Truyen3h.Co

[ ZERIA ]: Coffee Without Sugar

2.

KylaQinn

Thời gian cứ thế trôi qua, thoáng cũng gần đến giai đoạn Wooje ra trường. Vào lúc này, Ryu Minseok không còng đi rửa chén thuê nữa, thay vào đó chỉ làm ở chổ chăm sóc và bảo dưỡng xe.

Đáng lý là không được đi làm thêm nữa trong thời gian dài, nhưng Ryu Minseok đã thuyết phục Choi Wooje rất nhiều nên mới có thể kiếm thêm thu nhập ngoài giờ. Bằng không sau giờ hành chính thì anh phải về nhà, cùng cậu ăn tối, giúp cậu ôn tập là xong.

Choi Wooje cứ áy náy trong bụng nhiều lắm, nên mong mình mau học xong nhanh một chút, đến lúc đó Ryu Miseok không cần vất vả kiểu này nữa. Một trong những nguyên nhân để cậu miễn cưỡng chấp nhận là vì không có đồng tiền của Minseok, cậu không đóng nổi học phí với số tiền bưng bàn ít ỏi theo ca của mình.

Tay của Ryu Minseok càng ngày càng tệ, nên anh mới chấp nhận nghỉ việc rửa chén ở chổ nhà hàng, bằng không thì vẫn len lén Choi Wooje mà đi làm tiếp đôi ba việc một ngày. Anh không chỉ cảm thấy nó đau nhức quá độ, mà ngay cả bẻ khớp tay cũng không kêu. Nếu còn cố gắng khiến nó đến giai đoạn thật sự mệt mới chịu ngừng lại thì chắc thành tàn phế mất.

Sắp ra trường cũng đồng nghĩa với chuyện Choi Wooje phải đi thực tập, thế là Ryu Minseok cùng cậu phải trải qua cảnh yêu xa. Do các tập đoàn, công ty gần khu cả hai ở không ai có nhu cầu tuyển thực tập sinh.

Ryu Minseok không sợ chuyện yêu xa, do Ryu Minseok tin rằng Choi Wooje sẽ không phụ lòng của mình. Một loại tin tưởng tự nguyện và vững chắc đã khiến anh cực kỳ tự tin trong chuyện lần này.

" Tới nơi gọi lại cho anh nhé! "

" Em biết rồi, anh ở nhà đừng quá lo nha, cuối tuần em sẽ về thăm anh một lần. Sẽ nhanh thôi, chờ em nhé! "

Chỉ cần một người có dũng khí dặn, người còn lại sẽ đủ sức chờ.

" Anh biết rồi "

Giây phút nhìn Choi Wooje bước lên xe bus, Ryu Minseok cảm thấy như mình vừa đánh mất một cái gì đó. Hôm ấy anh cũng xin nghỉ ở chổ làm để nằm lì trong nhà.

Ryu Minseok tự nói là khoảng cách địa lý không đáng sợ bằng khoảng cách giữa trái tim và trái tim. Nhưng trong lòng anh thật sự không chứa chút lo lắng nào sao? Trái tim còn bất an, phập phồng đến mức không có tư vị ăn uống, nhấc tay giở chân không lên.

Ngày đầu tiên xa Choi Wooje, Ryu Minseok chính thức nằm liệt giường vì đau buồn, trống rỗng. Ngày thứ hai đỡ hơn một chút, Ryu Minseok còn nhớ mình phải đi làm, bằng không sẽ bị đuổi việc nên cố gắng, chứ trong lòng như có lửa đốt từng giây.

Dẫu rằng đêm qua Choi Wooje đã gọi điện, thông báo mình đến nơi an toàn và ăn uống xong xuôi. Cả hai cùng nhau call video dài cả tiếng đồng hồ hơn nhưng vẫn không thấy đủ.

Rồi thoáng lại đến ngày thứ ba, Ryu Minseok thật sự biết chữ nhớ viết như thế nào? Lòng muộn phiền tăng thêm mấy phần, cảm thấy ngay cả thở cũng không nổi nữa. Khi đi làm về thì tủi thân mà phát khóc, lo cho Choi Wooje ở xứ người mà phát khóc.

Nhưng cũng may, khoảng thời gian xa nhau chỉ kéo dài 3 tháng, chứ nhiều hơn thì Ryu Minseok không biết mình sẽ thành bộ dạng gì nữa. Bởi trong 90 ngày vừa qua, anh sống ở Seoul nhưng hồn lại ở nơi mà Choi Wooje đang sống. Không hẳn là do lo lắng cậu bỏ mình, mà lo lắng cậu ăn uống không đều độ, ngủ không đủ giấc, bị ức hiếp hay bắt nạt nhiều không kể anh nghe và tự mình chịu.

