỉ bạc óng ánh kết nối giữa hai người dưới ánh đèn mờ ảo, nhưng ngay lập tức lại cúi xuống gặm mút lấy vành tai nhạy cảm của em. Giọng anh khàn đặc, phả hơi nóng vào bên tai Minhyung

"Anh có đủ sức cho em cả đêm nay, nên đừng có hòng mà buông ra sớm."

Sự đụng chạm của Geonwoo không hề có lấy một chút do dự. Những ngón tay thô ráp vốn đã quá quen với việc cầm nắm vợt tennis giờ đây lại mang theo một loại sức mạnh áp đảo hoàn toàn khác, trực tiếp thâm nhập vào vùng cấm địa nhạy cảm.

Tiếng chèm chẹp ẩm ướt vang lên trong không gian tĩnh mịch của căn phòng ký túc xá, nghe rõ mồn một đến mức khiến da mặt Minhyung nóng bừng như lửa đốt. Ngón tay anh không chỉ đơn thuần là đưa vào rút ra, mà chúng bắt đầu khuấy đảo, càn quét qua từng nếp gấp thịt mềm mại, nóng hổi bên trong vách thành đang run rẩy. Mỗi lần anh xoay nhẹ cổ tay, những đầu ngón tay đầy vết chai sần lại cọ xát vào những điểm nhạy cảm, ép buộc cơ thể em phải tiết ra thêm nhiều dịch lỏng hơn nữa để chào đón sự xâm nhập này.

"Hức... Geonwoo... chậm... chậm một chút..."

Minhyung nấc nghẹn, đôi mắt nhòe đi vì tầng tầng lớp lớp hơi nước. Cơn đói trong bụng em lúc này đã bị thay thế bằng một loại cảm giác đầy ắp, tê dại. Vách thịt tham lam của succubus theo bản năng quấn chặt lấy ngón tay anh, mút mát lấy chút sinh lực dồi dào tỏa ra từ trên người Geonwoo. Em cảm nhận được rõ ràng từng đường gân, từng nhịp đập mạch máu từ bàn tay anh, nó nóng đến mức như muốn thiêu cháy em từ bên trong.

Geonwoo nhếch môi, ánh mắt anh tối sầm lại đầy chiếm hữu khi nhìn thấy biểu cảm vỡ vụn của Minhyung dưới thân mình. Anh tăng tốc độ khuấy đảo, hai ngón tay tách rộng nơi lỗ nhỏ đang rỉ nước, cố tình tạo ra một khoảng trống để nhìn ngắm sự thèm khát của cơ thể em.

"Chậm sao? Chẳng phải em nói em đói lắm sao?" Giọng anh khàn đặc, đầy vẻ trêu chọc nhưng cũng không kém phần tàn nhẫn. "Nhìn xem, bên trong em đang mút tay anh chặt thế này... là đang giục anh cho em ăn nhanh lên đúng không?"

Anh bất ngờ ấn mạnh vào một điểm nhạy cảm sâu phía trong. Toàn thân Minhyung co giật mạnh, chiếc đuôi dựng đứng lên rồi cuộn chặt lấy bắp tay cuồn cuộn của Geonwoo như một sợi dây thừng. Em không thể thốt nên lời, chỉ biết há miệng thở dốc, cảm nhận sự xâm lăng của anh đang dần phá nát chút lý trí cuối cùng. Cơn khoái cảm đột ngột và mãnh liệt như một dòng điện chạy dọc sống lưng khiến Minhyung không tự chủ được mà ưỡn cong lồng ngực lên, dâng hiến đôi gò bồng đảo trắng ngần cho người đàn ông phía trên. Geonwoo không hề nương tay, anh há miệng ngậm chặt lấy một bên điểm hồng đang run rẩy, dùng đầu lưỡi thô ráp liên tục khuấy đảo và trêu chọc nụ hoa nhỏ đã sưng mọng vì kích thích.

"A... Geonwoo... hức..."

Minhyung nấc nghẹn, hai tay bám chặt vào bả vai rộng lớn của anh, móng tay cào nhẹ lên làn da nóng hổi. Cảm giác vừa bị ngón tay anh xâm chiếm phía dưới, vừa bị anh ngấu nghiến nơi lồng ngực khiến tiểu quỷ hoàn toàn mất đi phương hướng. Mỗi lần anh mút mạnh, Minhyung lại cảm thấy một luồng năng lượng thuần khiết từ cơ thể của anh tràn vào huyết quản mình, nhưng nó không êm dịu mà lại nóng rực như thiêu đốt.

Chiếc đuôi đen bóng cuộn chặt lấy đùi Geonwoo, co thắt theo từng nhịp thở dồn dập. Em thấy mình giống như một kẻ sắp chết đuối giữa đại dương sinh lực bao la của anh. Anh vừa day cắn nhẹ đầu ngực em, vừa khàn giọng thì thầm qua những nhịp thở dốc.

"Ngoan nào.... Chỗ này cũng là của em, chỗ dưới kia cũng là để dành cho em hết."

Khi ngón tay thô ráp của Geonwoo rút ra, để lại một khoảng trống hẫng hụt và ướt át, Minhyung chỉ kịp hít một hơi gấp gáp thì một sức nóng còn khủng khiếp hơn gấp bội đã áp sát. Geonwoo không để em có thời gian nghỉ ngơi; anh nắm chặt hai bắp đùi trắng nõn của em, đẩy ngược chúng lên sát ngực, phơi bày hoàn toàn nơi tư mật đang không ngừng co thắt và rỉ nước vì thèm khát.

"Đây mới thật sự là thứ em muốn đúng không."

Giọng Geonwoo khàn đặc, không một chút báo trước, anh nhấn mạnh eo đưa thứ to lớn, nóng hổi và cứng rắn của mình tiến thẳng vào bên trong vách thịt chật hẹp.

"A... hức... Geon... woo... to quá... không vào hết được đâu...!"

Minhyung hét lên một tiếng nghẹn ngào, cả người ưỡn cong như một cây cung kéo căng. Cảm giác bị lấp đầy một cách thô bạo khiến tiểu quỷ choáng váng. Vách thịt vốn đã nhạy cảm của sccubus giờ đây bị kéo căng đến cực hạn, từng thớ thịt mềm mại điên cuồng bám chặt lấy sự thâm nhập to lớn của anh.

Sinh lực từ Geonwoo không còn chảy vào cơ thể em thành từng dòng nhỏ nữa, mà nó bùng nổ như một núi lửa phun trào ngay bên trong em. Nó quá nóng, quá mãnh liệt. Minhyung cảm thấy như toàn bộ nội tạng mình đang bị xáo trộn, đại não trắng xóa vì sự kích thích vượt ngưỡng.

"Sướng không? Hút mạnh vào, tất cả là của em đấy."

Geonwoo gầm nhẹ, bàn tay siết chặt eo em đến mức để lại những vết hằn đỏ chói. Minhyung không còn thốt được thành lời, chiếc đuôi đen bóng của em run rẩy kịch liệt, chóp đuôi nhọn hoắt vô thức đâm nhẹ vào ga giường như để tìm điểm tựa.

Chính vào lúc Geonwoo thúc mạnh vào điểm sâu nhất, chạm đến tận cùng nơi nhạy cảm nhất, một luồng khoái cảm kinh hoàng bùng nổ. Minhyung trợn trừng mắt, cả người co giật dữ dội. Trong cơn cực hạn của sự sung sướng và no nê quá mức, em không thể kìm nén được nữa mà bắn ra dòng dịch trắng đục, phun trào lên lồng ngực vững chãi của Geonwoo và cả bụng mình.

Em rã rời, đôi mắt phủ sương mờ mịt nhìn trần nhà, hơi thở đứt quãng. Nhưng Geonwoo vẫn chưa dừng lại, anh nhìn đống chiến tích trên người mình rồi nhếch môi cười đầy tà ác, nhịp độ phía dưới càng lúc càng nhanh và mạnh hơn.

Minhyung vừa mới trải qua cơn dư chấn của lần đạt cực khoái đầu tiên, cả người mềm nhũn như một sợi bún, hơi thở đứt quãng phả vào lồng ngực nóng hổi của Geonwoo. Em tưởng rằng mình sẽ được nghỉ ngơi, thế nhưng đối với một vận động viên có thể lực khỏe như Geonwoo, đây mới chỉ là màn khởi động.

"Mới thế đã đầu hàng rồi sao? Anh còn chưa thấy em 'ăn' hết phần của mình mà."

Giọng Geonwoo trầm thấp, khàn đặc đầy nguy hiểm. Anh không để Minhyung nằm rũ ra đó lâu, bàn tay to lớn luồn dưới lưng em, nhấc bổng cả người em lên để đổi tư thế. Trong sự ngỡ ngàng của em, Geonwoo tựa lưng vào thành giường, đặt Minhyung ngồi đối diện trên đùi mình, để mặc cho thứ to lớn vẫn còn đang cương cứng và nóng hổi bên trong em được vùi sâu hơn nữa.

"Hức... Geonwoo... sâu quá... em không làm được..."