Nghe đồn, 99% yêu xa đều có kết cục không tốt, Ryu Minseok đã chọn làm 1% còn lại. Ban đầu tự tin nhưng cũng không dám chắc chắn điều gì. Thật tốt là trời không phụ người có lòng, cho nên cả hai lại quay về bên nhau rồi.

Cầm được tấm bằng quản trị kinh doanh xuất sắc trên tay, Choi Wooje mừng đến mức rơi nước mắt. Thời gian đại học đúng là đáng nhớ nhất theo lời những người đi trước hay bảo. Lúc thì bận đến thở không nổi, lúc thì rảnh đến nằm thảnh thơi, song thường xuyên gặp căng thẳng các thứ chật vật trước cuộc sống không có hậu thuẫn và phải tự làm ra tiền. Nói thật lòng thì nếu không có Ryu Minseok, cậu không biết mình phải sống sao và nên làm những gì. Tồn tại có ý nghĩa gì.

Có lẽ việc học dang dở và đang làm một công việc chân tay nào đó ở khu công trình, nhà máy xí nghiệp nào đó cũng nên.

" Yêu anh nhất, Minseok à "

" Anh cũng yêu em nhất, Wooje à "

Nhận lấy bỏ hoa từ Ryu Minseok, Choi Wooje khoác vai anh cùng nhau đi đến nhà hàng ăn một bửa. Bình thường có thể tiết kiệm, nhưng hôm nay thì không. Coi như bắt đầu trả công cho anh, người đã cực khổ trong suốt thời gian qua đi.

" Chúc mừng em, người yêu của anh giỏi nhất. Nào cụng ly "

" Cụng ly "

Choi Wooje cười rồi cùng Ryu Minseok cụng ly. Bao nhiêu lo toan trong thời gian dài cuối cùng có thể bỏ xuống rồi. Cậu đã cho Ryu Minseok một hồi đáp đầu tiên xứng đáng nên sau này cần phải cố gắng hơn, để anh không vì mình mà chịu thêm đau khổ nào nữa. Tự hứa với lòng không để anh rơi dù chỉ một giọt nước mắt.

" Em cứ nghỉ ngơi cho đầu óc thư thả đi, khoảng tuần sau hãy đi tìm việc "

Ryu Minseok gắp cho Choi Wooje một cái cánh gà rồi nói. Choi Wooje sau khi đưa chén nhận xong rồi bảo:

" Em nghĩ mai nên đi liền thì tốt hơn "

" Không cần gấp như thế, em nên nghỉ ngơi, giải tỏa tâm trạng căng thẳng lâu nay "

" Nhưng thời gian không chờ một ai, em không muốn phí phạm nó "

Choi Wooje nói rất đúng, nhưng vẫn nên dành thời gian riêng cho bản thân. Không thể vì nó trôi nhanh, không thể quay lại thì liền đuổi theo nó kiểu bất chấp và một cách bán mạng. Vốn dĩ mọi người sống trên đời đều là cá thể riêng biệt, độc nhất vô nhị nên đâu ai giống ai, càng không thể so với dòng đời chảy như nước trôi qua cầu.

Ryu Minseok tin chắc mỗi người đều có nhịp riêng của họ, nên chỉ cần đi đúng tốc độ được cài sẵn trong người là được. Quá cố không những đánh mất bản thân, còn khiến mình bị mệt, cuối cùng thành công không có, chỉ thấy thất bại trước mắt gì không biết lượng sức mình.

Mỗi chúng ta sống, dù giàu sang hay nghèo hèn, dù tài giỏi hay tạm được thì đều có sứ mệnh riêng. Trên đời không có người vô tích sự, chỉ có người không biết tự tìm tích sự cho mình.

" Được rồi, anh không ép em gì hết. Vốn dĩ là lựa chọn của em mà. Anh thì chỉ muốn em được thoải mái, nghỉ ngơi tốt coi như bù đắp cho mấy năm đại học thôi "

" Em hiểu anh muốn tốt cho em, nhưng em muốn nhanh có tương lai để còn rước anh về nhà "

" Chúng ta đang không phải là một nhà à? "

" Nhưng em chưa cho anh danh phận gì hết, phải nhanh chân thôi "

Ryu Minseok cười, tiếp tục gắp cho Choi Wooje miếng thịt rồi nói:

" Anh không câu nể, anh cũng không nghĩ nhiều, em đừng đặt gánh nặng. "

Suy nghĩ thêm gì đó, Minseok lại nói:

" Chúng ta hiện tại đang rất tốt mà, huống chi là còn trẻ, chuyện kết hôn không cần quá gấp "

Ai mà không muốn mình có danh phân và đường đường chính chính bên nhau? Tuy nhiên Choi Wooje mới ra trường, cái đầu tiên phải tính là sự nghiệp. Bây giờ cả hai chẳng khác gì là một gia đình nhỏ, một tổ ấm nhỏ đâu.