Minhyung mếu máo, hai tay run rẩy bám chặt vào bờ vai rộng của anh. Tư thế này khiến vật lạ bên trong đâm thẳng vào điểm nhạy cảm nhất, khiến em vừa sợ hãi vừa run rẩy vì khoái cảm vẫn còn dư âm. Chiếc đuôi đen bóng của em kiệt sức rủ xuống, quấn lấy eo Geonwoo như một sợi dây thừng mong manh.

"Em làm được mà. Nhún đi, Minhyung. Tự mình lấy thứ em muốn đi chứ?"

Bàn tay Geonwoo siết chặt lấy vòng eo thon gọn của em, cố định em trên người mình nhưng không hề giúp em chuyển động. Anh muốn xem tiểu quỷ này khi bị dồn vào đường cùng sẽ khao khát sinh lực của anh đến mức nào.

Minhyung cắn chặt môi đến bật máu, đôi mắt nhòe lệ nhìn thẳng vào ánh mắt rực lửa của Geonwoo. Cơn đói bản năng lại một lần nữa trỗi dậy khi em cảm nhận được nguồn năng lượng khổng lồ đang đập rộn ràng ngay bên trong cơ thể mình. Không còn cách nào khác, em chậm rãi chống tay lên ngực anh, dùng hết sức lực còn sót lại để nâng hông lên rồi hạ xuống.

Tiếng va chạm xác thịt vang lên khô khốc trong căn phòng tối. Mỗi lần Minhyung nhún xuống, em lại rên rỉ một tiếng nức nở. Sự chênh lệch về kích thước khiến mỗi nhịp cử động đều như muốn xé toạc em ra, nhưng đồng thời, dòng sinh lực nóng hổi từ Geonwoo lại cuồn cuộn đổ vào, sưởi ấm từng tế bào đang héo hon vì đói khát của em.

Geonwoo ngửa đầu ra sau, tiếng thở dốc của anh trở nên nặng nề hơn khi nhìn thấy vẻ mặt vừa daâm đãng vừa sung sướng của Minhyung. Anh đưa tay lên, thô bạo nắn bóp bờ mông trắng ngần đang không ngừng chuyển động trên đùi mình, ép em phải nhún nhanh hơn, sâu hơn.

"Đúng rồi... ngoan lắm... cứ thế mà hút sạch anh đi..."

Cơn khoái cảm kéo dài khiến bản năng sinh tồn và sự tham lam của một succubus trong Minhyung trỗi dậy mãnh liệt. Dù đôi chân đã bủn rủn, em vẫn nghiến răng, dùng chút sức tàn cuối cùng để siết chặt cơ đùi, đồng thời vách thịt bên trong co thắt điên cuồng, mút mát lấy vật to lớn của Geonwoo như muốn vắt kiệt từng giọt sinh lực cuối cùng.

Sự siết chặt đột ngột và đầy chủ đích ấy khiến Geonwoo bất ngờ. Một tiếng gầm thấp thoát ra từ cổ họng anh, cơ bụng săn chắc cuộn lên cứng đờ. Anh không kịp kìm lại, dòng tinh lực nóng hổi, đậm đặc như nham thạch phun trào mạnh mẽ, bắn thẳng vào sâu bên trong nơi chật hẹp của Minhyung.

"Ư... hức...!"

Minhyung trợn tròn mắt, cả người co giật, cảm giác bị lấp đầy bởi một lượng năng lượng khổng lồ khiến em suýt chút nữa ngất đi vì quá tải. Bụng nhỏ của em hơi nhô lên một chút, ấm nóng và căng tức.

Thế nhưng, Geonwoo không hề có ý định để em nghỉ ngơi. Anh thở dốc, ánh mắt rực lửa nhìn tiểu quỷ đang nằm lả trên người mình. Sức bền của anh không cho phép anh dừng lại chỉ sau một hiệp. Anh thô bạo nhấc em dậy, đẩy em xuống nệm trong tư thế quỳ sấp, hai tay chống xuống giường.

"Em vừa mới làm gì hả? Muốn vắt kiệt anh sao?"

Giọng Geonwoo khàn đặc, đầy vẻ đe dọa. Từ nơi tư mật của Minhyung, vì đã quá đầy nên dòng chất lỏng trắng đục không ngừng trào ra, chảy dọc theo đùi trong trắng nõn của em, thấm đẫm ga giường. Cảnh tượng dâm mĩ ấy càng kích thích dã tính trong người Geonwoo.

Anh quỳ phía sau, bàn tay giáng một cái tát nhẹ vào mông em, tạo ra một tiếng chát giòn giã.

"Quỳ cho vững vào. Anh còn chưa thấy em tiêu hóa hết chỗ này đâu. Đừng có hòng mà trốn."

Minhyung nấc nghẹn, chiếc đuôi đen bóng run rẩy quệt qua quệt lại trên nệm. Em cảm nhận được Geonwoo lại một lần nữa áp sát từ phía sau, sự cứng rắn của anh lại bắt đầu hành hạ vách thịt vốn đã sưng tấy của em.

Căn phòng ký túc xá giờ đây chỉ còn lại tiếng thở dốc nồng nặc mùi hoan lạc và tiếng da thịt va chạm chan chát. Geonwoo không để Minhyung có lấy một giây nghỉ ngơi, anh nắm chặt lấy hông em, từ phía sau đâm mạnh một cú lút cán vào sâu trong khoang chứa vốn đã đầy ắp tinh dịch từ lần bắn trước.

"Á... hức... Geon... woo... sâu... sâu quá... ưm...!"

Tiếng rên rỉ của em vỡ vụn, cao vút lên rồi nghẹn lại nơi cổ họng. Mỗi cú thúc của Geonwoo giống như một chiếc pít tông dồn ép, khiến lượng chất lỏng trắng đục bên trong không chịu nổi áp lực mà trào ngược ra ngoài, chảy lênh láng dọc theo đùi trong và thấm đẫm tấm nệm phía dưới. Cảm giác vừa bị lấp đầy, vừa bị khuấy đảo bên trong khiến đại não minhyung trắng xóa, đôi mắt em dại đi, nước mắt sinh lý giàn dụa trên gò má đỏ bừng.

Tiếng va chạm dâm mĩ vang lên đều đặn. Geonwoo nhìn chằm chằm vào nơi tư mật đang đỏ hửng, sưng tấy nhưng vẫn tham lam mút mát lấy mình của Minhyung. Anh cúi xuống, cắn mạnh vào bả vai đang run rẩy của em, để lại một dấu răng rõ rệt như cách đánh dấu lãnh thổ.

"Anh thấy em còn đói lắm, Minhyung à. Nhìn xem, bên trong em cứ mút lấy anh không buông này?"

Giọng Geonwoo khàn đặc, đầy vẻ tà ác. Anh không hề có dấu hiệu mệt mỏi, ngược lại, sức bền càng về khuya càng trở nên đáng sợ. Anh xoay người em lại, ép em phải nhìn xuống vùng bụng hơi nhô lên của mình nơi đang chứa đựng dấu vết của anh.

"Hút cho hết đi. Đừng để phí một giọt nào, nếu không anh lại phải 'bơm' thêm cho đầy đấy."

"Hức... không... no... no quá rồi... Geonwoo... làm ơn... dừng... ư... a!"

Minhyung nức nở, chiếc đuôi quấn chặt lấy bắp tay cuồn cuộn của Geonwoo như muốn cầu xin sự thương xót. Nhưng đáp lại em chỉ là những cú thúc càng lúc càng hiểm hóc và mãnh liệt hơn. Đêm nay, Geonwoo quyết tâm phải khiến tiểu quỷ này "sợ" đến mức chỉ cần nghe thấy tên anh là cơ thể đã tự động run rẩy và rỉ nước. Sự kích thích dồn dập mạnh mẽ từ Geonwoo không chỉ phá nát lý trí của em, mà còn ép buộc những dấu ấn đặc trưng của loài succubus phải hiện hình.

Ngay phía dưới rốn, nơi vùng bụng vốn phẳng lì giờ hơi nhô lên một cách đầy dâm mĩ vì bị lấp đầy, một hình xăm ma thuật màu tím sẫm bắt đầu hiện rõ. Đó là biểu tượng của sự quy phục và sự thỏa mãn tột độ về năng lượng. Bình thường nó ẩn giấu dưới lớp da, nhưng lúc này, trước sự mãnh liệt quá mức từ một nguồn sinh lực dồi dào như Geonwoo, dấu ấn ấy rực sáng lên, tỏa ra những đường vân mảnh như mạch máu lan rộng về phía hai bên hông.

"Hức... nóng... Geonwoo... bên trong nóng quá..."

Minhyung nức nở, đôi mắt nhòe lệ nhìn xuống vùng bụng đang run rẩy của mình. Mỗi cú thúc sâu của Geonwoo khiến dấu ấn ấy lại lóe sáng, nhịp nhàng theo từng đợt sóng nhiệt tràn vào cơ thể.

Anh đưa bàn tay hộ pháp xuống, lòng bàn tay thô ráp áp chặt lấy dấu ấn đang nóng rực trên bụng em, thô bạo xoa nắn như muốn ép dòng chảy năng lượng ấy thấm sâu hơn vào từng thớ thịt.