Dù thân thuộc họ hàng hai bên vẫn còn, nhưng cha mẹ đều mất, tổ chức hôn sự cô đơn và tủi thân biết bao. Thế thì lựa chọn thời cơ thích hợp, làm một buổi tiệc nhỏ với di ảnh cha mẹ hai bên là đủ rồi.

Ryu Minseok muốn bản thân có được hôn lễ để đời lắm chứ, nhưng điều kiện có hạn, sống là phải thức tế và biết mình ở cái tầm nào, mơ mộng chỉ khiến mình đau khổ khi tỉnh giấc, đối mặt với sự thật mà thôi.

Cho nên Ryu Minseok chỉ cần bên cạnh bến đổ bình yên của đời mình là được. Buổi lễ xa hoa không nói được hôn nhân kéo dài đến đâu, Ryu Minseok thấy thà tốt gỗ hơn tốt nước sơn. Cuộc sống chỉ cần biết đủ thì không còn gì bằng do hạnh phúc luôn quanh ta.

Tình cảm từ tâm không phải là thứ xây lên bằng tiền bạc. Giống như một cái cây không thể vun vén từ vàng mà lớn.

Choi Wooje đi xin việc nhưng cảm thấy hơi run, cho nên Ryu Minseok đã xin nghĩ để đi theo cùng. Đối phương tốt nghiệp rồi, anh cũng không cần làm việc thêm về đêm nữa. Thời gian dành cho nhau ngày một nhiều và đôi tay trắng mền và nhỏ nhắn kia cũng dần bình phục lại, không còn đau nhức mỏi nhừ nữa.

Choi Wooje không biết tay Ryu Minseok bị như thế, nếu biết đã làm ầm lên lâu rồi

" Sao rồi? "

Chờ Choi Wooje đi phỏng vấn ra, Ryu Minseok nhanh chóng hỏi. Nhưng nét mặt của cậu thì anh thấy không khả quan rồi.

" Nhìn thái độ của họ liền biết không muốn nhận em rồi. Dù họ nói trong vòng một tuần sẽ gọi điện, nhưng em nghĩ sẽ không đâu "

Những người phỏng vấn khinh thường Choi Wooje mới ra trường còn không có chống lưng, nên lúc phỏng vấn đã dè bỉu, cố tình gây khó khăn các thứ nên cậu biết là mình rớt rồi.

" Không sao, em đừng buồn, chúng ta đi thử thêm chỗ khác nha, đi thử vài nơi nữa xem sao nha? "

Thế là Ryu Minseok cùng Choi Wooje bắt taxi đi đến nơi phỏng vấn tiếp theo. Nhưng nơi này đi đến đã hết giờ nên ngậm ngùi ra về.

" Phải làm sao đây, không tìm được việc nào hết "

" Em không muốn làm gánh nặng cho anh "

" Giữa chúng ta đâu ra nhiều cái cần lo như thế? Tiền anh tiền em gì chứ? "

Rõ là thương nhau thì sao phải suy nghĩ nhiều cái đến thế? Cả hai đi đến hôm nay thì đã vượt qua hai chữ người dưng lâu rồi.

" Nhưng mà... "

Choi Wooje biết Ryu Minseok không muốn phân chia hẳn hoi trong chuyện tiền bạc. Nhưng cậu chưa làm được gì cho anh, trong khi anh lại hy sinh vì cậu như thế thì day dứt, tự trách, xấu hổ chứ. Chỉ là không thể hiện ra mặt và cố xử sự cho tự nhiên hết sức có thể, để anh đừng phiền lòng.

Chứ đâu phải Choi Wooje không thể hiện thì Choi Wooje không khó chịu, không bức rứt đâu. Nam nhân sức dài vai rộng lại để người mình muốn bảo vệ cả đời cực nhọc. Đây có lẽ là vết nhơ khi nhắc lại tuổi trẻ của cậu cho con cháu nghe, nhưng là một vết nhớ đẹp nhất, vì Ryu Minseok đã cho cậu biết cái gì là yêu thương thật sự, từ tận đáy con tim.

" Không nhưng mà, về nhà thôi, chắc đói rồi đúng không? "

Hôm sau Choi Wooje lại đi xin việc, nhưng Ryu Minseok không thể nào cứ mãi xin nghỉ để đi cùng cậu, cho nên trong lòng lo lắng vô cùng. Nhưng người anh thương có IQ vô cùng cao, thông thạo tiếng anh và giao tiếp khỏi chê, cho nên ngẫm qua ngẫm lại thì thấy anh nghĩ nhiều rồi. Cơ mà trong dạ thật bồn chồn, cảm giác lo lắng này còn hơn cả lúc anh tự đi xin việc.