"Nhìn xem, Minhyung. Cơ thể em hiện rõ dấu vết của anh rồi này."

Giọng Geonwoo khàn đặc, anh cúi xuống cắn mạnh vào vành tai đang đỏ bừng của em, nhịp độ phía dưới không hề giảm sút mà càng lúc càng hiểm hóc hơn.

"Dấu ấn này hiện ra là vì em sướng đến phát điên đúng không? Hút mạnh vào, dùng cái bụng này chứa hết tất cả những gì anh cho em đi!"

Sự xuất hiện đột ngột của dấu ấn ma thuật màu tím sẫm rực sáng trên vùng bụng hơi nhô lên không chỉ là một minh chứng thị giác cho sự quy phục tột độ, mà nó còn tác động ngược lại vào hệ thần kinh vốn đã quá tải của Minhyung như một liều thuốc kích thích hạng nặng. Dấu ấn ấy, vốn kết nối trực tiếp với nguồn năng lượng bên trong em, bắt đầu rung động dữ dội, khuếch đại mọi cảm giác đau đớn xen lẫn khoái cảm điên cuồng lên gấp bội.

Mỗi cú thúc sâu hoắm và tàn bạo của Geonwoo từ phía sau lúc này không còn chỉ là sự xâm nhập thể xác thuần túy. Nó giống như một mũi khoan điện cắm thẳng vào tâm điểm của dấu ấn đang nóng rực, truyền tải luồng sinh lực dồi dào, mãnh liệt vào huyết quản và linh hồn em. Cảm giác nóng cháy lan tỏa từ vùng bụng dưới ra khắp cơ thể, khiến Minhyung cảm thấy như mình đang bị thiêu đốt từ bên trong bởi chính nguồn năng lượng mà em hằng khao khát.

"Á... hức... Geonwoo... dừng... nóng... nóng quá... ưm...!"

Tiếng rên rỉ của Minhyung không còn nguyên vẹn, nó vỡ vụn thành những tiếng nấc nghẹn ngào và những hơi thở dốc đứt quãng. Đôi mắt tròn của em trợn trừng, dại đi vì sự kích thích vượt ngưỡng, nước mắt sinh lý giàn dụa làm nhòe đi tầm nhìn. Cơ thể em hoàn toàn mất kiểm soát. Dưới tác động kép của sự xâm nhập thô bạo phía dưới và sự cộng hưởng năng lượng từ dấu ấn trên bụng, vách thịt chật hẹp bên trong co thắt điên cuồng, tham lam mút mát lấy thứ to lớn của Geonwoo, đồng thời cũng đẩy lượng tinh dịch trắng đục trào ra ngoài nhiều hơn, chảy lênh láng dọc theo đùi trong.

Chính vào khoảnh khắc Geonwoo gầm nhẹ một tiếng, thúc mạnh một cú lút cán chạm đến tận cùng nơi nhạy cảm nhất, cơ thể Minhyung rúng động dữ dội. Một luồng khoái cảm kinh khủng bùng nổ, vượt xa tất cả những gì em từng trải qua. Em ưỡn cong người, lưng rướn lên một góc độ không tưởng, và trong tiếng hét câm lặng vì quá tải, tiểu quỷ lại một lần nữa bắn ra dòng dịch trắng đục, phun trào lên nệm giường và cả bụng mình, ngay bên cạnh dấu ấn đang rực sáng.

Lần bắn ra này khiến em hoàn toàn kiệt sức, cả người lả đi như một con búp bê đứt dây, nhưng Geonwoo vẫn chưa hề có dấu hiệu dừng lại. Anh nhìn dấu ấn đang rung động và đống chiến tích mới trên người em, nhếch môi cười tà ác, nhịp độ phía dưới càng lúc càng nhanh và mạnh hơn, quyết tâm phải khiến tiểu quỷ này "no" đến mức không thể quên được đêm nay.

Căn phòng chỉ còn chìm trong hơi nóng hầm hập và mùi hoan lạc nồng đậm, tiếng rên rỉ của Minhyung giờ đây chỉ còn là những tiếng nấc hụt hơi, yếu ớt như tiếng mèo kêu. Geonwoo không hề nới lỏng sự kìm kẹp, ngược lại, anh cúi thấp người, lồng ngực vững chãi ép chặt lấy tấm lưng đẫm mồ hôi của em, một tay luồn ra phía trước bóp mạnh lấy vùng bụng đang nhô lên nơi có ấn kí rực sáng, tay còn lại thô bạo túm lấy tóc em, ép em phải ngửa cổ ra sau để đối diện với ánh mắt rực lửa của mình.

"Nói anh nghe, em là của ai?"

Giọng Geonwoo khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo sự chiếm hữu đến cực đoan. Anh không đợi em trả lời mà thúc mạnh một cú lút cán, khiến Minhyung run rẩy dữ dội, vách thịt bên trong co rút điên cuồng xung quanh vật to lớn của anh, cố gắng mút mát lấy chút sinh lực dồi dào đang không ngừng bơm vào.

"Hức... của... của anh... Geonwoo... em là của anh... ưm...!"

Minhyung nức nở, đôi mắt nhòe lệ không còn tiêu cự. Dấu ấn trên bụng em lúc này không chỉ tím sẫm mà còn bắt đầu tỏa nhiệt, như muốn thiêu cháy lớp da mỏng manh. Cảm giác bị lấp đầy quá mức khiến em thấy mình như một chiếc bình thủy tinh sắp vỡ tung dưới áp lực của dòng nước lũ.

Geonwoo nhếch môi, nụ cười tà ác hiện rõ trên gương mặt đẫm mồ hôi của kẻ đang ở đỉnh cao hưng phấn. Anh chậm rãi rút ra gần hết rồi lại dồn lực đâm sầm vào tận cùng, chạm đến nơi sâu nhất khiến Minhyung trợn trừng mắt, chiếc đuôi vô thức quẫy trong không trung như một sự cầu xin vô vọng.

"Ngoan lắm. Vậy còn sau này? Có còn định dùng cái vẻ mặt dâm đãng này để trèo lên giường ai khác không? Có còn định 'đi săn' ở đâu nữa không, hửm?"

Anh vừa hỏi vừa xoay tròn ngón tay trên dấu ấn rực sáng ở bụng em, mỗi vòng xoay đều khiến Minhyung cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.

"Không... không dám... hức... chỉ có anh thôi... Geonwoo... dừng lại đi... em no lắm rồi... bụng... bụng em căng quá..."

Minhyung khóc không thành tiếng, sự "no nê" này đã vượt xa khả năng tiêu hóa của một succubus thông thường. Tinh dịch từ lần bắn trước vẫn còn nóng hổi bên trong, bị những cú thúc mới dồn nén, trào ra ngoài trơn trượt giữa hai đùi.

"Em nói là no, nhưng chỗ này của em lại nói khác đấy." Geonwoo ghé sát tai em, cắn nhẹ vào vành tai nhạy cảm rồi gầm thấp. "Nó cứ mút lấy anh chặt thế này, chứng tỏ là vẫn còn thèm khát lắm. Để anh cho em ăn thêm, ăn cho đến khi em nhìn thấy bất kỳ gã đàn ông nào khác cũng phải thấy sợ, chỉ biết khép chân lại run rẩy chờ anh về thôi."

Dứt lời, nhịp độ phía dưới của Geonwoo đột ngột tăng tốc, cơn bão tố dục vọng trong căn phòng ký túc xá chật hẹp cuối cùng cũng đi đến hồi kết thúc. Geonwoo, với sức bền kinh người của một vận động viên quần vợt, dường như đã gom góp toàn bộ sự dẻo dai và nhiệt huyết của mình vào cú thúc cuối cùng. Anh gầm nhẹ một tiếng, hai bàn tay siết chặt lấy hông em đến mức để lại những vết hằn đỏ chói, rồi dồn toàn lực đâm sầm vào tận cùng nơi sâu bên trong.

"Ư... Aaaa...!"

Minhyung trợn trừng mắt, cả người co giật dữ dội khi cảm nhận được dòng nhiệt nóng hổi, đậm đặc một lần nữa phun trào mãnh liệt vào sâu bên trong nơi vốn đã đầy ắp của mình. Luồng sinh lực khổng lồ từ Geonwoo tràn vào như thác đổ, khiến ấn kí trên bụng em rực sáng lên một cách chói lòa, tỏa nhiệt nóng rực như muốn thiêu cháy lớp da mỏng manh.

Sự sung sướng quá độ, vượt xa ngưỡng chịu đựng của một succubus thông thường, đã đánh gục hoàn toàn lý trí của Minhyung, Em lại một lần nữa bắn ra, nhưng vì đã cạn kiệt tinh hoa từ những lần trước, lần này chỉ có dòng dịch lỏng trong suốt, loãng như nước, phun trào thành từng đợt yếu ớt lên vùng bụng đang căng tròn của mình.