" Alo anh nghe, kết quả sao rồi? "

" Họ nói em mới ra trường, nhưng tập đoàn lớn họ cần người có sẵn kinh nghiệm "

Choi Wooje vô cùng thất vọng, Ryu Minseok chỉ hận giây phút này mình không ở cạnh cậu để an ủi.

" Em đừng buồn nha, không sao hết, đừng buồn nha. Rồi sẽ tìm được việc thôi, đừng lo, đừng nản chí nha "

" Em sẽ không nản chí "

Choi Wooje sao có thể nản chí, phụ lòng Ryu Minseok chứ? Nếu đây còn là thời cổ đại thì tên của anh xứng đáng được ghi danh vì có công nuôi chồng ăn học thành tài, ngoài ra còn được ban danh hiệu các thứ.

Tối đó Ryu Minseok cùng Choi Wooje nằm trên giường, anh mở miệng hỏi cậu rằng

" Trong các nơi em đang lựa chọn xin việc. Em thích nơi nào nhất? "

" Là nơi em đến đầu tiên. Tập đoàn L.C đó, anh biết không, nơi đó như một thiên đường vậy, ai vào được đó dù làm lao công cũng hãnh diện "

Ryu Minseok mín môi nghĩ cái gì đó rồi bảo:

" Hay ngày mai chúng ta thử đến đó một lần nữa đi. Thể hiện thành ý rất muốn vào làm "

Thời đại này đúng là sĩ diện không ăn được, cho nên Choi Wooje cũng gật đâu. Thế là Ryu Minseok tận dụng ngày nghỉ phép trong năm cuối cùng của mình để cùng cậu mặt dày, thử đi năn nỉ người ta.

Nhưng chính vì L.C là tập đoàn lớn, không tránh khỏi phòng nhân sự thích nhận tiền. Cho nên khi thấy Choi Wooje cùng Ryu Minseok mặt dày xuất hiện, họ không ngại nói:

" Sao? Mang tiền đến rồi à? "

" Tiền gì chứ? "

Ryu Minseok chớp chớp mắt hỏi. Quản lý của phòng nhân sự cười khinh nói:

" Tiền thuế, tiền giữ chân. Lần trước tôi cũng đã nói với cậu ta rồi còn gì? "

Ryu Minseok quay lại nhìn Choi Wooje, thì ra cậu giấu anh chuyện này. Nhưng việc này về nhà nói sai, trước mắt cái cần là thương lượng công ăn chuyện làm.

" Cấp trên của cô không biết chuyện này đúng không? Thế có cần tôi đi nói cho cấp trên cô biết không? "

Ryu Minseok nhanh chóng đáp trả, loại người tay chân không sạch sẽ còn thích ăn hối lộ thì có gì phải sợ?

Quản lý Song nghe xong chỉ cười bảo:

" Nói đi giỏi thì nói ngay cả cửa phòng cấp trên của tôi chưa chắc các người đã bước vào được chứ ở đây hù họa. Nực cười "

Ryu Minseok biết mình phận thấp cổ bé họng và bọn họ thì cùng một Giuộc, nếu tố cáo người này thì người khác cũng bị lây, tính đến cùng anh vẫn không có phần thắng nên hạ giọng nói:

" Quản lý Song, Wooje thật sự là một nhân tài. Hy vọng quản lý có thể xem xét kỹ lại "

" Đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn, không có thì đi về đi "

" Xin quản lý Song làm ơn cho tôi một cơ hội. Tôi không cần vào làm chính thức ngay, cho tôi thử việc là được. Tôi hứa với năng lực của mình sẽ khiến cho quản lý thay đổi suy nghĩ trên và nhận tôi vào làm "

Choi Wooje cũng mở miệng và cúi đầu năn nỉ. Nhưng quản lý Song chỉ lạnh lùng bảo:

" Không có tiền thì miễn, về đi, đừng làm mất thời gian của tôi '

" Sao có thể ăn tiền trắng trợn như thế chứ? L.C ai ai cũng ngưỡng mộ hóa ra lại có một nhân viên thối nát như thế "

Ryu Minseok không nhịn được mà mở miệng mắng. Choi Wooje sợ một hồi sẽ lớn chuyện nên đành lôi anh ra khỏi nơi này và nói:

" Được rồi anh, đừng tốn công sức với họ "

" Họ đúng là mù, nhân tài đứng đây lại không thấy "

Ryu Minseok uất ức chết đi được. Nhưng rồi đâu thể làm gì khác ngoài cùng Choi Wooje rời khỏi đây.

Từ đằng xa đang có một người ăn mặc sang trọng đứng nhìn theo bóng dáng của cả hai. Người này nhếch mép và bảo với trợ lý đang đứng bên cạnh rằng:

" Điều tra về hai người đó cho tôi, đặc biệt cái người đang mặc áo sơ mi trắng kia "

Người mặc áo sơ mi trắng, chính là Ryu  Minseok. 

CÒN TIẾP

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co