Vách thịt chật hẹp bên trong vì quá tải mà không ngừng co thắt, cố gắng mút mát lấy thứ vẫn còn đang rung động của Geonwoo, đồng thời cũng khiến lượng tinh dịch dư thừa không thể chứa nổi nữa trào ngược ra ngoài, chảy lênh láng dọc theo đùi trong và thấm đẫm tấm ga giường nhàu nhĩ.

Minhyung hoàn toàn lả đi, đầu gối không còn trụ vững mà sụp xuống nệm. Em thở dốc, đôi môi sưng đỏ hé mở nhưng không thốt nên lời, đôi mắt phủ sương mờ mịt nhìn vào khoảng không vô định. Vùng bụng của em lúc này hơi nhô lên rõ rệt, chứa đựng minh chứng cho sự chiếm hữu tàn bạo của người bạn cùng phòng.

Geonwoo vẫn chưa rút ra ngay, anh áp lồng ngực đẫm mồ hôi sát vào tấm lưng run rẩy của em, tham lam hít hà mùi hương ngọt lịm của một tiểu quỷ đã được "vỗ béo" thành công. Anh khàn giọng thì thầm vào tai em, hơi thở nóng hổi làm Minhyung khẽ rùng mình.

"No chưa, Minhyung? Nhìn cái bụng này xem... Anh đã nói là sẽ cho em ăn đến mức không thể bò đi đâu được nữa mà."

Bàn tay anh vuốt ve nhẹ nhàng lên ấn kí đang từ từ dịu bớt ánh sáng trên bụng em, một hành động vừa như âu yếm, vừa như một đánh dấu chủ quyền. Anh nhìn xuống tiểu quỷ đang nằm lả đi trên tấm ga giường loang lổ, đôi mắt Minhyung nhắm nghiền, hàng mi dài ướt đẫm run rẩy theo từng nhịp thở yếu ớt.

Geonwoo nhẹ nhàng luồn tay qua khuỷ chân và lưng em, bế thốc Minhyung lên theo kiểu công chúa. Em gục đầu vào hõm cổ anh hơi thở phập phồng, chiếc đuôi đen bóng vốn dĩ đầy kiêu hãnh giờ đây chỉ còn có thể buông thõng vì kiệt sức.

Trong phòng tắm chật hẹp, tiếng nước xả ào ào vang lên. Geonwoo đặt em ngồi trên bệ đá, một tay giữ lấy eo để em không ngã khuỵu, tay kia cẩn thận dùng nước ấm gột rửa những dấu vết hoan lạc còn sót lại. Khi những ngón tay thô ráp của anh thâm nhập vào bên trong nhằm lấy hết lượng tinh dịch đậm đặc trào ra ngoài, Minhyung khẽ rùng mình, tiếng rên rỉ nhỏ xíu như tiếng mèo con bị kẹt trong cổ họng.

"Ngoan nào, sắp xong rồi." Geonwoo trầm giọng dỗ dành, hơi thở nóng hổi của anh phả vào làn da nhạy cảm sau gáy em.

Dù đã cố gắng làm sạch hết mức có thể, nhưng một điều kỳ lạ vẫn hiện hữu, vùng bụng dưới của Minhyung không hề xẹp xuống. Dưới lớp da trắng sứ mịn màng, ấn ký succubus vẫn còn lấp lánh sắc tím nhạt, và bụng em hơi nhô lên một vòng cung nhỏ đầy dâm mĩ, căng tròn ấm nóng. Đó không còn là do vật chất hữu hình, mà là vì cơ thể nhỏ bé của tiểu quỷ đã bị nạp quá tải nguồn sinh lực tinh khiết và dồi dào, Minhyung lúc này giống như một chiếc bình chứa sắp tràn, từng tế bào đều đang run rẩy tiêu hóa khối năng lượng khổng lồ mà Geonwoo đã "cho ăn" vào suốt đêm.

Nhìn lại chiếc giường của mình đã trở thành một đống hỗn độn với ga giường nhăm nhúm và đẫm nước, Geonwoo tặc lưỡi, quyết định bế Minhyung sang giường của em phía đối diện.

Anh đặt em nằm xuống lớp chăn đệm sạch sẽ, mùi hương bột giặt quen thuộc bao bọc lấy cơ thể rã rời của em. Geonwoo cũng leo lên, chiếm lấy một khoảng không gian lớn trên chiếc giường đơn nhỏ hẹp. Anh kéo em vào lòng, để lưng Minhyung áp sát vào lồng ngực mình, đôi bàn tay to lớn lại một lần nữa tìm về vị trí cũ bao phủ lấy vùng bụng đang căng tròn vì "no" sinh lực của em.

"Ngủ đi. Ăn nhiều như thế này, chắc phải mấy ngày tới em mới tiêu hóa hết được đấy."

Geonwoo vùi mặt vào mái tóc mềm mại của Minhyung, thỏa mãn nhắm mắt lại. Minhyung trong cơn mê man cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, em vô thức lùi sâu hơn vào vòng tay của anh, chiếc đuôi nhỏ khẽ quẫy nhẹ một cái rồi ngủ thiếp đi trong sự thỏa mãn đến tận cùng.

Tiếng chuông báo thức vang lên đều đặn lúc sáu giờ sáng, cắt ngang bầu không khí tĩnh lặng và nồng đậm mùi hoan lạc còn sót lại trong căn phòng ký túc xá. Geonwoo khẽ nhíu mày, bàn tay quờ quạng tắt đi điện thoại rồi vươn vai một cái đầy sảng khoái. Sức bền của một dân thể thai thật đáng sợ, sau một đêm cuồng nhiệt, anh không hề mệt mỏi mà ngược lại còn cảm thấy nguồn năng lượng trong người dồi dào hơn bao giờ hết.

Anh hơi nghiêng người, nhìn xuống "bạn cùng phòng" đang nằm gọn lỏn trong vòng tay mình trên chiếc giường đơn chật hẹp. Minhyung vẫn còn ngủ say sưa, gương mặt trắng sứ hơi ửng hồng, đôi môi sưng mọng hé mở phát ra những tiếng thở đều đặn. Chiếc đuôi đen bóng đầy ma mị của đêm qua đã biến mất hoàn toàn, ẩn giấu lại vào sâu trong bản thể để tiết kiệm năng lượng cho quá trình tiêu hóa.

Tuy nhiên, dấu vết của cuộc hoan lạc vẫn hiện hữu rõ mồn một. Dưới lớp chăn mỏng xộc xệch, vùng bụng dưới của Minhyung vẫn còn hơi nhô lên một vòng cung nhỏ đầy dâm mĩ. Dù Geonwoo đã cẩn thận vệ sinh sạch sẽ, nhưng lượng sinh lực khổng lồ mà anh "bơm" vào vẫn khiến cơ thể em bị quá tải, tạo nên một sự "no nê" hiện hữu ngay trên da thịt em.

Geonwoo mỉm cười, một nụ cười vừa cưng chiều vừa đầy tính chiếm hữu. Anh đưa bàn tay thô ráp xuống, nhẹ nhàng xoa nắn vùng bụng căng tròn ấm nóng của Minhyung. Cảm giác mềm mại và đầy ắp ấy khiến anh hài lòng vô cùng.

"Ưm... Geon... woo..."

Minhyung khẽ cựa mình, đôi lông mày nhíu lại vì cảm giác căng tức ở bụng và sự bủn rủn truyền đến từ thắt lưng. Em hé mở đôi mắt phủ sương, mơ màng nhìn thấy bóng dáng cao lớn của anh đang chuẩn bị thay đồ tập.

"Ngoan, ngủ tiếp đi. Anh đi tập một lát rồi sẽ mua đồ ăn sáng về cho em." Geonwoo cúi xuống, đặt một nụ hôn sâu lên trán em, giọng trầm thấp đầy nam tính. "Nhìn cái bụng này xem, chắc hôm nay em chẳng bước xuống giường nổi đâu."

Minhyung xấu hổ vùi mặt vào gối, đôi chân run rẩy không còn chút sức lực nào để phản kháng. Em cảm nhận được ánh nhìn nóng bỏng của Geonwoo vẫn đang dán chặt vào mình như một lời nhắc nhở đanh thép. Từ nay về sau, em không còn phải lo lắng về những cơn đói cồn cào hay phải khổ sở đi "săn" những nguồn năng lượng tầm thường, nhạt nhẽo bên ngoài nữa. Sự kén chọn của một tiểu quỷ kiêu kỳ cuối cùng đã tìm được bến đỗ hoàn hảo nhất.

Mỗi đêm, em sẽ được người đàn ông này lấp đầy, được "vỗ béo" bằng nguồn sinh lực mãnh liệt không bao giờ cạn kiệt, cho đến khi cả cơ thể và linh hồn em đều chỉ còn biết run rẩy và quy phục dưới bóng hình của Kim Geonwoo.

Cánh cửa phòng khép lại, Geonwoo bước ra ngoài với sự sung mãn tột độ, để lại một Minhyung nằm cuộn tròn trong chăn, vừa no nê vừa rã rời, thầm hiểu rằng bản thân đã hoàn toàn bị giam lỏng trong sự chiếm hữu ngọt ngào này.

----------------------
Em Mi trong fic này vì kén "ăn" nên không bél như ngoài đời :33

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co